Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 193

Vô số manh mối phức tạp tức thì vụt qua trong đầu Lăng Liệp. Alice là cái tên Dụ Cần tự đặt cho mình, Sa Mạn đến giờ vẫn gọi Dụ Cần là Alice. Mà khách sạn Alice và trung tâm thương mại Alice lại có rất nhiều bức tượng điêu khắc giống Dụ Cần!

 

Lăng Liệp thăm dò hỏi: “Trung tâm thương mại Alice là sản nghiệp của ‘Trà Hoa Nhài’ à?”

 

Nhân viên bán hàng: “Ha ha ha, ở Đại khu Tát Lâm Gia Ô Khắc này, làm gì có chỗ nào không có bóng dáng của ‘Trà Hoa Nhài’ chứ?”

 

Chào tạm biệt nhân viên bán hàng xong, Lăng Liệp đi dạo từ tầng hầm B1 lên tầng sáu, còn ra cả đài quan sát bên ngoài tầng sáu xem thử. Trên đài quan sát có mấy cặp nam nữ trẻ tuổi giàu có đang dùng bữa tối, bọn họ nhìn hắn với ánh mắt tò mò, hắn mỉm cười đáp lễ. Thực ra hàng hóa bán ở mỗi tầng không nhiều, đa phần là hàng nhái các thương hiệu lớn do nước L tự sản xuất, quy đổi ra cũng không đắt.

 

Thành phố này dường như đang sống một cuộc sống giả tạo kiểu “chơi đồ hàng”, nhưng ai nấy đều vui vẻ tham gia vào đó không biết mệt.

 

Nhìn màn đêm nơi xứ người, vẻ mặt Lăng Liệp có chút trầm tư. Nếu người phụ nữ trên các bức tượng là Dụ Cần, vậy thì thân thế của Quý Trầm Giao chắc chắn có liên quan đến ‘Trà Hoa Nhài’. Khi điều tra vụ án trước, hắn đã từng nghĩ đến vấn đề này – Dụ Cần thể hiện tình yêu với cha đứa trẻ, nhưng vì lý do nào đó, bà không thể nói ra cha đứa trẻ là ai. Từ những lời nói của bà và Sa Mạn, đủ để thấy thân phận của cha đứa trẻ không hề tầm thường.

 

Cho nên, nếu cha ruột của Quý Trầm Giao là một kẻ cầm đầu băng đảng nào đó, thì cũng không phải là điều nằm ngoài dự đoán.

 

Nhưng khi sự thật đến gần, Lăng Liệp vẫn cảm thấy rợn tóc gáy.

 

Mà có một điểm mâu thuẫn khiến hắn khó hiểu, đó là tại sao khi đó Dụ Cần lại mất tích, thân phận của bà bị thay thế, trong gần ba mươi năm, Sa Mạn sống dưới thân phận của bà, phía ‘Trà Hoa Nhài’ chưa bao giờ gây ra bất kỳ rắc rối nào cho Sa Mạn.

 

Không có ai quay lại tìm đứa trẻ tên Dụ Qua.

 

Giữa cha đứa trẻ và Sa Mạn có giao dịch hay âm mưu nào đó à? Nhưng tại sao ông ta lại đặt nhiều tượng điêu khắc của Dụ Cần như vậy?

 

Lăng Liệp ấn trán, suy nghĩ quá nhiều khiến hắn hơi đau đầu, có thứ gì đó như sắp sửa hiện ra, nhưng màn sương mù lại che phủ, bao chặt lấy nó.

 

“Xem tôi mua được gì này!” Chiêu Phàm xách theo hơn chục cái túi chạy về phía Lăng Liệp, bảo Lăng Liệp cầm giúp một nửa.

 

Lăng Liệp cạn lời, “Cậu đến đây làm nhiệm vụ hay là đi mua sắm?”


 

Chiêu Phàm: “Chẳng phải đã nói với cậu rồi sao? Chuyến này không tính là nhiệm vụ. Lại chẳng phải múa đao múa kiếm gì, không cho tôi mua hộ chút đồ à?”

 

Lăng Liệp: “Cậu mua hộ cho ai?”

 

Chiêu Phàm: “Haiz, tôi thấy rẻ quá nên không nhịn được thôi.”

 

Vừa mới đến Đại khu Tát Lâm Gia Ô Khắc, hỏi nhiều nhìn nhiều dễ bị lộ, hai người quay về khách sạn. Chiêu Phàm vừa ngân nga hát vừa sắp xếp “chiến lợi phẩm”, còn Lăng Liệp thì xem tranh ở hành lang.


 

Trên hành lang có treo tranh trang trí, không nhiều, mỗi tầng chỉ khoảng hai ba bức. Lúc nhận phòng Lăng Liệp hoàn toàn không để ý, bây giờ mới xem kỹ.

 

Bức tranh rất giống Dụ Cần hồi trẻ, cũng mái tóc ngắn.

 

Những bức họa xinh đẹp, những bức tượng xinh đẹp, nếu tất cả đều là Dụ Cần, vậy thì Dụ Cần gần như có mặt ở khắp mọi nơi trong phạm vi thế lực của ‘Trà Hoa Nhài’.


 

————

 

Thành phố Hạ Dung, văn phòng Đội trưởng Đội điều tra hình sự.

 

Tạ Khuynh nghe xong phân tích của Quý Trầm Giao, “Vậy cậu cho rằng người lấy đi tấm ảnh chụp một mình của cậu có khả năng liên quan đến vụ án của Hình Vĩnh Đán?”

 

Quý Trầm Giao ngồi thẳng lưng, “Vâng.”


 

Văn phòng yên lặng một lát, Tạ Khuynh nói tiếp: “Theo như cậu nói, hành vi của người này quả thực rất kỳ lạ, đáng để điều tra. Nhưng anh lại có một thắc mắc – tại sao cậu và Lăng Liệp lại tình cờ gặp được ông ta như vậy? Nếu hôm đó hai người không gặp nhau, chắc chắn chúng ta không thể nắm được manh mối này.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Đây không phải là trùng hợp, ông ta cố tình xuất hiện trước mặt chúng tôi.”

 

Tạ Khuynh nói: “Vậy động cơ của ông ta là gì?”


 

“Có thể có liên quan đến em.” Quý Trầm Giao nhíu mày, “Nhưng bây giờ có một số yếu tố then chốt em vẫn chưa làm rõ được.”

 

Sắc mặt Tạ Khuynh cũng trở nên nghiêm túc, “Liên quan đến thân thế thật sự của cậu à?”

 

Quý Trầm Giao: “Cho nên mọi chi tiết của cuộc điều tra lần này em đều sẽ báo cáo cho anh. Đội trưởng Tạ, bây giờ em không biết mình là cái gì nữa… Em…”

 

Đột nhiên Quý Trầm Giao không biết phải nói như thế nào, cảm giác ác ý bắt nguồn từ huyết thống mà anh cảm nhận được từ nhỏ lại một lần nữa cuộn trào trong cơ thể.


 

Anh biết, mình sinh ra đã không phải là một đứa trẻ lương thiện. Anh chỉ giả vờ vô hại, sau đó được cha mẹ nuôi cũng giả vờ vô hại nhận nuôi. Hai mươi năm, bọn họ đã “thuần dưỡng” lẫn nhau, dường như anh đã thực sự trở thành một người chính trực.

 

Nhưng một loạt sự kiện xảy ra trong nửa năm nay khiến anh không thể không đối mặt với câu hỏi ban đầu đó – liệu có phải anh sinh ra đã mang theo ác ý rồi không? Có phải anh đã thừa hưởng sự tàn độc của cha mẹ ruột mình không?

 

Khi cái tên Dụ Qua rơi xuống người mình, anh đã tưởng rằng sự ác ý bẩm sinh đó đến từ người mẹ Dụ Cần.


 

Nhưng Sa Mạn tàn bạo hóa ra lại không phải là Dụ Cần thật sự. Người phụ nữ lưu lại trong ký ức mơ hồ của anh lại rất dịu dàng và thuần khiết.

 

Vậy nên sự ác ý chỉ có thể đến từ cha ruột của anh.

 

Có một câu nói, gọi là “cha nào con nấy”.

 

Đột nhiên, vai anh bị ai đó ấn mạnh xuống. Quý Trầm Giao hoàn hồn, thoát ra khỏi những liên tưởng lạnh lẽo, anh ngẩng đầu lên, thấy Tạ Khuynh không biết đã rời khỏi chỗ ngồi từ lúc nào, tay phải đang đặt trên vai anh.


 

“Cậu là sư đệ của anh.” Giọng nói của Tạ Khuynh rất điềm tĩnh: “Là đệ tử cuối cùng của sư phụ chúng ta – Đội trưởng Ninh, là Đội trưởng đội trọng án hiện tại. Người ngồi ở vị trí của cậu trước đây là tôi, là Ninh Hiệp Sâm.”

 

Cơ bắp Quý Trầm Giao đột nhiên căng cứng, có thứ gì đó như lửa đang bùng cháy hừng hực trong xương cốt anh.

 

“Đội trưởng Tạ.”

 

“Cậu có quyền, có trách nhiệm điều tra theo hướng suy nghĩ của mình, không cần phải cảm thấy bất kỳ điều gì hoang mang hoặc bất an.” Tạ Khuynh mỉm cười, “Đương nhiên, nếu cậu tin tưởng người sư huynh này, có chỗ nào không chắc chắn, hoặc lúc cảm thấy mờ mịt, cứ đến tìm anh tâm sự, bàn bạc, anh rất hoan nghênh.”


 

Hai tay Quý Trầm Giao đặt trên đầu gối, bất giác nắm chặt thành quyền.

 

Tạ Khuynh lại nói: “Cậu đã khác xưa rồi, bản thân cậu không nhận ra sao?”

 

Quý Trầm Giao: “Khác xưa?”

 

“Từ khi anh Liệp của các cậu đến, cả con người cậu đã trở nên có tình người hơn.”

 

“Vậy sao.”

 

“Cậu không giống với con người mà cậu tưởng tượng ra đâu, đừng để bị những tưởng tượng không hề tồn tại dọa sợ. Sống trên đời, ai dám nói mình chưa từng có chút suy nghĩ đen tối nào? Ai mà không có ác ý? Nhưng bao nhiêu năm nay, cậu có biến những suy nghĩ đó thành hiện thực không?”

 

Quý Trầm Giao chưa bao giờ biết Tạ Khuynh lại hiểu rõ mình đến vậy.

 

“Cậu không hề, cho nên cậu vẫn là một người chính trực, đáng tin cậy, đáng dựa dẫm.” Tạ Khuynh nói: “Bây giờ cậu đã có mối bận tâm sâu sắc hơn, cậu ấy sẽ trở thành một ràng buộc khác của cậu. Sư đệ à, anh chưa bao giờ lo lắng phẩm chất của cậu sẽ có vấn đề.”

 

Lồng ngực Quý Trầm Giao phập phồng dưới lớp cảnh phục, mãi một lúc lâu sau anh mới nói: “Cảm ơn anh, sư huynh.”

 

Tạ Khuynh cười nói: “Muốn điều tra người này thông qua camera giám sát của trung tâm thương mại đúng không? Đi đi, cứ tiến hành theo hướng suy nghĩ của cậu.”

 

——–

 

Bây giờ Trung tâm thương mại Dung Quang còn trang trí rực rỡ hơn cả lúc trước, bên ngoài khu tiểu cảnh bầu trời sao nhân tạo có một hàng dài người đang xếp hàng – sau khi được các nhân vật nổi tiếng trên mạng quảng bá, nó đã trở thành địa điểm check-in mới của giới trẻ.

 

Quý Trầm Giao dừng lại một lát rồi đi đến phòng quản lý của trung tâm thương mại.

 

Biết Cục cảnh sát thành phố đến lấy dữ liệu camera, trung tâm thương mại không dám lơ là, lập tức tìm đoạn ghi hình tối ngày 4 tháng 12. Vì nhớ thời gian rất chính xác nên nhanh chóng tìm thấy người đàn ông bí ẩn lạc lõng trong hàng người.

 

Thẩm Tê ghi lại dữ liệu rồi tìm kiếm tiếp, phát hiện người đàn ông đó đến trung tâm thương mại vào lúc bốn giờ rưỡi chiều hôm đó, đã ghé qua bảy cửa hàng, có cửa hàng quần áo nam, trang sức, đồ điện tử, dường như chỉ đi dạo loanh quanh.

 

Bảy giờ tối, ông ta dùng bữa một mình tại nhà hàng Âu trên tầng năm, sau đó đến khu đồ điện gia dụng nhỏ ở tầng hầm B1, mua một chiếc máy ảnh chụp lấy liền.

 

Cả ăn uống và mua sắm, ông ta đều dùng tiền mặt thanh toán.

 

Bên trong khu tiểu cảnh bầu trời sao cũng có camera, cảm giác của Quý Trầm Giao không sai, ban đầu ống kính của người đàn ông đúng là chĩa về phía bọn họ, sau khi Lăng Liệp phát hiện thì ông ta mới chụp ảnh cùng bọn họ.

 

Nhưng chỗ chia ảnh cuối cùng lại đúng vào điểm mù của camera, không thể phân biệt được người đàn ông đó có cố tình giấu đi một tấm ảnh, hay lúc sắp xếp thực sự không để ý.

 

Sau khi hai bên tách ra, người đàn ông còn ở lại sảnh giữa trung tâm thương mại một lúc, gọi một ly đồ uống ở quán cà phê ngoài trời, trong khoảng thời gian đó không có ai đến gần ông ta.

 

Hơn chín giờ, ông ta lên một chiếc xe thương mại rời đi.

 

Quý Trầm Giao: “Điều tra chiếc xe này.”

 

Biển số xe đã bị chụp lại, việc tiếp theo cũng dễ dàng hơn nhiều. Chiếc xe đến từ một công ty cho thuê xe cao cấp, ông chủ lật tìm tài liệu, chứng minh chiếc xe này được cho thuê, người thuê xe tên là Lại Khắc Hải, là người nước ngoài.

 

Quý Trầm Giao dựa vào thông tin liên lạc do công ty cho thuê xe cung cấp để tìm Lại Khắc Hải, người này lại đang ở tại khách sạn Ngọc Dung Vịnh Ca thuộc tập đoàn Dụ thị.

 

Nơi này quả thực rất quen thuộc với Quý Trầm Giao.

 

Mặc dù tập đoàn Dụ Thị đang bị điều tra, nhưng Ngọc Dung Vịnh Ca vẫn hoạt động bình thường, chỉ là xã hội đều biết Dụ thị sắp tiêu rồi, phần lớn khách khứa đều không muốn ở Ngọc Dung Vịnh Ca nữa.

 

Lại Khắc Hải nói năng lắp ba lắp bắp, rất không trôi chảy, nói là đi cùng ông chủ đến đây bàn chuyện làm ăn.

 

Quý Trầm Giao hỏi ông chủ là ai, Lại Khắc Hải liền im bặt.

 

Nhưng đã tra ra người ở Ngọc Dung Vịnh Ca, vậy thì thuận tiện rồi. Quý Trầm Giao xuất trình giấy tờ công tác, yêu cầu lễ tân tra cứu hồ sơ nhận phòng của Lại Khắc Hải và những người đi cùng, còn đặc biệt lấy camera giám sát ở trung tâm thương mại ra đối chiếu.

 

Lần này thì tra ra người rồi.

 

Người đàn ông bí ẩn tên là Kim Lưu Vân, sáu mươi tuổi, đến từ nước O ở phía Tây Nam, làm thủ tục nhận phòng từ nửa tháng trước. Những người đi cùng ông ta bao gồm cả Lại Khắc Hải, tổng cộng có bốn người.

 

———

 

Kim Lưu Vân vừa rời khỏi nhà hàng, Quý Trầm Giao liền chặn trước mặt ông ta. Ban đầu dường như ông ta không nhận ra, nhưng hai giây sau liền mỉm cười hiền từ, “Lại gặp nhau rồi, cậu cũng ở đây à?”

 

Quý Trầm Giao lặng lẽ quan sát ông ta, ông ta vẫn giữ nụ cười như hôm đó, rất khó khiến người ta liên tưởng đến tội ác, cho nên ngay cả Lăng Liệp cũng thả lỏng cảnh giác, cho rằng ông ta chỉ là một người già tha thiết nhớ quê hương, về nước tìm lại cội nguồn.

 

“Tôi không ở đây, chỉ là tình cờ đến đây điều tra vụ án, biết ông ở đây nên muốn tiện đường hỏi ông vài câu.”

 

Kim Lưu Vân lộ vẻ nghi hoặc, giọng hơi cao lên, “Điều tra vụ án? Cậu là cảnh sát à?”

 

Quý Trầm Giao đưa giấy chứng nhận, “Vâng, hôm đó cảm ơn ông đã chụp ảnh giúp tôi.”

 

Trên mặt Kim Lưu Vân không có chút bối rối nào, “Cậu điều tra vụ án gì? Có liên quan đến tôi sao?”

 

Quý Trầm Giao nói: “Việc đó thì không phải. Nhưng có chút vấn đề cá nhân.”

 

“Ồ?”

 

“Những tấm ảnh ông đưa tôi, sau khi về kiểm lại thì tôi phát hiện thiếu mất một tấm chụp một mình. Không biết có phải rơi ở chỗ ông không?”

 

“Vậy sao? Lúc tôi sắp xếp ảnh sau đó, không thấy tấm ảnh chụp một mình mà cậu nói.” Kim Lưu Vân trả lời rất thản nhiên, còn bất ngờ đưa ra lời mời, “Người già rồi, trí nhớ không tốt lắm, hay là thế này đi, cậu theo tôi vào phòng xem thử?”

 

Hôm nay Quý Trầm Giao không có lệnh khám xét, theo lý thì không thể lục soát đồ đạc, nhưng vì Kim Lưu Vân đã chủ động đề nghị, nên đương nhiên là anh sẽ không từ chối.

 

Thang máy đi lên, Kim Lưu Vân cảm thán: “Nhiều năm không về, không ngờ khách sạn trong nước đã xây tốt thế này rồi. Tôi vốn định ở thành phố Hạ Dung vài ngày rồi đi, nhưng ở lại rồi lại có chút không nỡ rời đi.”

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Trước đây ông ở đâu?”

 

Kim Lưu Vân nói: “Nước O, tôi theo gia đình qua đó từ hồi mười mấy tuổi, gốc rễ đều ở đó cả.”

 

Cảnh sát điều tra được cũng là Kim Lưu Vân làm ăn ở nước O, quê gốc ở thành phố Hóa Hải, phía Đông Nam.

 

Lần gặp mặt này, có lẽ vì đã có phán đoán chủ quan, nên Quý Trầm Giao càng cảm thấy giọng nói của Kim Lưu Vân có điểm tương đồng với Hình Vĩnh Đán.

 

Nhưng quê gốc của Kim Lưu Vân lại đưa ra lời giải thích cho sự tương đồng này – trấn Kiển Lĩnh thuộc thành phố Hóa Hải. Có thể người địa phương nghe ra được sự khác biệt trong giọng thành thị và nông thôn, nhưng đối với Quý Trầm Giao mà nói, sự khác biệt này có thể bỏ qua không tính.

 

Đến tầng Kim Lưu Vân ở, ông ta dẫn đường phía trước, cửa phòng mở ra, bên trong tối om. Kim Lưu Vân áy náy nói: “Xin lỗi nhé, tôi không thích ánh nắng lắm, bình thường rèm cửa đều kéo kín.”

 

Nói rồi, ông ta bật vài ngọn đèn ở lối vào và phòng khách, căn phòng lập tức sáng lên.

 

Đây là một phòng suite, tấm thảm dày và rèm cửa gần như cách biệt nó hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Quý Trầm Giao bước vào, lặng lẽ quan sát. Trong phòng rất ngăn nắp, trên bàn bày một bộ ấm trà, rõ ràng là do Kim Lưu Vân tự mang đến, hương hoa nhài thoang thoảng lan tỏa trong không khí.

 

Đây vốn là mùi hương khiến người ta thư giãn thoải mái, nhưng thần kinh của Quý Trầm Giao lại lập tức căng thẳng.

 

Trà hoa nhài là đặc sản của thôn Kim Hướng, loại thuốc lá ít người biết đến mang tên ‘Trà Hoa Nhài’ của nước L, và cả đầu mẩu thuốc lá ‘Trà Hoa Nhài’ trong căn nhà Hình Vĩnh Đán ở tạm!

 

“Ngồi đi. Tôi đi tìm ảnh đây.” Kim Lưu Vân ra hiệu cho Quý Trầm Giao ngồi xuống ghế sofa, còn mình thì đi vào phòng trong.

 

Phòng trong là phòng ngủ, không bật đèn, Quý Trầm Giao không tiện vào. Từ góc nhìn của anh, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng của chiếc giường. Bên trong vọng ra tiếng Kim Lưu Vân lục tìm đồ đạc, nửa phút trôi qua mà vẫn chưa thấy ra.

 

Quý Trầm Giao nói: “Có cần giúp không?”

 

Kim Lưu Vân cầm máy ảnh chụp lấy liền đi ra cửa, “Tìm thấy rồi. Cậu xem.”

 

Máy ảnh và một quyển album được đặt trên bàn trà, Quý Trầm Giao hơi nhíu mày, chuyến này có lẽ sẽ công cốc, Kim Lưu Vân đã sắp xếp ảnh vào album, lúc này lại đường hoàng đặt album trước mặt anh, nhưng trong album chắc chắn không thể tìm thấy tấm ảnh chụp riêng một mình anh.

 

Nhưng vở kịch đã diễn đến nước này, thế nào cũng phải lật xem qua.

 

Quý Trầm Giao mở album, ảnh đa phần đều là phong cảnh, kiến trúc, có những địa danh nổi tiếng của thành phố Hạ Dung, cũng có hoa dại cỏ dại không biết tên.

 

Lật xem xong, quả nhiên không có tấm ảnh đó.

 

Kim Lưu Vân nói: “Trách tôi thôi, hôm đó tôi mới mua máy ảnh, hay quên trước quên sau, làm rơi ở đâu cũng không biết chừng. Cậu là người trẻ, trí nhớ của cậu chắc chắn không sai. Hay là thế này đi, tôi chụp cho cậu tấm khác nhé?”

 

Quý Trầm Giao nói: “Không sao, chỉ là tiện đường ghé xem thôi. Ông Kim, ông thích chụp ảnh à?”

 

“Cũng không hẳn là thích, có tuổi rồi, tìm chút việc vui vui để giết thời gian thôi.”

 

“Sao lại nghĩ đến việc dùng máy ảnh chụp lấy liền vậy? Tôi thấy nhiều người thích nhiếp ảnh đều dùng máy ảnh DSLR.”

 

Kim Lưu Vân cười mấy tiếng, “Tôi thích cảm giác cầm tấm ảnh trên tay. Cậu biết đấy, những người làm thực nghiệp như chúng tôi, phải có thứ gì đó trong tay thì lòng mới yên được.”

 

“Nhưng ảnh chụp bằng DSLR cũng có thể rửa ra mà.”

 

“Khác chứ, rửa ảnh là một công đoạn khác, một khi người ta đã lười thì cái gì tiết kiệm được sẽ tiết kiệm. Máy chụp lấy liền tốt biết bao, có thể biến thứ cậu nhìn thấy thành vật thật, đặt vào tay cậu ngay lập tức.”

 

Quý Trầm Giao gật đầu, “Ông pha trà hoa nhài à?”

 

Kim Lưu Vân quay đầu lại, nhìn thấy bộ ấm trà, đứng dậy sửa soạn, “Quên cả mời cậu uống trà rồi.”

 

Ông ta cầm một chiếc hũ không dán nhãn hiệu nào, chuẩn bị pha một ấm mới.

 

Quý Trầm Giao nói: “Sở thích của ông rất đặc biệt.”

 

“Ý cậu là chụp ảnh thì dùng máy chụp lấy liền, thưởng trà thì uống trà hoa nhài à?”

 

“Tôi từng gặp không ít thương nhân, bọn họ đều thích những loại trà có tên khó đọc hơn.”

 

Kim Lưu Vân lại cười, “Trà cũng giống như đồng hồ, đã trở thành thứ để khoe mẽ. Tôi thì chỉ thích hương thơm thanh khiết của trà hoa nhài, không việc gì phải vì chạy theo thị hiếu mà thay đổi khẩu vị của mình. Cậu nói có phải không, cảnh sát Quý?”

 

Một tách trà nóng hổi được đặt trước mặt Quý Trầm Giao, tiếng gọi “cảnh sát Quý” này khiến dây thần kinh Quý Trầm Giao căng thẳng.

 

“Hơn nữa, quê hương tôi sản xuất trà hoa nhài, đối với tôi, đó là hương vị quê nhà.” Kim Lưu Vân chủ động nhắc đến quê hương, Quý Trầm Giao nhớ lại, trong cuộc nói chuyện của họ vẫn chưa hề xuất hiện thành phố Hóa Hải.

 

“Quê hương của ông là?”

 

“Thành phố Hóa Hải, tôi đã nhiều năm chưa về rồi.”

 

“Thành phố Hóa Hải? Đó là một thành phố lớn mà. Đã về nước rồi, sao không về đó xem thử?”

 

“Càng gần quê hương lòng càng e sợ. Tôi đi quá sớm, họ hàng bạn bè đều đã rời đi cả rồi, nơi đó đã không còn người tôi muốn gặp, chỉ còn lại cái vỏ của một mái nhà. Gặp mặt không bằng hoài niệm.”

 

Quý Trầm Giao phụ họa, “Cũng đúng. Phải rồi, vụ án tôi đang điều tra tình cờ lại có chút liên quan đến thành phố Hóa Hải.”

 

Kim Lưu Vân quay mặt lại, “Ồ? Thành phố Hạ Dung và thành phố Hóa Hải cách xa như vậy, sao cậu lại điều tra vụ án ở thành phố Hóa Hải?”

Bình Luận (0)
Comment