Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 186

Lăng Liệp đỗ xe ở đầu ngõ, từ xa đã nhìn thấy Thố Vượng. Từ trong ra ngoài “Phong Thạch Cư” vẫn y như cũ, tám trăm năm vẫn không hề thay đổi, trong nhà hương khói lượn lờ, chỉ thiếu tiếng ồn ào oang oang của Lão Đán.

 

Lăng Liệp đặt đồ ăn xuống, đi xem xét từng phòng một, “Có chuyện gì vậy?”

 

Thố Vượng nói, hôm bọn họ gọi điện thoại thì mọi thứ vẫn ổn cả, nhưng ngày hôm sau thì dường như Lão Đán có tâm sự. Anh ta hỏi Lão Đán sao vậy, ban đầu Lão Đán nói không có gì, sau đó đổi giọng nói gần đây không có mối làm ăn nào, đang lo làm sao kiếm tiền, còn nói anh ta ăn nhiều quá, ăn đến nỗi làm ông ấy nghèo đi. Anh ta nói mình sắp về nước rồi, hơn nữa đã đóng tiền sinh hoạt phí.

 

Hai người cãi nhau một lúc, càng nói càng giống như đang đùa giỡn.

 

Sau đó Lão Đán cũng không có gì bất thường. Trưa hôm qua, Lão Đán nói tìm được một mối kiếm tiền, Thố Vượng hỏi là mối gì. Lão Đán ra vẻ bí ẩn nói: “Liên quan quái gì đến cậu, cậu sắp về nước rồi còn xía vào chuyện của lão già này làm cái chi?”

 

Trong giới của bọn họ, không thể để người khác biết được chuyện làm ăn, chính là không thể nói, quan hệ có tốt đến mấy cũng là hai chuyện hoàn toàn khác. Vậy nên Thố Vượng không hỏi tiếp nữa, buổi chiều ra ngoài mua sắm, định mang về nước.

 

Tối về, Thố Vượng không thấy Lão Đán đâu nữa, cho đến lúc đi ngủ, Lão Đán cũng không về.

 

Trước đây Lão Đán cũng thỉnh thoảng không về nhà vào buổi tối, hỏi thì ông ấy nói là đi làm việc, có khi mấy ngày liền không về cũng là chuyện bình thường.

 

Nhưng sáng nay, Thố Vượng vẫn không thấy Lão Đán đâu, điện thoại cũng không liên lạc được, cuối cùng anh ta cũng bắt đầu lo lắng. Bởi vì Lão Đán biết hôm nay Lăng Liệp sẽ đến, người ham ăn như mạng giống ông ấy, dù thật sự không về được, cũng nên gọi điện thoại, bảo để lại nhiều thức ăn cho mình một chút.

 

Lăng Liệp nghe xong, hỏi: “Vậy anh nghĩ ông ấy có thể xảy ra chuyện gì?”

 

Thố Vượng nói: “Tôi không biết nữa, chắc chắn là ông ấy ra ngoài bắt ma cầu phúc gì đó cho người ta, nhưng không có lý nào lại không liên lạc được. Chẳng lẽ xảy ra tai nạn? Điện thoại ông ấy không gọi được, điểm này là lạ nhất.”

 

Lăng Liệp nói rất dứt khoát: “Được, vậy báo cảnh sát trước đã.”

 

Thố Vượng hét to một tiếng, “Không được không được! Chúng tôi không bao giờ báo cảnh sát!”


 

Lăng Liệp hỏi: “Vì các anh hoạt động mê tín dị đoan?”

 

Thố Vượng đáp: “… Cái đó, haiz, tôi sợ nếu Lão Đán không sao, tôi lại gọi cảnh sát đến điều tra ông ấy, chẳng phải tôi làm chuyện xấu sao?”

 

Lăng Liệp đặt điện thoại xuống, “Vậy nếu Lão Đán xảy ra chuyện, chết rồi thì sao?”

 

Thố Vượng sững sờ, “Phỉ phui cái mồm cậu đi!”


 

Lăng Liệp nói: “Vậy nên vẫn là báo cảnh sát đi. Ông ấy có mắng anh thì anh cứ nói là tôi báo.”

 

Đây tạm thời chỉ là một vụ mất tích thông thường, vậy nên cảnh sát khu vực đã đến nhà xem xét tình hình, phê bình giáo dục Thố Vượng một phen. Anh ta tiu nghỉu cúi đầu.

 

Báo cảnh sát, lấy lời khai làm tốn một ít thời gian, Lăng Liệp nấu cơm xong đã là ba giờ chiều. Lão Đán vẫn không có tin tức gì, Thố Vượng ngồi vào bàn, ăn được mấy miếng gà luộc yêu thích nhất, lòng nặng trĩu tâm sự, đặt đũa xuống.


 

Lăng Liệp hỏi: “Hôm nay nghề nấu nướng của tôi không được tốt à?”

 

Thố Vượng vội vàng lắc đầu, “Vốn dĩ ngày kia tôi phải về nước rồi. Lão Đán lại mất tích vào lúc này, tôi, tôi không yên tâm.”

 

Lăng Liệp vừa gặm gà luộc vừa nói: “Vậy đổi vé? Dù sao anh cũng có chỗ ở, đợi Lão Đán về rồi hẵng đi.”

 

Thố Vượng cúi đầu, không nói gì. Lăng Liệp quan sát anh ta một lúc, rồi lại tiếp tục ăn phần của mình.


 

Trước đây Thố Vượng và Lão Đán vì món gà luộc mà có thể đánh nhau túi bụi, lần này thì anh ta dùng một cái bát nhỏ để dành một phần cho Lão Đán.

 

Dọn dẹp sau bữa ăn xưa nay không phải việc của Lăng Liệp, hắn nghỉ ngơi một lát rồi chào tạm biệt Thố Vượng.

 

———–

 

“Ông già đó mất tích rồi à?” Quý Trầm Giao có chút kinh ngạc, “Tạm thời nhận được việc gì sao?”


 

Lúc này Lăng Liệp đang đổ mồ hôi trong phòng gym của Cục cảnh sát thành phố, “Có khả năng lắm, đám người bọn họ hành tung bất định, thường xuyên không tìm thấy người.”

 

Hai người lại nói đến “Phù Quang”, giọng Quý Trầm Giao trầm xuống, “Bây giờ chúng ta vẫn chưa tìm được đột phá nào.”

 

“Ừm.” Lăng Liệp lấy khăn lau mặt, rồi vắt lên cổ, “Nói một cách khách quan thì mạng lưới web đen không thể bị triệt hạ hoàn toàn được.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Vậy cho nên ‘bắt vua’ là biện pháp duy nhất.”


 

“Thật ra chúng ta có một điểm lợi thế.” Lăng Liệp nói: “Bách Lĩnh Tuyết là kẻ cố chấp đến điên cuồng, anh ta cứ nhất định muốn bén rễ nảy mầm ở trong nước, chúng ta sẽ không gặp phải vấn đề bắt giữ xuyên biên giới. Dù bây giờ anh ta đã trốn thoát, nhưng chỉ cần mục tiêu của anh ta không thay đổi, chắc chắn là chúng ta có thể bắt được anh ta. Giả sử anh ta không còn nhắm vào trong nước nữa, chẳng phải tốt rồi sao?”

 

Quý Trầm Giao nhíu mày, mím chặt môi.

 

Một lát sau, anh nói: “Không, không phải tốt, Đội trưởng Ninh vẫn còn trong tay Bách Lĩnh Tuyết.”


 

Lăng Liệp vỗ trán, “Sao anh lại quên mất chuyện này nhỉ.”

 

Quý Trầm Giao lắc đầu, “Dù là vì đội trưởng Ninh, hay là để đối phó với toàn bộ ‘Phù Quang’, Bách Lĩnh Tuyết cũng phải bị bắt.”

 

Sau đó, hai người nói sang chuyện khác, Lăng Liệp lướt điện thoại một lúc. Quý Trầm Giao hỏi: “Anh đang xem gì vậy?”

 

Lăng Liệp quay điện thoại lại, “Vé máy bay đi nước N mấy ngày nay.”


 

“Nước N? Thố Vượng?”

 

“Phản ứng hôm nay của Thố Vượng hơi lạ, anh hỏi anh ta lo lắng điều gì, anh ta đã không nói thật. Vé máy bay của anh ta về nước N là ngày kia, bây giờ Lão Đán đã mất tích, có thể Thố Vượng sẽ về nước sớm.”

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Anh nghi ngờ Lão Đán mất tích có liên quan đến Thố Vượng?”

 

“Anh không biết, nhưng không loại trừ khả năng này. Thời điểm rất trùng hợp, Lão Đán mất tích ngay trước khi Thố Vượng về nước. Giả sử, anh nói là giả sử thôi nhé, giả sử hai việc này có liên quan đến nhau, một khi Thố Vượng về nước, việc điều tra của chúng ta sẽ bị chậm trễ, rất khó để bắt anh ta lại được.”


 

Trong căn nhà cũ của Lão Đán, Thố Vượng ngồi một mình một lúc, rồi đột nhiên đứng dậy, tay chân luống cuống thu dọn hành lý, vứt hết những thứ vốn định mang về nước ra, chỉ đóng gói đồ dùng cần thiết. Sau đó, anh ta cầm điện thoại lên, tay hơi run, nhanh chóng thao tác xong, ánh sáng điện thoại chiếu lên mặt, soi rõ vẻ hoảng hốt trong mắt anh ta.

 

Thố Vượng xem giờ, còn sớm, nhưng anh ta không thể ngồi yên được nữa, dùng khăn quàng và mũ che kín mít, xách vali vội vã rời đi.

 

“Phong Thạch Cư” quá hẻo lánh, anh ta đứng bên đường đợi mười mấy phút mới thấy một chiếc taxi. Thố Vượng lập tức chặn lại, “Đến sân bay!”

 

Sân bay về đêm vẫn tấp nập người qua lại, giọng nữ dễ nghe trong loa phát thanh đang thông báo tình hình các chuyến bay. Thố Vượng ngồi ở vị trí gần nhà vệ sinh, cúi đầu lướt điện thoại. Có người đi ngang qua, chạm vào vali của anh ta, Thố Vượng căng thẳng ngẩng đầu lên nhìn.

 

Cách đó không xa có mấy cô gái đang bàn tán về anh ta, vì ngoại hình của Thố Vượng vừa nhìn đã biết là người nước ngoài, lại còn thuộc loại đẹp trai.

 

Anh ta đành phải quay đi, sợ các cô ấy chụp ảnh đăng lên mạng.

 

Anh ta không ngừng tự nhủ, không cần lo lắng, không cần phải lo lắng, sắp được lên máy bay rồi, mất tích không phải vụ án gì to tát, cảnh sát khu vực căn bản sẽ không đến tìm mình, chỉ cần máy bay cất cánh là không có vấn đề gì nữa!

 

Nhưng dù tự trấn an mình bao nhiêu lần, anh ta vẫn sợ hãi.

 

Trong đầu Thố Vượng hiện lên hình ảnh Lăng Liệp, anh ta căng thẳng đến mức phải hít một hơi thật sâu.

 

Lăng Liệp, đúng, là vì Lăng Liệp.

 

Anh ta có thể chắc chắn cảnh sát khu vực tuyệt đối sẽ không tìm mình, nhưng Lăng Liệp lại là một biến số.

 

Thố Vượng cẩn thận quan sát xung quanh, không thấy bất kỳ người nào đáng ngờ.

 

Cuối cùng, trong sự chờ đợi dày vò, anh ta nghe thấy thông báo lên máy bay của chuyến bay mình đi. Thố Vượng lập tức đứng dậy, đi về phía cổng lên máy bay.

 

Nhưng trước mắt anh ta lại xuất hiện một bóng dáng quen thuộc, ngay tại cổng lên máy bay!

 

Lăng Liệp đang nói chuyện với nhân viên mặt đất, lúc này cũng nhìn thấy Thố Vượng, hắn vẫy tay với anh ta, mỉm cười. Trong đầu Thố Vượng ong lên một tiếng, hai chân như bị đóng đinh tại chỗ, tay đang nắm vali cũng buông lỏng.

 

Lăng Liệp đi tới, Thố Vượng muốn chạy trốn, nhưng chân không cử động được.

 

“Lại gặp nhau rồi.” Lăng Liệp nói: “Anh đi chuyến này à?”

 

Thố Vượng kinh ngạc nhìn hắn, “Cậu, sao cậu lại ở đây?”

 

Lăng Liệp đáp: “Đến làm nhiệm vụ.”

 

Thố Vượng nói: “Tôi, tôi muốn về nước, cậu không có tư cách gì để cản tôi cả.”

 

“Vốn dĩ là không có, nhưng bây giờ khác rồi.” Lăng Liệp nói: “Tại sao lại đổi vé? Chẳng lẽ chuyện Lão Đán mất tích có liên quan đến anh?”

 

Suýt chút nữa thì Thố Vượng suy sụp, “Không! Tôi không biết gì hết!”

 

Tất cả hành khách đều nhìn qua, bàn tán xôn xao.

 

“Suỵt.” Lăng Liệp đưa ngón trỏ lên môi, “Nơi công cộng, chú ý âm lượng. Theo tôi về một chuyến đi, để nói rõ mọi chuyện.”

 

Thố Vượng giãy giụa, “Không, tôi muốn về nước!”

 

“Xác nhận việc Lão Đán mất tích không liên quan đến anh, tôi tự nhiên sẽ thả anh về nước.”

 

“Vốn dĩ là không liên quan đến tôi!”

 

“Vậy tại sao anh lại đổi vé? Tôi nhớ vé máy bay ban đầu của anh là ngày kia mà. Anh vội về như vậy để làm gì?”

 

Thố Vượng cứng họng.

 

Lăng Liệp không đưa Thố Vượng đến chỗ cảnh sát khu vực, mà đưa anh ta đến Cục cảnh sát thành phố. Anh ta chỉ lên trời thề thốt, bảo mình tuyệt đối không làm gì Lão Đán.

 

“Tôi sợ ông ấy thật sự xảy ra chuyện, tôi sẽ không đi được nữa!” Thố Vượng nói rồi khóc, “Lão Đán mất tích quá kỳ lạ, trước đây ông ấy ra ngoài làm việc, có lúc không dùng được điện thoại, nhưng làm xong việc chắc chắn sẽ mở máy. Hơn nữa tuy ông ấy không nói cụ thể làm gì với tôi, nhưng sẽ nói đi đâu, đi khoảng mấy ngày. Còn lần này thì thật sự đi rất khó hiểu.”

 

“Tôi càng nghĩ càng thấy chắc chắn là ông ấy gặp chuyện rồi. Đến lúc đó cảnh sát thật sự sẽ điều tra, chắc chắn tôi sẽ là đối tượng bị điều tra trọng điểm, lỡ như ông ấy chết, tôi chính là hung thủ!”

 

Lăng Liệp nói: “Anh nói quá rồi đấy, chúng tôi vô dụng đến thế à? Sao lại nói ông ấy chết thì anh là hung thủ?”

 

Thố Vượng thút thít, “Bởi vì tôi là người có quan hệ thân thiết nhất với ông ấy mà!”

 

Lăng Liệp nói: “Chính vì thế, nếu anh vô tội, chúng tôi sẽ nhanh chóng loại trừ nghi ngờ, thả anh về.”

 

Thố Vượng lắc đầu, “Chuyện này không giống.”

 

“Không giống chỗ nào?”

 

Thố Vượng ngập ngừng hồi lâu rồi mới nói, “Những người làm công việc như chúng tôi thuộc vùng xám, không chịu nổi điều tra đâu, các cậu thật sự tra ra được gì đó của tôi, thì tôi là phạm tội rồi.”

 

Lăng Liệp cười, “Ồ, còn biết là vùng xám cơ à?”

 

Thố Vượng đáp: “Thời buổi này, chẳng ai chịu nổi bị bới móc cả.”

 

Lăng Liệp đột nhiên nghĩ đến “Mặt Nạ Phấn”, nghĩ đến Hứa Tương. Đúng vậy, ai chịu nổi bị bới móc chứ?

 

Nhưng Thố Vượng đây là đang đánh tráo khái niệm rồi.

 

Lúc này, đồ nướng Lăng Liệp gọi đã đến, được shipper Tiểu Quý đích thân mang tới.

 

Thố Vượng vừa nhìn thấy, càng căng thẳng hơn, một xiên cũng không ăn.

 

Lăng Liệp hỏi anh ta: “Rốt cuộc thì anh và Lão Đán quen nhau như thế nào?”

 

Thố Vượng nói, anh ta đã đến nhiều quốc gia, chuyên nghiên cứu những phong tục dân gian ít người biết, học “pháp thuật”, vì vậy cũng quen biết nhiều người, mấy năm trước nhập cảnh, làm quen với người cùng chí hướng là Lão Đán.

 

Thật ra theo lý mà nói, Thố Vượng quen biết nhiều kỳ nhân dị sĩ như vậy, Lão Đán cũng không có gì đặc biệt. Nhưng sau khi hai người trao đổi, anh ta một mặt cảm thấy Lão Đán hiểu biết rất rộng, rất đáng để học hỏi kinh nghiệm, mặt khác lại rất ngưỡng mộ việc Lão Đán từng ở nước L.

 

Thố Vượng đi không ít nơi, nhưng đều chọn những quốc gia tương đối an toàn, những nước vừa nguy hiểm vừa bí ẩn như nước L, đối với anh ta rất có sức hấp dẫn – nhưng lại không dám đi.

 

Cho nên khi Thố Vượng biết Lão Đán đã sống ở nước L một thời gian rất dài, lập tức cảm thấy Lão Đán trở nên vĩ đại. Bọn họ thảo luận về phong tục, biến động, băng đảng, đàn ông đàn bà của nước L, Lão Đán kể về một mối tình của mình ở nước L, càng khiến Thố Vượng lòng đầy ngưỡng mộ và mơ ước.

 

Sau này Thố Vượng về nước N, vẫn giữ liên lạc với Lão Đán, đi du lịch các nước khác cũng sẽ gửi đồ về cho ông ấy, năm nay lại nhập cảnh vào trong nước, anh ta vẫn luôn ở nhờ nhà Lão Đán.

 

“Tôi biết tôi là một kẻ rất ích kỷ, mặt dày vô sỉ nói về tình bạn với Lão Đán, ông ấy vừa mất tích điều đầu tiên tôi nghĩ đến lại là bỏ trốn.” Thố Vượng lau nước mắt, “Nhưng tôi thật sự rất sợ, tôi sợ không thể về nước, sợ các cậu vu oan cho tôi. Tôi nghĩ, tôi nghĩ tôi về nước trước một thời gian, tôi chắc chắn sẽ luôn liên lạc với Lão Đán. Nếu ông ấy bình an trở về, tôi sẽ đến thăm ông ấy.”

 

Lăng Liệp nghe được nửa chừng, vẻ mặt đã trở nên khó đoán, đương nhiên là Thố Vượng không chú ý, nhưng Quý Trầm Giao đã chú ý thấy.

 

Thố Vượng nói, Lão Đán từng sống ở nước L một thời gian rất dài.

 

Nước L.

 

Nước L mà Dụ Cần đến, cũng là nước L nơi Quý Trầm Giao sinh ra.

 

Dụ Cần giả đã chết, Tập đoàn Dụ thị đang phải trải qua hết đợt điều tra này đến đợt điều tra khác, nhưng bí ẩn về thân thế của Quý Trầm Giao vẫn còn ẩn giấu ở quốc gia xa xôi đó.

 

Sau khi Dụ Cần thật sự mất tích đã đi đâu? Cha ruột của Dụ Qua là ai? Bọn họ còn sống không?

 

Quý Trầm Giao ấn vai Lăng Liệp, lắc nhẹ. Lăng Liệp hoàn hồn, tiếp tục nghe Thố Vượng kể.

 

Nhưng Lăng Liệp và Quý Trầm Giao đã nhanh chóng phát hiện ra, những trải nghiệm của Lão Đán ở nước L mà Thố Vượng kể thực ra lại rất chung chung, mối tình kia thì lại càng mơ hồ hơn. Ngay cả một thành phố cụ thể Lão Đán cũng không nói, cũng không nói ông ấy làm công việc gì ở nước L, nhưng lại miêu tả người phụ nữ của mình đẹp như tiên, trên trời dưới đất không ai bằng, dùng hết lời lẽ khoa trương.

 

Thố Vượng nói: “Lão Đán nói với tôi như vậy đấy, không phải tôi bịa đặt lung tung đâu.”

 

Lần này không tính là lấy lời khai, Lăng Liệp cũng không định tạm giữ Thố Vượng. Khi biết mình vẫn có thể về nhà Lão Đán ở tạm, anh ta vô cùng kinh ngạc.

 

“Sao thế?” Lăng Liệp nói: “Còn muốn tôi tạm giữ anh à?”

 

Thố Vượng vội vàng lắc đầu, “Không không không, tôi nghĩ nhiều rồi, tôi về ngay đây!”

 

“Đợi chút, tôi lái xe đưa anh về.”

 

Được xe cảnh sát đưa về, Thố Vượng lại căng thẳng. Lăng Liệp nói với anh ta, hiện tại quả thực Thố Vượng không cần bị giam giữ, nhưng tạm thời không được rời khỏi thành phố Hạ Dung, cảnh sát sẽ liên lạc với anh ta bất cứ lúc nào.

 

Lần này Thố Vượng không dám chạy lung tung nữa, liên tục đảm bảo mình sẽ không đi đâu cả.

 

“Lại thêm một ‘người bạn cũ’ đến từ nước L.” Lăng Liệp nói: “‘Người bạn cũ’ này lại mất tích ngay dưới mí mắt chúng ta, vào đúng thời điểm này.”

 

Quý Trầm Giao quay mặt lại, “Thời điểm này?”

 

Lăng Liệp nhìn thẳng vào mắt anh, một lát sau, đột nhiên giơ tay lên, ôm lấy má Quý Trầm Giao, “Tiểu Quý.”

 

“Hửm?”

 

“Thật ra lúc nãy nghe thấy nước L, phản ứng của em còn lớn hơn anh, em còn để tâm đến thời điểm này hơn anh.”

 

Quý Trầm Giao im lặng.

 

“Vào thời điểm này chúng ta đang điều tra ‘Phù Quang’.” Lăng Liệp nói: “Vụ án lần trước, Lão Đán còn từng góp sức, chẳng lẽ vì thế mà ông ấy bị ‘Phù Quang’ chú ý tới?”

 

Quý Trầm Giao nói lời không thật lòng: “Đây chỉ là một vụ mất tích bình thường.”

 

“Vậy sao?” Ngón cái Lăng Liệp mân mê đuôi mắt Quý Trầm Giao, mang đến cảm giác ngứa như kim châm, “Nhưng mắt em không nói vậy. Em không thể không để tâm đến việc Lão Đán từng đến nước L.”

 

Quý Trầm Giao thở dài, nắm lấy cổ tay Lăng Liệp, “Chuyện gì cũng bị anh nhìn thấu rồi.”

 

Biết được Đội trọng án của Cục cảnh sát thành phố muốn chuyển vụ án Lão Đán mất tích đi, cảnh sát khu vực vô cùng kinh ngạc, căng thẳng đến mức lại chạy đến nhà Lão Đán điều tra một lượt, còn đi hỏi thăm quanh khu “Phong Thạch Cư”. Hàng xóm đều nói đây là một ông lão kỳ quặc, nhưng chưa bao giờ gây sự với ai, đã mấy ngày nay không gặp ông ấy rồi.

 

Tên thật của Lão Đán hóa ra không phải Đán Vân Đồ, mà là Hình Vĩnh Đán, không phải người bản địa thành phố Hạ Dung, quê ở một nơi tên là thôn Kim Hướng thuộc vùng núi phía Đông Nam, đã sống ở thành phố Hạ Dung hơn mười năm, vẫn luôn ở khu vực “Phong Thạch Cư”, tuy cách kiếm sống không được đường hoàng cho lắm, nhưng những người như bọn họ cũng không phải là không thể sống ở thành phố.

 

Nhiều hơn nữa thì cảnh sát khu vực cũng không điều tra ra được.

 

Ngay ngày hôm sau khi đội trọng án tiếp quản vụ án, ở đường Quế Thủy, khu Đông Thành xảy ra một vụ ngã lầu, nửa đêm có một người đàn ông rơi từ sân thượng tầng tám xuống, nhưng nguyên nhân tử vong trực tiếp không phải là do rơi từ trên cao, mà là vết thương do súng bắn vào đầu.

 

“Chính là rơi từ chỗ đó xuống! Nửa đêm tôi nghe thấy một tiếng ‘bụp’, nhưng vợ tôi cứ khăng khăng nói đó là có người đốt pháo thăng thiên!”

 

Hiện trường vụ án ở đường Quế Thủy, quần chúng vây kín ba lớp trong ba lớp ngoài, bàn tán sôi nổi về động tĩnh nghe được đêm qua.

 

Nhà cửa trên con đường này khá cũ, không có thang máy, mật độ xây dựng khá cao, người ở cũng rất đông, hoặc là làm công nhân ở nhà máy gần đó, hoặc là dân vô công rồi nghề. Nhóm người ra khỏi nhà đầu tiên vào buổi sáng nhìn thấy thi thể và máu lênh láng trên đất, vừa kinh hãi vừa hưng phấn la hét, nhất thời, người ở các căn hộ xung quanh đều đổ xô ra, người chạy chậm thì dứt khoát thò đầu ra khỏi cửa sổ nhìn xuống.

 

Phân cục Đông Thành đang đi hỏi thăm ở đường Quế Thủy, không ít người dân nói có nghe thấy tiếng động, nhưng tuyệt đối không phải tiếng súng, mà là loại âm thanh rất trầm đục. Người bạo gan tiến lên xem thi thể, nói chưa từng gặp, chắc không phải người ở đây.

 

Thi thể mặc áo bông màu đen và quần dài màu xanh đen, tóc hoa râm, trên người tạm thời không tìm thấy thứ gì có thể chứng minh thân phận, sau khi khám nghiệm hiện trường xong thì được đưa về phân cục để giải phẫu.

 

Vụ án liên quan đến súng ống bắt buộc phải báo cáo lên Cục cảnh sát thành phố, Quý Trầm Giao vừa nhìn ảnh hiện trường phân cục gửi tới, sống lưng lập tức thẳng tắp.

 

Lăng Liệp vừa đến phòng trà nước lấy nước nóng, nắp bình giữ nhiệt còn chưa đậy, định đem về cho Quý Trầm Giao kiểm tra xem sao. Kết quả câu “Em xem này, còn bốc khói nhé” còn chưa nói xong, đã phát hiện sắc mặt Quý Trầm Giao không đúng, “Sao thế?”

 

Quý Trầm Giao lặng lẽ xoay màn hình, khi nhìn rõ bức ảnh, tay Lăng Liệp khẽ run lên, nước nóng sánh ra ngoài, làm hắn phải hít hà một tiếng vì bỏng.

 

Lúc này Quý Trầm Giao mới thấy hắn cầm bình giữ nhiệt, vội vàng nhận lấy cái bình, lấy khăn ướt đắp lên tay Lăng Liệp, “Anh có bệnh phải không? Lấy nước nóng mà không chịu đậy nắp?”

 

Bây giờ Lăng Liệp không có tâm trạng đấu võ mồm, hắn nhìn chằm chằm vào màn hình, tay còn chưa kịp rút về, “Lão Đán chết rồi? Vừa ngã lầu vừa bị bắn?”

Bình Luận (0)
Comment