“À, cái này là Tịch Vãn mua cho tôi.” Chu Tiểu Phong nở nụ cười hạnh phúc, “Giá thì cậu phải hỏi cô ấy rồi.”
Lăng Liệp tỏ ra rất hứng thú, “Đựng được nhiều không? Giữ nhiệt được lâu không?”
“Đựng được khá nhiều đấy, để cả ngày vẫn còn ấm.”
“Vậy thì tốt đấy chứ.”
Hai người bàn luận sôi nổi một hồi về chiếc bình giữ nhiệt, mãi đến khi Tịch Vãn quay lại và dẫn Chu Tiểu Phong đi.
Quý Trầm Giao vừa định gọi Lăng Liệp thì hắn đã nói trước: “Em xem anh Chu kìa, người ta lúc nào cũng kè kè cái bình giữ nhiệt bên mình.”
Quý Trầm Giao nói: “Kiểm sát viên như bọn họ, tần suất ra ngoài làm việc không nhiều bằng chúng ta.”
Lăng Liệp: “Đều là đàn ông có gia đình cả rồi, anh Chu còn biết chăm sóc bản thân, chứ Tiểu Quý nhà mình thì không.”
Quý Trầm Giao: “…”
Lăng Liệp: “Nghĩ lại thì đây cũng là lỗi của anh.”
Quý Trầm Giao: “Sao lại là lỗi của anh được? Vụ án còn chưa đủ để anh đau đầu suy nghĩ à?”
Lăng Liệp nắm lấy cánh tay Quý Trầm Giao, “Hôm nay đừng về nhà vội, đi mua bình giữ nhiệt đã rồi tính.”
Mang bình giữ nhiệt kè kè bên người như Chu Tiểu Phong ư, Quý Trầm Giao không muốn đâu. Anh còn trẻ, còn chưa tới ba mươi, anh không muốn biến thành lão cán bộ già đâu!
Nhưng nhận quà của Lăng Liệp thì anh lại không hề kháng cự chút nào.
Hai người đi thay quần áo – chủ yếu là Quý Trầm Giao phải thay sang đồ mặc bình thường, còn Lăng Liệp vốn đã mặc đồ thường – rồi đến trung tâm thương mại Dung Quang. Dù còn một thời gian nữa mới đến cuối năm, nhưng các cửa hàng ở khu thương mại Dung Quang đã sớm khoác lên mình không khí lễ hội, đèn đuốc sáng trưng, các hoạt động khuyến mãi đã bắt đầu, nơi đây được trang hoàng như một cung điện lộng lẫy.
Hiếm khi có dịp rảnh rỗi, Quý Trầm Giao vốn định cùng Lăng Liệp đi dạo một vòng, đằng nào cũng đến rồi, hay là tìm một nhà hàng lãng mạn nào đó ăn tối cùng nhau.
Nhưng con người Lăng Liệp, bảo hắn giản dị thì cũng không đúng lắm, mua cho bạn trai cái bình giữ nhiệt thôi mà cũng phải long trọng kéo đến tận cửa hàng; còn bảo hắn lãng mạn ư, hắn lại coi mọi cảnh đẹp xung quanh như không khí, kéo tuột Quý Trầm Giao đến thẳng cửa hàng chuyên bán bình dưỡng sinh.
Mặc dù vậy, khi Quý Trầm Giao nhìn gương mặt nghiêng của Lăng Liệp, anh vẫn không kìm được xúc động muốn đi hẹn hò với hắn.
Cửa hàng chuyên bán đồ dưỡng sinh rất vắng vẻ. Thứ như bình dưỡng sinh này quả thực không hợp với không khí của trung tâm thương mại chút nào.
Lăng Liệp khoát tay một cái, “Đi thôi, Tiểu Quý của anh.”
Quý Trầm Giao: “…”
Lăng Liệp: “Em thích cái nào, anh mua cho em cái đó.”
May mà trong tiệm không có mấy người, Quý Trầm Giao kéo Lăng Liệp sang một bên, cười hắn: “Hào phóng thế? Người không biết còn tưởng anh định mua xe cho em đấy.”
Cửa hàng bán bình dưỡng sinh này có khá nhiều loại, nhưng loại dành cho nam thì không nhiều lắm, loanh quanh toàn là mấy kiểu màu tối. Quý Trầm Giao thấy chọn đại một cái là được rồi, nhưng Lăng Liệp lại tay trái cầm một cái, tay phải cầm một cái, liên tục so sánh các thông số, lúc quay đầu, chỏm tóc đuôi ngựa nhỏ buộc sau gáy cũng vung vẩy theo.
Lăng Liệp đang chọn bình giữ nhiệt cho mình mà. Vừa nghĩ đến điều này, chút mất kiên nhẫn vì phải chờ đợi trong lòng Quý Trầm Giao cũng tan biến hết, anh ngoan ngoãn đi theo sau Lăng Liệp.
Ai ngờ Lăng Liệp chọn một hồi lại lơ đễnh, lân la sang khu trưng bày ấm đun nước dùng trong nhà, cũng cầm từng cái lên sờ mó ngắm nghía.
Quý Trầm Giao thầm nghĩ: Này này, không phải định mua bình giữ nhiệt cho em sao!
“Cái này thế nào?” Lăng Liệp giơ một cái ấm trong suốt lên trước mặt Quý Trầm Giao, “Nó còn có thể nấu lê được đấy.”
Nhân viên bán hàng niềm nở tiến lại gần, giới thiệu công dụng của mẫu này như đọc thuộc lòng.
Lăng Liệp quyết định mua nó. Bị chuyện này làm phân tâm, hắn hoàn toàn quên mất việc chính là mua bình giữ nhiệt, thế mà thanh toán xong là định đi luôn.
Quý Trầm Giao cạn lời, con người này đúng là vô tâm mà, vừa nãy còn tập trung chọn bình giữ nhiệt như thế, sao quay đi quay lại đã quên sạch rồi? Chẳng lẽ bệnh điếc tai tạm thời do thần kinh gây ra còn kèm theo chứng đãng trí hay quên nữa à?
Quý Trầm Giao hắng giọng. Lăng Liệp vừa ngân nga hát vừa xách cái bình dưỡng sinh mới mua đi trước. Hai người đã đi cách cửa hàng cả chục mét, Lăng Liệp mới quay lại, “Tiểu Quý, em cảm rồi à?”
“Không.”
“Không sao cứ ho mãi thế? Lúc trả tiền anh đã nghe em ho mấy lần rồi đấy.”
“…Thế tại sao em lại ho mấy lần nhỉ?”
Lăng Liệp chớp mắt, “Hửm? Vì em… bị cảm?”
Quý Trầm Giao: “…”
Lăng Liệp quay lại, cười nói: “Tiểu Quý, sao em không đi nữa? Muốn anh dắt hả?”
Quý Trầm Giao không nói gì, lặng lẽ nhìn Lăng Liệp.
Lăng Liệp cười hề hề, “Em thế này trông giống hệt một em bé không được cho kẹo, liền ngồi bệt xuống đất ăn vạ ấy nhỉ.”
Quý Trầm Giao nhại lại giọng hắn, “Em bé ấy nhỉ.”
Lăng Liệp chìa tay ra, “Dắt Tiểu Quý nhà chúng ta nào.”
Tay kia của hắn còn đang xách thùng giấy đựng ấm dưỡng sinh, Quý Trầm Giao thở dài, nhận lấy cái thùng, rồi nắm lấy tay Lăng Liệp.
Hai người đi được một đoạn, Lăng Liệp đột nhiên khựng lại.
Quý Trầm Giao: “?”
Lăng Liệp mở to mắt nói: “Ối! Quên mua bình giữ nhiệt rồi!”
Quý Trầm Giao lạnh lùng nói: “Ồ, cuối cùng anh cũng nhớ ra rồi đấy.”
Lăng Liệp kéo Quý Trầm Giao chạy thục mạng, vừa chạy vừa nói: “Sao em không nhắc anh? Chuyện quan trọng như vậy mà!”
Quý Trầm Giao cố ý lạnh giọng: “Em chẳng phải đã hắng giọng rồi sao?”
“Thì anh tưởng em bị cảm mà.”
“Anh còn tưởng em là em bé không được cho kẹo nên ăn vạ nữa kìa.”
Lăng Liệp dừng lại trước cửa tiệm, trịnh trọng nói, “Tiểu Quý.”
“Hửm?”
“Sau này có gì thì cứ nói thẳng, đừng có bao giờ nói bóng nói gió với anh.”
“…”
Lăng Liệp chỉ chỉ vào đầu mình, “Chỗ này của anh không được tốt lắm, em nói bóng nói gió anh có thể không hiểu đâu.”
Quý Trầm Giao thầm nghĩ, thôi đi anh, chỗ đó của anh mà không tốt thì chắc chẳng ai dám nhận mình là người nữa.
Nhân viên bán hàng bước ra đón, “Ồ, sao hai vị lại quay lại rồi?”
Lăng Liệp cười toe toét, “Vẫn chưa mua xong mà!”
Sau khi chăm chú nghe nhân viên giới thiệu, Lăng Liệp chọn cho Quý Trầm Giao một chiếc bình giữ nhiệt màu đen, “Xem này, kín đáo, cổ điển, chuẩn bá đạo tổng tài!”
Quý Trầm Giao: “Bỏ cái tính từ cuối cùng đi.”
Lúc trả tiền, Lăng Liệp thấy Quý Trầm Giao cũng đang cầm một cái, là màu xanh xám, đường nét tròn trịa, mềm mại hơn chiếc màu đen, trông có vẻ nhỏ hơn một chút, nhưng dung tích thì như nhau.
Lăng Liệp: “Ơ, cái này?”
Quý Trầm Giao: “Có qua có lại mà, thầy Lăng, anh cũng nên uống nước nóng.”
Nhân viên tính tiền xong nói: “Chúc mừng hai vị, cộng cả chiếc bình dưỡng sinh lúc trước, hai vị nhận được một ưu đãi đặc biệt từ trung tâm thương mại Dung Quang, mời đến khu vực trung tâm để nhận.”
Lăng Liệp tò mò: “Ưu đãi gì vậy?”
Nhân viên bán hàng nói: “Là bất ngờ ạ, phải đến đó mới biết được.”
Quý Trầm Giao không muốn đi, ưu đãi của trung tâm thương mại thì có gì hay ho? Chẳng phải toàn tặng giấy ăn, dầu ăn, lại còn phải xếp hàng dài dằng dặc mới nhận được.
Nhưng Lăng Liệp vừa nghe có giấy ăn, dầu ăn!
“Còn có chuyện tốt như vậy nữa!”
“…”
Đến khu vực trung tâm đèn đuốc sáng trưng, người xếp hàng lại không đông lắm, một là vì hôm nay không phải cuối tuần, hai là vì việc nhận thưởng có yêu cầu mức chi tiêu tối thiểu.
Lăng Liệp chạy lên đầu hàng hỏi thăm, rồi ỉu xìu quay lại.
Quý Trầm Giao: “Sao thế, không có giấy ăn, dầu ăn à?”
Lăng Liệp: “Chỉ được chụp ảnh thôi.”
“Chụp ảnh?” Đây mà là quà gì chứ?
Lăng Liệp chỉ vào cái lều cách đó không xa, nói: “Chỗ đó có một khu gọi là bầu trời sao gì đó, cuối năm mới chính thức mở cửa, giờ cho những người đủ điều kiện vào chụp ảnh trước.”
Hóa ra là chiêu trò quảng cáo của trung tâm thương mại.
Thấy Lăng Liệp không mấy hứng thú, Quý Trầm Giao vốn định bảo thôi không xếp hàng nữa, nhưng lời còn chưa nói ra, đã thấy một cặp đôi trẻ cầm ảnh đi tới, “Lãng mạn quá! Đợi chính thức mở cửa em nhất định sẽ đi nữa!”
Lăng Liệp: “Đi thôi đi thôi, về nhà lên mạng mua dầu ăn với giấy. Cứ tưởng phen này tiết kiệm được một khoản.”
Quý Trầm Giao lại giữ cổ tay hắn lại, “Em muốn đi chụp ảnh.”
Lăng Liệp: “Hửm?”
Quý Trầm Giao hắng giọng, “Sống không thể lúc nào cũng thực tế như vậy được, suốt ngày dầu ăn với giấy ăn, như ông già ấy.”
Lăng Liệp: “Ồ!”
Quý Trầm Giao “lên lớp” dạy dỗ xong, kéo Lăng Liệp vào xếp hàng. Hai người vừa xếp hàng vừa đấu khẩu. Lăng Liệp sao chịu được việc Quý Trầm Giao nói hắn là ông già, “Em đúng là không quán xuyến việc nhà nên không biết dầu muối đắt đỏ thế nào đâu. Anh mới hai mươi tám, có ông già nào nhanh nhẹn hoạt bát như anh không?”
Quý Trầm Giao nói: “Là anh nói em giống lão cán bộ già trước mà, em già chỗ nào?”
Lăng Liệp: “Hay thế này đi, chúng ta đều bỏ chữ ‘già’ đi, em gọi anh một tiếng ‘cán bộ’, anh gọi em một tiếng ‘ông chú’.”
Quý Trầm Giao: “…Anh gọi em là ông chú!”
Lăng Liệp cười cong cả mắt, “Uầy!”
Lúc này, phía sau bọn họ bắt đầu có người xếp hàng. Quý Trầm Giao liếc mắt nhìn, người đứng ngay sau bọn họ là một ông bác.
…Hôm nay bị ám ảnh bởi mấy ông bác à?
Người đàn ông này thực ra cũng chưa hẳn là già lắm, trông khoảng hơn năm mươi tuổi, ăn mặc rất tươm tất, tóc hoa râm, trông như một quý ông lịch thiệp.
Lăng Liệp cũng nhìn thấy ông ấy, cảm giác có hơi quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra là đã gặp ở đâu.
Vì phía sau có một “ông bác” thật sự, nên không tiện dùng từ này để trêu chọc nhau nữa, hai người chuyển sang chuyện khác, ví dụ như dùng bình dưỡng sinh để nấu món gì.
Những người xếp hàng hầu hết đều đi theo cặp, cũng có nhóm ba người, chỉ riêng ông bác là đi một mình, tay cầm một cái túi đồ đựng máy ảnh chụp lấy liền.
Xếp hàng không lâu thì đến lượt Lăng Liệp và Quý Trầm Giao. Hóa ra khu chụp ảnh đó mỗi lượt có thể cho ba nhóm vào. Phía trước bọn họ có một cặp đôi. Nhân viên kiểm tra phiếu xong, quay sang nói với ông bác: “Ông đi có một mình thôi ạ?”
Ông bác gật đầu.
Lăng Liệp quay đầu nhìn lại, nhân viên vừa hay chỉ vào họ, “Vậy mời ông đi cùng nhóm này ạ.”
Ông bác mỉm cười, “Được.”
Bên trong khu chụp ảnh là một bầu trời sao nhân tạo, không giống như trước đây được dựng bằng vải bạt sơn dầu, mà sử dụng ánh sáng và kỹ xảo hình ảnh, vừa bước vào đã có cảm giác như đang đứng giữa biển sao, cực kỳ ấn tượng. Cặp đôi kia đã ồ lên kinh ngạc.
Quý Trầm Giao thấy may mắn vì đã vào đây. Nơi này, biết nói sao nhỉ, dù dấu vết của sự lãng mạn nhân tạo rất rõ, nhưng quả thực rất có không khí.
Phía sau vẫn còn người xếp hàng, nên thời gian mỗi lượt chụp không nhiều. Lăng Liệp cũng bắt đầu chụp ảnh cùng Quý Trầm Giao, chỉ có ông bác kia là đứng lẻ loi một mình, tay ông không cầm điện thoại mà là chiếc máy ảnh chụp lấy liền vừa mua.
Nghe thấy tiếng động phía sau, Quý Trầm Giao quay người lại, thấy chiếc máy ảnh nhả ra một tấm ảnh, ông bác thong thả vẫy vẫy tấm ảnh cho khô mực rồi lấy ra, “Chụp cho hai cậu đấy.”
Lăng Liệp chạy tới, tự nhiên như người quen, nói: “Cho cháu xem với.”
Trong ảnh, hai người đứng giữa biển sao, là ảnh chụp từ sau lưng, Lăng Liệp đang ngắm sao, còn Quý Trầm Giao thì nghiêng mặt, nhìn Lăng Liệp.
Lăng Liệp: “Wow— bác là nghệ sĩ à?”
Ông bác cười lắc đầu, “Tôi vừa mua, chụp thử thôi. Tấm này tặng hai cậu nhé.”
Lăng Liệp nói: “Hay bọn cháu chụp giúp bác một tấm nhé!”
Ông bác nói: “Nếu tiện thì cảm ơn hai cậu.”
Lăng Liệp hỏi: “Dùng máy này à? Bác có điện thoại không?”
Ông bác cười cười, “Điện thoại của tôi là điện thoại ‘cục gạch’, cứ dùng cái này đi.”
Lăng Liệp mày mò một lúc, rồi gọi to: “Tiểu Quý, cái máy này dùng thế nào?”
Quý Trầm Giao được gọi tới, cười hắn, “Cũng có thứ thầy Lăng không biết cơ à?”
“Mau chụp ảnh cho ông… mau chụp cho bác ấy đi, sắp hết giờ rồi.”
Máy ảnh lại nhả ra một tấm ảnh nữa, ông bác nhận lấy, “Cảm ơn hai cậu.”
Lăng Liệp nói: “Nghe giọng bác không giống người ở đây nhỉ?”
“Tôi vừa từ nước ngoài về.” Ông bác cảm thán: “Trong nước bây giờ thay đổi từng ngày, không thể so với hồi tôi ra nước ngoài được nữa.”
Ba người vừa trò chuyện vừa chụp ảnh, ông bác chụp thêm cho Lăng Liệp và Quý Trầm Giao mấy tấm nữa, có ảnh chụp riêng và ảnh chụp chung. Chẳng mấy chốc đã hết giờ, nhân viên bên ngoài gọi vào: “Hết giờ trải nghiệm rồi ạ! Chào mừng quý khách quay lại sau khi chúng tôi chính thức khai trương!”
Cặp đôi kia vẫn còn vẻ lưu luyến, ba người bọn họ thì chào tạm biệt nhau ở lối ra.
“Cảm ơn hai cậu.” Ông bác cất máy ảnh đi, “Hữu duyên gặp lại.”
Lăng Liệp vẫy tay lia lịa: “Tạm biệt, chúc bác năm mới vui vẻ!”
Quý Trầm Giao: “…Anh chúc Tết thế này thì sớm quá rồi đấy.”
Lăng Liệp: “Hiếm lắm mới gặp được một ông bác thật sự mà.”
“Chuyện ông bác này không bỏ qua được hả?”
“Ha ha ha ha—”
Bình giữ nhiệt cũng đã mua, quà cũng đã nhận, cũng đến lúc về nhà rồi.
Trên đường về, Quý Trầm Giao lái xe, Lăng Liệp ngồi ghế phụ xem mấy tấm ảnh chụp lấy liền mà ông bác đã chụp cho bọn họ. Ông bác đã đưa hết những tấm ảnh có mặt hai người, nhưng Lăng Liệp xem một lúc rồi kêu lên, “Ủa?”
Quý Trầm Giao: “Lại làm sao nữa?”
“Ảnh chụp riêng của em thiếu mất một tấm. Anh nhớ có ba tấm, nhưng ở đây chỉ có hai tấm.” Lăng Liệp vừa nói vừa khoa tay mô tả, “Chính là tấm em tạo dáng thế này này.”
Quý Trầm Giao: “Anh nhớ rõ thế cơ à?”
Lăng Liệp chỉ vào đầu: “Đương nhiên, chỗ này của anh dùng tốt lắm.”
Quý Trầm Giao cười, “Ai mới vừa nãy còn bảo chỗ này không tốt nhỉ?”
“Em nhớ nhầm rồi.” Lăng Liệp lại xem lại một lượt nữa, “Thật sự không có.”
“Chắc ông ấy quên đưa rồi.” Quý Trầm Giao nói: “Sao, định quay lại đòi à?”
Lăng Liệp: “Không đến mức đó đâu. Này Tiểu Quý.”
“Hửm?”
“Sao hôm nay em cứ ‘hửm’ thế? Em là cừu à?”
“…Đừng có đánh trống lảng, anh định nói Tiểu Quý cái gì?”
“Ồ, anh thấy ông bác đó khá là có khí chất.”
Suýt chút nữa Quý Trầm Giao đã bật cười. Gì thế này? Nói anh là ông lão thì anh quay sang ngưỡng mộ ông lão khác à?
Lăng Liệp nói: “Tiểu Quý nhà chúng ta về già mà trông được như thế thì cũng tốt đấy chứ. Ra quảng trường nhảy, đám các cô các bác gái sẽ tranh nhau nhảy cùng em cho xem.”
Càng nói càng quá đáng, Quý Trầm Giao nói: “Em không nhảy với họ, em nhảy với anh.”
Lăng Liệp xoa xoa cánh tay nổi da gà, “Trai sành điệu như anh không có nhảy ở quảng trường đâu nhé.”
“Toàn anh nói hết phần người khác. Hồi nhỏ anh…” Quý Trầm Giao nói được nửa câu thì đột nhiên dừng lại.
Quý Trầm Giao vốn định nói hồi nhỏ anh là giỏi nhất khoản mồm mép lanh lợi bắt nạt người khác có đúng không?
Nhưng anh đột nhiên nhớ ra, hồi nhỏ Lăng Liệp là một đứa trẻ gầy gò đáng thương, hắn đứng ngoài cửa hàng McDonald ăn gà rán ngấu nghiến, mặt mũi hắn lem luốc nhưng đôi mắt lại vừa to vừa trong veo, chỉ vì một câu “Đến trại trẻ mồ côi sẽ không bị đói” của anh mà đã một mình lặn lội đi xa như thế đến Linh Lan Hương, nơi anh đã từng sống.
Lăng Liệp nói: “Anh đã nói xong đâu, anh còn nhiều chuyện muốn nói lắm, em có muốn nghe không?”
Trong lòng Quý Trầm Giao lúc này có chút nặng nề, “Đừng làm ảnh hưởng em lái xe.”
“Vậy anh không nói nữa. Anh muốn cho, nhưng mà người nào đó lại không muốn nghe.”
“…”
Anh muốn cho cái gì chứ!
Lái xe một lúc, trong xe rất yên tĩnh. Cuối cùng Quý Trầm Giao vẫn không nhịn được, hỏi: “Anh vừa nói gì?”
“Giờ anh không muốn nói nữa. Trừ khi em cầu xin anh.”
Quý Trầm Giao lại im lặng.
Thấy sắp đến khu tập thể, Quý Trầm Giao hắng giọng, “Xin anh đó, anh Liệp.”
Lăng Liệp: “Hả?”
Quý Trầm Giao đỗ xe xong, nghiêng người qua, thì thầm vào tai hắn: “Xin anh đó, anh Liệp.”
Không khí này, không hôn vài cái thì thật không phải lẽ.
Hôn xong, Lăng Liệp mới nói: “Trước khi mua bình, chẳng phải em nói muốn có xe hơi à?”
Quý Trầm Giao nghe mà ngớ người ra, sao Lăng Liệp lại nhớ chuyện này? Anh muốn xe hơi lúc nào chứ? Đó chỉ là nói đùa thôi mà!
“Anh đã nghĩ rồi, cũng không phải là không được.” Lăng Liệp cầm điện thoại lên, mở ứng dụng một ngân hàng nào đó, nhập mật khẩu, “Nếu không được, thì chắc chắn không phải vì anh không đủ yêu em, mà là vì anh nghèo, không mua nổi.”
Quý Trầm Giao: …Không phải, anh đây là!
Lăng Liệp thao tác xong, đưa màn hình hiển thị số dư tài khoản rành rành ra trước mặt Quý Trầm Giao, “Bao nhiêu năm nay anh bán mạng cho Tiêu Ngộ An, cũng dành dụm được không ít tiền. Anh không gái gú, cờ bạc, càng không dính vào thứ kia, vốn dĩ số tiền này anh định để tiêu cho bản thân. Nhưng em muốn xe, vậy thì cứ lấy mà mua xe đi.”
Dãy số 0 kia rất dài, mãi một lúc lâu Quý Trầm Giao vẫn không phản ứng gì.
Không phải vì chuyện có mua xe hay không, cũng không phải vì đột nhiên nhìn thấy một khoản tiền lớn, và việc người kia nói sẽ đưa số tiền đó cho anh mua xe.
Mà là vì Lăng Liệp đã mất mười năm, dùng máu và mồ hôi nước mắt mới kiếm được số tiền này. Anh biết rõ ý nghĩa của nó.
Nhưng Lăng Liệp lại nói sẽ đưa số tiền này cho anh một cách nhẹ nhàng bâng quơ như thế, hắn thản nhiên ung dung như thể đang đi mua một cái bình giữ nhiệt vậy.
Trong nháy mắt, Quý Trầm Giao như thể bị kéo xuống đáy biển dịu dàng, âm thanh trở nên mơ hồ, nước biển bao bọc lấy toàn thân anh, lặng lẽ chảy trôi, như đang ôm lấy trái tim anh.
Lăng Liệp lắc lắc điện thoại, “Tiểu Quý?”
Quý Trầm Giao bừng tỉnh, như vừa trồi lên từ đáy biển sâu êm ái, anh giật lấy điện thoại, tắt ứng dụng đi, rồi nhét điện thoại lại vào tay Lăng Liệp.
Lăng Liệp: “Điện thoại của anh nóng lắm à?”
Quý Trầm Giao cố tỏ ra bình tĩnh, “Chắc pin có vấn đề rồi, nên đổi cái mới thôi.”
Lăng Liệp cười hề hề, “Bảo em là đồ phá gia mà em còn không nhận, nửa đầu năm nay em mới mua cho anh cái điện thoại này, giờ đã đòi đổi cái mới rồi?”
“Thế mà anh còn đòi mua xe cho em? Rốt cuộc ai mới là đồ phá gia chứ!”
Lăng Liệp lẩm bẩm: “Là em nói muốn mà.”
“Em nói muốn là anh mua à?”
“Biết làm sao được, anh cưng chiều em quá mà.”
“…”
Quý Trầm Giao thầm nghĩ, may mà xe đã đỗ xong rồi.
Hai người tranh luận một hồi về chuyện xe cộ, Quý Trầm Giao nhất quyết không cho Lăng Liệp tiêu tiền lung tung. Về đến nhà, anh rửa sạch bình dưỡng sinh và hai cái bình giữ nhiệt, Lăng Liệp thử nấu một bình nước lê. Bình dưỡng sinh không lớn, mỗi lần chỉ cho được một quả lê vào, còn lại cho thêm một đống các thứ linh tinh khác như long nhãn, táo đỏ vào.
Nấu xong, Quý Trầm Giao nếm thử, lê được nấu rất mềm, thấm đẫm vị ngọt của táo đỏ, rất ngon.
Nhưng anh vừa muốn ăn thêm một miếng nữa thì Lăng Liệp đã bưng bát chạy mất.
“Định ăn một mình hả?”
Lăng Liệp không thèm để ý đến anh, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, quay lưng về phía anh.
Quý Trầm Giao thấy thật buồn cười, người bạn trai kỳ lạ này của anh sẵn lòng dốc sạch tiền tiết kiệm ra mua xe cho anh, vậy mà một quả lê thì lại muốn ăn một mình.
Quý Trầm Giao cũng không phải thật sự thèm nước lê, đợi đến khi Lăng Liệp uống cạn sạch bát, anh mới bước tới, ôm lấy hắn, nếm thử hương vị nước lê táo đỏ còn vương lại.