Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 182

“Hứa Tương?” Quý Trầm Giao cau mày, cả anh và Lăng Liệp đều từng chịu thiệt trong tay người này. Dạo trước nghe Tịch Vãn nói, Hứa Tương bị đình chỉ điều tra vì vấn đề cá nhân, xuất phát từ những tin đồn thất thiệt. Gần đây đội trọng án quá bận, cũng không biết Hứa Tương đã phục chức hay chưa.

 

“Quý cô Tịch Vãn nói, công việc và tác phong của Hứa Tương đều không có vấn đề gì, tự dưng lại bị bóc mẽ vết nhơ thời quá khứ, có thể còn là bịa đặt. Chuyện này có giống với ‘trò chơi’ mà ‘Mặt Nạ Phấn’ bày ra không?” Lăng Liệp nói: “Hơn nữa cũng là ban đầu có người tung tin trên mạng, nói trước đây hắn ta thế này thế kia. Đây có được coi là ác ý trên mạng không? Nếu không có mạng internet, Hứa Tương, một vị thanh tra tận tụy với công việc, liệu có phải đối mặt với những chuyện này không?”

 

Quý Trầm Giao: “Ý của anh là…”

 

Lăng Liệp vội vàng nói: “Anh chẳng có ý gì cả!”

 

“…”

 

“Anh chỉ tình cờ liên hệ hai chuyện này với nhau thôi.”

 

Vài giây sau, Quý Trầm Giao nói: “Em hiểu rồi.”

 

Thẩm Tê ngơ ngác, nhìn hai người mà chẳng hiểu gì, hai người đang chơi trò đánh đố gì vậy? Em đường đường là thành viên đội trọng án, không xứng tham gia vào trò đánh đố của hai người à?

 

Lăng Liệp vòng ra sau lưng Thẩm Tê, “Vụ án không khó phá, nhưng về mức án rất có thể sẽ có lợi cho bọn Uông Anh Chước. Chính thành viên nhỏ của đội chúng ta về mặt tình cảm còn thấy điểm xuất phát của bọn chúng là lương thiện, huống chi là quần chúng bình thường?”

 

Thẩm Tê xù lông, “Vừa rồi em nói sai rồi, là em giác ngộ chưa cao, được chưa?!”

 

“Không, cậu không nói sai.” Lăng Liệp vuốt lông cho Thẩm Tê, “Cậu đã gióng lên hồi chuông cảnh báo trước cho chúng ta. Đến lúc đó nhất định ‘Mặt Nạ Phấn’ sẽ lợi dụng dân ý và dư luận để giành được mức án nhẹ nhất có thể. Bảo sao sau khi ‘trò chơi’ kết thúc ‘Mặt Nạ Phấn’ lại dám thả người một cách sảng khoái như vậy. Không giết người là một điểm, có tiền có thế, tự cho rằng tiền có thể giải quyết được mọi vấn đề là một điểm. Còn một điểm nữa, bọn chúng biết rõ khi mọi chuyện bại lộ, đến mức tiền cũng không thể giải quyết được, chúng vẫn chiếm được vị thế cao trên mặt trận dư luận.”

 

Thẩm Tê giỏi về kỹ thuật, nhưng về vấn đề logic thì thực sự không theo kịp hai người anh của mình, cậu ta nghe xong liền ợ một cái, “Em, em thế này mà cũng coi là có cống hiến được à?”

 

Lăng Liệp vỗ vào gáy Thẩm Tê một cái, cậu ta kêu lên: “Đừng vỗ nữa! Vỗ nữa là em sẽ càng ngốc hơn đó!”


 

Quý Trầm Giao nhìn bọn họ đùa nghịch một lát, rồi lại đưa mắt liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, xe nhà họ Uông lại đậu bên ngoài Cục Cảnh sát thành phố.

 

“Anh rể anh lại đến rồi.” Quý Trầm Giao ung dung nhìn Uông Anh Chước, “Anh cứ cù nhây với tôi thế này, ai cũng khó chịu. Bọn họ không về, cũng không cho tôi tan làm. Tôi không tan làm được thì đành phải kéo anh lại nói chuyện phiếm thôi.”

 

Uông Anh Chước vừa nghe nói người nhà của mình chặn ở Cục Cảnh sát thành phố thì sắc mặt liền cực kỳ khó coi. Quý Trầm Giao đã nắm chắc tâm tư của anh ta – cảm thấy mình làm chuyện chính nghĩa, đúng đắn, chấp nhận sự phán xét “hoang đường” cũng không sao, nhưng người nhà không được dính vào, đặc biệt là không được đi cửa sau, kéo quan hệ. Nhà họ Uông càng chặn cảnh sát thì càng khiến “sự nghiệp” của anh ta trông có vẻ bất chính hơn.


 

Quý Trầm Giao nói: “Làm ơn đi, nói hết những gì cần nói ra. Tôi sẽ để Viện kiểm sát đến đón anh đi, đến lúc đó cần gặp luật sư thì gặp luật sư, anh cả và anh rể anh cũng không đến nỗi cứ nhìn chằm chằm vào tôi nữa.”

 

Dừng một chút, Quý Trầm Giao lại nói: “Ồ đúng rồi, người của các anh bị bắt khoảng ba mươi người, những người nhận tội cơ bản đều nói, anh ở trong ‘Mặt Nạ Phấn’ không chỉ là cốt cán, mà còn là một trong những người sáng lập?”

 

Lông mày Uông Anh Chước giật giật mấy cái, vừa bực bội khó chịu vì hành động của người nhà, vừa đắc ý vì câu “một trong những người sáng lập” này.


 

Lăng Liệp nói qua tai nghe: “Làm loạn rồi làm loạn rồi, sắp đánh vào văn phòng chúng ta đến nơi rồi!”

 

Người nhà họ Uông không thể nào thật sự muốn làm gì thì làm ở Cục Cảnh sát thành phố được, đội trọng án mắt nhắm mắt mở không ngăn cản nhiều.

 

Quý Trầm Giao ra hiệu cho các đội viên mở cửa, giọng nói đặc sệt khẩu âm Phong Thành ngắt quãng truyền vào.

 

Biểu cảm của Uông Anh Chước trở nên rất đặc sắc, Quý Trầm Giao lộ ra vẻ mặt bất lực, chán nản với quần chúng.


 

Dạo này Quý Trầm Giao đã kích động Uông Anh Chước quá nhiều lần, gân xanh trên thái dương anh ta nổi lên, cuối cùng nghiến răng nói: “Anh muốn biết cái gì?”

 

Quý Trầm Giao đóng cửa lại, điều chỉnh camera giám sát, “Tôi rất hứng thú với lý tưởng của các anh.”

 

Uông Anh Chước sững người. Điều này có vẻ không giống với thẩm vấn.

 

“Tuy tôi là cảnh sát, nhưng cũng là một người bình thường. Bất cứ ai là người bình thường đều sẽ căm ghét những ác ý không kiểm soát được trên mạng.” Quý Trầm Giao nói: “Tôi có thể hiểu suy nghĩ và động cơ của anh.”


 

Uông Anh Chước quan sát Quý Trầm Giao như một con côn trùng ẩn mình trong bụi cỏ, sau một lát im lặng, anh ta cười khẩy mấy tiếng, “Đúng vậy, tôi là người sáng lập, vì tôi không thể chịu đựng được thế giới này trở nên tàn nhẫn! Ngu xuẩn! Độc ác vì mạng xã hội!”

 

Nhà họ Uông sống dựa vào biển, sau ba đời gây dựng, đã trở thành gia tộc giàu có thuộc hàng top ở Phong Thành. Uông Anh Chước là con út trong thế hệ này, lại là con trai, trên có mấy chị gái và một anh trai, từ nhỏ đã sống cuộc sống giàu sang không lo nghĩ gì.

 

Các bậc trưởng bối và anh chị đều nói, anh ta không cần lo lắng gì cả, học chuyên ngành mình thích, làm việc mình thích, cứ yên tâm hưởng thụ là được.


 

Hai mươi năm trước khi ra nước ngoài, quả thực anh ta đã làm như vậy. Nhưng sau khi du học, anh ta mới phát hiện ra, những người trẻ tuổi giống mình có thể làm được nhiều việc như vậy! Giúp đỡ người nghèo, lên tiếng cho những người ở tầng lớp dưới đáy xã hội, đóng góp cho việc bảo vệ môi trường!

 

Hóa ra khi giàu có đến một mức độ nhất định, thì nên làm chút việc vị tha!

 

Anh ta trầm tư suy nghĩ, mình có thể làm gì? Tiền của mình nên được dùng vào những con đường chính đáng nào?


 

Anh ta càng ngày càng coi thường những phú nhị đại chỉ biết hưởng lạc, cũng không coi trọng lắm những người thuộc tầng lớp dưới đáy xã hội đấu tranh đòi quyền lợi một cách quá khích. Nhóm trước là sâu mọt vô dụng, nhóm sau thực sự không ra thể thống gì.

 

Anh ta đọc được trong một số cuốn sách truyền cảm hứng rằng, tự mình đấu tranh cho quyền lợi của mình không phải là vĩ đại, bản thân là người hưởng lợi từ quyền lợi đó, nhưng lại đấu tranh cho quyền lợi của những người chưa từng được hưởng, đó mới là sự vĩ đại thực sự.

 

Anh ta có vốn, có năng lực để đạt được sự vĩ đại này.


 

Anh ta bắt đầu nhiệt tình với công ích, cùng các bạn học nước ngoài bàn luận sôi nổi về lý tưởng. Đúng lúc đang suy nghĩ xem cụ thể nên làm gì, thì thấy mấy bi kịch về người chết do các cuộc khẩu chiến, bịa đặt, bôi nhọ không kiểm soát được trên mạng.

 

Anh ta đột nhiên cảm nhận được sứ mệnh của mình, càng nghĩ càng nhận thức rõ ràng rằng, thế giới này đang trở nên tồi tệ, ác ý giữa người với người ngày càng mãnh liệt. Điều gì đã khiến con người trở nên xấu xa như vậy? Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là mạng internet. Mạng xã hội là ngòi nổ, là mảnh đất màu mỡ, là công cụ sắc bén thúc đẩy bất kỳ tội ác nào.

 

Nếu hủy diệt mạng internet, ác ý bắt nguồn từ trên mạng sẽ bị loại bỏ tận gốc rễ.


 

Điều khiến anh ta vui mừng khôn xiết là, không chỉ mình anh ta nghĩ như vậy, mà còn có các bạn học và mấy cậu ấm nhà giàu quen biết khi làm công ích.

 

Bọn họ trao đổi, bàn bạc, nhiệt huyết lên kế hoạch, vẽ ra một bản thiết kế chi tiết để g**t ch*t mạng internet – bọn họ muốn ép những chuyện xảy ra trên mạng xã hội xuống đời thực, để mọi người tấn công lẫn nhau, cảm nhận nỗi đau khi bị hủy hoại cả cuộc đời chỉ vì một vết nhơ giả tạo không hề tồn tại.

 

Bọn họ tin rằng, những người đã trải qua “trò chơi” này nhất định sẽ không làm ngơ trước ác ý trên mạng, những người tham gia này sẽ giống như bọn họ, phản đối mạng internet, lâu dần, cùng với sự gia tăng của các thành viên, mạng xã hội trên internet sẽ bị g**t ch*t.

 

Nhưng đến đây, kế hoạch vẫn chỉ là suy nghĩ viển vông. Bọn họ có đủ tiền, nhưng lại không biết làm thế nào để tập hợp những người muốn tham gia trò chơi lại.

 

Có người nhắc đến mạng lưới web đen “Phù Quang”.

 

Uông Anh Chước hỏi: “Đó là gì?”

 

“Một nơi không gì là không thể làm, chúng ta lợi dụng nó để xây dựng nền tảng giao lưu của mình, cảnh sát sẽ không làm gì được chúng ta.”

 

Không lâu sau, “Mặt Nạ Phấn” được thành lập, “trò chơi” đầu tiên được lên kế hoạch ở nước E, đã thành công rực rỡ, thu hút được không ít nhân tài mà tổ chức cần.

 

Năm ngoái Uông Anh Chước về nước, mang theo mô hình ở nước E về nước, cùng về với anh ta còn có ba thành viên cốt cán khác.

 

Bọn họ phát triển một nhóm cốt cán mới, đưa cổng vào “Mặt Nạ Phấn” đến các đối tượng mục tiêu, tháng 11 năm ngoái, ba mươi người tham gia đã vào “trò chơi”.

 

Tiếp theo là lần thứ hai, lần thứ ba…

 

Uông Anh Chước nhấn mạnh rằng mình chưa từng làm hại người tham gia, thậm chí trước khi bọn họ rời đi còn mời đội ngũ chuyên nghiệp kiểm tra sức khỏe cho bọn họ, sau khi “trò chơi” kết thúc cũng chưa bao giờ làm phiền bọn họ, nếu bọn họ muốn, “Mặt Nạ Phấn” sẽ tiếp nhận bọn họ, để bọn họ trở thành một thành viên trong tổ chức, nếu không muốn thì đường ai nấy đi.

 

“Tôi không phạm tội, tôi chỉ đang làm một việc có ý nghĩa, có thể cứu rất nhiều người, việc mà cảnh sát các người không làm được.” Uông Anh Chước càng nói càng hào hùng, càng sôi nổi, “Kẻ phạm tội là các người, vì các người không thể trừng phạt những ác ý trên mạng, không cứu được những người bị ác ý g**t ch*t, ngược lại còn đến bắt chúng tôi!”

 

Quý Trầm Giao nhìn anh ta, cảm thấy thật buồn nôn. Khoảnh khắc này, anh nhớ đến lúc ở Phong Thành, khi Tiết Bân và Tằng Xu tự mãn muốn “cứu vớt” Lư Phi Tường, trong mắt Lư Phi Tường lại lộ ra vẻ thờ ơ, lạnh lùng.

 

Uông Anh Chước hét lên: “Cho dù các người kết án tôi thì tôi cũng vô tội!”

 

Quý Trầm Giao lấy một trong các camera xuống, phát lại ngay tại chỗ cho Uông Anh Chước nghe. Giọng nói cuồng nhiệt và khàn đặc của anh ta vang vọng trong phòng thẩm vấn, càng tăng thêm cảm giác lạnh lẽo như máy móc.

 

Uông Anh Chước kinh ngạc nhìn chằm chằm Quý Trầm Giao, nghe thấy giọng nói của chính mình khiến anh ta có chút khó chịu.

 

“Anh nghe xem mình đang nói gì. g**t ch*t mạng internet?” Quý Trầm Giao cười lạnh một tiếng, cho dừng phát lại, nhìn lại Uông Anh Chước, “Vậy anh đang lợi dụng cái gì? Chẳng lẽ anh không biết ‘Mặt Nạ Phấn’ của các anh được xây dựng dựa trên mạng lưới web đen ‘Phù Quang’ sao? Web đen, web đen, chỉ vì nó có thêm chữ ‘đen’ ở phía sau nên nó không còn là mạng internet nữa à?”

 

Cơ mặt Uông Anh Chước co giật, “Anh đừng có chơi chữ với tôi!”

 

“Tôi chỉ nói cho anh biết một sự thật.” Quý Trầm Giao dùng ngón trỏ chỉ vào không khí, “Anh và đồng bọn luôn miệng nói mạng internet có tội, là mạng internet khiến thế giới này không còn tốt đẹp nữa, các anh muốn g**t ch*t mạng internet để xoay chuyển tình thế đang nghiêng ngả của thế giớ, nhưng ngay từ đầu các anh đã dùng mạng lưới web đen để liên lạc với nhau, phát triển đồng bọn, sau đó xây dựng nên ‘Mặt Nạ Phấn’ của riêng mình. Xét về gốc rễ thì toàn bộ sự tồn tại của ‘Mặt Nạ Phấn’ đều dựa vào ‘Phù Quang’. Thế mà anh còn ở đây khoác lác, có giỏi thì anh g**t ch*t ‘Phù Quang’ trước đi?”

 

Uông Anh Chước bị chọc giận, “Anh im đi!”

 

“Sao? Bị nói trúng tim đen rồi à? Không giữ nổi bộ mặt giả tạo của anh được nữa à?” Quý Trầm Giao nói: “Để bất kỳ người bình thường nào nhìn vào cũng sẽ thấy các anh giả tạo, nực cười. Rõ ràng bản thân các anh dựa vào mạng lưới web đen tà ác hơn, lại muốn g**t ch*t mạng internet bình thường.”

 

Hai tay Uông Anh Chước cào mạnh lên mặt bàn, tạo ra âm thanh khiến người ta nghe mà ê răng.

 

“‘Phù Quang’ giết người cho các anh, tuy anh có thể nói mình chưa bao giờ giết hại người tham gia ‘trò chơi’, nhưng ‘Phù Quang’ đã ra tay rồi đấy.” Quý Trầm Giao nói: “Nhóm đầu tiên là Ung Huy Hào, Đường Kỳ, anh đoán xem bọn họ đã chết như thế nào?”

 

Uông Anh Chước ngạc nhiên nói: “‘Phù Quang’ nhúng tay vào? Sao có thể?”

 

Quý Trầm Giao khẽ hừ một tiếng, “Xem ra anh cũng không hiểu biết lắm về ‘Phù Quang’, nhưng ‘Phù Quang’ thì lại biết rất rõ mọi chi tiết về các anh. Ung Huy Hào và Đường Kỳ rời khỏi ‘trò chơi’, không có xu hướng trở thành đồng bọn của các anh, các anh mặc kệ bọn họ, tự tin cho rằng bọn họ sẽ không báo cảnh sát, cho dù có báo cảnh sát thì bọn họ cũng hoàn toàn không biết đã tham gia ‘trò chơi’ ở đâu, bằng chứng trên tay cũng đã bị các anh xóa bỏ, cảnh sát sẽ không lập án điều tra. Nhưng ‘Phù Quang’ luôn theo dõi nhất cử nhất động của các anh lại phán đoán rằng bọn họ sẽ khiến các anh bị bại lộ, cho nên đã lên kế hoạch thủ tiêu bọn họ.”

 

Uông Anh Chước hét lên: “Không thể nào! Chúng tôi không có bất kỳ liên hệ nào với ‘Phù Quang’!”

 

“Vẫn còn tự lừa mình dối người à?” Quý Trầm Giao nói: “‘Mặt Nạ Phấn’ chính là con côn trùng ký sinh trên người ‘Phù Quang’, anh gọi đó là không có bất kỳ mối liên hệ nào sao?!”

 

Uông Anh Chước bắt đầu thở hổn hển, cánh mũi phập phồng, cổ cũng vươn về phía trước, khiến anh ta mất đi vẻ tao nhã, quý phái thường ngày.

 

“Lúc ở nước E, chẳng phải anh cũng bị những người bạn cùng chí hướng với mình tẩy não sao?” Quý Trầm Giao tiếp tục nói: “Nếu không thì tại sao anh lại từ phản đối mạng internet, biến thành sẵn lòng trở thành côn trùng ký sinh của mạng lưới web đen? Những người bạn đó của anh, những người sáng lập giống như anh, tại sao các anh lại công nhận mạng lưới web đen?”

 

“Tôi…” Uông Anh Chước đột nhiên không trả lời được.

 

Quý Trầm Giao nói: “Uông Anh Chước, anh coi thường mạng internet mà hầu như ai cũng có thể tiếp xúc trong cuộc sống hàng ngày, căm thù mọi ác ý nảy sinh trên đó, nhưng tại sao anh lại quỳ gối trước mạng lưới web đen? Mạng internet thông thường ít nhất còn có mặt tiện lợi cho công việc và cuộc sống của mọi người, còn mạng lưới web đen thì có gì? Mạng lưới web đen chỉ có tội ác!”

 

“Anh thì hiểu cái gì?” Dường như cuối cùng Uông Anh Chước cũng đã điều chỉnh lại được cảm xúc của mình, giọng điệu anh ta ngập tràn mỉa mai, “Mạng lưới web đen ít nhất cũng có ngưỡng giới hạn! Người sử dụng nó biết suy nghĩ, biết mình muốn làm gì! Nó chỉ là một công cụ, người sử dụng nó chính nghĩa thì nó sẽ chính nghĩa, người sử dụng nó tà ác thì nó sẽ tà ác! Nhưng những mạng xã hội bình thường mà ai cũng có thể tiếp cận thì sao? Không có ngưỡng giới hạn! Anh có biết không có ngưỡng giới hạn nghĩa là gì không?”

 

Quý Trầm Giao ngả người ra sau một chút, “Anh nghĩ nó có nghĩa là gì?”

 

“Có nghĩa là tất cả những kẻ ngu xuẩn, tham lam, độc ác đều có thể lên mạng!” Uông Anh Chước gầm lên: “Chính bọn chúng đã làm cho mạng internet trở nên ô uế, ác ý tràn lan! Bọn chúng hoàn toàn không biết mình muốn gì, mạng sống của bọn chúng không đáng một xu, trong thực tế chính là một con sâu bọ hôi thối! Cho nên bọn chúng mới hùa theo trên mạng, mới tấn công tất cả những người sống tốt hơn bọn chúng, bọn chúng hoàn toàn không quan tâm xem mình có quen biết người bị tấn công hay không, bọn chúng chỉ là quá xấu xa, quá ngu ngốc, muốn kéo cả thế giới xuống ngang bằng với mức sống của bọn chúng mà thôi!”

 

Phòng thẩm vấn im lặng trở lại, trong thính giác của mọi người chỉ còn những tiếng hít thở.

 

Một lát sau, Quý Trầm Giao đứng dậy, tròng mắt Uông Anh Chước đảo lên trên, một mảng tối đổ bóng xuống đồng tử anh ta.

 

“Hóa ra anh nghĩ như vậy, mạng lưới web đen có ngưỡng giới hạn, mạng thông thường không có.” Quý Trầm Giao hỏi: “Vậy ngưỡng giới hạn đó ngăn cách cái gì?”

 

Uông Anh Chước há miệng, nhưng không phát ra tiếng. Anh ta đột nhiên bị ánh mắt của Quý Trầm Giao trấn áp, cảm nhận được một luồng uy h**p cực kỳ mạnh mẽ.

 

“Anh tán thành mạng lưới web đen, về bản chất là tán thành những ‘người thượng đẳng’ có thể tiếp cận nhiều tài nguyên hơn, còn những người bình thường có thể tùy tiện lướt mạng đều bị anh tự động xếp vào loại ‘người hạ đẳng’. ‘Người thượng đẳng’ có lý tưởng có hoài bão, luôn nghĩ cách cứu thế giới, cứu vãn hệ sinh thái bị mạng internet hủy hoại. Còn ‘người hạ đẳng’ thì sao, trong mắt anh là từ đồng nghĩa với ngu xuẩn và độc ác.”

 

“Cho nên tôi mới nói, đám người các anh giả tạo đến cực điểm, tự tưởng tượng mình là đấng cứu thế nào đó, cao cao tại thượng nhìn xuống người khác, miệng thì nói muốn bảo vệ bọn họ, nhưng thực tế lại coi thường bọn họ. Chẳng phải các anh chỉ thỏa mãn lòng hư vinh của chính mình sao? Lợi dụng mạng lưới web đen tội lỗi nhất, để g**t ch*t mạng internet thông thường vừa có thiện vừa có ác, tiêu chuẩn kép đến nực cười!”

 

Uông Anh Chước hét lên: “Anh nói bậy! Anh xuyên tạc sự thật!”

 

“Tôi xuyên tạc bằng anh được à?” Quý Trầm Giao chống tay phải xuống mép bàn, “Vậy tôi hỏi anh thêm một câu. Anh vừa nói mình không phạm tội, vậy những vũ khí đó của các anh là từ đâu ra? Anh đừng nói với tôi đó là súng đồ chơi nhé?”

 

Đồng tử Uông Anh Chước đột nhiên co rút lại.

 

“Những khẩu súng đó, một phần là thành viên ở nước ngoài của các anh tìm mọi cách buôn lậu vào trong nước, một phần là các anh mua qua ‘Phù Quang’.” Quý Trầm Giao nói: “Anh có thấy nực cười không, người khác chửi nhau trên mạng một trận là đáng tội chết vạn lần, còn anh buôn lậu vũ khí trái phép, anh vẫn là một chàng trai tốt hả?”

 

Uông Anh Chước tức đến nghiến răng nghiến lợi.

 

“Chúng ta nói tiếp về tổn hại anh đã gây ra cho người tham gia ‘trò chơi’.” Quý Trầm Giao tiếp tục: “Anh nói các anh không làm hại bọn họ, sau ‘trò chơi’ còn kiểm tra sức khỏe cho bọn họ, hơn nữa bọn họ cũng là tự nguyện tham gia. Nhưng bọn họ thật sự tự nguyện à? Tổn thương tinh thần không phải là tổn thương à?”

Bình Luận (0)
Comment