Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 175

Lăng Liệp tiếp đón Tiểu Hoan, hắn đặt một cốc nước lên bàn, “Mấy người mới tiếp xúc với anh ta bao lâu, đến người nhà còn không dám chắc anh ta không có vấn đề gì, vậy mà cô lại dám nói như vậy?”

 

Tiểu Hoan bật khóc, “Nhưng anh Triệu thật sự rất chu đáo! Anh ấy chọn cấp D là vì ba đồng nghiệp nữ chúng tôi, hôm diễn ra hoạt động đó, anh ấy cũng luôn chăm sóc chúng tôi. Tôi không dám nhảy trên bục cao, anh ấy đã đích thân lên làm mẫu cho tôi, còn đứng ở bục cao đối diện đợi tôi nữa!”

 

Lăng Liệp nói: “Con người có nhiều mặt, thế giới này cũng không phải chỉ có trắng và đen. Kẻ ác có thể làm việc thiện, người tốt cũng có thể làm điều ác.”

 

Tiểu Hoan sững người, nghẹn ngào nói: “Nhưng… nhưng mà…”

 

Lăng Liệp nhìn thấy vẻ mờ mịt trên mặt Tiểu Hoan, dường như cô không thể hiểu nổi một người như Triệu Giai sao lại có thể là nghi phạm. Cô còn quá trẻ, vừa mới bước chân từ tháp ngà ra xã hội. Mà những người ở độ tuổi của cô, việc tiếp xúc với internet từ lâu đã thành thói quen, trên mạng bây giờ lại có một xu hướng – người tốt thì không được làm dù chỉ một chút chuyện xấu, còn kẻ xấu thì mọi việc họ làm đều là xấu xa.

 

Trắng đen rõ ràng, không cho phép lẫn lộn.

 

Lăng Liệp bấm vài cái trên điện thoại, phóng to hình con dao găm, đặt cạnh cốc nước.

 

Tiểu Hoan: “Đây là?”

 

Lăng Liệp nói: “Đây là con dao găm dã ngoại tìm thấy ở nhà Triệu Giai. Sau khi được chuyên viên giám định dấu vết của chúng tôi đối chiếu, chính nó đã phá hủy cầu treo làm bằng dây thừng.”

 

Tiểu Hoan che nửa dưới khuôn mặt, nước mắt tuôn rơi như vỡ đê. Đó là kinh ngạc, sợ hãi, và nỗi sợ khi nghĩ lại mình đã may mắn thoát nạn. Chỉ một chút nữa thôi cô đã đặt chân lên cây cầu đoạt mạng đó, bạn của cô là Tiểu Tân đã rơi từ trên cầu đó xuống và thiệt mạng, chính Triệu Giai đã bảo cô lên cầu sau cùng vì thấy cô quá nhát gan, nhờ vậy cô mới thoát nạn. Nhưng người tốt đó, người tốt mà cô đã hết lòng tin tưởng đó lại chính là con quỷ đáng sợ nhất!

 

Trong phòng thẩm vấn, đối mặt với vật chứng quan trọng là con dao găm dã ngoại, Triệu Giai chỉ liếc nhìn một cái, ngay cả biểu cảm cũng không hề thay đổi.

 

Quý Trầm Giao nhìn chằm chằm vào phản ứng của anh ta, biết anh ta sẽ không nói gì nữa.


 

Sẽ không giải thích mười mấy ngày mất tích đã đi đâu làm gì, sẽ không giải thích đã tiếp xúc với ai trên web đen “Phù Quang”, sẽ không giải thích nguồn gốc con dao găm, càng không giải thích động cơ phá hủy cầu treo làm bằng dây thừng kia.

 

Triệu Giai cúi đầu, sau khi bỏ kính ra, trông anh ta càng thêm gầy gò.

 

Quý Trầm Giao đột nhiên hỏi: “Anh có quen Trương Xuân Tuyền không?”

 

Triệu Giai ngẩng đầu lên, có chút bối rối, “Ai cơ?”


 

“Một sinh viên trường Đại học Hạ Dung, cậu ấy học ngành vật liệu, cách đây không lâu đã nhảy xuống hồ nước trong trường tự vẫn.” Quý Trầm Giao hất cằm chỉ vào túi đựng vật chứng, “Trong ký túc xá của cậu ấy, chúng tôi cũng tìm thấy một con dao găm tương tự.”

 

Triệu Giai nhíu mày, dường như đang cố gắng nhớ lại.

 

Quý Trầm Giao cầm túi vật chứng lại gần, nhìn chăm chú vào một biểu tượng trông không mấy bắt mắt trên chuôi dao.

 

Đó là hình một tòa nhà cao tầng đang sụp đổ, nhưng mỗi hạt bụi lại là một khối vuông, trông rất giống kỹ thuật số.


 

Ban đầu khi Tịch Vãn tìm thấy con dao găm của Trương Xuân Tuyền, còn tưởng đó là nhãn hiệu nào đó, nên cũng không tìm hiểu kỹ.

 

Còn bây giờ đối chiếu bằng hình ảnh, lại không hề tồn tại nhãn hiệu nào như vậy.

 

Trong phòng thẩm vấn đột nhiên vang lên tiếng th* d*c. Quý Trầm Giao nhướn mày, ánh mắt nhìn thẳng về phía Triệu Giai.

 

Trong mắt Triệu Giai hiện lên vẻ khó tin, “Là cậu ta? Cậu ta tự vẫn rồi?”


 

Quý Trầm Giao nói: “Anh quen cậu ấy?”

 

Môi Triệu Giai mấp máy mấy lần, trong mắt bùng lên lửa giận. Sự tức giận của anh ta đến thật khó hiểu, Trương Xuân Tuyền tự vẫn thì có liên quan gì đến anh ta?

 

Nhưng Triệu Giai không trả lời, đôi mắt đang trừng lớn dần rũ xuống, anh ta cười khẩy một tiếng. Quý Trầm Giao đọc khẩu hình, đoán rằng anh ta vừa nói một câu – “Đồ vô dụng.”


 

Web đen “Phù Quang” giống như một làn sương mù màu xám đen, những tội ác được chúng ấp ủ lóe lên bên trong, rồi chính chúng lại trở thành chiếc ô bảo vệ cho những tội ác này, khiến cảnh sát trở thành những con cừu non lạc lối giữa màn sương.

 

Ung Huy Hào, Đường Kỳ.

 

Trương Xuân Tuyền, Triệu Giai.

 

Tháng mười một năm ngoái, tháng tám năm nay.


 

Bọn họ bị kéo lại với nhau, những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này đã hoàn toàn thay đổi cuộc đời bọn họ.

 

Quý Trầm Giao kẹp một điếu thuốc, cau mày giữa làn khói trắng.

 

“Tiểu Quý, xem anh dò la được gì này.” Lăng Liệp vỗ vỗ vào vai Quý Trầm Giao, cú vỗ này không nhẹ, suýt nữa làm rơi điếu thuốc của Quý Trầm Giao.

 

Tàn thuốc rơi xuống, vương trên quần. Quý Trầm Giao vội phủi đi, rồi xoay người lại.


 

“Việc sàng lọc các vụ án mất tích đã có kết quả rồi.” Lăng Liệp ném một xấp giấy tờ trước mặt Quý Trầm Giao, “Một trong số đó xảy ra ở thành phố Đông Nghiệp.”

 

Ánh mắt Quý Trầm Giao khẽ động, lập tức cầm tài liệu lên.

 

Việc sàng lọc các vụ án mất tích rất khó khăn, một là vì án mất tích quá phổ biến, hai là vì sự khác biệt giữa lực lượng cảnh sát các nơi rất lớn. Nếu là án mạng nghiêm trọng, đến tỉnh khác điều tra, người ta sẽ tạo điều kiện thuận lợi. Nhưng với những vụ án mất tích mơ hồ thế này, trở ngại trong việc hợp tác điều tra là rất lớn.


 

Nhưng thành phố Đông Nghiệp thì khác, Phó cục trưởng Cục Cảnh sát Hình sự Đông Nghiệp Tiêu Ngộ An và Đội trưởng Đội trọng án Minh Thứ đều là “người nhà” của Lăng Liệp, có thể bỏ qua rất nhiều khâu liên lạc tốn công tốn sức.

 

Thực ra người mất tích ở Đông Nghiệp không ít, nhưng người mà Lăng Liệp chú ý đến lần này rất đặc biệt. Người đó tên là Dư Đại Long, là một người quản lý có chút tiếng tăm, dưới trướng có vài nghệ sĩ lưu lượng. Cuối tháng Mười cậu ấy đi công tác về Đông Nghiệp, tháng này vốn dĩ phải cùng nghệ sĩ vào đoàn phim, nhưng sau ngày 3 tháng 11 lại đột nhiên mất liên lạc, không ai liên lạc được với cậu ấy. Từ ngày đó, cậu ấy không thực hiện bất kỳ thanh toán điện tử nào nữa. Tình hình tương tự như Trương Xuân Tuyền và những người khác.

 

“Dư Đại Long này còn có một điểm đặc biệt nữa.” Lăng Liệp nói: “Tên phá gia chi tử đó nói, trước đây Dư Đại Long từng giúp bọn họ phá án, xem như là người quen trong giới cảnh sát Đông Nghiệp, còn là bạn tốt với đệ tử của tên phá gia chi tử đó. Vì vậy khi biết Dư Đại Long mất tích, tên phá gia chi tử đó và mọi người rất coi trọng, thế nên anh vừa tra đã tìm ra vụ này.”


 

Người mà Lăng Liệp gọi là “Tên phá gia chi tử” chính là Minh Thứ. Đệ tử của Minh Thứ thì Quý Trầm Giao đã gặp trong lần hợp tác trước, tên là Phương Viễn Hàng, là một cảnh sát hình sự trẻ tuổi rất xuất sắc.

 

Quý Trầm Giao làm rõ mối quan hệ trong đó, nói: “Những kẻ đứng sau càng ngày càng to gan.”

 

Lăng Liệp gật đầu, “Trước đây bọn chúng nhắm vào những người có quan hệ gia đình lạnh nhạt, sống một mình, những người này dù có mất tích thì cơ bản cũng không ai báo cảnh sát giúp bọn họ. Bây giờ lại dám nhắm vào người có quan hệ mật thiết với cảnh sát. Là đang khiêu khích à?”

 

Quý Trầm Giao nói: “Có lẽ không phải khiêu khích, mà chỉ là theo một tiến trình nào đó, chúng cần những người có quan hệ mật thiết với cảnh sát?”

 

Lúc này ở thành phố Đông Nghiệp, Phương Viễn Hàng đã lo lắng đến mất bình tĩnh. Cách đây không lâu cậu ta được Minh Thứ cử đi đến thủ đô học tập, người bạn thân Dư Đại Long thường xuyên nhắn tin cho cậu ta, miệng lưỡi sắc sảo chê bai ngôi sao nào mắc bệnh ngôi sao, ngôi sao nào diễn xuất tệ hại, nhưng sau tháng Mười Một, Dư Đại Long không nhắn tin gì nữa.

 

Phương Viễn Hàng cứ nghĩ bạn mình bận dẫn dắt người mới, cũng không nghĩ nhiều. Gần đây kết thúc khóa huấn luyện, cậu ta mang đặc sản đến thăm Dư Đại Long, mới phát hiện Dư Đại Long hoàn toàn không đi công tác, cũng không dẫn người mới, mà biến mất một cách khó hiểu.

 

Dư Đại Long tuy miệng lưỡi khó ưa, nhưng là một anh chàng gay đơn thuần vui vẻ. Minh Thứ cũng rất lo lắng, vừa hay nhận được điện thoại của Lăng Liệp, sau khi biết được tình hình mà bên thành phố Hạ Dung nắm được, y đã quyết định để Phương Viễn Hàng qua đó.

 

Phương Viễn Hàng nhanh chóng đến thành phố Hạ Dung, mang theo báo cáo điều tra chi tiết hơn.

 

Lần cuối cùng Dư Đại Long xuất hiện trên mạng là sáng ngày 3 tháng 11, cậu ấy nhắn tin cho nghệ sĩ trẻ mình đang dẫn dắt, nói mình có việc phải đi mấy ngày, còn dọa cậu nghệ sĩ trẻ kia phải luyện tập chăm chỉ, nếu không đợi mình về nhất định sẽ “xử lý” cậu ta.

 

Phương Viễn Hàng nói: “Đại Long bình thường nói chuyện kiểu đó, chủ yếu là đùa giỡn, cậu ấy không thật sự ‘xử lý’ ai đâu.”

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Nói cách khác, trước khi mất tích thì cậu ấy không có biểu hiện gì khác thường sao?”

 

Phương Viễn Hàng nghĩ một lát, nhíu mày, “Có lẽ tâm lý của cậu ấy có chút gánh nặng, vẫn luôn chưa gỡ bỏ được.”

 

“Gánh nặng gì?”

 

Phương Viễn Hàng kể về một vụ án năm ngoái, vụ án đó có liên quan đến thời niên thiếu bi thảm của Dư Đại Long. Vì từ nhỏ Dư Đại Long đã giống con gái, lúc đi học đã biết mình thích con trai, nên bị bạn học tẩy chay, bắt nạt. Có một người chú đã cứu cậu ấy, khuyến khích cậu ấy sống tốt. Mà người chú này sau đó lại trở thành nạn nhân của một vụ án lớn, Đội trọng án từng nghi ngờ Dư Đại Long báo thù cho chú mình.

 

Vụ án đó cuối cùng cũng đã được phá, không liên quan gì đến Dư Đại Long, Phương Viễn Hàng và Dư Đại Long cũng trở lại làm bạn tốt. Nhưng việc ân nhân bị hại có lẽ cả đời này vẫn là cái gai trong lòng Dư Đại Long. Nơi gai đâm sẽ lở loét, sẽ viêm nhiễm, thỉnh thoảng lại gây ra những cơn đau không thể chịu đựng nổi.

 

Đột nhiên Lăng Liệp cảm thấy, hắn có thể hiểu được tâm lý này. Điều này giống như cái chết của Vệ Chi Dũng đối với hắn, giống như cái chết của Doãn Hàn Sơn đối với A Tuyết.

 

“Điều tôi có thể chắc chắn là Đại Long đã chủ động, tự nguyện rời đi.” Phương Viễn Hàng nói: “Lần cuối gọi điện cho tôi, cậu ấy còn hỏi tôi khi nào về, sau khi tôi nói thời gian, cậu ấy còn bảo có thể mình không có nhà, phải ra ngoài dẫn dắt nghệ sĩ. Trước khi mất tích, cậu ấy cũng đã sắp xếp công việc cho nghệ sĩ. Tôi đã đến nhà cậu ấy xem qua, đồ đạc sắp xếp rất ngăn nắp. Cậu ấy ưa sạch sẽ, giường còn được phủ khăn chống bụi.”

 

Ngừng một chút, Phương Viễn Hàng thở dài, “Tôi nghĩ có lẽ cậu ấy muốn tìm cho bản thân mình một lời giải thích? Nhưng có kẻ đã lợi dụng tâm lý của cậu ấy, mê hoặc cậu ấy, dụ dỗ cậu ấy. Cái tổ chức mà mọi người nói rốt cuộc là tổ chức gì?”

 

Câu hỏi này dù là Quý Trầm Giao hay Lăng Liệp gì cũng đều không thể trả lời được. Nó bị màn sương dày đặc của “Phù Quang” che khuất, lặng lẽ vô hình, như ma như quỷ.

 

Phương Viễn Hàng còn mang đến các thiết bị điện tử Dư Đại Long để lại ở nhà, những thứ này đã được giao cho Thẩm Tê kiểm tra. Thẩm Tê bây giờ đã quen tay hay việc, quả nhiên phát hiện dấu vết của “Phù Quang” trên đó.

 

Phương Viễn Hàng càng thêm lo lắng, bốn người mất tích bí ẩn khác đã biết tuy đều đã trở về, nhưng ba người trong số đó đã chết, người còn lại thì đang bị tình nghi giết người.

 

Chiều tối hôm đó, yêu cầu phối hợp điều tra vụ án mất tích mà Quý Trầm Giao gửi đi trước đó lại nhận được hồi âm, lần này là từ Phong Thành.

 

Phó đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự Phong Thành là Hoàng Dịch, hiện tại có quan hệ rất thân thiết với Đội Trọng án thành phố Hạ Dung, giọng anh ta nói oang oang trong điện thoại: “Bên tôi cũng có một vụ mất tích rất kỳ lạ, có thể là loại án mất tích mà các cậu muốn điều tra. Hơn nữa người mất tích lại là người quen.”

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Ai vậy?”

 

Hoàng Dịch nói: “Tiết Bân!”

 

Tiết Bân là một phú nhị đại, mâu thuẫn tình cảm giữa cậu ta và bạn gái Tằng Xu đã khiến bạn học Lư Phi Tường bị đuổi học, dẫn đến một loạt bi kịch sau này.

 

Quý Trầm Giao có ấn tượng rất sâu sắc với cậu ta, hỏi: “Tiết Bân bây giờ không phải đang du học ở nước ngoài sao?”

 

“Haiz, sau chuyện đó, cậu ta hoàn toàn không ra nước ngoài nữa. Cậu ta cảm thấy có lỗi với Lư Phi Tường, nên đã cùng Tằng Xu ở lại trong nước làm từ thiện, còn định giúp Lư Phi Tường kiện tụng.” Hoàng Dịch nói: “Nhưng Tằng Xu báo cảnh sát nói không liên lạc được với cậu ta, cậu ta sống một mình ở Phong Thành chúng tôi, người nhà đều không ở đây, chúng tôi phán đoán sơ bộ, thời gian cậu ta mất tích là ngày 4 tháng 11.”

 

————-

 

Trong hang động kỳ quái –

 

“Tôi từng cùng đồng nghiệp buôn chuyện bậy bạ về lễ tân mới! Tôi từng chế nhạo bà cô mới đến trong tòa nhà! Tôi sai rồi! Tôi sai rồi! Tôi thừa nhận! Tôi đã trả giá rồi! Rốt cuộc thì các người muốn thế nào? Chỉ vì vài câu nói mà tôi phải chết sao?”

 

Khi bị hai kẻ đeo mặt nạ kẹp hai bên kéo về phía cửa hang, A Binh sợ hãi run rẩy dữ dội, hắn ta gào thét điên cuồng. Trước mặt hắn ta, người đang lặp lại lỗi lầm của hắn ta như một con robot dần dần nhỏ lại, gần như tan chảy trong ánh đèn, giống như một ngọn nến sắp cháy hết.

 

“Trò chơi” đã diễn ra đến lúc này, tất cả mọi người đều đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng vẫn phải chiến đấu, vẫn phải hét lên tội lỗi mà đối phương đã phạm phải. Cho dù những tội lỗi này căn bản không đáng kể, đại đa số chỉ là những lời nói nhất thời bộc phát trong lúc nóng giận.

 

Nhưng ở đây, tại “vùng đất ngoài vòng pháp luật” này, tất cả chúng đều là quả cân quyết định bản án tử hình.

 

A Binh dùng hết sức lực toàn thân, vươn tay về phía đối thủ, hắn ta không cam tâm, không phục! Hắn ta cũng đã hét lên tội lỗi của người kia, chỉ là, tốc độ nói của hắn ta chậm hơn một chút, khí thế yếu hơn một chút, có phần lý trí hơn một chút, thế là kẻ đeo mặt nạ đã phán hắn ta thua cuộc.

 

Thất bại nghĩa là gì? Nghĩa là đầu bị chặt xuống, bị người ta bổ ra như bổ dưa hấu. Hắn ta  sắp trở thành một quả dưa, bị hàng vạn người bổ, hàng vạn người ăn!

 

A Binh khóc đến gần như ngất đi, trong phút chốc, hắn ta chợt nhớ lại rất nhiều chuyện xảy ra trong hơn hai mươi năm qua. Hắn ta cãi nhau với bạn bè, đồng nghiệp, nói xấu sau lưng sếp, nhưng cũng từng mở lòng trò chuyện với bọn họ, từng giúp đỡ người khác, cũng được người khác giúp đỡ. Hắn ta và bạn gái không hợp về quan điểm sống, nhưng lại yêu nhau chết đi sống lại, hắn ta rất nhớ cô ấy, không muốn cãi nhau với cô ấy nữa. Hắn ta ghét sự lắm lời của cha, sự áp đặt của mẹ, nhưng mỗi lần sinh nhật họ, hắn ta đều không tiếc tay đưa phong bì lì xì.

 

Hắn ta muộn màng nhận ra, cuộc sống vốn có của mình thực ra rất tươi đẹp, mỗi người đều có mặt đáng ghét và đáng yêu, cuộc sống dù phiền muộn nhưng cũng yên ổn. Hắn ta từng oán trách xã hội này tồi tệ, người khác đều là địa ngục, tại sao không thể hoàn hảo hơn một chút.

 

Giờ đây hắn ta rơi vào “trò chơi” mà tất cả mọi người đều khắt khe đòi hỏi sự hoàn hảo này, mới biết rằng xấu xí, tồi tệ, thiếu sót mới là bộ mặt nguyên bản của thế giới. Dù vậy, con người vẫn kiên cường tiến về phía trước. Mà cái gọi là hoàn hảo bây giờ, mới thực sự là địa ngục.

 

“Không! Đừng giết tôi——” Hắn ta hét đến vỡ giọng, có thứ gì đó che khuất tầm nhìn của hắn ta, bịt chặt miệng mũi của hắn ta lại.

 

Trong ý thức cuối cùng, hắn ta biết mình tiêu rồi, hắn ta đã trở thành kẻ thất bại trong “trò chơi”, chờ đợi hắn ta chỉ có cái chết.

 

“Không!” A Binh hét lớn rồi bật dậy, như con cá nằm trên thớt. Trước mắt trống rỗng không có gì cả.

 

Vài phút sau, khi tầm nhìn cuối cùng cũng thích ứng được với ánh sáng, hắn ta mới phát hiện mình đang ngồi trên một chiếc giường, rèm cửa hé mở, bên ngoài là màn đêm mù mịt.

 

Tim hắn ta đập thình thịch, vẫn chưa phản ứng kịp đây là đâu.

 

Lẽ ra hắn ta đã bị chặt đầu, giống như cái đầu người nhìn thấy trong lần “bổ dưa” đầu tiên, nhưng hắn ta cúi đầu xuống, nhìn hai bàn tay mình, sau đó vén chăn lên, căng thẳng sờ mó loạn xạ lên eo, chân, vẫn còn, tất cả đều còn!

 

Hắn ta như một con thú bị tổn thương, sợ hãi quan sát xung quanh.

 

Cuối cùng, những kiến thức thông thường ẩn sâu trong não cũng dần dần thức tỉnh, hắn ta phát hiện nơi này rất giống căn phòng trong nhà nghỉ, thiết bị cũ kỹ, ti vi vẫn là loại màn hình lồi dày cộp, giường cứ cử động là kêu kẽo kẹt.

 

Hắn ta dò dẫm bước xuống giường, chân trần đi trên sàn nhà không mấy sạch sẽ, hai tay quờ quạng khắp nơi như người mù.

 

Bàn, ghế, tay nắm cửa, móc treo quần áo…

 

Nhưng hắn ta không dám bật đèn. Hắn ta sợ rằng đây chỉ là giấc mơ trước lúc chết, một khi bật đèn, thứ lộ ra chỉ có hiện thực máu me.

 

Hắn ta đi đến bên tường, như người đã đi một quãng đường quá dài, cuối cùng kiệt sức, trượt người ngồi xuống.

 

Hắn ta ôm lấy hai chân, cả người co rúm lại. Nỗi đau cuộn trào trong cơ thể, hắn ta không thể kìm nén được nữa, bắt đầu khóc nấc lên, nức nở.

 

Ánh sáng ban mai dần chiếu vào từ cửa sổ, căn phòng như phủ một lớp bụi mờ, rồi sáng dần lên, mọi đường nét của vạn vật bỗng trở nên rõ ràng, bao gồm cả tay chân của hắn ta.

 

Ngoài cửa sổ vọng đến tiếng rao của người bán đồ ăn sáng, tiếng xe cộ chạy trên đường, tiếng cãi vã của các ông lão bà lão.

 

Những âm thanh này như một đôi tay mạnh mẽ, kéo giật linh hồn hắn ta về, dường như muốn kéo hắn ta về với hiện thực quen thuộc kia.

 

Hắn ta giật mình, đột ngột đứng dậy, hai tay chống lên mép giường, cố gắng nhìn ra ngoài, nửa người nhoài cả ra ngoài.

 

Đây là một con phố xa lạ, nhà cửa thấp bé, không hề sầm uất, còn có xe bò đi qua, chợ ở thị trấn vùng quê chính là như thế này!

 

Âm thanh tràn ngập bên tai ngày càng nhiều, hắn ta đau đầu dữ dội, nhưng trong cơn đau đầu đó lại cảm thấy thật vui sướng.

 

Hắn ta… hình như hắn ta không phải chết nữa rồi!

 

Hắn ta đang ở trong hiện thực, không có bài kiểm tra hoàn hảo hay không hoàn hảo nào nữa, không có kẻ đeo mặt nạ, không có đối thủ một mất một còn. Trước mặt hắn ta chỉ có những người đánh nhau, cãi vã, bán món đồ cũng cò kè mặc cả, nhưng nhà ai có đứa trẻ chạy ra đường, luôn có người tốt bụng dắt về – những người bình thường!

 

“Thằng nhóc kia! Làm gì đấy! Muốn chết à! Rụt cổ vào mau!” Một bà cô ở dưới lầu quát lên giận dữ: “Người lớn tướng rồi còn nhoài người ra cửa sổ!”

 

A Binh vội vàng rụt người vào, lưng dựa vào bức tường bám đầy bụi, thở hổn hển.

 

Không phải mơ! Giây phút này là thật, hắn ta là thật! Mà những trải nghiệm đáng sợ cách đây không lâu mới là mơ!

Bình Luận (0)
Comment