Lăng Liệp không đi con đường nhỏ an toàn hơn mà trực tiếp tụt xuống từ đỉnh vách núi. Rất nhiều tảng đá màu trắng xám dưới lòng sông trong thung lũng đã bị nhuộm đỏ. Mắt của vài người trong đội đặc cảnh đã đỏ hoe. Bọn họ xác nhận có ba người tử vong, bốn người khác bị thương rất nặng, cần phải đưa đến bệnh viện ngay lập tức.
Lăng Liệp xem xét tình hình của từng người xong, lại quan sát xung quanh.
Xe cứu thương không thể lái vào đây được. Lát nữa dù trực thăng có đến cũng không thể hạ cánh, phải đưa hết mọi người lên trên trước mới tiến hành bước tiếp theo được. Nhưng tình trạng của mấy người này không giống những người bị treo trên cây cầu gãy lúc nãy, rất nhiều người bị gãy xương sườn, nếu di chuyển bất cẩn rất có thể sẽ làm tổn thương đến nội tạng.
Lăng Liệp xác nhận từng người một, đích thân cố định vết thương, hướng dẫn các đội viên tại hiện trường cách di chuyển người bị thương nặng gãy xương trên chiến trường.
“Đừng để xảy ra sơ suất, thứ tôi giao vào tay các cậu bây giờ là mạng người đấy!”
“Rõ!”
Công việc vận chuyển đang được triển khai khẩn trương và tỉ mỉ. Cuối cùng, xe cứu thương của trung tâm cấp cứu và xe cảnh sát của cục cảnh sát thành phố cũng đã đến nơi.
Người bị nạn đã được đắp vải trắng, người bị thương theo thứ tự từ nặng đến nhẹ, lần lượt được đưa lên trực thăng hoặc xe cứu thương.
Lăng Liệp tháo kính bảo hộ xuống, lau mồ hôi, lúc hạ tay xuống thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc chạy về phía mình, hắn liền nhướng một bên mày.
“Sao em lại đến đây?”
Quý Trầm Giao nhíu chặt mày, ánh mắt quét qua khắp người hắn.
Lăng Liệp nói: “Anh không sao. Em nói xem, số của anh nó thế nào ấy nhỉ? Tạm thời quyết định đưa đội viên ra ngoài huấn luyện dã ngoại, vậy mà lại gặp phải tai nạn. Đây có được coi là một bài học sinh động nhất cho bọn họ không?”
Quý Trầm Giao kiểm tra Lăng Liệp xong mới thở phào nhẹ nhõm.
Hiện trường đã được trung tâm cấp cứu tiếp quản, tạm thời không còn việc gì của Lăng Liệp và đội đặc cảnh. Lăng Liệp hỏi: “Đội trọng án xuất động, đây là vụ án hình sự à?”
“Không chắc, nhưng tai nạn lớn như vậy, Đội trưởng Tạ bảo em đến xem có điểm nào đáng ngờ không.” Quý Trầm Giao vừa nói vừa nhìn nghiêng về phía trước một chút. Nơi đó tập trung một vài nhân viên của khu dã ngoại và những nhân viên Phàm Phi chưa lên cầu, Tịch Vãn và mấy đội viên khác đang lấy lời khai của bọn họ.
Lăng Liệp bận rộn nãy giờ, cuối cùng cũng thấy khát nước, vội vàng chạy đến xe cảnh sát tìm nước uống. Nửa người trên của hắn nhoài vào trong xe, eo và chân lộ ra ngoài, lục lọi nửa ngày trời không tìm thấy. Hắn ngoảnh đầu lại hỏi: “Tiểu Quý, nước đâu?”
Quý Trầm Giao vẫn đang nhìn eo hắn, vừa sực tỉnh liền hỏi: “Không có ở đó à?”
Lăng Liệp tìm thấy cái cốc nước cũ của Quý Trầm Giao, vặn mở nắp, vừa chê bai vừa uống ừng ực.
“Rốt cuộc thì đám người này có lai lịch gì thế?” Tuy người là do Lăng Liệp cứu, nhưng sự việc xảy ra đột ngột, hắn không có thời gian tìm hiểu kỹ thân phận của bọn họ.
Quý Trầm Giao nói: “Chắc anh nghe nói đến điện máy Phàm Phi rồi chứ? Bọn họ tổ chức hoạt động team building ngoài trời cho nhân viên mới, những người đến hôm nay đều là lập trình viên mới tuyển. Câu lạc bộ này rất có tiếng trong ngành tổ chức hoạt động ngoại khóa ngoài trời, thường xuyên có công ty tổ chức đoàn đến đây, vận hành khá chuyên nghiệp rồi.”
“Thế mà vẫn xảy ra tai nạn à?” Lăng Liệp nói “Trước đây nơi này từng xảy ra tai nạn chưa?”
Quý Trầm Giao: “Tạm thời chưa tra ra. Tai nạn lớn thì chắc chắn không có, còn tai nạn nhỏ thì cần phải tìm hiểu thêm.”
Lăng Liệp lại đi đến mép vách núi, cây cầu treo làm bằng dây thừng bị đứt từ đầu bên này. Cây cầu nói là dựng bằng dây thừng, nhưng thực ra hai đầu đều có vòng thép cố định, hệ số an toàn không thấp. Lăng Liệp suy nghĩ một lát, Quý Trầm Giao cũng đi tới.
Lăng Liệp: “Không phải là có người giở trò gì đó chứ?”
Quý Trầm Giao: “Bằng chứng?”
Lăng Liệp cười cười, “Anh đoán thôi. Con người anh vốn quen suy xét vấn đề từ góc độ xấu xa mà.”
Lúc này, trong đám đông vang lên tiếng khóc, Quý Trầm Giao và Lăng Liệp đều quay lại. Người khóc lớn là một phụ nữ, buộc tóc đuôi ngựa, trông rất trẻ.
Quý Trầm Giao nói: “Cô ấy tên Tiểu Hoan, không lên cầu nên thoát được một kiếp nạn.”
Lăng Liệp vỗ vào mông Quý Trầm Giao một cái, “Đi, qua xem sao.”
Quý Trầm Giao: “…” Đi thì đi thôi, anh còn động tay động chân làm gì chứ?
“Xin lỗi, Tiểu Hoan là người nhát gan nhất trong nhóm chúng tôi, hôm nay lại tận mắt nhìn thấy đồng nghiệp rơi xuống nên tinh thần cũng suy sụp rồi.” Triệu Giai căng thẳng giải thích với Tịch Vãn, “Có thể để cô ấy đi nghỉ ngơi trước được không? Tôi nghĩ cô ấy cũng cần đến bệnh viện kiểm tra. Có gì các vị cứ hỏi tôi.”
Tịch Vãn không còn cách nào khác, đành để Tiểu Hoan ra một bên ngồi trước. Lúc nãy cô vừa định hỏi Tiểu Hoan xem ở bên cạnh cầu có nhận thấy điều gì bất thường không, trước khi hoạt động bắt đầu, câu lạc bộ tổ chức dã ngoại có giải thích chi tiết về các vấn đề an toàn hay không – đây đều là những vấn đề thông thường nhất, bắt buộc phải tìm hiểu rõ. Nhưng Tiểu Hoan chỉ ấp úng một lúc rồi suy sụp luôn.
Thấy Quý Trầm Giao và Lăng Liệp đi tới, cô vội hỏi: “Có bao nhiêu người thương vong?”
Cái đầu đang cúi gằm của Triệu Giai hơi ngẩng lên, nhưng động tác này cực kỳ nhỏ, không ai chú ý đến.
“Người bị thương nặng thì khó nói, nếu bị tổn thương đến cột sống thì e rằng cuộc sống sau này sẽ rất khó khăn.” Lăng Liệp vừa nói, ánh mắt vừa rơi trên người Triệu Giai.
Triệu Giai lập tức thu lại ánh mắt.
“Đây là thầy Triệu, người phụ trách hoạt động lần này của Phàm Phi.” Tịch Vãn nói: “Tôi đang tìm hiểu tình hình trước khi xảy ra tai nạn từ chỗ anh ta.”
Triệu Giai vội nói: “Không phải thầy gì đâu, cứ gọi tôi là Triệu Giai được rồi.”
Ánh mắt của Lăng Liệp giống như sợi dây thừng bị đứt kia, siết chặt lấy Triệu Giai không chút khách khí.
“Người phụ trách nghĩa là gì?” Lăng Liệp nói: “Chịu trách nhiệm về an toàn của tất cả nhân viên à?”
Lúc này Lăng Liệp vẫn đang mặc đồng phục của đặc cảnh, vẻ mặt có phần nghiêm nghị. Khi đó cảnh sát hình sự và nhân viên y tế chưa đến, tới hiện trường chỉ có bảo vệ của câu lạc bộ dã ngoại và nhóm đặc cảnh mặc đồ đen này. Triệu Giai đã sớm nhìn thấy hắn, biết hắn là chỉ huy đội đặc cảnh, nhưng không ngờ hắn lại đến “trò chuyện” với mình.
“Cái này… cũng không hẳn, tôi chỉ dẫn đoàn thôi, đơn vị chúng tôi có quy tắc người cũ dẫn dắt người mới.” Triệu Giai nói năng ấp úng, “Tôi cũng chỉ làm theo quy trình của công ty, thật sự bắt cá nhân tôi chịu trách nhiệm thì tôi cũng không gánh nổi đâu.”
Ánh mắt Lăng Liệp lướt qua đỉnh đầu anh ta, nhìn thấy ba nhân viên khác chưa lên cầu, đều là nam giới, vóc dáng tương đối to lớn, lúc này tất cả đều đang co rúm vai lại, người thì khóc, người thì im lặng không nói gì.
“Các anh sắp xếp thứ tự lên cầu như thế nào?” Lăng Liệp lại hỏi.
Triệu Giai nói: “Người gan dạ, cân nặng nhẹ đi trước, phụ nữ đi giữa. Tiểu Hoan vì quá nhát gan nên nhất quyết đòi đi cuối cùng với tôi. Mấy người nặng cân hơn một chút thì… thì đi sau cùng.”
Lăng Liệp nói: “Vậy theo cách nói này thì anh nên đi ở tốp đầu mới phải.”
“Tôi đi qua một lần rồi.” Triệu Giai ưỡn ngực, dường như có chút bất mãn với sự dồn ép của Lăng Liệp, “Sau khi người của câu lạc bộ dã ngoại làm mẫu xong, tôi cũng làm mẫu đi qua đi lại một lượt. Lần này đi cuối cùng cũng là vì muốn trông chừng bọn họ một chút.”
Lăng Liệp gật đầu, “Hiểu rồi.”
Tất cả người bị thương đều đã được chuyển đi, nhưng việc điều tra hiện trường vẫn đang tiếp diễn. Đội trọng án lần lượt lấy lời khai của nhân viên câu lạc bộ và những nhân viên Phàm Phi có thể nói chuyện được. Phía Phàm Phi khẳng định bọn họ đều thực hiện hạng mục theo quy tắc an toàn, không hề nô đùa rung lắc trên cầu, cũng giữ tốc độ di chuyển bình thường. Hơn nữa, lúc đó còn có nhân viên của khu dã ngoại này giám sát bên cạnh, cho dù bọn họ có chen chúc quá nhiều trên cầu thì nhân viên cũng nên nhắc nhở. Nhưng sự thật là, nhân viên không những không nhắc nhở mà còn đứng một bên hút thuốc nói chuyện phiếm.
Phía câu lạc bộ cũng cảm thấy rất oan uổng, bọn họ nói rằng cơ sở vật chất của mỗi hạng mục đều được bảo trì hàng tháng, đảm bảo không xảy ra vấn đề an toàn nào. Xảy ra chuyện như thế này, bọn họ cũng rất phẫn nộ và đau lòng, sẽ toàn lực phối hợp điều tra, phần cần bồi thường thì bọn họ cũng tuyệt đối không trốn tránh.
Cả hai bên đều cảm thấy, đây là một tai nạn không ai mong muốn xảy ra.
Trên núi bắt đầu mưa, khiến nhiệt độ vốn đã lạnh lẽo lại giảm thêm mấy độ. Trung tâm cấp cứu gửi tin đến, có hai người bị thương nặng đã qua đời, đến ngày hôm sau, số người chết đã lên đến sáu người.
Các đặc cảnh đã trở về cục cảnh sát thành phố, nhưng huấn luyện viên của bọn họ thì lại không về cùng. Ngày hôm đó, thân phận của Lăng Liệp lại từ huấn luyện viên “đặc biệt” của đội đặc cảnh biến về thành “viện trợ không chính thức” của đội trọng án.
Bị huấn luyện viên ma quỷ hành hạ bao nhiêu ngày, giờ đổi lại một huấn luyện viên khác ôn hòa hơn, các đặc cảnh vậy mà lại có chút không quen. Chia tay chưa được bao lâu, bọn họ đã bắt đầu tự ngược, nhớ nhung Lăng Liệp vô cùng.
Lăng Liệp lại chẳng có thời gian nhớ đến “đám trẻ” của mình, lúc này hắn đang mặc áo mưa mang đi ủng, đi trên con đường mà các nhân viên Phàm Phi đã đi qua, trên tay cầm một bản giới thiệu các hạng mục.
Các hạng mục của câu lạc bộ được chia thành bốn cấp độ A, B, C, D. Cấp A, B tương đối khó, chủ yếu là tiếp đón những người yêu thích hoạt động ngoài trời có thiết bị chuyên nghiệp. Cấp C, D thì dành cho các công ty, Phàm Phi đã chọn cấp D đơn giản nhất.
Câu lạc bộ này đã thành lập được bảy năm, từng xảy ra một vài sự cố an toàn nhỏ, nhưng cấp D chưa từng xảy ra chuyện gì. từ ba năm trước Phàm Phi đã cố định tổ chức hoạt động ngoại khóa ở đây, từng chọn cả cấp C và D, năm nay thì chọn cấp D. Đương nhiên, các hạng mục của cấp D không phải năm nào cũng giống nhau, sẽ loại bỏ hạng mục cũ và thêm vào các hạng mục mới.
Lúc Lăng Liệp nhảy trên bục cao, Quý Trầm Giao đứng ở dưới nhìn hắn. Hành động rất nhẹ nhàng, tư thế rất thanh thoát.
“Em xem, trên người anh có buộc dây an toàn.” Sau khi xuống, Lăng Liệp nói: “Năm nay cấp D có mười hai hạng mục, bỏ qua các loại hình đi bộ đường dài thì chỉ còn bảy cái. Cầu treo làm bằng dây thừng là hạng mục an toàn nhất, cho nên cũng là hạng mục duy nhất trên không trung không cần buộc dây an toàn.”
Ánh mắt Quý Trầm Giao sáng lên, “Nhưng trùng hợp là chính hạng mục này lại xảy ra chuyện.”
Lăng Liệp tháo dây an toàn ra, ném sang một bên, “Câu lạc bộ cho rằng cầu treo làm bằng dây thừng tuyệt đối an toàn, đặc biệt là khi có nhân viên câu lạc bộ hướng dẫn bên cạnh. Anh nghe nhân viên Phàm Phi nói, có sáu người duy trì trật tự suốt quá trình, những hạng mục trước đó, bọn họ đều làm tròn trách nhiệm, nhưng đến chỗ cầu treo làm bằng dây thừng thì bọn họ lại hút thuốc.”
Quý Trầm Giao: “Thuốc lá làm cho bọn họ mất tập trung, phân tán sự chú ý à? Ai đưa thuốc cho bọn họ?”
Hai người lại đến bên cầu treo làm bằng dây thừng. Bây giờ tất cả các hạng mục của câu lạc bộ đều đã tạm dừng, bên cạnh cầu treo làm bằng dây thừng giăng đầy dây cảnh báo. Dấu chân ở đây sớm đã lộn xộn cả lên, dây thừng bị đứt từ chỗ vòng thép, không nhìn ra điểm gì khả nghi, giải thích hợp lý nhất là do sử dụng lâu ngày, mài mòn quá mức.
Đội ngũ thiết bị của câu lạc bộ, Tịch Vãn, và đội ngũ lắp đặt chuyên nghiệp đều có mặt. Bọn họ cần nhanh chóng đưa ra báo cáo khảo sát về dây thừng, để xác định xem có phải là tai nạn do dây bị cũ vì sử dụng lâu ngày, bảo trì không đúng cách gây ra hay là có nguyên nhân khác.
Giám đốc câu lạc bộ mặt ủ mày chau, sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng. Nếu báo cáo đưa ra kết luận là do bảo trì không đúng cách, thì ông ta không chỉ phải chịu khoản bồi thường khổng lồ, mà sau này cũng đừng hòng làm ăn gì nữa.
Quý Trầm Giao tìm ông ta, hỏi xin bảng danh mục các hạng mục cấp C, D của những năm trước. Giám đốc vừa bảo thư ký đi tìm, vừa than thở mình không may mắn, nói rằng cái cầu treo làm bằng dây thừng này trước đây còn chẳng được tính là một hạng mục, chỉ làm ra cho khách chơi thôi – vì thực sự chẳng có độ khó gì. Năm nay hạng mục “Bay lượn trên không” của cấp D được điều chỉnh lên cấp C, nên mới đưa cầu treo làm bằng dây thừng vào cấp D, không ngờ lại xảy ra chuyện.
Quý Trầm Giao nhìn thấy trong bảng danh mục, Phàm Phi đã tham gia liên tục ba năm, các phòng ban tham gia riêng lẻ, cho nên mỗi năm tham gia trung bình năm lần. Phòng ban có nhiều nhân viên nữ hơn thường chọn cấp D, phòng ban nhiều nhân viên nam hơn thì chọn cấp C.
Năm ngoái, Trung tâm Kỹ sư chọn cấp C, năm nay lại hạ cấp chọn D.
Quý Trầm Giao cẩn thận đối chiếu, tất cả các hạng mục trên không của cấp C đều có dây an toàn, mà cầu treo làm bằng dây thừng của cấp D lại không có.
Quý Trầm Giao: “Chọn hạng mục nào là do các anh đề xuất, hay là khách hàng tự chọn?”
“Đều là bọn họ tự chọn!”
Quý Trầm Giao gọi một cuộc điện thoại cho Lương Vấn Huyền, bảo đến Phàm Phi hỏi xem ai là người quyết định chọn cấp D, tại sao phòng ban có nhiều nhân viên nam như vậy lại không chọn cấp C?
Bầu không khí trong công ty Phàm Phi bây giờ rất căng thẳng, có người nhà của người đã khuất kéo biểu ngữ biểu tình dưới lầu, công việc của Trung tâm Kỹ sư gần như đình trệ.
“Chắc là do bọn họ tự bàn bạc rồi quyết định, bên tôi chỉ phụ trách cấp kinh phí, liên hệ xe cộ.” Người phụ trách Nhân sự rất lo lắng, “Hay là ngài đi hỏi Triệu Giai thử xem? Năm ngoái cũng là anh ta dẫn đoàn, anh ta có kinh nghiệm.”
Triệu Giai đã nhập viện, cùng với Tiểu Hoan và những người khác tiếp nhận trị liệu tâm lý. Anh ta mặc đồ bệnh nhân, trông gầy gò xanh xao hơn lúc ở trên núi. Nghe câu hỏi của Lương Vấn Huyền, anh ta sững người một lúc rồi nói: “Công ty muốn tôi chịu trách nhiệm à?”
Lương Vấn Huyền: “Nguyên nhân tai nạn vẫn chưa điều tra rõ ràng, cho nên vẫn chưa đến lúc xác định ai là người chịu trách nhiệm.”
Triệu Giai cười thê thảm, “Nhưng ý của công ty là vậy đúng không? Vốn dĩ hoạt động ngoại khóa này là việc của bộ phận Nhân sự, sao lại đến lượt tôi tổ chức được chứ. Nhân sự muốn đổ trách nhiệm, tôi chỉ có thể nhận thôi. Cấp C, cấp D mà anh ta nói, cái đó là do tôi quyết định. Tôi không xem chi tiết các hạng mục, cũng không chú ý cầu treo làm bằng dây thừng là hạng mục trên không duy nhất không cần dây an toàn. Nếu tôi biết cầu treo làm bằng dây thừng sẽ xảy ra chuyện, tôi chắc chắn sẽ không chọn cấp D.”
Lương Vấn Huyền: “Phòng ban của các anh nhân viên nam nhiều hơn, tại sao không chọn cấp C như trước đây?”
“Nhân viên nam nhiều, nhưng không có nghĩa là không có nhân viên nữ. Chúng ta không thể chỉ thấy đàn ông mà bỏ qua phụ nữ chứ?” Triệu Giai thở dài, “Năm ngoái tôi cũng nghĩ giống anh, thấy nhân viên mới cơ bản đều là nam nên chọn C. Nhưng đến nơi mới phát hiện, một vài hạng mục của cấp C thực sự không dễ dàng đối với phụ nữ. Thêm vào đó năm nay chúng tôi còn có Tiểu Hoan đặc biệt nhát gan, cho nên đã chọn D.”
Khi Lương Vấn Huyền báo cáo kết quả hỏi thăm bên này cho Quý Trầm Giao, việc khảo sát trên núi cũng đã có kết luận sơ bộ.
Dây thừng không hề bị cũ, nhưng ở vị trí nối với vòng thép có rất nhiều vết cắt. Có kẻ nào đó đã dùng vật sắc nhọn cắt dây thừng trước khi mọi người lên cầu, khiến nó không thể chịu được trọng lượng mà vốn dĩ nó có thể chịu được.
Đây không phải là tai nạn, mà là tội ác!
Toàn bộ câu lạc bộ xôn xao, từ giám đốc đến bảo vệ đều vô cùng phẫn nộ. Giám đốc càng kích động và căm phẫn hơn, ông ta chỉ trích: “Carter muốn hại tôi! Chắc chắn là bọn họ làm!”
Carter là một câu lạc bộ hoạt động ngoài trời khác trong dãy núi này, tương đối mới, hoạt động dưới danh nghĩa nước ngoài, tuyển không ít huấn luyện viên nước ngoài, các hạng mục đa phần đều rất mạo hiểm. Mặc dù thành lập khá muộn, nhưng đà phát triển rất mạnh.
Lăng Liệp nhìn chằm chằm vào báo cáo khảo sát, “Ông giám đốc nóng tính này, sao ông ta không nghĩ xem, người của đối thủ cạnh tranh muốn đến địa bàn của ông ta để phá hoại thì phiền phức đến mức nào chứ?”
Quý Trầm Giao khoanh tay dựa vào mép bàn, “Phá hoại do con người, trọng điểm là con người. Người nội bộ của câu lạc bộ, người của Phàm Phi là những đối tượng có khả năng gây án cao nhất.”
Lăng Liệp ngẩng đầu, “Em nghi ngờ ai?”
Quý Trầm Giao nói: “Người chết, người bị thương đều là người của Phàm Phi. Năm người của Phàm Phi không lên cầu có nghi vấn lớn nhất. Đặc biệt là người dẫn đoàn Triệu Giai và Tiểu Hoan có tâm trạng rất kỳ lạ. Sáu nhân viên công tác đi cùng đương nhiên cũng phải điều tra, nhưng bọn họ được chỉ định ngẫu nhiên, khả năng gây án tương đối nhỏ.”
Lăng Liệp: “Ai đưa thuốc cho nhân viên hút, người đó có nghi vấn lớn.”
Giám đốc câu lạc bộ hành động còn nhanh hơn đội trọng án, quả quyết là đối thủ cạnh tranh muốn hại chết ông ta, vậy mà lại báo cảnh sát lần nữa, trực tiếp nhốt tất cả nhân viên trên núi. Khu vực hạng mục không có camera giám sát, nhưng lối ra vào thì có. Camera giám sát cho thấy, gần đây không có người nào ngoài nhân viên và khách hàng đi vào, người của Carter không vào được, vậy thì chỉ có thể tìm người trong nội bộ ra tay.
Nhưng điều tra tới điều tra lui, không có nhân viên nào thừa nhận mình nhận tiền giở trò cả.
Quý Trầm Giao gọi giám đốc ra một bên, “Ông đang giam giữ người trái phép trước mặt cảnh sát đấy.”
Giám đốc giật nảy mình, “Vậy phải làm sao? Tôi phải tóm được kẻ đó ra chứ!”
Quý Trầm Giao: “Ông đi tìm sáu người đã hướng dẫn hạng mục đi cùng đến đây cho tôi trước.”
Không lâu sau, giám đốc đã dẫn người đến. Mọi người đều ủ rũ cúi đầu, bọn họ là những người bị khiển trách nhiều nhất.
Quý Trầm Giao hỏi một vài vấn đề trước khi lên cầu treo làm bằng dây thừng, sau đó mới nhắc đến thuốc lá: “Tôi nghe người của Phàm Phi nói, sau khi bọn họ lên cầu, các anh không đi cùng mà đứng một bên hút thuốc?”
“Là họ nói có thể tự đi qua, không cần bảo vệ. Hơn nữa chúng tôi cũng chỉ là tranh thủ nghỉ ngơi một lát thôi!”
Quý Trầm Giao: “Các anh có tự mang thuốc không?”
“Có mang, nhưng không hút, mà hút loại Phàm Phi đưa.”
Quý Trầm Giao: “Ai đưa?”
Mọi người nhìn nhau, một người trong số đó nói: “Chính là người dẫn đoàn đó, anh Triệu.”
Quý Trầm Giao lại hỏi: “Anh ta đưa cho các anh lúc nào?”
“Lúc ăn trưa đưa một lần, lúc chúng tôi nghỉ ngơi ở bên cầu anh ta lại đưa một lần nữa. Bình thường mà, rất nhiều công ty đến đều sẽ mời thuốc chúng tôi.”
Quý Trầm Giao: “Vậy các anh có chú ý thấy, ai đã đến gần cái trụ neo bị gãy không?”