Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 169

Câu lạc bộ E-Sports thực chất là một quán net bình thường, nhưng trong mắt nhà trường, công việc này thuộc vùng xám, không được phép. Đây có lẽ là lý do Trương Xuân Tuyền che giấu.

 

Ông chủ câu lạc bộ chưa đến ba mươi tuổi, rất mê game, có ấn tượng sâu sắc với Trương Xuân Tuyền.

 

“Trương Xuân Tuyền ấy hả, thông minh, phản ứng nhanh, chơi game cũng khá ổn. Tôi vừa nhìn thấy trường của cậu ta, ồ, lại còn là Đại học Hạ Dung! Vậy thì chắc chắn phải nhận rồi! Chỗ chúng tôi chơi game giỏi thì nhiều, nhưng học giỏi thì cậu ta là độc nhất vô nhị đó! Ban đầu tôi còn định ký hợp đồng dài hạn với cậu ta, nhưng không biết tại sao, tháng Tám cậu ta không đến nữa.”

 

Lương Vấn Huyền hỏi: “Cậu ta có xin nghỉ phép với anh không? Là nghỉ luôn, hay vốn định quay lại làm tiếp?”

 

Ông chủ nhớ lại một lát: “Tôi nhớ ra rồi, cậu ta có nói với tôi, bảo là tháng Tám phải giải quyết chút chuyện, hỏi có thể cho nghỉ mấy ngày rồi quay lại làm bù không. Ca làm của chúng tôi lại không phải kiểu chín giờ sáng năm giờ chiều, cậu ta xin nghỉ thì cứ nghỉ thôi, mấy ngày đó không tính lương là được, tôi còn giữ chỗ cho cậu ta đấy chứ, nhưng đến mùng 10 tháng Tám hay mười mấy gì ấy nhỉ, tổ trưởng có tìm tôi, nói không liên lạc được với cậu ta nữa. Tình huống này không ít, vậy thì tôi chắc chắn phải tuyển người mới thôi. Sau đó cậu ta có quay lại không thì tôi không biết, nếu có đến chắc cũng bị tổ trưởng đuổi đi rồi.”

 

Lương Vấn Huyền xác minh với những người khác trong câu lạc bộ, tất cả đều nói Trương Xuân Tuyền chưa từng quay lại. Khi được hỏi Trương Xuân Tuyền có biểu hiện gì bất thường lúc đi làm không, mọi người cũng đều nói không thấy gì lạ. Nhưng tổ trưởng nhắc đến một điểm hơi đặc biệt: “Trương Xuân Tuyền người này, rất thích dạy đời người khác, có lẽ ở trong tháp ngà lâu quá rồi, không hiểu quy tắc xã hội lắm.”

 

Lương Vấn Huyền vội hỏi: “Dạy đời thế nào?”

 

Tổ trưởng suy nghĩ một chút: “À, thì là nói mấy thứ sáo rỗng đó, to tát đó nhưng mà rỗng tuếch. Nhân viên chỗ chúng tôi nhiều người không được học hành đến nơi đến chốn, trình độ bình thường, ai mà nhắc đến chuyện quê mình đàn ông đàn bà quan hệ mập mờ, mấy thằng đàn ông ở chung với một người phụ nữ, là cậu ta lại đứng trên phương diện đạo đức mà chỉ trích. Đây lại chẳng phải lỗi của nhân viên chúng tôi, đây là một hiện tượng ở những nơi lạc hậu. Tôi thấy cậu ta thật sự không cần thiết phải rao giảng mấy cái đó.”

 

Hiện tại không tìm thấy điện thoại của Trương Xuân Tuyền, máy tính cậu ta từng dùng ở câu lạc bộ có thể có manh mối. Tổ trưởng không muốn cho cảnh sát mang máy tính đi lắm, nói rằng máy tính thường xuyên xóa dữ liệu, Trương Xuân Tuyền không thể để lại bất cứ thứ gì trên đó, nhưng Lương Vấn Huyền vẫn lịch sự mang hai cái máy đi.

 

Thế là Thẩm Tê lại có việc để làm rồi: “Anh Lương giỏi nhất là kiếm việc cho em.”

 

Lăng Liệp tổng hợp các manh mối trên sổ tay của Quý Trầm Giao, hình ảnh một thanh niên xuất thân từ gia đình công nhân thành thị, thích dạy đời người khác hiện lên trên giấy. Hắn cắn bút, lắc lư trên ghế một lúc: “Tiểu Quý, người nhà của Trương Xuân Tuyền đến chưa?”


 

“Họ đã biết tin rồi, đang trên đường đến.” Quý Trầm Giao giữ chặt ghế, “Quê Trương Xuân Tuyền xa quá.”

 

Lăng Liệp gật đầu, lại muốn xoay ghế, nhưng không xoay được. Hắn không vui trừng mắt nhìn Quý Trầm Giao, giữa hai người diễn ra một màn đọ sức giữa lực eo và lực tay.

 

An Tuần làm xong việc của mình, ló đầu ra xem kịch hay.

 

Cuối cùng Lăng Liệp thua trận.


 

Quý Trầm Giao hỏi: “Anh có suy nghĩ gì không?”

 

Lăng Liệp: “Vô hạn…”

 

Quý Trầm Giao: “Cái này em nói rồi, anh đổi cái khác đi.”

 

Lăng Liệp: “Vậy thì hết rồi.”


 

“Hết thật à?”

 

“Hạ Thành Thật, em thực tế chút đi được không? Mới điều tra đến đâu chứ? Anh lại không phải thầy bói.”

 

Quý Trầm Giao bật cười, vịn vai Lăng Liệp, dùng sức xoay một cái: “Anh cũng biết phải thực tế một chút à?”

 

“Choáng váng đầu óc rồi, choáng váng đầu óc rồi!” Lăng Liệp kêu cứu mạng: “Đồ tra nam! Biết thế đã không mua Tiểu Long cho em rồi!”


 

Quý Trầm Giao không nghe rõ: “Hử? Anh mua gì cho em?”

 

Lăng Liệp: “Mua cái rắm cho em ăn!”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

—————


 

Chiều tối, chị gái và anh rể của Trương Xuân Tuyền đến. Bọn họ ăn mặc giản dị, lạc lõng với vẻ hào nhoáng của thành phố này. Chị gái cậu ta mắt đỏ hoe, người nói chuyện chủ yếu là anh rể.

 

Bọn họ nói, từ nhỏ thành tích của Trương Xuân Tuyền đã rất tốt, thông minh hơn bạn bè cùng lứa, cũng suy nghĩ nhiều hơn bạn bè cùng lứa. Gia đình không khá giả, bố mẹ dùng hai bàn tay cần cù lao động nuôi cậu ta ăn học, nhưng cậu ta lại không mấy coi trọng gia đình. Vượt hơn nửa đất nước đi học, một mặt là muốn rời xa gia đình đã sinh ra mình, mặt khác là cảm thấy thành phố lớn như Hạ Dung có không gian phát triển tốt hơn.

 

Mấy năm nay, Trương Xuân Tuyền chỉ về nhà vào kỳ nghỉ đông năm nhất đại học. Hễ bố mẹ hỏi cậu ta đang làm gì, cậu ta đều nói đang đi làm thêm, không xin tiền gia đình, ngay cả học phí cũng là tự mình tiết kiệm, chỉ hy vọng gia đình bớt quản cậu ta. Bố mẹ rất đau lòng, nhưng vẫn nói với bên ngoài rằng, con trai mình có tương lai tươi sáng, còn đang đi học mà đã tự dựa vào bản thân để sống.


 

“Từ hồi cấp hai thằng bé đã có suy nghĩ riêng, cảm thấy con cái công nhân trong thành thị là không có tương lai nhất,” chị gái Trương Xuân Tuyền nói.

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Tại sao cậu ấy lại có suy nghĩ này?”

 

Chị gái lau khóe mắt: “Hình như thằng bé cho rằng, gia đình giàu có thì sẽ có tầm nhìn xa hơn, con cái cũng nhận được tài nguyên nhiều hơn, đương nhiên sẽ phát triển tốt hơn. Còn trẻ con ở nông thôn, thị trấn thì có động lực phấn đấu rời quê hương. Trẻ con trong thành phố điều kiện kém hơn, trẻ không có bố mẹ thì coi như không có đường lui, không có gì phải e dè, nên cũng sẽ dốc hết sức lực.”


 

“Chỉ có những gia đình như chúng tôi, nhìn bề ngoài thì đã đứng vững gót chân trong thành phố, nhưng thực ra thế hệ cha chú tầm nhìn hạn hẹp, cả đời ôm bát cơm sắt, nhưng không có văn hóa gì, càng đừng nói đến tầm nhìn. Nói dễ nghe thì gọi là cầu ổn định, nói khó nghe thì gọi là sống qua ngày chờ chết, đời trước như vậy, đời sau cũng thế. Thằng bé không muốn sống cả đời không có tương lai như bố mẹ chúng tôi, nên muốn thoát ly khỏi gia đình. Con người nó ấy à, tự coi mình quá thanh cao, đối với bất kỳ hiện tượng nào không mấy đạo đức, đều phải đi phê phán một chút.”

 

Về điểm này thì tương tự như lời kể của tổ trưởng trong câu lạc bộ E-Sports, nhưng lại cung cấp thêm một nguyên nhân từ quá trình trưởng thành. Con người Trương Xuân Tuyền cũng trở nên rõ nét, đa chiều và sống động hơn.


 

Chị gái cười khổ một tiếng: “Thằng bé yêu cầu cao với người khác, nhưng thực ra bản thân nó cũng không làm tốt, nếu không cũng đã không xảy ra chuyện đó.”

 

Quý Trầm Giao lập tức hỏi: “Chuyện gì?”

 

Hồi Trương Xuân Tuyền học cấp ba, thành phố quê nhà xảy ra lũ lụt, khu vực nội thành không bị ảnh hưởng nhiều, nơi bị thiệt hại nặng là các thị trấn xung quanh. Lúc đó thành phố khẩn cấp điều động rất nhiều chiến sĩ đến cứu trợ, người dân cũng liều mạng để cứu lấy nhà cửa. Nhưng mà, tình nguyện viên từ nội thành đến không nhiều, đi chủ yếu là tài xế chở hàng. Đường ở nông thôn, thị trấn rất khó đi, nếu muốn giúp đỡ thì ít nhất phải có xe.


 

Trương Xuân Tuyền đang học hành tử tế, sau khi thấy tin tức, tinh thần trách nhiệm bỗng dâng trào mãnh liệt, vậy mà lại tổ chức hơn mười bạn nam cùng lớp, ngồi xe buýt đến thị trấn, sau đó đeo ba lô đi bộ đến nơi bị ảnh hưởng nặng nhất.

 

Bọn nhỏ không có xe, vận chuyển vật tư chỉ dựa vào việc vác và cõng. Ban đầu các chiến sĩ và bà con sợ đám trẻ này có mệnh hệ gì, không cho bọn nó tham gia. Nhưng bọn nó vác đồ lên là chạy, không cho bọn họ có cơ hội “khuyên quay về”. Thấy bọn nó thật sự muốn giúp đỡ, mọi người cũng cảm động.

 

Hơn một tuần sau, lũ quét rút đi, truyền thông đổ xô đến, đưa tin về những tấm gương tiên tiến trong quá trình cứu trợ. Câu chuyện của các chiến sĩ và bà con tất nhiên là rất cảm động, nhưng người được chú ý nhất lại là nhóm học sinh như Trương Xuân Tuyền, bởi vì bọn nó hoàn toàn có thể không tham gia cứu trợ, giống như những bạn bè đồng trang lứa khác ngồi trong lớp học sạch sẽ, an toàn nghe giảng. Lựa chọn của bọn nó đã khuếch đại ánh sáng của lòng nhân ái, tràn đầy năng lượng tích cực, nhiệt huyết và sắc màu của tuổi trẻ.

 

Vì vậy, ánh mắt của cả thành phố đều tập trung vào bọn nó, những lời khen ngợi vô tận dành cho bọn nó, mà Trương Xuân Tuyền là người tổ chức, nên không nghi ngờ gì, nó là người đứng ở chính giữa vầng hào quang đó. Khi ấy, thằng bé chính là tâm điểm chú ý, truyền thông và quần chúng cầm kính lúp, soi rõ từng lỗ chân lông trên người nó.

 

Ban đầu, những soi xét này là thiện ý. Người ta đều nói xã hội bây giờ quá lạnh lùng, quá thực dụng, mọi người khao khát được chứng kiến những cống hiến đơn thuần và nhiệt huyết bừng cháy như lửa của tuổi trẻ như vậy. Dù bản thân không làm được, nhìn những thiếu niên anh hùng cũng đủ để thốt lên một lời cảm thán – xã hội vẫn tốt đẹp, cuộc đời vẫn đáng sống. Rồi lại tiếp tục đi con đường tầm thường của mình.

 

Nhưng sau khi sự chú ý lên men không kiểm soát, thiện ý đã biến chất. Một số lời bàn tán cũng nổi lên——

 

“Trương Xuân Tuyền? Tôi là bạn học tiểu học với cậu ta, cậu ta thường xuyên chép bài tập lắm.”

 

“Cậu ta và một tình nguyện viên từng ăn cắp bật lửa.”

 

“Nhà bọn họ trọng nam khinh nữ, có chị gái rồi, tại sao còn sinh con trai? Chị cậu ta sau này chắc chắn là kẻ phải hi sinh vì em trai, chị gái đáng thương quá!”

 

“Cái khăn quàng cổ đó các người thấy chưa? Đó không phải chị nó đan cho nó đâu, là của bạn tôi! Đồ tra nam, từ chối bạn tôi, vậy mà lại nhận quà, còn nói dối báo chí!”

 

Chính chiếc khăn quàng cổ này đã khiến Trương Xuân Tuyền trải qua một quãng thời gian đen tối nhất. Cậu ta và gia đình đều không ngờ rằng, hành động cứu trợ vô tư, không sợ hãi đó lại khiến bọn họ rơi vào kết cục như vậy.

 

Trương Xuân Tuyền hồi học cấp hai trông sạch sẽ sáng sủa, luôn có nữ sinh tỏ tình với cậu ta, nhưng cậu ta không có hứng thú với việc yêu đương, chưa bao giờ chấp nhận ai. Một năm trước khi trận lũ quét xảy ra, có một cô gái trường khác tự tay đan một chiếc khăn quàng tặng Trương Xuân Tuyền, kèm theo là một lá thư tỏ tình.

 

Nhưng Trương Xuân Tuyền không nhận, cô gái rất buồn, khăng khăng muốn Trương Xuân Tuyền giữ lại chiếc khăn: “Đây là đồ đan tay, không tặng cậu, tôi cũng không thể tặng người khác.”

 

Trương Xuân Tuyền nhận chiếc khăn này, về nhà cất vào tủ, chưa bao giờ đeo ở trường.

 

Lúc đi cứu trợ, nghe nói trên núi nhiệt độ thấp, cậu ta lục tung tủ tìm đồ chống rét, lúc nhìn thấy chiếc khăn này còn ngẩn người một lát. Mặc dù nhớ ra đây là đồ nữ sinh tặng, đeo ra ngoài không hay lắm, nhưng bạn bè giục gấp, cậu ta thật sự không tìm được khăn quàng nào khác, đành nhét vào túi hành lý.

 

Đến vùng thiên tai, quả nhiên cần đến khăn quàng cổ, hình ảnh cậu bé quấn chiếc khăn này được rất nhiều ống kính ghi lại. Chiếc khăn từ màu sắc tươi sáng dần chuyển sang màu xám vàng, không còn đẹp nữa, nhưng tinh thần của cậu bé trong mắt mọi người lại vô cùng rạng rỡ.

 

Có báo chí gọi cậu ta là “thiếu niên khăn quàng cổ”, danh xưng này nhanh chóng lan rộng. Các nhà báo thích viết những câu chuyện cảm động đã hỏi cậu về nguồn gốc của chiếc khăn, mong muốn viết ra một câu chuyện sâu sắc.

 

Trương Xuân Tuyền rất do dự, cậu ta không thể nói đây là bạn nữ tặng mình, vì trường có quy định cấm yêu đương rõ ràng, cậu ta cũng không muốn lôi cô gái trường khác kia vào chuyện này. Nhưng đối mặt với truyền thông nhiệt tình, cậu ta cũng phải nói gì đó. Con trai ở tuổi này, ít nhiều vẫn có chút tự yêu bản thân, được tâng bốc lâu như vậy, cũng khó tránh khỏi bay bổng.

 

Cộng thêm việc cậu ta nghe được một số tiếng nói nghi ngờ nhà mình trọng nam khinh nữ, thế là nói dối một câu.

 

“Đây là chị gái tôi đan cho tôi, tôi và chị gái quan hệ rất tốt, bố mẹ đối xử với chúng tôi cũng như nhau, chị tôi hàng năm vẫn tặng cho tôi những món quà nhỏ, chiếc khăn này chính là bùa hộ mệnh chị ấy tặng tôi, bảo vệ tôi trước thảm họa. Nó tuy đã bẩn rồi, nhưng trong lòng tôi, nó mãi mãi là chiếc khăn đẹp nhất!”

 

Lời nói này còn đẹp hơn cả chiếc khăn, báo chí có được tư liệu viết bài hoàn hảo, lại bắt đầu một đợt khen ngợi rầm rộ.

 

Tuy nhiên lúc này, bạn của cô gái kia đã lên tiếng, nói ra nguồn gốc thật sự của chiếc khăn.

 

Mọi người chất vấn Trương Xuân Tuyền, cậu ta ấp úng không trả lời được. Bạn của cô gái ấy lại đăng ảnh quá trình đan khăn, lần này, tất cả mọi người đều biết Trương Xuân Tuyền nói dối.

 

Dư luận dần đảo chiều, cậu ta từ một thiếu niên cứu trợ anh dũng, biến thành tra nam giả tạo, tự cao tự đại, ham những món lợi nhỏ. Mà những bạn học khác tham gia cứu trợ cũng bị bóc ra đủ loại tật xấu, nào là thường xuyên đánh nhau, cãi lại giáo viên, là côn đồ, thành tích bết bát…

 

Khi sự chú ý rút đi, vinh quang chỉ còn lại một đống tro tàn.

 

Trương Xuân Tuyền suy sụp một thời gian dài, cậu ta không hiểu, chỉ một chiếc khăn quàng, tại sao lại có thể phủ nhận đi cống hiến của cậu ta trong trận lũ quét đó. Chuyện này là cậu ta làm sai, nhưng cậu ta đi cứu trợ thì có gì sai không?

 

Bầu không khí ở nhà họ Trương cũng vì thế mà trở nên nặng nề hơn. Trong nhà máy của bố mẹ Trương là một đám người giống họ, trình độ văn hóa đều rất thấp, mọi người tụ tập lại bàn tán những lời đàm tiếu, có công nhân vốn đã ghen tị với nhà họ Trương có đứa con trai anh hùng, lúc này càng nhân cơ hội thêm mắm thêm muối, đi khắp nơi nói xấu bố mẹ Trương.

 

Bố mẹ Trương ở bên ngoài bị người ta coi thường, tự nhiên khi về nhà đối mặt với Trương Xuân Tuyền cũng chẳng có sắc mặt tốt. Bọn họ vốn đã không tán thành Trương Xuân Tuyền đi cứu trợ, bọn họ cả đời co vai rụt cổ, sống cho qua ngày, sợ nhất là mấy chuyện nổi bật phô trương này. Giờ thì hay rồi, Trương Xuân Tuyền hại bọn họ thành chuột chạy qua đường, bị mọi người ghét bỏ.

 

Chỉ có chị gái hiểu được Trương Xuân Tuyền. Cậu ta ôm chị khóc nức nở: “Chị, em cứu trợ là sai sao? Em đã nói dối, nhưng nếu em nói thật, thì có tốt cho cô gái kia không?”

 

Chị gái không trả lời được.

 

“Chị, em thấy loài người thật sự rất đáng ghét, rất bỉ ổi.” Trương Xuân Tuyền lau nước mắt, lạnh lùng buông một câu như vậy.

 

“Xuân Tuyền nó chỉ là nhất thời nghĩ quẩn, nó tuyệt đối không phải phản xã hội.” Chị gái nghẹn ngào nói: “Lúc đó nó còn nhỏ, sau khi bị tổn thương chắc là mắc bệnh nổi loạn tuổi dậy thì. Sau đó thằng bé không còn tham gia vào những chuyện ngoài học hành nữa, một lòng muốn thi vào trường đại học tốt.”

 

Từ thành phố nhỏ phía Bắc thi đỗ vào Đại học Hạ Dung, quả thực coi như là nỗ lực đã được đền đáp.

 

“Mấy năm nay tôi quan tâm nó không đủ, hiểu biết lại càng ít. Tôi không biết nó làm gì ở trường, nó cũng không muốn nói cho chúng tôi biết.” Chị gái ôm mặt, cảm xúc cuối cùng cũng vỡ òa: “Là gia đình chúng tôi hại nó, nếu chúng tôi hiểu biết rộng hơn một chút, có tiền hơn một chút, thì đã có thể giúp nó nhiều hơn!”

 

Tiễn người nhà đang tự trách bản thân mình đi, Quý Trầm Giao nhìn biên bản hỏi cung, trong đầu anh hiện lên chiếc khăn quàng bị làm bẩn, và ánh mắt tuyệt vọng của thiếu niên khi đối mặt với sự chất vấn. Chuyện này không nghi ngờ gì là sự kiện thăng trầm lớn nhất trong cuộc đời ngắn ngủi của Trương Xuân Tuyền, nhưng liệu nó có ảnh hưởng đến cái chết hiện tại của cậu ta không?

 

Lăng Liệp vừa nãy xem camera giám sát, lúc này lại tua lại xem lần nữa. Lúc Quý Trầm Giao quay lại văn phòng, thấy hắn xem vô cùng tập trung, anh bèn đợi một lúc lâu, cho đến khi hắn gật đầu với màn hình, mới lên tiếng: “Anh có manh mối gì rồi à?”

 

Dường như lúc này Lăng Liệp mới chú ý đến Quý Trầm Giao ở bên cạnh: “A, Tiểu Quý về rồi à.”

 

Vẻ mặt chuyên tâm này của hắn càng khiến Quý Trầm Giao ảo tưởng – Lăng Liệp chắc chắn có manh mối rồi!

 

Quý Trầm Giao đã chuẩn bị lắng nghe phân tích của chuyên gia, không ngờ Lăng Liệp lại đột nhiên nói: “Anh thấy khăn quàng đan tay rất có ý nghĩa.”

 

Cây bút của Quý Trầm Giao suýt chút nữa rơi khỏi tay, “?”

 

“Em nghĩ mà xem, len vốn đã mềm mại ấm áp, lại thêm hơi ấm từ lòng bàn tay, từng mũi kim từng sợi chỉ ma sát tạo ra hơi ấm.” Lăng Liệp nói: “Mùa đông sắp đến rồi, nếu có chiếc khăn như vậy quàng quanh cổ, chắc chắn sẽ vô cùng ấm áp.”

 

Mí mắt Quý Trầm Giao giật giật liên hồi, “Cho nên?”

 

Hai mắt Lăng Liệp sáng lấp lánh nhìn anh: “Cho nên anh quyết định mua len!”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Lăng Liệp đứng dậy, làm động tác như thể đang dâng khăn Hada, hắn đưa tay lên không trung, vắt hờ lên cổ Quý Trầm Giao: “Đợi nhé Tiểu Quý, em sắp có một chiếc khăn quàng ấm áp mang thương hiệu Liệp Liệp rồi!”

 

Quý Trầm Giao cạn lời xoa trán, thầm nghĩ chuyện gì thế này? Manh mối anh cần đâu? Phân tích của chuyên gia đâu?

 

Quý Trầm Giao nhìn Lăng Liệp qua kẽ tay, Lăng Liệp đang mặt mày hớn hở, dường như đang nói: Em cần cái gì mà cần? Em cần len ấy!

 

Quý Trầm Giao: “…” Vậy thì anh đúng là cần len thật.

 

Lăng Liệp chẳng thèm để ý đến hoạt động nội tâm sóng gió của Tiểu Quý, nói năng không kiêng dè: “Em nói xem anh nên đan hình gì đây? Gấu trúc quốc bảo? Hoa mẫu đơn quốc hoa? Hoa mai tuyết trắng? Hay là đan một con Tiểu Long nhỉ!”

 

Quý Trầm Giao không kịp chen miệng, đã thấy Lăng Liệt vỗ tay một cái: “Quyết định vậy đi, đan một con Tiểu Long!”

 

Quý Trầm Giao hít sâu một hơi: “Nghe em nói…”

 

Lăng Liệp: “Cảm ơn em?”

 

Quý Trầm Giao suýt chút nữa thì tức chết, nghĩ đến người này là vợ mình, mới không ôm lên đánh cho một trận: “Anh biết đan len không? Hay là cứ đan màu trơn thôi?”

 

Lăng Liệp kinh ngạc: “Em coi thường anh?”

 

Quý Trầm Giao: “Không, không phải.”

 

Lăng Liệp lập tức cầm điện thoại lên, tay phải chọc chọc như đóng cọc.

 

Thấy bộ dạng hùng hổ này của hắn, Quý Trầm Giao tưởng hắn định bỏ nhà đi đặt khách sạn, lén liếc nhìn, Lăng Liệp tức giận trừng mắt lại, anh đành phải thu hồi tầm mắt.

 

“Nhìn gì mà nhìn? Chưa thấy ai mua len bao giờ à?”

 

“…” Hóa ra là đang mua len.

 

Lăng Liệp mua xong, hăng hái đầy mình: “Anh không chỉ đan rồng, anh còn phải đan song long hí châu!”

 

Thẩm Tê vừa đến đã nghe thấy câu “song long hí châu” này, cậu ta mắt tròn mắt dẹt: “Có phải em vừa nghe thấy cái gì đó bậy bạ lắm không!”

 

Lăng Liệp vẫy tay: “Thẩm Tê à, lại đây lại đây, có chuyện gì?”

 

Dạo này Thẩm Tê rất bận, lúc này chạy đến chắc chắn là có việc quan trọng, Quý Trầm Giao hỏi: “Đã điều tra ra tung tích của Trương Xuân Tuyền trong kỳ nghỉ hè chưa?”

 

Thẩm Tê lóc cóc chạy vào, đặt laptop xuống: “Em chưa tra ra, nhưng đã khoanh vùng được một khoảng thời gian rất quan trọng, hai anh xem này.”

 

Trên màn hình là một biểu đồ, hai đầu cao, ở giữa sát đường đáy là một đường thẳng tắp hoàn toàn.

 

“Đây là tình hình sử dụng điện thoại, tài khoản, bao gồm cả dữ liệu đám mây.” Thẩm Tê chỉ vào đường đáy nói: “Từ ngày 2 tháng Tám đến ngày 21 tháng Tám, Trương Xuân Tuyền hoàn toàn không sử dụng thanh toán điện tử, trên dữ liệu đám mây cũng không có bất kỳ thông tin nào.”

 

Một người thoát ly khỏi điện thoại và internet không phải là không thể sống sót, nhưng đối với một sinh viên đại học sống ở thành phố lớn, khả năng này là cực kỳ nhỏ.

 

Thẩm Tê cau mày nói: “Hai mươi ngày này cậu ta dường như đã biến mất khỏi xã hội của chúng ta vậy, nếu không em không thể nghĩ ra tại sao dữ liệu của cậu ta lại trống rỗng.”

 

Lăng Liệp chống cằm, nói từng chữ một: “Vô, hạn, lưu.”

 

Thẩm Tê ngẩn người, “Đi đến thế giới khác phiêu lưu!”

 

Lăng Liệp cười cười: “Cậu cũng đọc tiểu thuyết à?”

 

Thẩm Tê lập tức mở một ứng dụng nào đó: “Em đang đọc bộ này, tác giả này là đại thần, tên ‘Nhan Tiếu’, tiểu thuyết hacker anh ta viết đỉnh cực! Chết tiệt, em mà có được bản lĩnh của nhân vật chính trong truyện của anh ta thì tốt rồi! Vậy thì đội trọng án của chúng ta không có vụ án nào không phá được!”

 

Vừa nghe thấy cái tên “Nhan Tiếu”, lông mày Lăng Liệp giật giật.

 

Thẩm Tê chân thành nói: “Thật sự muốn xin chữ ký của đại thần ‘Nhan Tiếu’ quá!”

 

Hai người bắt đầu trao đổi sôi nổi về những tiểu thuyết vô hạn lưu hay gần đây, Quý Trầm Giao không nói lời nào nhìn chằm chằm biểu đồ, một lát sau hỏi: “Vậy ngày 1 tháng Tám, mấy lần cuối cùng cậu ta sử dụng internet là ở đâu? Làm gì?”

 

Thẩm Tê nghiêm mặt: “Là ở gần trường Đại học Hạ Dung, mua nước khoáng, mua thuốc, ăn cơm chan.”

 

Quý Trầm Giao: “Mua thuốc? Thuốc gì?”

 

Thẩm Tê: “Nước Hoắc hương chính khí, còn có miếng dán chống say xe, Vân Nam bạch dược, và men tiêu hóa.”

 

Lăng Liệp: “Cậu ta đang chuẩn bị cho sự ‘biến mất’ của mình. Cậu ta biết ngày hôm sau mình sẽ phải đến một nơi không ai tìm được?”

 

Thẩm Tê nói: “Nhưng không có bất kỳ ghi chép nào về việc cậu ta rời khỏi thành phố Hạ Dung, cậu ta cũng không mua bất kỳ vé xe nào.”

 

Lăng Liệp quay đầu lại: “Vậy nếu có người trực tiếp đến nơi hẹn đón cậu ta thì sao? Một khi lên xe, liền tương đương với việc cắt đứt liên lạc với xã hội. Chúng ta không thể tra được từ trên mạng xem cậu ta đã đi đâu, chỉ có thể thấy, cậu ta đã biến mất hai mươi ngày.”

 

Quý Trầm Giao kéo chuột, đến ngày 22 tháng Tám.

 

Thẩm Tê hiểu ý: “Lúc này thanh toán của cậu ta lại quay về khu vực gần trường Đại học Hạ Dung, vẫn là ăn cơm, mua nước. Nhưng khác với trước ngày 2 tháng Tám là, cậu ta bắt đầu thường xuyên đi xe buýt, tàu điện ngầm, có lúc đi cả ngày, dường như không có mục đích gì, cũng có thể là đang tìm kiếm thứ gì đó.”

 

Lăng Liệp lạnh lùng nói: “Tìm một nơi thích hợp để chết.”

 

Thẩm Tê hít một hơi lạnh: “Cũng, cũng có khả năng lắm.”

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Ung Huy Hào và Đường Kỳ thì sao?”

 

Thẩm Tê vỗ trán: “Suýt nữa là quên mất, hai người họ cũng có! Nhưng thời gian cách khá lâu, dữ liệu bị thiếu, có thể không chính xác như của Trương Xuân Tuyền.”

 

Nói rồi, Thẩm Tê mở hai biểu đồ khác.

 

Ung Huy Hào từ ngày 1 tháng 11 đến ngày 17 tháng 11 năm ngoái, không có bất kỳ ghi chép thanh toán nào. Đường Kỳ là từ ngày 12 tháng 11 đến ngày 18 tháng 11, không có ghi chép thanh toán. Thời gian “biến mất” của Đường Kỳ trùng với kỳ nghỉ phép hàng năm của anh ta.

 

Ghi chép thanh toán trước và sau khi Ung Huy Hào và Đường Kỳ “biến mất” đều ở thành phố Hạ Dung, điều này rất có thể đại diện cho việc bọn họ cũng giống như Trương Xuân Tuyền, bị một thế lực nào đó đưa đến một nơi nào đó, nơi đó không có mạng, giống như một chiều không gian hoàn toàn khác biệt với thế giới chúng ta đang sống.

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Máy tính anh Lương mang về có phát hiện gì không?”

 

Thẩm Tê nói: “Tìm thấy vài tin nhắn đã mã hóa, nhưng vẫn chưa giải mã được.”

 

Quý Trầm Giao vỗ vai cậu ta: “Vất vả rồi.”

 

Vụ án Trương Xuân Tuyền tuy là tự sát, nhưng sự thay đổi đột ngột của cậu ta trước khi chết không thể không khiến cảnh sát coi trọng. Hiện giờ lại có thêm một điểm chung với vụ án của Ung Huy Hào và vụ án Đường Kỳ, Quý Trầm Giao quyết đoán chính thức đưa vụ án này vào nhiệm vụ của đội trọng án.

 

Tạ Khuynh nghe anh báo cáo một lúc, đặt tài liệu xuống: “Sư đệ à, có phải cậu thấy vụ án này có liên quan đến ‘Phù Quang’ không?”

 

Quý Trầm Giao im lặng một lát: “Thú thật là, bây giờ đầu óc em rất rối. Dụ Tiềm Minh thần trí đã không còn tỉnh táo, bọn em dùng Trương Xuân Tuyền để thăm dò ông ta, ông ta không hề có phản ứng gì. Những người khác của nhà họ Dụ có liên quan đến ‘Phù Quang’ cũng hoàn toàn không nói ra được manh mối nào về Trương Xuân Tuyền. Nhưng Ung Huy Hào, Đường Kỳ, Trương Xuân Tuyền lại đều từng biến mất một cách khó hiểu. Em không thể phán đoán được bọn họ đi làm gì, nhưng có một điểm có thể chắc chắn là, có người đến đón bọn họ, cuối cùng lại đưa bọn họ bình an trở về.”

 

Tạ Khuynh nói: “Người đứng sau có tổ chức cực kỳ chặt chẽ, còn có tiềm lực tài chính, mạng lưới quan hệ khổng lồ làm chỗ dựa.”

 

Quý Trầm Giao gật đầu: “Đúng vậy, nếu không thì không thể làm được kín kẽ như vậy. Điều em nghĩ không thông là, nhìn qua thì bọn họ đều là chủ động rời đi, chủ động tham gia, ít nhất thì trước khi biến mất, bọn họ không bị ép buộc. Vậy rốt cuộc thì bọn họ đã tham gia vào cái gì? Chuyện này kỳ lạ quá.”

 

“Hơi giống đa cấp.”

 

“Nhưng đa cấp nhắm vào những người thường thuộc cùng một tầng lớp xã hội, có nhiều điểm chung, còn ba người bọn họ thì không phù hợp với đặc điểm này. Còn một điểm nữa, thời gian quá ngắn, nếu bọn họ phát hiện có gì đó không ổn, trốn thoát ra ngoài, thì sau khi ra ngoài chắc chắn sẽ báo cảnh sát.”

 

Tạ Khuynh suy nghĩ một lát: “Vậy đó là một tổ chức còn lớn mạnh hơn, đáng sợ hơn đa cấp thông thường, cho dù bọn họ rời đi cũng không dám làm gì cả.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Cho nên em vẫn luôn nghĩ đến ‘Phù Quang’, chỉ là em không nghĩ ra ý nghĩa của việc ‘Phù Quang’ làm như vậy là gì.”

 

Không chỉ Quý Trầm Giao, Tạ Khuynh dày dạn kinh nghiệm cũng cảm thấy vụ án này vô cùng kỳ quái và khó giải quyết, nhưng còn có một chuyện khó giải quyết khác đang đặt trước mặt anh ta.

 

Đợi đến lúc Quý Trầm Giao định đi, anh ta mới gọi người lại: “Sư đệ à, anh có một việc không thể từ chối được.”

 

Quý Trầm Giao vừa nghe giọng điệu này của Tạ Khuynh, liền biết không phải chuyện gì tốt đẹp, anh cảnh giác hỏi: “Chuyện gì?”

 

Tạ Khuynh hắng giọng: “Không phải cục cảnh sát thành phố chúng ta đang tổ chức huấn luyện đặc biệt cho đặc cảnh mới sao? Từ trước đến nay chưa từng có giáo viên của Đội hành động đặc biệt nào đến. Ý của cấp trên là, chính là…”

 

Nghe đến đây, Quý Trầm Giao liền biết là chuyện gì rồi.

 

Cái đồ đáng ghét Lăng Liệp nhà anh bị người ta nhắm trúng rồi!

 

Tạ Khuynh cười nói: “Phương châm của cục cảnh sát thành phố chúng ta là, tận dụng mọi tài nguyên có thể tận dụng.”

 

Quý Trầm Giao mặt không cảm xúc, “Bóc lột tất cả những người có thể bóc lột được.”

 

Tạ Khuynh: “Xem cậu nói kìa.”

 

Quý Trầm Giao: “Thầy Lăng còn có nhiệm vụ trên người.”

 

“Cũng không phải bắt cậu ấy huấn luyện đội viên mới cả ngày, chỉ là đến cho có lệ, làm cho xong chuyện thôi mà.” Tạ Khuynh nói: “Để các đội viên mới mở mang tầm mắt, xem xem tinh anh của Đội hành động đặc biệt huấn luyện như thế nào.”

Bình Luận (0)
Comment