Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 158

Rốt cuộc thì, một đời người nên có bao nhiêu bước ngoặt? Đối với A Tuyết, tuổi thơ A Đậu rời đi là một, lớn lên gặp Doãn Hàn Sơn là một, và việc Doãn Hàn Sơn mất tích là bước ngoặt cuối cùng.

 

Anh ta bỏ lại “Trầm Kim”, nhập cảnh vào trong nước, điên cuồng tìm kiếm tung tích của Doãn Hàn Sơn, nhưng chẳng thu được kết quả gì. Anh ta không tin Doãn Hàn Sơn lại biến mất một cách khó hiểu như vậy, chắc chắn là Doãn Hàn Sơn đã bị sát hại.

 

Anh ta nắm trong tay tin tình báo, nhưng lại mất đi người để bàn giao tin tức đó.

 

Trên thế giới này, ngoài Doãn Hàn Sơn, không một cảnh sát nào tin rằng một kẻ như anh ta lại có thể làm người cung cấp tin tức. Anh ta không thể trở thành người bình thường được nữa, mà trong cuộc đời tương lai của anh ta, cũng sẽ không còn bóng dáng của Doãn Hàn Sơn nữa.

 

Anh ta thất hồn lạc phách trở về nước E. Tổ chức “Trầm Kim” trong tay anh ta lúc này đã mục nát tan hoang. Thời kỳ đỉnh cao, “Trầm Kim” sở hữu một mạng lưới ngầm toàn năng. Nhưng mạng lưới ngầm đó bây giờ đã không thể giúp anh ta tìm ra sự thật về vụ mất tích của Doãn Hàn Sơn.

 

Nhưng anh ta phải biết được sự thật!

 

Không lâu sau, “Trầm Kim” hoàn toàn biến mất khỏi tầm ngắm của cảnh sát các nước, nhưng nó không thực sự chết đi. Nó chỉ tạm thời ẩn mình trong đau thương, và rồi nó có một cái tên hoàn toàn mới – “Phù Quang”.

 

Đây có lẽ là một đáp án khiến cảnh sát các nước phải kinh ngạc. “Trầm Kim” đã chết, nhưng chưa hoàn toàn chết hẳn. Sau khi ẩn mình tích lũy sức mạnh, nó đã trở thành “Phù Quang” – một con quái vật khổng lồ ẩn mình trong bóng tối. Thế nhưng, kẻ đã phát triển “Phù Quang” đến mức này, “Khổng Tước Xám”, lại từng là người muốn tiêu diệt “Trầm Kim” nhất, muốn dùng chính cái xác tàn của nó làm quà tặng.

 

“Cõi đời này thật bất công, A Đậu à. Vệ Chi Dũng, người đã cứu cậu, chẳng qua cũng chỉ là một cảnh sát bình thường. Đến lúc chết ông ta vẫn chưa tìm ra chân tướng vụ án của Tất Giang. Hàn Sơn ưu tú hơn ông ta gấp vạn lần, sớm đã phát hiện ra Tập đoàn Dụ Thị mới là kẻ chủ mưu đứng đằng sau.” Bách Lĩnh Tuyết ngừng lại một chút, “Nhưng tại sao… tại sao cậu được Vệ Chi Dũng cứu lại có thể thoát khỏi thân phận của ‘Trầm Kim’, còn tôi, người đã gặp Hàn Sơn, lại vĩnh viễn là một thành viên của ‘Trầm Kim’?”

 

Ánh mắt Bách Lĩnh Tuyết bi thương, cô độc, như thể chứa đầy nỗi bất lực không sao chống đỡ nổi, khiến người ta liên tưởng đến những bông tuyết bị cuồng phong cuốn đi giữa mùa đông, không thể nào kiểm soát được số phận của mình.

 

Nhưng Lăng Liệp lại đáp lại bằng một giọng điệu gần như máy móc: “Ồ, nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến tôi?”

 

Dường như Bách Lĩnh Tuyết không ngờ Lăng Liệp lại phản ứng như vậy, anh ta sững người một lúc rồi bật cười: “A Đậu, cậu đúng là kẻ vô cảm.”


 

Lăng Liệp: “Không thể đồng cảm với cậu thì tức là vô cảm à?”

 

Bách Lĩnh Tuyết bước lại gần, ánh mắt như lưỡi rắn lướt qua gương mặt Lăng Liệp, rồi đột nhiên ra tay, túm lấy tóc hắn. “Cậu lúc nào cũng vậy, mang bộ mặt ngây thơ vô tội mà nói ra những lời đâm chọc người khác. Cho nên, ngoài việc báo thù, tôi muốn tiện tay hủy hoại cậu luôn.”

 

Lăng Liệp hơi đau da đầu, khẽ nhíu mày: “Nhàm chán.”


 

Đúng lúc này, Nột Thanh đẩy cửa bước vào, nhìn thấy tư thế của hai người thì sững lại một chút.

 

Bách Lĩnh Tuyết buông Lăng Liệp ra, hỏi: “Có chuyện gì?”

 

Nột Thanh: “Bách tiên sinh, bom do ‘Ác Hậu’ cài sắp nổ rồi, chúng ta phải rút lui ngay lập tức.”

 

Bách Lĩnh Tuyết nhìn sang Lăng Liệp: “Thật đáng tiếc, chuyện cũ vẫn chưa ôn lại xong.”


 

Lăng Liệp vuốt lại mái tóc bị túm rối, không hề tỏ ra hoảng sợ: “Vậy thì ôn tiếp đi.”

 

“Tôi không muốn bị nổ chết ở đây.” Bách Lĩnh Tuyết đột nhiên nảy ra một ý: “Nếu không chê, đến chỗ của tôi ngồi chơi một lát?”

 

Lời này nghe có vẻ là một lời mời lịch sự, nhưng Lăng Liệp không có lựa chọn nào khác. Hắn không hề nghi ngờ gì, một khi hắn từ chối, đám người của “Phù Quang” sẽ lập tức xông lên kết liễu mạng sống của hắn ngay. Sức chiến đấu của đám người này không phải là thứ mà lũ vô dụng do Sa Mạn nuôi có thể so bì.


 

“Được thôi.” Lăng Liệp nói: “Nhưng tôi có một điều kiện.”

 

“Cậu nói đi.”

 

“Cái người lúc nãy đi theo tôi ấy, cũng bị Sa Mạn lừa đến đây thôi. Hắn ta vừa nhát gan vừa ngu ngốc, tìm một chỗ nào an toàn rồi vứt hắn ta ở đó đi.”

 

Bách Lĩnh Tuyết chế nhạo: “Dụ Dạ Sinh? Cái thằng vô dụng đó trước đây bắt nạt cậu không ít lần nhỉ? Vậy mà cậu còn muốn giúp hắn ta?”


 

Lăng Liệp: “Ngại quá, tôi dù sao cũng là nhân vật quan trọng bên phía cảnh sát, thấy dân chúng gặp nạn mà không cứu thì ít nhiều gì cũng sẽ bị kỷ luật.”

 

Ngoài hành lang, Dụ Dạ Sinh đã tỉnh lại, nhìn thấy Lăng Liệp liền vội vàng chạy tới, nhưng bị mấy thành viên của “Phù Quang” chặn lại. Lăng Liệp nói: “Vất vả cho mọi người rồi.”

 

Dụ Dạ Sinh vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị người ta xốc nách kéo đi. Hắn ta tưởng mình sắp bị xử tử, vừa khóc vừa chửi Lăng Liệp là đồ lòng lang dạ sói.


 

Đếm ngược năm phút, Dụ Dạ Sinh bị ném vào một bồn hoa cách xa trung tâm vụ nổ. Đám người “Phù Quang” nhanh chóng rút lui. Khi tiếng nổ lớn vang lên, chiếc xe thương vụ chở Lăng Liệp và Bách Lĩnh Tuyết đã rời khỏi huyện Triều Hạ từ một hướng khác.

 

Chiếc xe thương vụ đi vòng qua mấy con đường rồi quay lại khu trung tâm thành phố Hạ Dung, nhưng không đi vào khu náo nhiệt, mà rẽ vào một con đường núi quanh co.

 

Bóng cây xanh biếc lướt qua cửa kính xe, Lăng Liệp nói: “Ngọc Dung Thán Ca?”


 

Bách Lĩnh Tuyết nói: “Xem ra cậu rất quen thuộc với nơi này.”

 

Ngọc Dung Thán Ca là khu biệt thự đơn lập nổi tiếng ở thành phố Hạ Dung. Vì là dự án của Tập đoàn Dụ Thị, đội trọng án đã từng đặc biệt để mắt tới, nhưng lúc đó không phát hiện ra Bách Lĩnh Tuyết ẩn náu tại đây.

 

Xe dừng trong gara ngầm của một căn biệt thự. Lăng Liệp theo Bách Lĩnh Tuyết, Nột Thanh, và một thành viên “Phù Quang” nữa cùng lên lầu. Hắn quan sát thấy khắp nơi đều có camera, canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt, muốn một mình đột phá vòng vây thoát ra ngoài là chuyện gần như không thể.


 

Nếu đã đến đây rồi thì cứ bình tĩnh chấp nhận vậy. Lăng Liệp tham quan đại sảnh sáng sủa, nhận lấy ly trà chanh đá Bách Lĩnh Tuyết đưa qua: “Chỗ ở cũng không tệ.”

 

Bách Lĩnh Tuyết nói: “Cậu có biết tại sao nơi này lại tên là Ngọc Dung Thán Ca không?”

 

Lăng Liệp lắc lắc ly thủy tinh, đá viên bên trong kêu lanh canh: “Vì Dụ Qua?”

 

Bách Lĩnh Tuyết cười khẩy: “Đúng vậy. Nhà họ Dụ căn bản chẳng có ai thèm để tâm đến đứa bé đó, nhưng lại cứ thích đóng dấu ấn của nó lên các dự án, ra vẻ tình thương mến thương lắm vậy. Dụ Qua thật sự sớm đã…”


 

Nói đến đây, Bách Lĩnh Tuyết ngừng lại: “Trò chơi vẫn luôn diễn ra theo đúng kế hoạch của tôi, điều duy nhất nằm ngoài dự đoán chính là cảnh sát Quý lại là Dụ Qua thật sự. Tôi cứ tưởng Dụ Qua thật đã chết từ lâu rồi.”

 

Lăng Liệp nhướng mày: “Cậu cũng xem bản báo cáo giám định đó rồi?”

 

Bách Lĩnh Tuyết nói: “Cậu nghĩ tại sao Sa Mạn lại biết?”

 

Các mảnh ghép nhanh chóng ráp lại trong đầu Lăng Liệp. Kế hoạch ban đầu của Sa Mạn là sống chết không nhận tội, khăng khăng mình không liên quan gì đến “Phù Quang”, đổ mọi tội lỗi lên đầu Dụ Tiềm Minh, thậm chí còn diệt khẩu cả hung thủ đã giết La Mạn Thoa.

 

Màn kịch hôm nay vốn dĩ không nên xảy ra.

 

Nhưng trong trung tâm giám định đó có tai mắt của Sa Mạn. Bà ta biết được hắn đã giám định thứ gì ngay lập tức, biết hắn đã phát hiện ra sự thật tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài kia. Vì thế hắn mới phải chết.

 

Lăng Liệp chợt hiểu ra: “Người trong trung tâm giám định không phải tai mắt của Sa Mạn, mà là của cậu?”

 

Bách Lĩnh Tuyết cười nói: “Chẳng phải có câu nói – những gì bạn biết đều là những gì bọn họ muốn bạn biết đó sao? Những gì Sa Mạn biết, đương nhiên cũng là do tôi muốn bà ta biết. Mắt xích thứ ba đếm ngược của trò chơi này, là để cảnh sát điều tra rõ chân tướng cái chết của Hàn Sơn. Mắt xích thứ hai đếm ngược, là để bà ta trừ khử cậu. Mắt xích cuối cùng, bà ta phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, mất đi tất cả những gì đã gây dựng suốt mấy chục năm qua.”

 

Lăng Liệp “Chậc” một tiếng: “Cậu đúng là biết cách tự tăng độ khó cho mình. Báo thù thì cứ báo thù thôi, lại còn khiến tôi nằm không cũng trúng đạn.”

 

Bách Lĩnh Tuyết không thích nghe câu này: “A Đậu, cậu không vô tội.”

 

Lăng Liệp tỏ vẻ không quan tâm: “Được rồi được rồi, tôi là đại ma đầu.”

 

Bách Lĩnh Tuyết nói tiếp: “Tôi đã vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để Sa Mạn ra tay với cậu, việc này quá khó. Cậu và đội trưởng Quý của các cậu lúc nào cũng hành động cùng nhau, cậu điều tra được gì thì cũng đồng nghĩa cậu ấy cũng biết cái đó, chắc chắn cậu ấy sẽ bảo vệ cậu. Nhưng cậu cũng giỏi thật, nhanh như vậy đã tìm cách trợ giúp cho tôi rồi – cậu lại lén điều tra quan hệ huyết thống giữa cảnh sát Quý và Dụ Tiềm Minh. Tôi cũng phải xem kết quả mới tin trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến thế.”

 

Lăng Liệp xâu chuỗi lại logic: “Sa Mạn đến chết vẫn tưởng đó là tai mắt của bà ta, còn tự mãn vì cho rằng mình đã cao tay hơn một bậc.”

 

Bách Lĩnh Tuyết nói: “Cho nên bây giờ bà ta đã thành một cục than cháy rồi.”

 

Lăng Liệp im lặng một lúc: “Tôi có một thắc mắc.”

 

“Thắc mắc gì?”

 

“Chiêu này của cậu là lấy cảm hứng từ Từ Gia Gia phải không?”

 

Bách Lĩnh Tuyết chỉ cười mà không đáp.

 

“Từ Gia Gia dẫn dắt cảnh sát Quý của chúng tôi phá vụ án Từ Ngân Nguyệt, để em ấy bắt giữ cha mẹ nuôi của mình. Cậu dẫn dắt tôi điều tra vụ án Doãn Hàn Sơn, bắt giữ Sa Mạn.” Lăng Liệp nói: “Mà tiện thể, Từ Gia Gia mất tích lâu như vậy, có phải đã bị cậu diệt khẩu rồi không?”

 

Bách Lĩnh Tuyết cười khẩy: “Sao có thể? Jaco là đối tác quan trọng của tôi, vẫn còn sống sờ sờ ra đấy.”

 

Lăng Liệp lộ ra vẻ mặt không tin lắm.

 

“Cậu chỉ nói đúng một nửa.” Bách Lĩnh Tuyết ngồi xuống ghế sô pha, chân phải gác lên đầu gối trái: “Hướng suy nghĩ báo thù của anh ta đúng là đã cho tôi cảm hứng, nhưng kế hoạch của anh ta chỉ dừng lại ở việc cảnh sát Quý bắt giữ vợ chồng Quý Nặc Thành là xong, còn kế hoạch của tôi vẫn còn một bước mấu chốt cuối cùng.”

 

Lăng Liệp gật gù: “Để tôi bị Sa Mạn giết ngược lại trong lúc bắt giữ bà ta, vừa trừ khử được tôi, vừa làm tội của Sa Mạn nặng thêm. Cậu đúng là đồ ranh ma.”

 

Bách Lĩnh Tuyết: “…”

 

Lăng Liệp: “Đồ ranh ma, thật ra cậu và Tiểu Quý nhà chúng tôi quen biết nhau từ lâu rồi đúng không?”

 

Bách Lĩnh Tuyết: “Ồ?”

 

“Lần ở trang viên Phong Ý, lần đầu tiên gặp cậu, em ấy đã thấy cậu quen mặt rồi.” Lăng Liệp nói: “Cảm giác này giống như lúc tôi gặp cậu vậy. Nhưng em ấy nghĩ mãi vẫn không ra cậu là ai. Để tôi đoán xem, cậu chính là người cung cấp tin tức tên Ngôn Hi từng cùng em ấy phá án trước kia?”

 

Vẻ mặt Bách Lĩnh Tuyết lúc này có chút khó dò: “Anh ấy còn nhắc tới tôi với cậu à?”

 

“Không chỉ nhắc tới, còn nói tôi và cậu rất giống nhau.”

 

Sau một thoáng kinh ngạc, Bách Lĩnh Tuyết bật cười như vừa nghe một chuyện gì đó nực cười lắm: “A Đậu, chúng ta giống nhau sao?”

 

“Không giống.” Lăng Liệp nói: “Cho nên Tiểu Quý nhà chúng tôi đúng là đồ ngốc.” Ngừng một lát, hắn lại nói tiếp: “Với một cảnh sát ngốc như vậy, kẻ nào làm tổn thương em ấy đều sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.”

 

Yên lặng một lát, Bách Lĩnh Tuyết thở dài: “Anh ấy là một cảnh sát tốt. Khác với cậu, tôi vốn không muốn làm tổn thương cậu ấy.”

 

Năm đó, Bách Lĩnh Tuyết bí mật nhập cảnh nhưng lại đơn độc không nơi nương tựa, không tìm được bất kỳ tin tức nào liên quan đến Doãn Hàn Sơn, đành phải quay về nước E, dốc toàn tâm vào việc báo thù. Mạng lưới ngầm tan hoang của “Trầm Kim” được thay thế bằng “Phù Quang”. Sau khi ổn định những biến động trong nội bộ tổ chức, Bách Lĩnh Tuyết lại một lần nữa nhập cảnh. Nhưng lần này, anh ta đã ngụy tạo một thân phận mới – Ngôn Hi, và dùng kỹ thuật dịch dung quen thuộc của “Phù Quang” để ngụy trang.

 

“Phù Quang” đã nắm được một tin tình báo đặc biệt: Trước khi mất tích, Doãn Hàn Sơn có quan hệ rất thân thiết với một cảnh sát ở thành phố Hạ Dung tên là Ninh Hiệp Sâm.

 

Ngôn Hi trà trộn vào thành phố Hạ Dung, tiếp cận Ninh Hiệp Sâm. Sau khi cung cấp nhiều manh mối quan trọng, anh ta trở thành người cung cấp tin tức cố định của Ninh Hiệp Sâm.

 

Ninh Hiệp Sâm là đội trưởng đội trọng án, số vụ án trong tay nhiều không kể xiết, còn kèm theo một cậu đệ tử mới vào nghề. Ninh Hiệp Sâm tin tưởng Ngôn Hi, những lúc thực sự quá bận không xoay xở kịp, người đó liền giao cậu đệ tử cho Ngôn Hi hướng dẫn.

 

Đó là một cảnh sát trẻ tuổi chính trực và đầy chính nghĩa, ngay cả cái tên cũng rất đặc biệt, Quý Trầm Giao.

 

Ngôn Hi không hề muốn ở cùng một cảnh sát trẻ như thế. Hào quang của Quý Trầm Giao đôi lúc khiến anh ta cảm thấy toàn thân mình chỉ là một đống bùn lầy nhớp nhúa, hôi thối.

 

Nhưng khi Quý Trầm Giao bị sư phụ “bỏ rơi”, nghiêm túc lắng nghe anh ta bịa đặt những hướng điều tra, anh ta lại bất giác bị đôi mắt ấy thu hút. Dần dần, đến chính anh ta cũng không ngờ, mình lại thực sự dạy cho Quý Trầm Giao một vài điều.

 

Anh ta giống như một người cung cấp tin tức thực thụ, giống như một người thầy tận tâm. Những lúc cùng Quý Trầm Giao phá án, thậm chí anh ta đã bất giác nhớ đến lời của Doãn Hàn Sơn – một ngày nào đó, hãy đường đường chính chính làm một người bình thường.

 

Đây chính là cảm giác đường đường chính chính sao? Ánh nắng mặt trời khô ráo và ấm áp, cơ thể dường như thật nhẹ nhõm, không cần phải lúc nào cũng mang đầu trên thắt lưng mà sống. Còn có một cậu đệ tử ham học hỏi, cứ hỏi đông hỏi tây.

 

Thế nhưng khi đối mặt với Ninh Hiệp Sâm, mọi ảo ảnh đều tan biến. Hiện thực nhắc nhở anh ta một sự thật phũ phàng – anh ta đến thành phố Hạ Dung là vì manh mối đang ở đây, ở ngay trên người Ninh Hiệp Sâm.

 

Anh ta đã giành được sự tin tưởng tuyệt đối của Ninh Hiệp Sâm. Nghe nói cấp dưới của Ninh Hiệp Sâm, một cảnh sát tên là Tạ Khuynh vô cùng bất mãn với anh ta. Trong nội bộ Cục cảnh sát thành phố có lời đồn rằng, anh ta đã mê hoặc Ninh Hiệp Sâm.

 

Mê hoặc ư? Có lẽ là vậy.

 

Nhưng anh ta cứ ngỡ bọn họ đã tin tưởng nhau đến mức không có chuyện gì là không thể nói. Vậy mà khi anh ta nhắc đến Doãn Hàn Sơn, Ninh Hiệp Sâm vẫn tỏ ra đề phòng. Từ một vài dấu vết nhỏ, anh ta đoán rằng, hình như Ninh Hiệp Sâm cũng đang điều tra vụ mất tích của Doãn Hàn Sơn, hơn nữa đã có chút manh mối.

 

Nhưng có lẽ vì vụ việc có liên quan trọng đại, hoặc chưa có bằng chứng xác thực, nên Ninh Hiệp Sâm không hề muốn tiết lộ nửa lời.

 

Anh ta lại lạc quan nghĩ, không sao cả, cùng lắm thì cứ ở lại thành phố Hạ Dung thêm một thời gian nữa. Dù gì thì hướng đi cũng đúng rồi, vả lại… anh ta rất thích cuộc sống ở thành phố Hạ Dung.

 

Nhưng người tính không bằng trời tính. Kể từ lúc anh ta nhắc đến Doãn Hàn Sơn, Ninh Hiệp Sâm đã bắt đầu nghi ngờ anh ta. Hôm đó, anh ta còn chưa kịp dịch dung thì đã bị Ninh Hiệp Sâm bắt gặp.

 

Vào lúc đó, anh ta không thể để lộ thân phận, chỉ có thể chọn cách diệt khẩu. Ninh Hiệp Sâm là một cảnh sát còn có những điều phải kiêng dè, nhưng anh ta thì khác, anh ta là một kẻ côn đồ không việc ác nào mà không làm. Một viên đạn găm vào lồng ngực Ninh Hiệp Sâm, trên gương mặt cương nghị ấy lộ vẻ đau đớn, hối hận và cả bi thương.

 

Và rồi sau đó, cuộc đời của vị đội trưởng mang trên mình rất nhiều công trạng ấy đã rơi thẳng xuống vực sâu tăm tối.

 

Dù Lăng Liệp đã có dự cảm, nhưng vẫn không khỏi nhíu mày: “Cậu đã giết Ninh Hiệp Sâm?”

 

Môi Bách Lĩnh Tuyết khẽ mấp máy, thoáng chút do dự: “Nếu không thì sao? Tôi còn lựa chọn nào khác à?”

 

Lăng Liệp uống hết ly trà chanh đá: “Hình như tôi là con cá duy nhất lọt lưới trong trò chơi này của cậu. Sa Mạn không giết được tôi, ngược lại còn bị cậu cho nổ tan xác.”

 

“Không phải Sa Mạn không giết được cậu, mà là tôi đột nhiên đổi ý, không để bà ta giết cậu nữa.” Bách Lĩnh Tuyết cười nói: “Cậu nên cảm ơn tôi mới phải.”

 

Lăng Liệp không hề hoang mang: “Vậy bây giờ cậu định làm gì? Mang tôi đi?”

 

“Cậu nghĩ hay nhỉ.”

 

“Hử?”

 

“A Đậu, tôi biết trong lòng cậu đang tính toán gì rồi. Cậu là kẻ không sợ chết, lại cực kỳ gian xảo. Bề ngoài là tôi đưa cậu đi, nhưng thực chất là cậu muốn ngấm ngầm thăm dò tin tình báo của ‘Phù Quang’ rồi giao cho cảnh sát Quý của cậu.”

 

Lăng Liệp cười nói: “Đừng nghĩ người ta xấu xa thế chứ.”

 

Bách Lĩnh Tuyết ra vẻ tiễn khách: “Hôm nay tôi không giết cậu, cậu về đi.”

 

Lăng Liệp nói: “Thù của cậu đã báo xong rồi, sao thế, vẫn chưa định quay về sào huyệt của ‘Phù Quang’ à?”

 

“Thăm dò tôi đấy à?” Bách Lĩnh Tuyết nói: “Nể tình cậu đã cùng tôi hoàn thành trò chơi đặc sắc này, tôi nói thật cho cậu biết. Năm đó khi mới đến đây, ý nghĩ duy nhất của tôi đúng là báo thù. Nhưng sau này tôi phát hiện, đây là một mảnh đất tràn đầy sức sống. Khi tôi càng đi sâu tìm hiểu, tôi mới càng cảm nhận được nó đẹp đến nhường nào. Quay về phương Bắc ư? Không, ‘Phù Quang’ sẽ bén rễ nảy mầm ngay tại đây.”

Bình Luận (0)
Comment