Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 135

Quý Trầm Giao và Lăng Liệp chia nhau ra hành động. Khâu Ngư Bối ở tận nước N vẫn đang hôn mê, Khương Huy cũng không chịu nói nhiều, nhưng cư dân mạng có niềm đam mê hóng chuyện lại đóng góp một manh mối.

 

[Có ai thấy La Mạn Thoa nổi tiếng rất kỳ lạ không? Trước khi lên “Bầu Trời Bí Ẩn”, cô ấy chỉ là diễn viên hạng mười tám, là người mờ nhạt nhất trong dàn khách mời show đó, đúng không, dựa vào đâu mà cô ấy có được tài nguyên đó chứ?]

 

[Tích chút đức đi, người ta chết rồi còn bị mấy người nói?]

 

[Không thích xem thì biến, IQ của cô ta đúng là vượt trội thật, nhưng làm sao cô ta chen chân vào được show giải trí đó vậy?]

 

[Tôi nghe nói cô ta có liên quan đến mấy vụ vu thuật ở nước N đó.]

 

[Ngạc nhiên cái gì, các người không biết minh tinh nuôi tiểu quỷ đã là bí mật công khai rồi à? Cũng đâu phải chỉ có một mình cô ta nuôi.]

 

[Chắc là do mấy bạn trai tin đồn của cô ta chống lưng thôi? Không phải nói cô ta có tin đồn tình ái với cậu ấm nhà Truy Đình sao?]

 

[Tài khoản của bạn bay màu rồi, chuyện này mà cũng dám tung tin đồn bừa bãi à?]


 

[Sao lại là tung tin đồn bừa bãi, cô ta lại chẳng phải chỉ có mỗi một tin đồn này.]

 

[Tin đồn khác thì bay đầy trời, chỉ riêng cái này, cứ lộ ra là bị ém xuống, thế còn chưa đủ nói lên vấn đề à?]

 

Quý Trầm Giao nhìn những lời bàn tán này, thầm nghĩ: Cậu ấm nhà Truy Đình? Là ai vậy?

 

Tìm kiếm từ khóa, màn hình nhanh chóng hiện ra hàng loạt thông tin giới thiệu: Tập đoàn Truy Đình là một tập đoàn thương mại khổng lồ trong nước, hoạt động kinh doanh bao gồm bất động sản, điện tử, internet, giải trí và nhiều lĩnh vực khác, cái gọi là “cậu ấm” thì đếm cả hai bàn tay cũng không hết. Tin tức, chuyện tầm phào có liên quan ở trên mạng vô số, nhưng chỉ cần thêm tên La Mạn Thoa vào, kết quả liền thành con số “0”.


 

Quý Trầm Giao lại thử thêm tên của các nữ minh tinh khác, kết quả vẫn là “0”.

 

Vậy nên La Mạn Thoa không phải trường hợp cá biệt, mà là Truy Đình không muốn đời tư của con cháu trong nhà bị phơi bày.

 

Quý Trầm Giao gọi Thẩm Tê đến, bảo cậu ta điều tra chi tiết về Tập đoàn Truy Đình này.

 

Lăng Liệp tìm thấy tất cả các tài khoản trên các nền tảng của “Sa Sơn Chi Vương”. Người này khá năng động, đã đăng hai “bài văn nhỏ” về cái chết của La Mạn Thoa, lời lẽ mang đậm thiên hướng cá nhân, cho rằng La Mạn Thoa là mỹ nhân tài năng hiếm có trong ngành, dùng cái đầu thông minh để giành lấy mọi lời khen ngợi. Nhìn lại các tác phẩm trước đây của La Mạn Thoa, không thể không bị sức hút cá nhân và khả năng phản ứng nhanh nhạy của cô thuyết phục, người như cô qua đời là tổn thất của cả làng giải trí.


 

Cuối “bài văn nhỏ”, “Sa Sơn Chi Vương” còn yêu cầu cảnh sát nhanh chóng phá án.

 

Lăng Liệp bật cười thành tiếng, “Cần cậu thúc giục sao?”

 

“Sa Sơn Chi Vương” thường xuyên xuất hiện trong livestream, còn đăng không ít ảnh. Cậu ta trông khá ưa nhìn, trẻ trung, theo lời cậu ta tiết lộ thì mới hai mươi sáu tuổi. Ngoại hình tạm được cộng thêm filter, trong lòng fan hâm mộ thì nhan sắc đó của cậu ta có thể so sánh được với các minh tinh nhỏ.


 

Lăng Liệp xem đến đây mới phát hiện, hóa ra ban đầu “Sa Vương” nổi tiếng không phải vì bình luận phim sắc bén gì, mà chỉ đơn giản là vì đẹp trai.

 

Trên mạng có một số thông tin, nếu không xem kỹ thì rất dễ bỏ qua, tạm thời chưa rõ thật giả – thực ra năm đó “Sa Sơn Chi Vương” muốn làm diễn viên, tuy ngoại hình tuy trong số người thường còn được coi là khá, nhưng đến giới giải trí toàn trai đẹp gái xinh thì hoàn toàn không đủ tầm. Cậu ta từng đóng vai quần chúng, đăng ký tham gia các cuộc thi tuyển chọn tài năng, gia đình còn đổ thêm không ít tiền cho cậu ta, nhưng do điều kiện bản thân không đạt chuẩn, giấc mơ minh tinh của cậu ta đã tan tành theo mây khói.

 

Thời gian đầu, vì từng tiếp xúc với không ít người có chút tiếng tăm trong giới, nên cậu ta thường xuyên bóc phốt người ta trên mạng xã hội. Khi đó phong cách của cậu ta chưa phải là độc miệng sắc bén như bây giờ, cậu ta cần thu hút fan hâm mộ của những diễn viên đó.


 

Sau khi có lượng fan nhất định, cậu ta bắt đầu đăng ảnh của mình, viết bình luận phim. Về việc quản lý tài khoản mạng xã hội, cậu ta đúng là rất có năng khiếu, ít nhất là có năng khiếu hơn làm diễn viên. Dần dần, cậu ta nổi tiếng trong phạm vi nhỏ, phong cách cũng chuyển sang châm biếm, công kích.

 

Hiện tại, trên các nền tảng đều có một hiện tượng, muốn có lưu lượng truy cập lớn hơn thì phải phê bình, phải cay nghiệt. Một bộ phim ra mắt, bạn phân tích ưu điểm của nó, có thể không nhận được bao nhiêu độ hot, nhưng bạn tóm lấy một điểm – dù điểm đó là do bạn tưởng tượng ra, nhưng nếu kèm theo những lời lẽ sắc sảo hài hước thì lượt xem của bạn sẽ tăng lên.

 

“Sa Vương” nếm được vị ngọt từ việc công kích, từ đó, đội hình công kích các bộ phim hot đều có bóng dáng của cậu ta. Fan thích xem cậu ta công kích, mà cậu ta là một trong số ít người dám dí sát mặt vào màn hình tự quay để công kích.


 

Thời kỳ này, cậu ta trở thành nhà phê bình phim hàng đầu trong giới.

 

Trong hệ sinh thái của giới giải trí, Lăng Liệp chỉ là kiểu hiểu biết nửa vời, “Mấy người làm phim không ám sát cậu ta à?”

 

Trên thực tế, các nhà đầu tư lắm tiền nhiều của không những không làm vậy, mà còn hợp tác với cậu ta. Suy cho cùng thì, tai tiếng cũng là nổi tiếng mà, không phải sao? Những bộ phim đó có nhiều minh tinh, quảng bá rầm rộ, những lời công kích của cậu ta không những không khiến khán giả bỏ xem, mà còn khiến nhiều khán giả hơn vừa chửi vừa xem.


 

Điều tra một hồi, Lăng Liệp nhìn thấy một cái tên không ngoài dự đoán trong danh sách công kích của “Sa Vương”: 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》.

 

Lăng Liệp bất giác dí sát mặt vào màn hình, xem đi xem lại ba lần bài bình luận phim dài hơn mười phút này.

 

“Sa Vương” phê bình 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 không chút nương tay, nói nó có vẻ là phim nghệ thuật, nhưng lại dùng lời thoại không giống tiếng người để lừa gạt khán giả, chỉ biết quay cái ác, trông thì có vẻ đã nói rõ nguyên nhân của cái ác, nhưng thực chất là sự tự thỏa mãn một chiều của đội ngũ sáng tác, thiếu đi sự thăng trầm của một tác phẩm điện ảnh, ngay cả thứ duy nhất có thể gọi là tình tiết cũng chỉ là kêu ca chuyện không đâu, thiếu logic. Mấy con bò trong trấn chết thì chết thôi, địa phương ngoài bò ra chẳng lẽ không có tài nguyên gì khác nữa, vì thế mà phải tàn sát lẫn nhau, hoàn toàn là rác rưởi do biên kịch vỗ đầu nghĩ ra.


 

Cuối cùng cậu ta còn mỉa mai một phen về độ hot thảm hại gần như bằng không của 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》, lại lôi mấy bộ phim cùng đề tài khá nổi tiếng ra, nói 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 không ai xem là vì quay dở, đừng đổ lỗi cho đề tài, càng đừng trách khán giả không biết thưởng thức, mà là do bản thân các người tâm địa bất chính, tầm thường vô năng!

 

Video này thu hút vô số lời tán thưởng, Lăng Liệp lướt qua các bình luận còn sót lại, đại đa số đều bày tỏ: “Sa đại” đã nói vậy thì chắc chắn là phim rác rồi, tôi tuy chưa xem, nhưng tôi tin “Sa đại”.

 

“Sa Vương” tuy không phải minh tinh, nhưng về sức hiệu triệu fan thì cậu ta đã không thua kém minh tinh.


 

Lăng Liệp mới xem 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 cách đây không lâu, bộ phim này đúng là không làm hắn cảm động, trong mắt hắn không có điểm sáng nào, đây có lẽ là lý do 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 khó được chiếu rạp. Ở một mức độ nào đó, “Sa Vương” cũng không nói sai, nó đúng là rất tầm thường.

 

Nhưng nói nó không mạch lạc, logic trước sau không thông suốt, nói biên kịch căn bản không hiểu những người trong trấn nhỏ đó. Lăng Liệp không đồng tình. 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 là một câu chuyện hoàn chỉnh, logic tự nhất quán, không tệ đến thế, nó chỉ là không xuất sắc, xem đi xem lại cũng chỉ là giết người, là loại phim không xem cũng chẳng sao.

 

Xem xong bài bình luận phim này, Lăng Liệp có một cảm giác rất kỳ quái, nhưng nhất thời không nói rõ được là kỳ quái ở đâu. Cả buổi chiều, hắn xem hết mấy chục bài bình luận phim của “Sa Vương” trước và sau 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》, lúc này mới phát hiện ra điểm bất thường.

 

“Sa Vương” chọn đều là phim hot, phim hot có lượng khán giả lớn, người thích nhiều, thì tương ứng, người ghét nó, ghét diễn viên nào đó trong phim cũng rất nhiều, công kích loại phim này có thể mang lại cho cậu ta lưu lượng truy cập khổng lồ. Đồng thời việc quảng bá những phim này cũng rất mạnh mẽ, sẽ cố ý để một số nhà phê bình phim nổi tiếng nêu ra điểm đen và thiếu sót.

 

Thoạt nhìn thì như “Sa Vương” đang mắng, nhưng thực tế là đôi bên cùng có lợi, cậu ta được lưu lượng truy cập, bộ phim nhờ những tranh cãi mà tiếng tăm càng vang dội. Phân tích kỹ thì có thể thấy phim nào “Sa Vương” chửi thật, phim nào nhận tiền, chửi rất “kiềm chế”.

 

Lập một danh sách các phim này, 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 liền trở nên rất đột ngột, bản thân nó không có lưu lượng truy cập để “Sa Vương” ké fame, đội ngũ sáng tác cũng không thể chi tiền để “Sa Vương” mắng. Lời phê bình của “Sa Vương” đối với 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 không hề có thành phần “kiềm chế” nào, thậm chí có chỗ không phải là điểm đáng chê, lại bị “Sa Vương” cắt câu lấy nghĩa moi ra mắng.

 

Tương tự 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 còn có một bộ phim chiếu rạp kinh phí thấp nữa là 《Thanh Trà Vạc》. Điều độc địa nhất của “Sa Vương” là, chế giễu phim trước không được chiếu rạp, chế giễu phim sau chiếu ba ngày đã bị rút khỏi phòng vé vì doanh thu quá tệ.

 

Không ai ngó ngàng, có lẽ đó là lời nguyền độc địa nhất đối với người làm phim.

 

Chỉ xem bình luận phim, “Sa Vương” dường như đối xử bình đẳng với mọi bộ phim, nhưng mở bình luận ra sẽ phát hiện, những bộ phim hot kia tuy cậu ta mắng, nhưng có rất nhiều người bảo vệ, tranh luận, khen chê mỗi thứ một nửa. Còn 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 và 《Thanh Trà Vạc》 vốn đã không có bao nhiêu khán giả, “Sa Vương” dẫn dắt thế này, bình luận đã không còn thấy bất kỳ lời khen nào.

 

Lăng Liệp: “Xì——”

 

Hắn xem tình hình hiện tại của đạo diễn, biên kịch 《Thanh Trà Vạc》, bọn họ đã chuyển sang quay phim thương mại. Trong một lần phỏng vấn đạo diễn đã nói, 《Thanh Trà Vạc》 là một giấc mơ thất bại của ông, ông không hối hận vì đã quay nó, cảm ơn nó vì đã đánh thức mình, sau này sẽ không mơ mộng nữa.

 

Vị đạo diễn này năm ngoái đã quay một bộ phim thương mại rất đặc biệt, nói nó thương mại, nó lại mang một chút hơi hướng nghệ thuật, nói nó nghệ thuật thì nó lại hoàn toàn khác với《Thanh Trà Vạc》. Khán giả vì bộ phim này mà có hứng thú với bản thân đạo diễn, lại tìm xem 《Thanh Trà Vạc》, điểm đánh giá của 《Thanh Trà Vạc》 cũng dần dần tăng lên.

 

《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 lại sớm đã thành ‘rác rưởi’ trong góc tường giăng mạng nhện, không còn ai ngó ngàng đến nữa.

 

Lăng Liệp tiếp tục tìm kiếm từ khóa, từ những dấu vết còn sót lại trên mạng tái hiện lại tình cảnh khốn cùng của Tôn Kính lúc đó——

 

Cô ta từng vì 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 mà ngược xuôi khắp nơi, sau khi không được chiếu rạp, lại tự bỏ tiền túi chiếu miễn phí, đã vô số lần cô ta nói, đây là tâm huyết của cô, chỉ cần có người xem là cô đã vui rồi, cô nguyện ý vì nó mà bỏ ra thời gian và tiền bạc của mình.

 

Giai đoạn này, phản hồi cô ta nhận được đại khái là tích cực, người thích đề tài này cùng cô ta thảo luận tình tiết, kỹ thuật quay phim, đưa ra những đề xuất thiện ý. Những trải nghiệm này cô ta đều viết trên blog của mình, đến nay vẫn còn lưu giữ.

 

Nhưng bài bình luận phim của “Sa Vương” vừa ra, đối với 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 chính là đòn đánh hủy diệt, vô số người vốn không quan tâm, cũng chưa từng xem qua phim đã chạy đến mắng cô ta, hạ bệ các tác phẩm quá khứ và hiện tại của cô ta xuống hàng vô giá trị, điên cuồng chế giễu, mỉa mai 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 chính là phim dở.

 

Ban đầu cô ta cũng giải thích với đám cư dân mạng này, nhưng sau đó mỗi câu nói đều bị xuyên tạc, có lẽ cô ta đã phát điên, đăng bài dài dòng công kích tất cả các nhà phê bình phim, còn có cả ngành công nghiệp điện ảnh, và cả khán giả, mắng nhà phê bình phim nhận tiền bẩn, mắng ngành công nghiệp thối nát, mắng khán giả không có khả năng suy nghĩ độc lập, chỉ biết hùa theo, đổ hết hoàn toàn tình thế khó khăn của phim kén khán giả lên đầu xã hội.

 

Cô ta thì mắng sướng miệng rồi, nhưng hành động này không nghi ngờ gì đã khiến cô ta trở thành mục tiêu công kích của mọi người. Nhất thời, tất cả mọi người đều mắng cô ta, người chồng sớm tối bên nhau mười mấy năm của cô ta cũng đứng ra nói cô ta lúc mới vào nghề đã tính kế bạn học, nói không giữ lời, nhân phẩm cực kỳ hèn hạ.

 

Sau chuyện này, Tôn Kính biến mất không còn tăm tích, điều có thể tra ra là, cô ta ly hôn chồng, còn chồng cô ta thì đã tái hôn.

 

Lăng Liệp sắp xếp lại mạch suy nghĩ, sự suy sụp của Tôn Kính rõ ràng là bắt nguồn từ 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》, từ “Sa Sơn Chi Vương”, từ những khán giả chửi mắng cô ta, từ chồng cũ của cô ta. Cô ta hoàn toàn rời khỏi giới điện ảnh, dường như tích cực điều chỉnh tâm lý, còn trở thành học giả phục hồi chức năng ở Dung Mỹ.

 

Nhưng Lăng Liệp nhớ lại ánh mắt của Tôn Kính khi nghe thấy cái tên 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》, đó tuyệt đối không phải ánh mắt của một người đã thực sự bình phục.

 

Lăng Liệp lại lấy báo cáo điều tra Quý Trầm Giao đưa cho hắn trước đó, công ty của Trần Đế làm triển lãm, có một phần giao thoa với làng giải trí, sự phản cảm của Trần Đế đối với “Sa Sơn Chi Vương” có liên quan đến Tôn Kính hay không?

 

Trên tay Lăng Liệp còn có một bảng biểu, là danh sách bệnh nhân Tôn Kính từng tiếp xúc do Dung Mỹ tổng hợp. Xem lần lượt từng người, khoanh tròn tên Mưu Ứng, Trần Đế, cuối cùng cây bút dừng lại ở một người tên “Phan Quân Thư”, cột ghi chú của người này viết: Bà nội trợ giàu có, bị chồng phản bội.

 

Lăng Liệp đánh dấu không chỉ có người này, mà còn hơn mười người nữa. Đội trọng án bây giờ đang bận điều tra vụ án của La Mạn Thoa, rất nhiều người không có ở cục cảnh sát thành phố, Lăng Liệp tìm Tịch Vãn vừa về nghỉ ngơi.

 

“Quý cô Tịch Vãn, tôi muốn nhờ cô giúp rà soát một việc.”

 

Tịch Vãn mỉm cười, nói: “Khách sáo rồi, đưa đây.”

 

Sau khi bàn bạc xong với Tịch Vãn, Lăng Liệp lái xe rời khỏi cục cảnh sát thành phố. Vị đạo diễn của 《Thanh Trà Vạc》 đang tham gia hoạt động ở thành phố Hạ Dung.

 

Lúc Lăng Liệp đến khách sạn thì hoạt động vẫn chưa kết thúc, hắn đợi hơn một tiếng đồng hồ, vị đạo diễn đó mới cùng một nhóm người từ phòng tiệc đi ra. Ngoại hình của đạo diễn không nổi bật lắm, nhưng sự thành công đã phủ lên người ông một loại khí chất, hoàn toàn khác biệt với Tôn Kính.

 

Lăng Liệp tiến lên, trợ lý cảnh giác chặn lại, Lăng Liệp xuất trình giấy tờ chứng minh thân phận, đạo diễn lộ vẻ kinh ngạc, vội mời Lăng Liệp đến phòng suite của ông và đoàn làm phim.

 

Vô duyên vô cớ bị cảnh sát hình sự tìm đến cửa, tất cả mọi người trong đoàn đều rất căng thẳng, Lăng Liệp nói chỉ muốn nói chuyện với đạo diễn về phim ảnh, ví dụ như 《Thanh Trà Vạc》. Đạo diễn càng không hiểu, nhưng vẫn làm theo lời hắn, mời những người khác ra ngoài.

 

Lăng Liệp: “Tôi đã xem phỏng vấn của ông, ông nói 《Thanh Trà Vạc》 năm đó dù danh tiếng không tốt, nhưng ông vẫn xem nó là tác phẩm quan trọng của mình, các tác phẩm sau này cũng là đứng trên vai nó.”

 

Hình như đạo diễn là một người sống rất tình cảm, ông cảm khái, nói: “Nếu không phải hiện thực ép buộc, có lẽ cả đời tôi sẽ quay những bộ phim như 《Thanh Trà Vạc》.”

 

“Nó đặc biệt ở chỗ nào?”

 

“Đặc biệt? Không không, không phải nói nó đặc biệt, tôi quay, chỉ vì tôi thích.”

 

Lăng Liệp nhướng mày, lắng nghe rất chăm chú.

 

Đạo diễn đối mặt với một người trẻ tuổi rất có khí chất nghệ thuật này, dần dần quên mất đối phương là cảnh sát. Ông nói, vì thích, nên đã dốc hết sức lực đi quay, từ ban đầu ông đã biết 《Thanh Trà Vạc》 sẽ không giống những bộ phim hot được người ta chú ý, kiếm bộn tiền, nhưng ông cũng biết, nó nhất định sẽ có một nhóm nhỏ khán giả cố định, chỉ cần những khán giả đó thưởng thức nó, ông đã mãn nguyện lắm rồi.

 

“Thị trường điện ảnh bây giờ ấy à, các bạn có thể thấy cơ bản đều là phim hot, nhưng chẳng lẽ phim ít người xem thì không nên tồn tại sao? Tôi không nghĩ vậy, phim ít người xem cũng nên có đường đua riêng của mình, được một bộ phận khán giả thưởng thức. Chúng ít người xem, ngoài việc một số phim thực sự làm dở ra, thì thực chất là vì lượng khán giả của chúng chỉ có bấy nhiêu thôi, làm sao so với phim hot được? Có thể được yêu thích trong nhóm khán giả nhỏ bé đó, thực ra đã là thành công rồi.”

 

“Nhưng ông vẫn chuyển hướng.”

 

Vẻ mặt đạo diễn cứng lại, mãi một hồi lâu sau vẫn không nói gì. Lăng Liệp không nói tiếp, từ trên mặt ông, hắn nhìn thấy sự tiếc nuối, đau xót và bất đắc dĩ.

 

“Bởi vì tôi không trụ nổi nữa, chỗ này của tôi…” Đạo diễn cười khổ, chỉ vào lồng ngực mình, “Nó quá yếu đuối, quá yếu đuối, không vượt qua được sóng gió năm đó.”

 

Lăng Liệp: “Sóng gió gì?”

 

Đạo diễn nói chính là chuyện 《Thanh Trà Vạc》 bị “Sa Sơn Chi Vương” oanh tạc.

 

Toàn bộ đội ngũ sáng tác định nghĩa rất rõ ràng về 《Thanh Trà Vạc》, không cạnh tranh với các phim chiếu cùng thời, có thể lộ mặt ở rạp đã là mãn nguyện rồi, sau đó bọn họ sẽ đến các quán cà phê, nhà sách, hội chợ nhỏ để chiếu phim, tổ chức một cuộc va chạm tư duy của các nhóm nhỏ. Vì có đầu tư, các thành viên chủ chốt cũng không thiếu tiền, bộ phim này chỉ cần không lỗ là vui vẻ cả làng.

 

Nhưng bài bình luận phim của “Sa Vương” như một trận mưa rào khiến bọn họ ướt sũng thảm hại, cũng dập tắt ngọn lửa đang cháy trong lòng.

 

Lăng Liệp bất giác hỏi: “Nghiêm trọng đến thế sao?”

 

Đạo diễn cười nhẹ nhõm, tiếp tục nói, tuy đều là phim ảnh, nhưng phim hot hướng đến đại chúng và loại phim như của bọn họ về bản chất thực ra khác nhau, nhưng nhà phê bình phim, khán giả lại ép buộc gộp chúng lại với nhau, tất cả phim không có độ hot, không có khán giả đều bị quy vào loại: phim dở.

 

“Ban đầu tôi thấy mình căn bản sẽ không để tâm đến loại bình luận này, nhưng tôi đã đánh giá quá cao sức chịu đựng tâm lý của mình, cũng đánh giá quá thấp nước bọt của vô số khán giả. Khi một người, mười người nói với bạn, tác phẩm của bạn không được, bạn sẽ không để tâm, hoặc tức giận, hoặc tranh cãi với họ, chứng minh cho họ thấy. Nhưng khi mấy vạn, mười mấy vạn người nói bạn không được, bạn chính là không có độ hot, bạn chính là không có năng lực, bạn sẽ thế nào? Bạn cãi không thắng, lời giải thích của bạn không ai nghe, bạn không thể không chấp nhận tác phẩm của bạn phải được đặt trong tầm nhìn của đại chúng và cạnh tranh với những bộ phim hot kia, cạnh tranh không lại chính là bạn kém cỏi.”

 

“Tôi chưa từng nghĩ đến cạnh tranh, mục đích khi tôi quay 《Thanh Trà Vạc》 cũng không phải cạnh tranh, nhưng tại sao tôi lại bị cuốn vào dòng lũ đó? Khán giả không nói lý lẽ, không có chỗ nào để nói lý lẽ, nếu đổi lại là người cứng rắn hơn, có lẽ chống đỡ một chút cũng sẽ qua, nhưng sao lại nói tôi chỗ này yếu đuối chứ? Tôi chống đỡ không nổi, lúc đó tôi đau khổ lắm, tôi không ngừng nghĩ tại sao mình không bằng người khác, mẹ kiếp, mình kém cỏi ở chỗ nào? Vừa nghĩ đến tương lai tiếp tục quay những bộ phim kén khán giả như 《Thanh Trà Vạc》 cho một nhóm nhỏ xem, tôi sẽ lại đối mặt với so sánh, tôi sẽ lại thảm bại trong sự so sánh, tôi sẽ không làm phim được nữa.”

 

“Tôi, tôi là một kẻ hèn nhát, tôi chọn thỏa hiệp. Tôi biết điều đó không đúng, rõ ràng tôi có thể kiên trì với sở thích của mình, nhưng tôi lại bị những bình luận đó dẫn dắt mà liều mạng đem bản thân đi so sánh, thành công trong giới nhỏ không còn thỏa mãn tôi được nữa, người ta theo đám đông, tôi đã bị đồng hóa.”

 

Đạo diễn lấy ra một điếu thuốc, trước khi châm lửa thì nhìn về phía Lăng Liệp: “Có phiền nếu tôi hút một điếu không?”

 

Lăng Liệp lắc đầu, xin đạo diễn một điếu.

 

Trong khói trắng lượn lờ, hai người đều không nói gì. Lăng Liệp vẫn nhìn đạo diễn, lông mày và mắt ông bị che phủ, có chút không thật. Xuyên qua làn khói thuốc này, Lăng Liệp dường như nhìn thấy một người khác, Tôn Kính.

 

Năm đó khi 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 bị công kích, tâm trạng của Tôn Kính cũng như vậy sao?

 

Gia cảnh của Tôn Kính cũng không tệ, bản thân cô ta có tiền, chồng cô ta là nhà sản xuất trong làng giải trí, có lẽ cô ta đã dùng tâm tính trẻ con để kiên trì với đam mê của mình, lại gặp phải đòn đánh thẳng mặt của “Sa Sơn Chi Vương”.

 

Đạo diễn dụi tắt đầu thuốc, thở dài: “Có lẽ sau này tôi công thành danh toại, có thể không cần để tâm đến sự công kích của những người không liên quan nữa, tôi sẽ lại quay những bộ phim như 《Thanh Trà Vạc》 thôi. Cậu đừng thấy tôi từ bỏ, nhưng nội tâm tôi vẫn tin tưởng, có những thứ kén khán giả, chúng không nên vì đối tượng ít, tiếng nói nhỏ, mà bị dòng chảy chính nhấn chìm. Không phải tất cả phim ảnh đều nên đặt trên cùng một đường đua, dùng doanh thu để cạnh tranh, thua thì nói bạn kém, bạn không được. Điều đó không công bằng. Tôi thay đổi không được hiện thực này, tôi chỉ có thể tạm thời để bản thân mình thuận theo nó.”

 

Lăng Liệp im lặng một lát, “Lúc đó ông hận ai nhất?”

 

“Hửm?” Đạo diễn có chút kinh ngạc, “Hận?”

 

Lăng Liệp: “Ông có hận ‘Sa Sơn Chi Vương’ không?”

 

Đạo diễn cúi đầu, mãi một hồi lâu sau mới nói về một chủ đề nghe có vẻ không liên quan, “Cảnh sát Lăng, có phải cậu thấy loại người như tôi, tâm lý yếu đuối đến mức đáng xấu hổ không? ‘Sa Sơn Chi Vương’ phê bình nhiều phim như vậy, tại sao người khác không sao, lại cứ là tôi không chịu đựng nổi?”

 

Lăng Liệp không trả lời.

 

Đạo diễn cười, lắc đầu, “Trong cơn mưa lớn, có rất nhiều người đang tiến về phía trước, có người ngồi xe địa hình sang trọng, có người cưỡi xe máy, có người che ô, có người mặc áo mưa. Có người không có bất kỳ thứ gì che mưa chắn gió, thứ họ có thể dựa vào chỉ có tấm áo mỏng manh của mình, một đôi chân lấm lem bùn đất.”

 

“Lúc này mưa càng lớn hơn, người ngồi xe sớm đã lái khỏi trận mưa như trút nước này, người có đồ che mưa thì tăng nhanh bước chân, còn lại người không có gì cả, họ cũng đã cố gắng giãy giụa rồi, nhưng họ vẫn ngã nhào trong vũng bùn, họ không bò dậy nổi. Họ không có xe, không có đồ che mưa, khả năng chống chọi mưa gió bẩm sinh của họ vốn đã kém mà.”

 

“《Thanh Trà Vạc》 của tôi cũng như vậy, chúng tôi không phải không có khán giả, nhưng là một nhóm rất nhỏ. Lời phê bình của ‘Sa Sơn Chi Vương’ lại là ném toàn bộ mấy triệu fan của cậu ta qua đây, những khán giả bênh vực chúng tôi nhanh chóng bị nhấn chìm, trên mạng có thể thấy toàn là tiếng chửi rủa, dường như chúng tôi chẳng ra gì. Nhưng phim hot thì không giống, giống như người ngồi trong xe địa hình, có khối fan phản bác cho phim.”

 

Đạo diễn lại muốn hút thuốc, ông cầm hộp thuốc lên, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, “‘Sa Sơn Chi Vương’ và những nhà phê bình phim này cũng rõ điểm đó, bây giờ thứ hút khách nhất chính là phê bình, khán giả đã không thích xem lời khen ngợi nữa, ai càng khắc nghiệt thì lưu lượng truy cập của người đó càng lớn. ‘Sa Vương’ sẽ không dùng lời lẽ độc địa nhất để đâm chọc những phim hot đó, nhưng cậu ta cần sự khắc nghiệt mang lại lưu lượng truy cập cho mình, thế là cậu ta chọn tôi, có lẽ còn có những đạo diễn giống như tôi. Cậu nói cậu ta không biết sẽ gây ra ảnh hưởng gì cho chúng tôi sao? Chắc chắn là cậu ta biết, cậu ta chỉ là không quan tâm thôi.”

 

“Cho nên bây giờ tôi trả lời câu hỏi vừa rồi của cậu, tôi hận cậu ta. Tôi còn vì thế mà ốm nặng một trận, tiếp nhận trị liệu tâm lý nửa năm. Trong nửa năm đó tôi dần dần hiểu ra một chuyện, ‘Sa Vương’ đáng hận, nhưng những kẻ hùa theo chửi rủa chúng tôi càng đáng hận hơn. Đây là một đám người không có suy nghĩ, thích đổ thêm dầu vào lửa. Nỗi đau khổ của người khác, ở trong mắt bọn họ chính là một bộ phim truyền hình dài tập xem rất thú vị.”

 

Lăng Liệp hỏi: “Lúc ông đau khổ nhất, có từng nghĩ đến việc trả thù những người này không?”

 

Đạo diễn gật đầu, “Tôi muốn bọn họ chết. Nhưng tôi không làm được, phạm tội không phải chuyện dễ dàng như vậy. Cảnh sát Lăng, chẳng lẽ ‘Sa Vương’ xảy ra chuyện gì rồi, cậu nghi ngờ có liên quan đến tôi?”

 

Lăng Liệp nói: “Không, tôi chỉ muốn nhìn trộm tâm trạng của các người.”

 

Lăng Liệp nói rất thẳng thắn, nhưng không nói rõ “các” trong “các người” là ai. Đạo diễn suy nghĩ một lát, thẳng thắn nói: “Không giấu gì cậu, lúc đó tôi đã có ý định trả thù xã hội rồi. May mà khoảng thời gian đau khổ nhất đó, vợ tôi luôn ở bên cạnh tôi, không rời không bỏ, tôi mới có thể vực dậy, bắt đầu lại từ đầu.”

 

Lăng Liệp rời khỏi khách sạn, đi trên cầu vượt dành cho người đi bộ dưới ánh đèn neon.

 

Đạo diễn của 《Thanh Trà Vạc》 nói mình may mắn, vậy Tôn Kính không nghi ngờ gì chính là người bất hạnh nhất trong những người bất hạnh.

 

Cách cây cầu vượt này không xa, một tòa khách sạn năm sao của Tập đoàn Dụ đứng sừng sững ở đó. Cửa của một phòng trong đó mở ra, Trác Tô Nghĩa đang ngồi đợi trên sofa lập tức đứng dậy, nói với người vừa đến: “Ngài ‘Khổng Tước Xám’.”

Bình Luận (0)
Comment