Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 128

Lăng Liệp gật gật đầu, chắp hai tay lại, rất ra dáng vái một cái, “Lão tiên sinh, chào ngài.”

 

Lão tiên sinh lại tỏ vẻ khó chịu, “Cậu đúng là cảnh sát thật à?”

 

Lăng Liệp rút thẻ chứng minh thân phận ra, “Là hàng thật giá thật đó, không lừa già dối trẻ bao giờ.”

 

Đán Vân Đồ xem xong thẻ chứng minh thân phận rồi vẫn bán tín bán nghi, lẩm bẩm: “Cảnh sát gì mà trông cứ cà lơ phất phơ, lôi thôi lếch thếch như kẻ trộm thế nhỉ?”

 

Lăng Liệp chẳng hề để tâm người khác nghĩ gì về mình, “Lão Đán, cái biển hiệu này để tôi sửa lại cho ngay ngắn nhé.”

 

Đán Vân Đồ bị tiếng gọi “Lão Đán” này làm cho ngẩn cả người, vội nói: “Không sửa được, không sửa được đâu! Biển hiệu của tôi phải để lệch thế này, sửa cho ngay ngắn là ảnh hưởng đến vận khí đấy!”

 

Lăng Liệp bèn không sửa nữa, nhảy xuống, “Hóa ra là tà khí lệch lạc.”

 

Đán Vân Đồ: “…Lão Đán mà cậu cũng gọi trống không thế à?”


 

Lăng Liệp chẳng bận tâm, “Ông cũng có thể gọi tôi là Lão Lăng mà, có sao đâu?”

 

Trong “Phong Thạch Cư” có mùi hương rất nồng. Lăng Liệp liền giáo huấn Lão Đán một phen, rằng đốt hương trong khu dân cư thì phải cẩn thận, sơ suất một chút là dễ gây hỏa hoạn lắm, đến lúc đó thì đền đến khuynh gia bại sản luôn đấy.

 

Lão Đán tỏ vẻ không vui. Cái cậu này là thứ gì vậy? Miệng thì nói hay lắm, bảo là đến thỉnh giáo phong thủy, vậy mà vừa đến đã kiếm chuyện với ông, lính cứu hỏa còn không lắm lời bằng cậu ta. Lão Đán muốn đuổi khách, nhưng Lăng Liệp đã đi vào bếp, “Mua nhiều rau phết nhỉ.”


 

Lão Đán bực bội nói, “Tối nay có bạn đến chơi nhà.”

 

Lăng Liệp xem xong rau trong túi, “Toàn rau dưa thế này, ông định dùng món chay để đãi bạn à?”

 

Lão Đán mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, “Thì tại tôi không biết nấu món mặn chứ sao, lát nữa ra hàng đồ nguội mua con ngỗng quay về là được rồi.”

 

Lăng Liệp nghiêm mặt nói, “Như thế thì mất hết cả thành ý. Hay là thế này đi, ông viết ra những món ông muốn ăn, đợi chúng ta thảo luận xong bố cục của Dung Mỹ, tôi nấu cho ông.”


 

Lão Đán không tin, “Chỉ dựa vào cậu á?”

 

Lăng Liệp cười nói: “Ông ăn sáng chưa? Tôi nấu cho ông bát mì nhé?”

 

Mười lăm phút sau, Lăng Liệp bưng ra hai bát mì lạnh đủ cả sắc hương vị. Lão Đán nếm thử một miếng xong liền ăn như hổ đói, nếu không phải Lăng Liệp cũng là một tay ăn khỏe có hạng, có lẽ còn bị Lão Đán cướp mất đồ ăn rồi.

 

Lão Đán vỗ bụng, “Đây là bát mì lạnh ngon nhất mà tôi từng ăn.”


 

Lăng Liệp: “Trùng hợp thật, tôi cũng vậy.”

 

Lão Đán được cho ăn no nê, tâm trạng cũng tốt lên hẳn, “Đi, đi xem cái công trình mà cậu nói.”

 

Huyện Triều Hạ tuy ở ngoại ô thành phố chính, nhưng lái xe thẳng đến đó cũng không mất nhiều thời gian. Trên đường đi, Lăng Liệp và Lão Đán tán gẫu, “Trên cổ ông đang đeo bảo bối gì thế?”

 

Ngay từ lúc mới gặp Lão Đán, hắn đã để ý thấy Lão Đán đeo một sợi dây chuyền bạc. Nhưng phần cuối của sợi dây lại không phải mặt dây chuyền, mà là một cái túi gấm nhỏ xíu. Thường thì chỉ có trẻ con mới đeo túi gấm, làm gì có ai lớn tuổi thế này mà còn đeo túi gấm? Lão Đán là thầy bói, thứ mà thầy bói đeo có lẽ là “pháp bảo” gì đó chăng.


 

Nghe vậy, Lão Đán sững người một chút, vẻ mặt trở nên cảnh giác, theo phản xạ lấy tay che túi gấm, nhét nó sâu vào trong áo, “Cái này không liên quan đến cậu.”

 

Lăng Liệp cười nói: “Tôi cũng chẳng thèm.”

 

Đến huyện Triều Hạ, Lăng Liệp rõ ràng nhận thấy người trong Dung Mỹ đã ít hơn nhiều so với lần hắn đi cùng Quý Trầm Giao đến khám bệnh. Nhưng streamer và phóng viên thì vẫn còn khá đông, chỉ là nhóm người này bị chặn ở bên ngoài viện.


 

Hắn thì ăn mặc kỳ dị, Lão Đán thì lẩm bẩm lầm bầm thần thần bí bí, nhìn kiểu gì cũng không giống người tốt hơn đám streamer hay phóng viên kia. May mà hắn có thẻ chứng minh thân phận và giấy thông hành của Cục cảnh sát thành phố, anh cảnh sát khu vực kiểm tra đối chiếu một hồi lâu mới bán tín bán nghi cho bọn họ vào.

 

Lão Đán càm ràm: “Mấy người các cậu đúng là lắm quy tắc, cản trở lão tử cứu độ chúng sinh.”

 

Lăng Liệp: “Lão tử?”


 

Lão Đán: “Bản đại sĩ.”

 

Lăng Liệp: “…Thế thì cứ là lão tử đi.”

 

Trung tâm phục hồi chức năng Dung Mỹ chiếm diện tích rất rộng, ngoài hai khu Nam và Bắc, còn có khu cây xanh rộng lớn, được xem như một lá phổi xanh thu nhỏ. Lão Đán đội nắng gắt đi loanh quanh khắp nơi, Lăng Liệp đi theo sau. Lão Đán xem xong kiến trúc khu Nam, vẻ mặt có chút không đúng, cứ kêu “A” mấy lần. Sau đó lại đến khu Bắc, vẻ mặt càng thêm hoang mang.


 

Cuối cùng Lão Đán hỏi khu vực trung tâm của vụ hỏa hoạn ở đâu, Lăng Liệp chỉ vào tòa nhà có phòng khám ngoại trú ở khu Nam, nói: “Chính là tòa nhà cao nhất kia kìa.”

 

Lão Đán nhíu mày nói: “Có gì đó không đúng lắm.”

 

Lăng Liệp: “Nếu đúng thì tôi đã chẳng tìm ông đến xem. Kết cấu này có phải rất hung hiểm không?”

 

Nhưng phản ứng của Lão Đán lại có phần ngoài dự đoán của Lăng Liệp, ông lắc đầu thật mạnh, “Không phải, ở đây căn bản không tồn tại kết cấu phong thủy gì cả!”


 

Lăng Liệp nhướng mày, “Hửm?”

 

Lão Đán nói, khi ông biết địa điểm gốc của Dung Mỹ là một khu chợ tạp hóa bị thiêu rụi trong hỏa hoạn, mà chủ đầu tư lại không hề làm bất kỳ pháp sự nào, suy nghĩ đầu tiên của ông là chủ đầu tư muốn lợi dụng chính vụ hỏa hoạn này và những người chết trong đó, giam cầm oan hồn tại nơi này, dùng ác sát để nuôi dưỡng ngược lại việc kinh doanh mới.

 

Đây là một cách làm cực kỳ độc ác, nhưng muốn làm được bước này, hình thế của công trình kiến trúc phải có yêu cầu rất cao. Thế nhưng cả hai khu của Dung Mỹ đều có kết cấu rất bình thường, hoàn toàn không tồn tại pháp trận nào cả. Nó vừa không giam cầm ai, cũng chẳng an ủi ai. Nói cách khác, bất kể là phong thủy hướng thiện hay hướng ác, đều không có liên quan gì đến Dung Mỹ, đây chính là một cụm công trình hoàn toàn không xem xét đến phong thủy.

 

Lăng Liệp im lặng, chẳng lẽ hướng suy nghĩ của hắn sai rồi? Nhưng tập đoàn Dụ Thị khi đầu tư một dự án lớn như vậy lại không xem xét vận thế, điều này lại rất không hợp logic.

 

“Nhưng tôi cảm thấy không nên là như vậy.” Lão Đán nhíu chặt mày, “Nửa đời này của tôi đã giao thiệp với rất nhiều người giàu, doanh nghiệp lớn, chuyện nhỏ thôi họ cũng thích gọi tôi đến xem giúp, hơi có chút không thuận lợi là nghĩ đến chuyện thay đổi kết cấu nhà cửa. Hơn nữa, người càng giàu có thì xu hướng này càng nặng. Tập đoàn Dụ Thị không phải kiểu doanh nghiệp xây nhà qua loa đại khái. Nơi này càng không có kết cấu phong thủy, vấn đề có lẽ lại càng lớn. Chỉ là, tôi tài hèn sức mọn, không nhìn ra được huyền cơ bên trong.”

 

Lăng Liệp biết Đán Vân Đồ tuyệt đối không phải kẻ tài hèn sức mọn như ông nói. Người này tuy trông có vẻ nghèo nàn túng thiếu, nhưng không phải là thầy bói tầm thường, nếu không hắn cũng đã không tìm đến ông ta. Bây giờ về cơ bản có thể xác định là Dung Mỹ có vấn đề, nhưng ngay cả “đại sư” nổi tiếng cũng không giải mã được vấn đề của nó.

 

Lăng Liệp đột nhiên hỏi: “Trước đây ông từng xem cho Dụ Thị chưa?”

 

Vẻ mặt Lão Đán hơi thay đổi, xua tay, “Chưa hề.”

 

Lăng Liệp thấy lạ, “Sao cơ, ông xem cho bao nhiêu doanh nghiệp lớn mà lại chưa từng xem cho Dụ Thị à?”

 

Lão Đán đảo mắt, nói: “Tôi xem rồi, tôi và Dụ Thị xung khắc, tôi không hợp giao thiệp với bọn họ.”

 

“Vậy lần này ông lại chịu giao thiệp rồi?”

 

Lão Đán có chút mất kiên nhẫn, “Đâu phải giao thiệp trực tiếp. Với lại, cậu là cảnh sát, tôi chỉ là một lão dân thường thì biết làm sao?”

 

Cãi nhau một lát, vấn đề này liền cho qua. Lão Đán có vẻ rất buồn bực vì không nhìn ra được bí ẩn của Dung Mỹ.

 

Lăng Liệp thấy dáng vẻ ủ rũ cúi đầu của Lão Đán thì cười nói: “Không sao, chỉ là đến xem một chuyến thôi mà, ông về cứ suy nghĩ thêm xem, nghĩ ra được huyền cơ gì thì liên lạc với tôi ngay.”

 

Lão Đán chớp chớp mắt, “Vậy…”

 

Lăng Liệp: “Hửm?”

 

Lão Đán: “Thế… món ăn hôm nay có còn nấu không?”

 

Lăng Liệp: “Thế thì đương nhiên là không nấu rồi.”

 

Lão Đán xịu mặt xuống.

 

Đến huyện Triều Hạ một chuyến, Lăng Liệp không vội về ngay mà đi vòng quanh Dung Mỹ. Một đám người trông như thợ hồ đang đánh cờ tướng dưới bóng cây, quân cờ đập xuống bàn cờ, tiếng vang đến nhói tai. Người xem cờ thì chẳng mấy tập trung, vừa xem vừa bàn tán về Dung Mỹ, Lăng Liệp nghe thấy một người nói: “Năm đó tôi còn xây nhà ở đây đấy!”

 

Những người khác giục ông ta nói tiếp.

 

“Lúc đó tôi mới đến làm thuê, cũng không biết người xây nhà là doanh nghiệp lớn. Đang xây dựng thì đột nhiên dừng lại, dừng hẳn nửa năm trời. Lúc đó tôi sợ lắm chứ, tưởng chủ đầu tư định bỏ của chạy lấy người rồi! Tiền công của lão tử còn chưa nhận được mà!”

 

“Kết quả là đốc công phát tiền cho chúng tôi, bảo chúng tôi tiếp tục quay lại công trường làm việc. Hê! Tiền không ít đâu nhé! Sau lần xây lại đó, tốc độ nhanh hẳn lên, công nhân cũng đông hơn, vèo một cái đã xây xong khu Nam. Tiền công vừa phát, tôi về quê lấy vợ luôn!”

 

Có người hỏi: “Thế sao lại dừng thi công nửa năm trời thế?”

 

Người này nói: “Thế thì tôi làm sao biết được? Chắc là ông chủ không đủ tiền? Sau đó lại xoay được tiền rồi.”

 

Lăng Liệp chen vào hỏi: “Dừng thi công lúc nào?”

 

“Tầm này thì phải, nói chung là trời rất nóng. Qua nửa năm, ăn Tết Nguyên Đán xong thì lại khởi công.”

 

Lại thêm một điểm đáng ngờ nữa xuất hiện.

 

Trên đường về lại thành phố, Lăng Liệp suy nghĩ tại sao Dung Mỹ lại dừng giữa chừng, tuyệt đối không phải lý do tập đoàn Dụ Thị không đủ tiền. Vụ hỏa hoạn xảy ra chín năm trước, một năm sau, Dụ Thị lấy được đất, xây nhà, nhưng giữa chừng đột ngột dừng lại, đến Tết Nguyên Đán năm sau mới tiếp tục. Rốt cuộc thì trong khoảng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì?

 

Lăng Liệp đưa Lão Đán về “Phong Thạch Cư”, mặt mày Lão Đán như đưa đám: “Cậu thật sự không nấu ăn giúp tôi nữa à?”

 

Lăng Liệp nhìn là bật cười, hai giọt nước mắt Lão Đán cố nặn ra kia đâu phải là nước mắt, rõ ràng là nước miếng vì thèm ăn.

 

Lời hắn nói trước đó vốn là để trêu Lão Đán thôi, ở lại nấu mấy món ăn thôi mà, có phiền phức gì đâu, “Đi, mua thịt nào.”

 

Lão Đán lon ton đi theo sau, lúc mua thịt thì móc tiền ra rất tích cực, nhất quyết giữ Lăng Liệp ở lại ăn cùng.

 

Lăng Liệp hỏi: “Người bạn ông nói là bạn ‘trong giới’ à?”

 

Lão Đán đắc ý: “Đương nhiên rồi! Bạn vong niên của tôi đấy, vừa từ nước ngoài về.”

 

Lăng Liệp không hỏi thêm gì nữa, về nhà nấu món thịt ba chỉ hấp rau muối Thiêu Bạch, món gà hấp sốt cay Khẩu Thủy Kê, món cá quế sốc bột chiên xù Tùng Thử Quế Ngư. Vừa đến giờ cơm tối, bạn của Lão Đán liền đến. Đó là một người trẻ tuổi, khoảng ba mươi, đeo kính, mặc áo sơ mi quần tây, trông rất nho nhã lịch sự, hoàn toàn không giống người trong giới này.

 

Lão Đán giới thiệu, vị này tên là Thố Vượng, người nước N.

 

Lăng Liệp suýt nữa đã bật cười, một anh chàng đẹp trai thế này, sao tên lại buồn cười vậy?

 

Thố Vượng học theo Lão Đán nói được tiếng địa phương Hạ Dung, cũng biết tên mình dịch ra rất có hiệu quả hài hước, anh ta vui vẻ chào hỏi Lăng Liệp. Sau khi động đũa, anh ta cũng nhanh chóng bị tài nấu nướng của Lăng Liệp chinh phục.

 

Trong bữa ăn, Lão Đán và Thố Vượng trao đổi vấn đề học thuật. Lăng Liệp lặng lẽ lái chủ đề sang Dung Mỹ, Lão Đán đau đớn nói rằng mình học nghệ không tinh. Thố Vượng rất hứng thú, muốn xem sơ đồ bố cục của Dung Mỹ. Lăng Liệp đưa điện thoại cho anh ta, anh ta xem xong, ánh mắt cũng có chút mờ mịt.

 

Lão Đãn: “Cậu có ý kiến gì không?”

 

Thố Vượng: “Cái này… quả thực là rất khác với những gì chúng ta thường nghiên cứu. Nhưng mà cũng không thể nói hoàn toàn là nó không liên quan đến sức mạnh quỷ thần.”

 

Lăng Liệp: “Nói thế nào nhỉ?”

 

Thố Vượng: “Tôi say mê văn hóa nước các bạn, nghiên cứu cùng một lĩnh vực với Lão Đán. Nhưng tôi cũng từng đến rất nhiều quốc gia, mỗi quốc gia đều có những phong tục tập quán khác nhau, có những thứ rất kỳ lạ, ngay cả tôi cũng không thể hiểu nổi. Liệu có khả năng nào, kết cấu của Dung Mỹ trong mắt chúng ta là một mớ hỗn độn rời rạc, nhưng trong văn hóa của một số quốc gia nào đó, nó lại là một lời nguyền độc địa không?”

 

Lão Đán hít vào một hơi khí lạnh, “Thật sự có khả năng đó!”

 

Lăng Liệp nói: “Có thể phiền hai vị giúp tôi tìm xem đó là văn hóa nước nào không?”

 

Há miệng mắc quai, Lão Đán và Thố Vượng lập tức đồng ý. Lão Đán nghĩ nghĩ rồi thêm một điều kiện: “Lần sau tôi muốn ăn đùi thỏ nướng.”

 

Lăng Liệp: “Không thành vấn đề.”

Thố Vượng ngượng ngùng, “Tôi không muốn ăn món khác, lần sau tôi vẫn muốn ăn thịt ba chỉ hấp rau muối.”

 

Hơn chín giờ tối Lăng Liệp mới về đến khu nhà tập thể, nhìn từ xa thấy tòa nhà văn phòng của đội điều tra hình sự, văn phòng đội trọng án vẫn còn sáng đèn.

 

Có chuyện gì sao?

 

Lăng Liệp không về nhà, định bụng ghé qua Cục cảnh sát thành phố một vòng, nếu Tiểu Quý vẫn còn ở đó, còn có thể tiện thể phát huy phẩm chất tốt đẹp của bạn trai, đón Tiểu Quý tan làm.

 

Kết quả là Lăng Liệp vừa lên lầu, liền nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, Quý Trầm Giao và mọi người trong đội trọng án đang đi tới từ phía đối diện, vẻ mặt ai nấy đều có chút nặng nề.

 

Quý Trầm Giao đang định gọi điện thoại cho Lăng Liệp, không ngờ hắn lại tự đến.

 

Lăng Liệp: “Có vụ án à?”

 

Quý Trầm Giao: “Dung Mỹ lại có người chết.”

 

Đồng tử Lăng Liệp hơi co lại, hắn và Lão Đán rời huyện Triều Hạ lúc hơn ba giờ chiều, lúc đó vẫn chưa nghe nói Dung Mỹ xảy ra chuyện.

 

Mức độ quan tâm của xã hội đối với huyện Triều Hạ ngày càng cao, Cục cảnh sát huyện đã cố gắng hết sức để tìm kiếm manh mối, việc lại xuất hiện người chết mới khiến Cục cảnh sát huyện khó kiểm soát được tình hình, vừa rồi sau khi họp bàn, đội trọng án đã chính thức vào cuộc.

 

Tuy đã là ban đêm, nhưng Quý Trầm Giao không muốn lãng phí thời gian, quyết định lập tức xuất phát. Đương nhiên Lăng Liệp cũng không về nhà nữa, đi theo lên xe.

 

Xe cảnh sát lao vào màn đêm, Quý Trầm Giao nói: “Em vốn định gọi điện cho anh, nói tối nay em không về nhà, anh cứ nghỉ ngơi đi.”

 

Lăng Liệp: “Thế không được, bạn trai cả đêm không về nhà, anh phải đến bắt gian.”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Lăng Liệp mò lấy máy tính bảng của Quý Trầm Giao, xem thông tin vụ án mà Cục cảnh sát huyện gửi qua.

 

Nạn nhân tên Mưu Ứng, nữ, hai mươi chín tuổi, cũng là bệnh nhân điều trị ở khu Bắc. Sáu giờ hai mươi phút tối nay, cô được hộ lý phát hiện đã chết trong nhà vệ sinh bị khóa trái. Nguyên nhân tử vong là mất máu quá nhiều, do động mạch cổ tay bị vật sắc cắt đứt. Tại hiện trường có phát hiện một mảnh thủy tinh sắc nhọn, nghi là hung khí. Không có dấu vết vật lộn, nhưng trên người nạn nhân có nhiều vết cắt, vết thương ở cổ tay rất không đều. Pháp y phán đoán bước đầu là tự sát, trước khi cắt cổ tay, Mưu Ứng đã từng nhiều lần thử ở những vị trí khác trên cơ thể.

 

Lăng Liệp: “Thực ra không thể loại trừ khả năng bị giết.”

 

Quý Trầm Giao đồng tình, “Cho nên em muốn xem xét thi thể càng sớm càng tốt.”

 

Hiện trường ở tòa nhà nội trú số 1 khu Bắc, cách tòa nhà số 3 nơi Giang Vân Đóa ở trước đó một khu vườn nhỏ. Nhà vệ sinh xảy ra vụ việc đã được giăng dây cảnh giới, vết máu bên trong tạm thời chưa được dọn dẹp.

 

Nhà vệ sinh có năm buồng nhỏ, lúc đó Mưu Ứng ở buồng trong cùng. Mỗi phòng bệnh đều có nhà vệ sinh riêng, văn phòng của nhân viên y tế cũng có nhà vệ sinh riêng, cho nên nhà vệ sinh công cộng ở cuối hành lang bình thường cũng rất ít người dùng. Mà gần đây vì chuyện của Giang Vân Đóa, bảo vệ tăng ca làm nhiệm vụ, không cho người không liên quan vào, nên người sử dụng nhà vệ sinh công cộng lại càng ít hơn.

 

Đến lúc chạng vạng tối dọn dẹp, nhân viên vệ sinh ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trong nhà vệ sinh, lại nhìn thấy máu trong buồng, gõ cửa không thấy ai trả lời, vội vàng gọi người khác đến, phá cửa xông vào thì nhìn thấy Mưu Ứng ngồi trên nắp bồn cầu, người đã lạnh ngắt.

 

Hiện tại Mưu Ứng đang nằm trên bàn giải phẫu của Cục cảnh sát huyện, An Tuần và pháp y của Cục cảnh sát huyện đang cùng làm việc.

 

Mảnh thủy tinh tìm thấy trong nhà vệ sinh đã được xác nhận là từ chiếc cốc Mưu Ứng thường dùng để uống nước, trên đó có và chỉ có dấu vân tay của một mình cô. Từ vết thương, dấu vân tay để phán đoán, đúng là do chính cô tự cắt cổ tay mình. Để không phát ra tiếng động, cô còn cắn một miếng gạc lớn trong miệng – không phải bị nhét vào, mà là tự cô cắn vào.

 

Cô chết trên nắp bồn cầu, từ vết máu chứng minh, cô không phải bị di chuyển đến nhà vệ sinh. Hiện trường có một chuỗi dấu chân của cô, trên khóa cửa buồng vệ sinh có dấu vân tay của cô. Mọi manh mối đều chứng minh là cô tự mình mang theo mảnh thủy tinh, đi vào buồng vệ sinh, kết thúc sinh mạng của mình.

 

Người nhà Mưu Ứng ở tỉnh khác, chưa kịp đến, đội trọng án đang tìm hiểu về cô thông qua bạn cùng phòng, hộ lý và bác sĩ của cô.

 

“Tôi không tin, cô ấy, cô ấy buổi sáng còn nói chuyện với tôi, hỏi tôi có muốn đi đến nhà ăn ăn cơm thịt kho trứng lòng đào không, đó là món đặc biệt hôm nay… Tôi không đi, sao lại có thể như vậy được?”

 

Cô bạn cùng phòng tên Tiểu Liễu này đã sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, cô quen Mưu Ứng hơn một tháng nay, từ lúc nhập viện đã ở cùng phòng với Mưu Ứng. Phòng của bọn họ vốn còn một người nữa, nhưng trước khi Giang Vân Đóa xảy ra chuyện, người đó đã xuất viện rồi.

 

Tiểu Liễu nghe người khác nói nhiều chuyện ma quái, buổi tối rất sợ hãi, Mưu Ứng luôn an ủi cô: “Trên đời này làm gì có ma chứ? Độc ác nhất chỉ có lòng người mà thôi.”

 

Tiểu Liễu nói, Mưu Ứng là một nhà thiết kế sản phẩm đơn lẻ, từng tham gia triển lãm, những chiếc đèn, đồ trang trí cô ấy thiết kế, tuy Tiểu Liễu không cảm thụ được, nhưng không ảnh hưởng gì đến việc cô cảm thấy Mưu Ứng là một người tài hoa xuất chúng. Mà người tài hoa thì khó tránh khỏi bị những vấn đề tâm lý dày vò. Mưu Ứng trông không khác gì người bình thường, nhưng thỉnh thoảng sẽ đột nhiên trở nên vô cùng u uất, mất khả năng tự chăm sóc bản thân.

 

Không lâu sau khi khu Bắc bắt đầu tiếp nhận bệnh nhân nội trú, Mưu Ứng đã vào ở, không phải ở liên tục, lúc tình hình tốt cũng sẽ xuất viện.

 

Tiểu Liễu không nghĩ ra Mưu Ứng sẽ tự sát vì lý do gì, “Tóm lại, chắc chắn không phải vì Giang Vân Đóa, hình như cô ấy không hề quan tâm đến chuyện này.”

 

Bác sĩ điều trị chính của Mưu Ứng tên là Cáp Quân Lị, người này cũng được gọi đến bệnh viện, sắc mặt cô ta tái mét. Quý Trầm Giao vừa gặp cô ta liền cảm thấy phản ứng của người này có chút kỳ lạ.

 

Bệnh nhân của mình tử vong, mà rất có thể là tử vong do tự sát, bác sĩ điều trị chính hoảng sợ, đau buồn, áy náy đều là những phản ứng bình thường, nhưng ngoài những điều đó ra, Quý Trầm Giao còn bắt gặp một chút hả hê trong mắt cô ta.

 

Tại sao lại hả hê?

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Cô phụ trách điều trị cho Mưu Ứng bao lâu rồi?”

 

Cáp Quân Lị kéo kéo váy, không nhìn thẳng vào Quý Trầm Giao, “Từ tháng Hai năm nay, cô ấy ba lần nhập viện hai lần xuất viện, lần nào người phụ trách cũng đều là tôi.”

 

“Vấn đề tâm lý của cô ấy là gì?”

 

“Cô ấy, thực ra cô ấy… còn khỏe mạnh hơn rất nhiều bệnh nhân tôi đã từng điều trị.”

 

“Hửm?”

 

“Cô ấy tự đọc rất nhiều sách về phương diện này, tôi tư vấn cho cô ấy, cô ấy còn phản bác lại tôi. Tôi kê đơn thuốc cho cô ấy, lần nào cô ấy cũng so sánh công hiệu, nêu ra nghi vấn.”

 

“Cô có chút bất mãn với cô ấy?”

 

Cáp Quân Lị vén một lọn tóc ra sau tai, “Bác sĩ sao lại bất mãn với bệnh nhân được? Tôi chỉ cảm thấy, người như cô ấy, thực ra không cần nhập viện, cho dù không có ai hướng dẫn, cô ấy cũng tự mình điều tiết được. Đôi khi tôi cảm thấy, cô ấy đến nhập viện thực ra không phải để chữa bệnh.”

 

“Vậy là vì cái gì?”

 

“Để tiếp xúc với nhiều bệnh nhân hơn, những bệnh nhân thực sự, từ những ‘ý tưởng kỳ lạ’ của họ để khơi nguồn cảm hứng, dùng cho những… tác phẩm của cô ấy.”

 

Quý Trầm Giao cảm thấy thái độ của Cáp Quân Lị khi nhắc đến tác phẩm của Mưu Ứng rất coi thường, lại hỏi: “Sau chuyện của Giang Vân Đóa, Mưu Ứng có biểu hiện gì bất thường không?”

 

Cáp Quân Lị nhíu mày, “Cô ấy không quan tâm đến chuyện này. Trong viện tổ chức cho chúng tôi nói chuyện với bệnh nhân, để xóa bỏ ảnh hưởng từ chuyện Giang Vân Đóa, nhưng hôm kia lúc tôi nói chuyện với cô ấy, phát hiện cô ấy căn bản không để tâm, hơn nữa còn không muốn nói.”

 

“Cô ấy có biểu hiện xu hướng muốn tự tử không?”

 

“Không có, tôi vừa nói rồi, vấn đề tâm lý của cô ấy không nghiêm trọng, tôi nghi ngờ cô ấy đến để tìm tư liệu. Cô ấy rất có nhiệt huyết với sáng tác nghệ thuật của mình, người như vậy có lý do gì để từ bỏ sinh mạng của mình chứ?”

 

Nhà vệ sinh nơi Mưu Ứng tử vong ở tòa nhà số 1, nhưng phòng bệnh của Mưu Ứng và Giang Vân Đóa đều ở tòa nhà số 3.

 

Tòa nhà số 3, bây giờ lại càng khiến cho lòng người hoang mang.

 

Ánh mắt Lăng Liệp lướt qua những gương mặt hoảng sợ, im lặng, né tránh, tò mò, rồi dừng lại trước cửa phòng Mưu Ứng. Tiểu Liễu đã dọn đi khỏi đây, đồ dùng cá nhân của Mưu Ứng bị niêm phong trong túi vật chứng, chờ kiểm nghiệm bước tiếp theo.

 

Lăng Liệp đi một vòng trong phòng, Tịch Vãn hỏi: “Anh muốn tìm gì?”

 

Lăng Liệp nói: “Mưu Ứng không để lại thư tuyệt mệnh à?”

 

Tịch Vãn lắc đầu: “Tạm thời chưa phát hiện.”

 

“Kỳ lạ thật.” Lăng Liệp đi tới đi lui, “Người tự sát thường sẽ để lại thứ gì đó, chẳng lẽ là trên mạng?”

 

Lúc này, Thẩm Tê cũng đang tìm kiếm dấu vết trên mạng của Mưu Ứng, nhưng chưa có phát hiện được gì.

 

Lăng Liệp nghĩ ngợi một lúc rồi ngồi xổm xuống, bất ngờ phát hiện ván giường của hai chiếc giường trái phải không đối xứng lắm, bên phải hơi vênh lên, bên trái thì bằng phẳng.

 

Loại giường mua sỉ này đáng lẽ phải giống hệt nhau, hơn nữa khu Bắc mới hoạt động không lâu, đồ đạc vẫn còn rất mới.

 

Lăng Liệp dùng sức vỗ hai cái vào gầm chiếc giường bên phải, ván giường càng vênh lên nhiều hơn. Ván giường và khung của chiếc giường này tách rời nhau, nhưng nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra.

 

Tịch Vãn đi tới, cùng Lăng Liệp nhấc ván giường lên, một phong bì mỏng bay xuống.

 

Tịch Vãn: “Đây là…”

 

Lăng Liệp nhanh chóng đeo găng tay, nhặt phong bì lên. Phong bì không dán kín, mặt ngoài không viết gì, nhưng bên trong có một tờ giấy cỡ A5.

 

Nét chữ trên giấy phóng khoáng bay bướm, Tịch Vãn liếc mắt liền nhận ra, cùng một kiểu chữ với chữ ký của Mưu Ứng mỗi ngày trên nhật ký điều trị.

 

“Đây là thư tuyệt mệnh của Mưu Ứng!”

 

[Tôi là Mưu Ứng, một kẻ đáng chết. Khi mọi người nhìn thấy lá thư này, tôi đã dùng cái chết để trả giá cho tội lỗi của mình. Rất xin lỗi vì đã gây phiền phức cho mọi người. Ở đây tôi phải thừa nhận, người hại chết bệnh nhân Giang Vân Đóa là tôi.

 

Từ ngày cô ấy nhập viện, tôi đã bắt đầu giả ma dọa cô ấy. Chúng tôi ở cùng một tòa nhà, tôi rất quen thuộc với camera giám sát của tòa nhà này, và thời điểm các y tá xuất hiện, đồng thời có thể thành thạo né tránh.

 

Từ trước khi cô ấy đến, tôi đã vì áp lực quá lớn mà thỉnh thoảng đóng giả ma để giải tỏa, tôi không nhắm vào cô ấy, nhưng tôi đúng là đã hại cô ấy. Ngày hôm đó khi cô ấy xuất hiện ở hành lang, vừa đúng lúc tôi cũng lang thang đến đó. Cô ấy nhìn thấy tôi, vẻ kinh hoàng trên mặt cô ấy khiến tôi cảm thấy vui sướng và thỏa mãn.

 

Thế là tôi đi theo sau cô ấy, tôi muốn biết nếu tôi thổi hơi vào sau gáy cô ấy, cô ấy sẽ phản ứng như thế nào. Cô ấy thật sự rất nhát gan, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần cô ấy sẽ hét lên bỏ chạy, còn tôi bị y tá bắt được, vậy mà cô ấy lại chỉ đứng im bất động, như tảng đá bị Medusa nguyền rủa.

 

Thế là, tôi nghiện việc dọa cô ấy. Tôi theo cô ấy về phòng, giường của cô ấy ở gần cửa. Cô ấy vừa vào phòng liền chui vào trong chăn, tôi lặng lẽ đến gần, nhìn cô ấy nằm trong chăn.

 

Cô ấy vén chăn lên, bị khuôn mặt của tôi dọa cho hét loạn lên. Tôi phải chuồn đi thôi, nếu không sẽ bị phát hiện.

 

Ngày hôm sau, tôi vốn không muốn tiếp tục trò chơi này, nhưng tôi phát hiện không ai tin cô ấy, ngay cả huấn luyện viên của cô ấy cũng nói cô ấy do áp lực tâm lý quá lớn nên mới sinh ra ảo giác. Thật đúng là nực cười, tại sao những người như chúng tôi lại không được tin tưởng chứ?

 

Điều này đã k*ch th*ch tôi, tôi còn muốn tìm kiếm k*ch th*ch nhiều hơn nữa. Tôi tiếp tục dọa cô ấy, tinh thần cô ấy ngày càng suy sụp, bạn cùng phòng không dám ở cùng cô ấy, huấn luyện viên thất vọng về cô ấy, tôi bỗng nhiên có được nguồn cảm hứng dồi dào.

 

Đợi tôi xuất viện, tôi sẽ lấy cô ấy làm nguyên mẫu, sáng tạo ra một thiếu nữ gào thét trong câm lặng giữa tuyệt vọng!

 

Nhưng, tôi sai rồi. Tôi không ngờ rằng, cô ấy lại bị tôi dọa đến mức lao ra khỏi tòa nhà nội trú, rồi ra đi mãi mãi trong vụ tai nạn xe đó. Lúc ấy tôi đã nghĩ đến việc đuổi theo, trời mưa to như vậy, tôi lo cô ấy thần trí không minh mẫn sẽ xảy ra chuyện. Nhưng tôi không dám, vì một khi tôi đuổi theo, camera giám sát sẽ quay được tôi, camera ở đó là tôi không tránh được.

 

Tôi ôm tâm lý may mắn quay về phòng, cầu nguyện trời sáng cô ấy sẽ bình an trở về phòng bệnh, tôi thề sẽ không bao giờ dọa cô ấy nữa, nhưng thứ chờ đợi được lại là tin dữ.

 

Mấy ngày nay tôi luôn sống trong áy náy và hoang mang, tôi muốn cảnh sát đến bắt tôi, nhưng cảnh sát thậm chí còn không hề nghi ngờ tôi. Mọi người đều đang thảo luận về vụ hỏa hoạn, về vong hồn, nhưng tôi muốn nói cho các người biết, cái chết của Giang Vân Đóa không liên quan gì đến hỏa hoạn, tất cả là vì tôi – người nghệ sĩ điên cuồng này.

 

Xin lỗi, vì các người không tìm ra tôi, tôi chỉ có thể chọn cái chết để tạ tội. Là tôi đã hại chết Giang Vân Đóa, tôi xuống dưới bầu bạn với cô ấy đây.

 

Mưu Ứng.]

 

Thư tuyệt mệnh của Mưu Ứng đang được giám định nét chữ, kết luận tuy chưa có, nhưng rất có khả năng chính là do cô tự tay viết.

 

Đến đây, vụ tai nạn xe của Giang Vân Đóa đột nhiên có một bước ngoặt lớn, cô không phải vì tâm thần bất ổn, hay tác dụng của thuốc mà xuất hiện ảo giác, Dung Mỹ cũng không có oan hồn tác quái, người dọa cô lại chính là một bệnh nhân khác cũng ở tòa nhà nội trú số 3.

Bình Luận (0)
Comment