Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 112

Nhân viên cảnh sát hỏi: “Lúc đó đã xảy ra chuyện gì? Tại sao hai người lại đoạn tuyệt quan hệ?”

 

Cha Lữ đáp: “Haizz, tôi mắng nó không chịu tìm việc làm tử tế.”

 

Thời đại học, thành tích của Lữ Đông Việt chỉ ở mức trung bình. Cha Lữ là một người thô lỗ, suy nghĩ vẫn dừng lại ở mức “sinh viên đại học” chắc chắn sẽ tìm được một công việc tốt. Nhưng mà, sau khi tốt nghiệp, Lữ Đông Việt đã nộp rất nhiều hồ sơ, ngày nào cũng mặc vest đi phỏng vấn, cũng đã thực tập ở vài nơi, nhưng đều không làm được lâu. Trong vòng một năm, phần lớn thời gian Lữ Đông Việt đều ở nhà.

 

Cha Lữ hoàn toàn không thể hiểu nổi, ông ta học vấn chỉ đến tiểu học mà còn có thể nuôi sống bản thân và cả gia đình, vậy mà một sinh viên đại học lại không thể? Việc Lữ Đông Việt thất nghiệp hoàn toàn đối lập với hình ảnh vẻ vang khi đỗ đại học bốn năm trước, cha Lữ cảm thấy vô cùng mất mặt, ngày nào cũng mắng Lữ Đông Việt. Đến khi Lữ Đông Việt lại một lần nữa nghỉ việc ở công ty thực tập, cha Lữ vô cùng tức giận, ông cho rằng anh ta không biết chịu khổ, nhất quyết kéo anh ta đến công trường nơi mình làm việc để làm công nhân.

 

Lữ Đông Việt bị ép phải vác vật liệu xây dựng suốt một ngày, tối hôm đó về đến nhà liền cãi nhau dữ dội với cha mình. Cha Lữ bảo anh ta cút đi, anh ta nhìn cha mình với ánh mắt lạnh lẽo, nghiến răng nghiến lợi nói muốn cắt đứt quan hệ cha con.

 

Nhân viên cảnh sát cảm thấy rất khó hiểu, anh ta cũng thường xuyên cãi nhau với cha mình, nhưng sau đó đều hòa giải như ban đầu, “Sau khi Lữ Đông Việt rời đi không bao giờ quay trở lại nữa sao? Ông không nghĩ đến việc hòa giải với anh ta à?”


 

Cha Lữ rít một hơi thuốc thật sâu, cười gượng gạo, “Nói ra không sợ các cậu chê cười, càng nghĩ tôi càng sợ thằng con trai này của mình.”

 

“Sợ?”

 

“Cái vẻ mặt nó nhìn tôi, hoàn toàn không giống nhìn người thân, mà giống như nhìn kẻ thù. Nó hận tôi như vậy, tôi còn cố giữ nó ở nhà làm gì? Thôi vậy, kiếp này không có phúc làm cha con, vậy thì không làm nữa, dù sao cũng không đến mức làm kẻ thù.”

 

Sau khi Lữ Đông Việt rời khỏi nhà, anh ta sống trong một căn phòng trọ tập thể, làm vài công việc lặt vặt, những điều này cha Lữ đều nghe được từ những người xung quanh. Sau đó, Lữ Đông Việt lặng lẽ rời đi, không nói đi đâu, cũng không gọi điện về nhà nữa.


 

Cha Lữ đã trải qua nỗi đau mất vợ, nên việc Lữ Đông Việt ra đi không lời từ biệt cũng không khiến ông ta quá đau lòng, nhưng nói đến cuối cùng, giọng ông ta vẫn nghẹn ngào.

 

“Tôi sẽ không đi gặp nó nữa, nó không coi trọng tôi, đợi các cậu phá án xong, thì báo cho tôi một tiếng, tôi đến nhận tro cốt của nó về là được.”

 

Trong khi đó, nhân viên cảnh sát đến Học viện Kỹ thuật Hoàng Danh cũng đã tìm hiểu được tình hình của Lữ Đông Việt thời còn đi học thông qua các giáo viên và bạn học cũ.


 

“Nhiệt tình” là đặc điểm nổi bật nhất của anh ta. Anh ta khá bình thường, ngoại hình và thành tích đều không có gì nổi trội, điều kiện gia đình lại thuộc dạng khó khăn so với các bạn. Nhưng điều này không hề ảnh hưởng gì đến việc anh ta hòa đồng với mọi người, trong lớp, câu lạc bộ, hội sinh viên, hễ có việc gì cần giúp đỡ, anh ta đều xông xáo đi đầu. Khoa của anh ta rất ít nữ sinh, những việc như chuyển đồ đến ký túc xá cũng đều do anh ta giúp đỡ.

 

Nhưng nếu hỏi ai là bạn thân của anh ta, thì mọi người đều không nói được, dường như anh ta có mối quan hệ tốt với tất cả mọi người, nhưng lại không thực sự thân thiết với ai. Nhiều năm sau khi tốt nghiệp, ấn tượng của các bạn học về anh ta cũng dần phai nhạt, vì vậy sự “nhiệt tình” đã trở thành nhãn mác duy nhất của anh ta.


 

Một trong những bạn cùng phòng của Lữ Đông Việt hiện đang là phụ đạo viên của Học viện Kỹ thuật Hoàng Danh, người này đã nhớ lại một chuyện để chứng minh cho sự “nhiệt tình” của Lữ Đông Việt.

 

Vào mùa đông năm thứ ba đại học, trường muốn cải tạo tòa nhà giảng đường cũ nhất ở cổng phía Đông, khu vực đó bị quây lại, thi công ngày đêm. Hoàng Danh vừa ẩm ướt vừa lạnh, trường lại không cung cấp thiết bị sưởi ấm cho công trường, các công nhân sống rất vất vả.

 

Lữ Đông Việt thường xuyên mang nước nóng đến cho bọn họ, mọi người hỏi thì anh ta thật thà nói rằng cha mình cũng làm việc ở công trường, nhìn thấy bọn họ thì nghĩ đến sự vất vả của cha. Hơn nữa, việc mang nước nóng cũng không có gì to tát, anh ta coi như là rèn luyện sức khỏe.


 

Sau khi trò chuyện sâu hơn, ký ức của người bạn cùng phòng dần được khơi gợi, người đó nhíu mày, “Tôi nhớ ra rồi, Lữ Đông Việt không chỉ nhiệt tình với mọi người, mà thực ra anh ta còn có tính hiếu thắng rất mạnh.”

 

Khách quan mà nói, Lữ Đông Việt không thông minh, mà việc giúp đỡ người khác lại chiếm rất nhiều thời gian học tập của anh ta, vì vậy thành tích của anh ta luôn không cao. Mỗi lần thi xong, Lữ Đông Việt đều ủ rũ mấy ngày, luôn ở trong phòng thí nghiệm hoặc thư viện, mọi người bắt chuyện với anh ta, phải một lúc sau anh ta mới phản ứng lại.

 

Nhưng không lâu sau, có lẽ là đã tự mình tiêu hóa được thất bại, anh ta lại trở nên vui vẻ, nhiệt tình.


 

Người bạn cùng phòng sau này mới nhận ra: “Lúc đó tôi cũng không biết tại sao mình và Lữ Đông Việt lại không trở thành bạn thân. Kiểu như, mặc dù quan hệ tốt, nhưng không phải là anh em. Bây giờ chúng ta nói về những chuyện này, tôi có chút hiểu ra, mặc dù anh ta rất tốt, nhưng lại thiếu đi sự chân thành. Ví dụ như khi tôi thi kém, tôi sẽ than vãn với bạn bè, còn anh ta chỉ im lặng một mình. Rất tự trọng, nhưng cũng rất tự ti.”

 

Hai nhóm đội viên cảnh sát tổng hợp tình hình điều tra được cho Lăng Liệp, Lăng Liệp chuyển cho Quý Trầm Giao, “Vì cha là công nhân, nên giúp đỡ công nhân à? Sao tôi lại không tin nhỉ?”

 

Quý Trầm Giao: “Điểm nhiệt tình này có lẽ cũng là giả vờ. Lữ Đông Việt cảm thấy tự ti khi đối mặt với những bạn học có thành tích tốt hoặc gia cảnh tốt, anh ta cảm thấy mình không thể hòa nhập được với bọn họ bằng cách khác, vậy nên chỉ có thể tạo dựng một hình tượng nhiệt tình, nơi nào cần giúp đỡ, anh ta sẽ xuất hiện ở đó. Những lúc khác của anh ta đều là biểu hiện bên ngoài, chỉ có sau mỗi kỳ thi trở nên u uất mới là con người thật của anh ta.”


 

Lăng Liệp đi qua đi lại trước mặt Quý Trầm Giao, “Lữ Đông Việt vì muốn hòa nhập với lớp nên tỏ ra nhiệt tình, điều này có lý, nhưng anh ta mang nước nóng cho công nhân để làm gì? Anh ta ghét bỏ cha mình là công nhân như vậy, tại sao còn muốn hòa nhập với nhóm người này?”

 

Quý Trầm Giao suy nghĩ một lúc, “Sai lệch thông tin? Thực ra anh ta không coi thường bố mình và nhóm người đó như bố anh ta nghĩ?”

 

Lăng Liệp bĩu môi, không chấp nhận cách giải thích này lắm.

 

Quý Trầm Giao thấy hắn bĩu môi liền muốn nhéo, người khác bĩu môi là làm nũng, Lăng Liệp bĩu môi là làm xấu, môi chu ra thật cao không nói, còn nhăn cả mũi và mắt lại, như thể sợ người khác không chê hắn xấu vậy.


 

Lăng Liệp thấy Quý Trầm Giao đến gần, còn chưa kịp thu môi lại, dùng ánh mắt chất vấn: Cậu định làm gì?

 

Quý Trầm Giao đã nghĩ đến làm chuyện này vài lần, lần này không nhịn được nữa, dứt khoát ra tay, ngón cái và ngón trỏ chụm lại, nhéo lấy cái “mỏ heo” kia.

 

“Ư ư ư ư!” Lăng Liệp vội vàng giãy giụa, Quý Trầm Giao không dám dùng sức, nên hắn liền thoát ra ngay được.

 

Hắn ủ rũ vỗ vỗ miệng, “Người gì mà vô duyên, động tí là bóp miệng người khác.”


 

Quý Trầm Giao xoa xoa ngón tay, không để ý đến thái độ mỉa mai của Lăng Liệp, bởi vì, dù sao thì, anh quả thực đã bóp miệng người ta, hơn nữa cảm giác hình như cũng không tệ.

 

Cái miệng này của Lăng Liệp, dùng để nhìn hay để nhéo gì đều được, chỉ là không thể dùng để nói chuyện.

 

Quý Trầm Giao thấy Lăng Liệp quay lưng đi, hình như đang nói gì đó, nhưng giọng rất nhỏ, anh không nghe rõ, nên đi vòng qua, cuối cùng cũng nghe rõ Lăng Liệp nói: “Không đau không đau, không giận, vỗ vỗ ——”

 

Quý Trầm Giao ngây người tại chỗ, Lăng Liệp lại đang nước mắt lưng tròng dỗ dành cái miệng bị nhéo của mình!

 

Nhìn kỹ lại, có hơi đỏ lên thật, đặc biệt là ở phần nhân trung. Da Lăng Liệp trắng, không cần dùng sức cũng dễ bị đỏ. Quý Trầm Giao bị đôi mắt sáng lấp lánh kia nhìn chằm chằm, lại có chút tự trách và không được tự nhiên.

 

Anh, có phải, đã đùa, hơi quá, rồi không?

 

Lăng Liệp vẫn đang trừng mắt nhìn anh, dáng vẻ như chưa dỗ dành được cái miệng.

 

Quý Trầm Giao bị ánh mắt này nhìn đến mức đầu óc trống rỗng trong giây lát, khi phản ứng lại thì đã nhẹ nhàng nắm lấy cằm Lăng Liệp, hôn lên đôi môi “bị thương” của hắn.

 

Hai người không ai nhúc nhích, chỉ là một cái chạm nhẹ, một nụ hôn ngắn ngủi, tim Quý Trầm Giao đập thình thịch, khi buông Lăng Liệp ra còn phải giả vờ như không có chuyện gì, “Đừng khóc nữa, giờ hết đau rồi chứ?”

 

Lăng Liệp giống như bị cắt ngang quá trình thi triển pháp thuật, nhất thời không kịp phản ứng, mím môi, sau đó l**m một cái.

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

…………

 

Hai nhân viên cảnh sát đến thành phố Hoàng Danh đã đến thành phố Lâm Vân để điều tra tình hình của Doãn Khê, đây là yêu cầu đặc biệt của Lăng Liệp, nhưng vì Doãn Khê không phải là người bị hại, cũng không phải là nghi phạm, nên cuộc điều tra gặp nhiều hạn chế hơn.

 

Cha mẹ cô ta quả thực như cô ta nói, đã qua đời khi cô ta chín tuổi, cô ta được gia đình cô ruột nuôi dưỡng, nhưng tình thân nhạt nhòa, sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở liền tự lập, từng làm công nhân, bán hàng, bày hàng rong ven đường, cho đến khi làm người mẫu trên mạng, cuộc sống mới dần khá hơn.

 

Mặc dù là người thành phố Lâm Vân, nhưng mấy năm gần đây phạm vi hoạt động của cô ta gần như đều cố định ở thành phố Hoàng Danh, căn nhà thuê cũng ở gần Học viện Kỹ thuật Hoàng Danh.

 

Cô ta ký hợp đồng với một công ty người mẫu quy mô rất nhỏ, công ty sẽ giới thiệu công việc cho người mẫu, rồi ăn hoa hồng. Trước khi Doãn Khê nhận công việc của Kim Tượng Thụ, công ty đã tìm cho cô ta một công việc khác, là chụp ảnh người mẫu xe hơi.

 

Mặc dù giá không cao như Kim Tượng Thụ đưa ra, nhưng địa điểm lại rất gần thành phố Hoàng Danh, là một triển lãm chính quy. Công ty biết được Doãn Khê vì Kim Tượng Thụ mà từ chối chụp ảnh người mẫu xe hơi, cảm thấy rất tức giận, một là họ không thể chấp nhận được đám cưới “âm phủ”, cảm thấy quá xui xẻo, hai là phản đối việc Doãn Khê tự ý nhận hợp đồng, nói rằng nếu Doãn Khê nhất định phải đến Phong Thành thì phải bồi thường. Doãn Khê lại đề nghị trả cho công ty tám mươi phần trăm số tiền kiếm được, công ty đến giờ vẫn không hiểu tại sao Doãn Khê lại làm như vậy.

 

Ngay khi manh mối này xuất hiện, Lăng Liệp càng thêm chắc chắn, Doãn Khê đóng vai cô dâu, quả thực là vì Lữ Đông Việt.

 

Cô ta không quan tâm đến tiền bạc, không quan tâm đến thời gian tiêu tốn, thậm chí không tiếc cả tương lai của mình, nhất định phải tiếp cận Lữ Đông Việt, điều này khiến Lăng Liệp nghĩ đến một người: Thẩm Duy.

 

Người phụ nữ xinh đẹp nhưng đầy vẻ yếu đuối này, cũng mang trong mình nỗi hận thù và đau thương giống như Thẩm Duy sao?

 

Ở thành phố Hoàng Danh “tiền tuyến”, mặc dù đã điều tra được không ít về gia đình, quá trình trưởng thành của Lữ Đông Việt, nhưng vẫn không thể giải thích được anh ta bị ai nhắm đến, hoặc vì phạm tội gì mà rời khỏi thành phố Hoàng Danh.

 

Mà hành vi của cảnh sát hình sự mất tích Ông Hà Cầu cũng không thể giải thích được.

 

Cậu ta là người bản địa, mẹ là cảnh sát hình sự, đã hy sinh nhiều năm trước, cậu ta kế thừa sự nghiệp của mẹ, luôn rất xuất sắc, trên tay cậu ta không có vụ án nào chưa phá được, Lữ Đông Việt, gia đình nhà họ Lữ không có liên quan gì đến người mẹ đã hy sinh của cậu ta.

 

Ban đầu Lăng Liệp bảo các nhân viên cảnh sát điều tra các vụ án chưa được giải quyết ở thành phố Hoàng Danh, đây là một công việc có thể nói là vô cùng lớn, đội trưởng đội cảnh sát hình sự thành phố Hoàng Danh Đài Lộc nhớ đến Ông Hà Cầu, còn đặc biệt cử thêm người giúp đỡ tìm kiếm. Nhưng tạm thời vẫn chưa tìm được vụ án nào có khả năng liên quan đến Lữ Đông Việt và Ông Hà Cầu.

 

Thời gian càng kéo dài, Đài Lộc càng bất an, Lăng Liệp không gọi điện cho ông, ông liền tự mình gọi đến, hỏi tin tức của Ông Hà Cầu.

 

Người không tìm thấy, Lăng Liệp và Đài Lộc lại nói chuyện khác, “Ông Hà Cầu đuổi theo Lữ Đông Việt đến đảo Phong Triều, ông nhớ lại xem, Ông Hà Cầu ngoài vụ án của mình, có từng nhắc đến vụ án nào khác không?”

 

Đài Lộc đã rời khỏi tuyến đầu từ lâu, suy nghĩ rất lâu, “Thành phố chúng tôi trước đây đã xảy ra nhiều vụ án làm công nhân nông thôn bị thương dẫn đến tử vong, hình như cậu ấy có nhắc đến, nhưng những vụ án đó đều đã phá rồi mà.”

 

Công nhân nông thôn? Lăng Liệp lập tức nghĩ đến hành vi không hợp logic của Lữ Đông Việt là mang nước nóng cho công nhân ở trường. Hai vấn đề này tưởng chừng như không có chút liên quan nào, dường như cuối cùng cũng có một chút liên hệ.

 

Lăng Liệp: “Cụ thể là vụ án gì? Đã bắt được hung thủ chưa?”

 

Đài Lộc nói, chuyện này xảy ra hơn năm năm trước rồi. Thành phố Hoàng Danh phát triển rất chậm, mấy năm đó có một khu phố cổ lớn cần cải tạo, cần rất nhiều công nhân, địa phương không có nhiều công nhân như vậy, nên chỉ có thể tìm từ các vùng quê khác đến.

 

Những công nhân nhập cư này trình độ không đồng đều, tuy người tốt chiếm đa số, nhưng cũng có những kẻ trộm cắp, quấy rối phụ nữ và trẻ em, như con sâu làm rầu nồi canh. Người dân thành phố có một thời gian cực kỳ ác cảm với công nhân, còn từng xảy ra xung đột trị an, có công nhân bị đánh nhập viện ngay tại chỗ, có người còn bị chơi xấu sau lưng.

 

Những vụ đánh nhau tập thể thì dễ bắt, đội trị an khống chế cả hai bên gây sự, thực ra trong việc xử lý không hề thiên vị bên nào. Nhưng mà người dân không tin, luôn cảm thấy cảnh sát thiên vị công nhân, “khuỷu tay hướng ra ngoài”.

 

Sau đó, tâm lý thù địch của người dân với công nhân càng trở nên gay gắt, liên tiếp xảy ra bảy vụ án công nhân bị hại, số vụ bị thương còn nhiều hơn. Cục cảnh sát thành phố khi đó còn thành lập tổ chuyên án, phát hiện có người cố ý lợi dụng tâm lý của người dân để gây án, tổng cộng có bốn hung thủ, đã bắt được hết, bọn họ cũng thừa nhận hành vi phạm tội, vụ án kết thúc. Sau đó, thành phố Hoàng Danh không còn xảy ra vụ án tương tự nào nữa.

 

Lăng Liệp hỏi: “Tại sao Ông Hà Cầu lại quan tâm đến vụ án này?”

 

Đài Lộc nói: “Tiểu Ông khi đó còn trẻ, không được vào tổ chuyên án, nhiều chi tiết không nắm rõ, hình như cảm thấy vụ án còn chưa được làm rõ, số người phạm tội không chỉ có những người chúng tôi bắt được. Nhưng quả thực không có bằng chứng mới nào để chứng minh lời cậu ta nói. Chẳng lẽ cậu ta vẫn luôn âm thầm điều tra?”

 

Lăng Liệp lại hỏi: “Trong số những vụ án mạng này, có vụ nào xảy ra ở Học viện Kỹ Thuật Hoàng Danh không?”

 

Đài Lộc liền tìm đồng nghiệp cùng nhau nhớ lại, “Án mạng thì không có, nhưng Học viện Kỹ Thuật Hoàng Danh khi đó cải tạo khuôn viên trường, có xảy ra một vụ công nhân bị đánh bị thương, tôi nhớ vụ án này không liên quan gì đến các vụ án hàng loạt kia?”

 

Đồng nghiệp của Đài Lộc nói: “Đúng vậy, khi đó xung đột giữa công nhân và người dân rất ầm ĩ, đồn cảnh sát khu vực nhận được tin báo nói lại xảy ra một vụ, nhưng sau khi điều tra thì nói là mâu thuẫn nội bộ của công nhân, sau đó nhà trường cũng can thiệp, ai phải nằm viện thì nằm viện, ai phải bồi thường thì bồi thường, người liên quan cũng đồng ý hòa giải, nên không gộp vào vụ án hàng loạt.”

 

Một vụ ẩu đả tranh chấp không có gì đáng chú ý, nhưng Lăng Liệp cảm thấy mấu chốt có lẽ nằm ở đây, “Tôi có một suy nghĩ, các anh đến Học viện Kỹ Thuật Hoàng Danh điều tra lại vụ án này, đừng chỉ nghe nhà trường nói, tốt nhất là tìm được những công nhân đã đánh nhau và bị đánh.”

 

Đài Lộc ngạc nhiên, “Chuyện này. . . . . .”

 

Lăng Liệp nói: “Có thể nguyên nhân Ông Hà Cầu mất tích chính là vì vụ án này.”

 

Đài Lộc: “Tôi lập tức đi điều tra! Tôi sẽ đích thân đi điều tra!”

 

Bên kia, sau một loạt thủ tục, Quý Trầm Giao đã lấy được thông tin liên lạc và một phần nhỏ lịch sử truy cập mạng của Ông Hà Cầu từ nhà cung cấp dịch vụ – nhiều thông tin hơn không thể lấy được do không tìm thấy điện thoại.

 

Từ những thông tin này có thể thấy, Ông Hà Cầu là người có cuộc sống cá nhân rất đơn giản, toàn bộ tinh lực đều dành cho công việc, hình như cậu ta đang thu thập thông tin về các vụ án công nhân năm đó, cũng đã từng liên lạc với một số gia đình người bị hại và gia đình hung thủ.

 

Cậu ta bắt đầu quan tâm chú ý đến Phong Thành và Kim Tượng Thụ từ tháng 5 năm nay. Sau khi Kim Tượng Thụ bắt đầu quảng cáo đám cưới “âm phủ” trên mạng, cậu ta giống như một tài khoản ảo, từng bình luận, nói rằng mình quan tâm đến hoạt động này, nhất định sẽ đến.

 

Đài Lộc nói Ông Hà Cầu không muốn nghỉ phép, là mình ép Ông Hà Cầu nghỉ phép, nhưng đây rất có thể chỉ là suy nghĩ chủ quan của ông ấy, Ông Hà Cầu đã sớm lên kế hoạch nghỉ phép dài ngày trong thời gian này – không phải để thư giãn, vui chơi, mà là để theo dõi một nghi phạm vốn không cần cậu ta phải truy đuổi.

 

“Vậy manh mối đã rất rõ ràng, Ông Hà Cầu không tham gia vào vụ án công nhân năm đó, nhưng lại cho rằng vụ án chưa kết thúc, vẫn còn hung thủ khác tồn tại, sau nhiều năm điều tra, Lữ Đông Việt là người cậu ta nhắm đến.” Lăng Liệp nói.

 

Quý Trầm Giao: “Vấn đề lớn nhất là vụ án bị bỏ qua ở Học viện Kỹ Thuật Hoàng Danh. Nhưng vụ án đó chỉ có người bị thương, không có người chết, mà Ông Hà Cầu thì lại coi Lữ Đông Việt là hung thủ để điều tra.”

 

Lăng Liệp nheo mắt, “Nếu như, vụ án đó thực ra có người chết thì sao?”

 

Quý Trầm Giao nhíu mày, “Ông Hà Cầu cho rằng chuyện này là do lỗi của cảnh sát?”

 

Nếu cảnh sát thành phố Hoàng Danh che giấu điều gì đó, thì bây giờ để Đài Lộc nhúng tay vào, e rằng chỉ khiến bằng chứng biến mất nhiều thêm.

 

Nhưng Lăng Liệp nhớ lại mấy lần nói chuyện điện thoại với đối phương, “Mặc dù tôi chưa từng gặp người này, nhưng nghe cách ông ấy nói chuyện thì thật sự rất lo lắng cho Ông Hà Cầu. Vụ án đó chắc chắn có vấn đề, bản thân Đài Lộc chưa chắc gì đã biết rõ. Ông ấy bây giờ đang nóng lòng cứu đội viên của mình, chẳng phải là cơ hội tốt để làm rõ vụ án sao?”

 

Quý Trầm Giao đồng ý, hai người lại gọi điện cho Đài Lộc, lần này là gọi video, Đài Lộc là một ông chú tóc đã bạc trắng, trên khuôn mặt có sự cố chấp và kiên nghị của một cảnh sát lão luyện, có lẽ sắp về hưu rồi, nhưng vì đội viên của mình mất tích, nên ông vẫn còn đội nắng, đích thân đến đồn cảnh sát gần Học viện Kỹ Thuật Hoàng Danh.

 

Quý Trầm Giao nói chuyện ngắn gọn hơn Lăng Liệp rất nhiều, lần này là anh trao đổi với Đài Lộc, giải thích suy đoán của mình và Lăng Liệp. Thời trẻ Đài Lộc đã trải qua không ít sóng gió, nhanh chóng hiểu ý của Quý Trầm Giao, nói chậm nhất là tối nay sẽ cho bọn họ một câu trả lời.

 

“Muốn nghe suy luận của tôi không?” Lăng Liệp nháy mắt với Quý Trầm Giao.

 

Trong nháy mắt đó, Quý Trầm Giao nghĩ đến nụ hôn kỳ quặc mà hai người trao nhau, anh ho khan một tiếng, đánh trống lảng, “Điều tra không phải là trò chơi suy luận.”

 

“Bây giờ chưa công bố đáp án chính xác, tôi động não một chút, cậu muốn báo cảnh sát bắt tôi à? Tôi sẽ chuyển đồn cảnh sát đến cho cậu ngay trong đêm?”

 

“. . . . . .”

 

“Tôi cảm thấy nơi có vấn đề không phải là đồn cảnh sát.” Xưa nay Lăng Liệp là người thích nói gì thì nói, “Khi đó mâu thuẫn giữa công nhân và người dân ầm ĩ như vậy, chắc chắn cục cảnh sát thành phố, phân cục cảnh sát đã nhiều lần nhắc nhở các đồn cảnh sát cấp dưới, có chuyện gì xảy ra nhất định phải điều tra nghiêm ngặt. Trong bối cảnh đó, sao đồn cảnh sát dám làm trái ý cấp trên?”

 

Quý Trầm Giao: “Vậy thì nơi có vấn đề là nhà trường?”

 

Lăng Liệp gật đầu, “Lữ Đông Việt suốt ngày đến công trường lấy lòng mọi người, chắc chắn anh ta có mục đích gì đó, nhưng trong quá trình này, anh ta và một người nào đó xảy ra mâu thuẫn, hoặc có thể chỉ là đơn phương không ưa một người nào đó, anh ta làm hại người này, sau đó bỏ trốn. Không ai biết hung thủ là ai, nhưng đoán là người trong trường, sinh viên? Giáo viên? Nhưng cho dù là ai thì cũng sẽ gây ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà trường.”

 

“Kết hợp với bối cảnh lúc đó của thành phố Hoàng Danh, nhóm công nhân phẫn nộ, không tìm được người gây án, liền tìm nhà trường đòi công bằng, còn báo cảnh sát. Đây chính là lý do đồn cảnh sát can thiệp từ sớm. Nhưng sau đó nhà trường lại nói là công nhân mâu thuẫn nội bộ đánh nhau, đã bồi thường tiền thuốc men, giải quyết ổn thỏa. Cho nên đồn cảnh sát mới không tiếp tục điều tra. Nội bộ đánh nhau là đồn cảnh sát ghi chép lại, chứng tỏ đây quả thực là cách nói của nhà trường và công nhân. Nhưng theo suy nghĩ của chúng ta, đây không thể là nội bộ đánh nhau được, chắc chắn Lữ Đông Việt có liên quan trong đó.”

 

“Cho nên, là nhà trường đã xoa dịu công nhân – bằng tiền bạc, công việc ổn định, giải quyết công việc cho vợ, vân vân. Để một đám người bôn ba vì miếng cơm manh áo ngậm miệng, bọn họ có rất nhiều cách.”

 

Quý Trầm Giao suy nghĩ vài giây, “Khi đó quả thực chỉ có người bị thương, không có án mạng, nhưng một thời gian sau, người này chết?”

 

Lăng Liệp nghịch ngợm sờ lên mặt Quý Trầm Giao một cái, “Chúng ta không còn cách chân tướng bao xa nữa.”

 

Lúc này là kỳ nghỉ, nhưng đội trưởng đội cảnh sát hình sự thành phố đích thân đến Học viện Kỹ Thuật Hoàng Danh, nhà trường không thể không cử ra vài vị lãnh đạo. Đài Lộc vung tay, không nghe những lời sáo rỗng, nếu không nói thật, cục cảnh sát thành phố sẽ lập tức đi tìm những công nhân năm đó.

 

Hiệu phó có chút quan hệ với cảnh sát, chuyện đã qua mấy năm, sóng yên biển lặng, ông ta liền dứt khoát thừa nhận, vụ đánh người không phải là nội bộ đánh nhau, người gây án là người trong trường.

 

Người công nhân bị thương đó tên là Dương Hiếu, là người trẻ nhất trong số các công nhân, có một hôm, các công nhân đột nhiên tìm đến nhà trường, nói có sinh viên đánh Dương Hiếu vỡ đầu, người hôn mê bất tỉnh. Nhà trường lập tức cử người đến bệnh viện, đến hiện trường, hết lời an ủi. Toàn bộ tiền thuốc men của Dương Hiếu đều do nhà trường chi trả.

 

Nhưng khu vực cải tạo cổng phía Đông không có camera giám sát nào, Dương Hiếu bị đánh vỡ đầu vào lúc nửa đêm, không ai nhìn thấy hung thủ, không biết là ai làm. Đại diện công nhân khẳng định nhất định là sinh viên, nhà trường tự mình điều tra, cũng cảm thấy khả năng cao là sinh viên, nhưng sinh viên nhiều như vậy, căn bản không tìm ra được. Thấy chuyện sắp ầm ĩ, nhà trường quyết định chịu thiệt, dùng tiền mua sự yên ổn, tất cả công nhân đều nhận được một khoản tiền an ủi, Dương Hiếu là người nông thôn, không có người thân nào bên cạnh, nhà trường thuê người chăm sóc anh ta hai tư trên hai tư giờ.

 

Nửa tháng sau, Dương Hiếu xuất viện, chuyện này coi như được giải quyết triệt để. Nhà trường không rõ tình hình sau đó của Dương Hiếu, càng không biết cậu ta có còn ở thành phố Hoàng Danh hay không.

 

Đài Lộc lại hỏi hiệu phó về tung tích của những công nhân còn lại, hiệu phó bảo thư ký tìm số điện thoại liên lạc của mấy người, bọn họ đều đã ổn định cuộc sống ở thành phố Hoàng Danh, có người còn đưa cả gia đình đến gần trường học làm ăn buôn bán nhỏ.

 

Đài Lộc cử một số người đi gặp những công nhân này, vậy mà lại biết được, Dương Hiếu đã qua đời.

 

—— Nếu như, vụ án đó thực sự có người chết thì sao?

 

Khi đó còn sống, được cứu sống, nằm viện cả tháng, xuất viện. Đây là còn sống.

 

Nhưng sau đó người ta chết, điều kiện trong giả thiết được thực hiện theo một cách sai lệch về thời gian.

 

Nhưng cho dù thời gian có sai lệch hay không, sự thật duy nhất là, người quả thực đã chết.

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Nguyên nhân tử vong là gì?”

 

Đài Lộc nhìn báo cáo tử vong vừa nhận được, giọng nói có chút run rẩy, “Xuất huyết não.”

 

Điều khiến ông cảm thấy căng thẳng không chỉ là nguyên nhân tử vong thường gặp này, mà là ông nhớ ra, trong một loạt vụ án gây thương tích cho công nhân năm đó, ít nhất có hai vụ, người bị hại đều bị chấn thương nặng ở đầu, rất giống với tình huống Dương Hiếu bị tấn công.

 

“Chúng ta, hình như đã bỏ sót một nghi phạm rồi.”

Bình Luận (0)
Comment