Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 110

Doãn Khê còn phải ghi lại lời khai chính thức, nên được nữ cảnh sát đưa xuống tầng dưới. Lăng Liệp cũng hội họp với Quý Trầm Giao, trao đổi những manh mối mình vừa thu thập được.

 

Quý Trầm Giao nói: “Tuy hôn lễ kéo dài đến bốn giờ sáng, nhưng sau hai giờ ba mươi phút, không ai còn nhìn thấy Lữ Đông Việt nữa. Lúc đó phần lớn khách khứa vẫn chưa rời đi, còn đông hơn cả lúc chúng ta về phòng hôm qua.”

 

Lăng Liệp: “Những người tham gia ‘Vạn quỷ tuần đảo’ đều đến cả ư?”

 

Quý Trầm Giao gật đầu: “Việc này rất khó xác minh, toàn bộ người trên đảo đều có khả năng gây án. Vào khoảng hơn một giờ, Lữ Đông Việt có nói với người của Kim Tượng Thụ rằng, anh ta không khỏe, muốn nghỉ ngơi, nhưng lúc đó quy trình hôn lễ vẫn chưa kết thúc, cấp trên bảo anh ta cố gắng thêm một chút. Đến hai giờ ba mươi phút, những phần cần cô dâu chú rể cùng xuất hiện cũng đã không còn, Kim Tượng Thụ mới cho anh ta về.”

 

Lăng Liệp: “Anh ta đi một mình à?”

 

Quý Trầm Giao: “Những người tôi hỏi đều nói vậy. Khi rời khỏi sảnh lớn, anh ta còn cầm theo một hộp bánh, người của Kim Tượng Thụ cho rằng chắc chắn anh ta đã về phòng. Nhưng vừa rồi tôi cùng chuyên viên khám nghiệm dấu vết hiện trường đến đó, trong phòng hoàn toàn không có dấu hiệu có người ở. Hôn lễ đốt rất nhiều pháo, còn đốt cả giấy tiền vàng mã, đế giày của Lữ Đông Việt chắc chắn dính những tro tàn này, nhưng trên thảm trong phòng lại không có. Chứng tỏ sau khi rời khỏi hiện trường hôn lễ, anh ta không hề quay lại phòng.”


 

“Vậy là có khả năng bị hại sau hai giờ ba mươi phút? Lữ Đông Việt không về phòng, rất có thể là đã hẹn trước với hung thủ, chủ động đến nơi không có camera, không có người. Sau khi hung thủ giết anh ta, đợi đến hơn bốn giờ khách khứa rời đi, mới đem đầu anh ta chôn dưới nhà giấy?” Lăng Liệp nghĩ đến cảnh tượng hỗn loạn trong đám cưới, hiếm khi nhíu mày, “Hung thủ hoàn toàn ẩn mình vào trong đám ‘yêu ma quỷ quái’ rồi.”

 

Quý Trầm Giao cũng lo lắng về điểm này nhất, “Xem sau khi tìm được thi thể có thể phát hiện thêm manh mối gì nữa không. Nếu Lữ Đông Việt chủ động rời đi, vậy ít nhất chứng tỏ hung thủ và Lữ Đông Việt có quen biết nhau. Còn ngôi nhà giấy kia…”

 

Lăng Liệp: “Rất giống với vụ án của Đàm Pháp Tân, trên đảo còn có tượng điêu khắc giấy của Đàm Pháp Tân. Cậu thấy đây là trùng hợp hay có liên quan?”


 

Đây không phải là một câu hỏi có thể trả lời ngay lập tức được, Quý Trầm Giao nói: “Hiện tại tôi không thể phán đoán được gì.”

 

Bây giờ Hoàng Dịch đang bận sứt đầu mẻ trán, rối như mớ bòng bong, vụ án của Tào Tín Tâm vẫn chưa có manh mối, mẹ của Tào Tín Tâm là Hứa Linh hôm qua được đưa đến cục cảnh sát thành phố để làm thủ tục nhận dạng và ký tên, bà còn chưa kịp nói mấy câu đã ngất xỉu vì quá đau buồn, bà ấy được đưa đến bệnh viện, đến giờ vẫn chưa thể thẩm vấn bình thường.

 

Mà Tiết Bân thì kiên quyết phủ nhận việc giết Tào Tín Tâm, còn có bạn là Uông Anh Chước làm chứng. Đội kỹ thuật đã kiểm tra lịch sử lên mạng và dòng tiền ngân hàng của cậu ta, không có động thái bất thường nào, nếu cậu ta mua chuộc hung thủ thì chỉ có thể là giao dịch trực tiếp. Nhưng sau khi về nước, phần lớn thời gian cậu ta ở cùng Tằng Xu và Uông Anh Chước, điều tra việc Lư Phi Tường bị oan, không có dấu hiệu mua chuộc hung thủ.


 

Tối qua Hoàng Dịch vừa lập một bảng điều tra các mối quan hệ của Tào Tín Tâm, định bắt đầu từ khoa của cậu ấy và bệnh viện cộng đồng nơi cậu ấy làm việc, kết quả là hôm nay trên đảo Phong Triều lại xảy ra một vụ án giết người kinh hoàng.

 

Thêm nhiều cảnh sát duy trì trị an, cảnh sát hình sự đến đảo Phong Triều, buổi chiều đến cả cảnh sát đặc nhiệm cũng đến, các tàu thuyền rời đảo đều bị phong tỏa tại bến tàu, các hoạt động cũng bị đình chỉ. Hoàng Dịch ngại ngùng nói với Lăng Liệp: “Thật sự xin lỗi, muốn các cậu được chơi một chuyến thoải mái, kết quả lại xảy ra chuyện này, haiz!”

 

Lăng Liệp thì không sao cả, dù là lên đảo nghỉ dưỡng hay điều tra phá án gì đối với hắn cũng đều là một trải nghiệm, nhân tiện hỏi tiến độ của vụ án Tào Tín Tâm.


 

Sắc mặt Hoàng Dịch rất khó coi. Lăng Liệp kể lại chuyện hôm qua đi phố Đông nghe ngóng được cho Hoàng Dịch nghe, phản ứng đầu tiên của Hoàng Dịch sau khi nghe xong là: “Tào Tín Tâm ở bên ngoài sống rất cẩn trọng, nhưng ở trên đảo lại khá là gây thù chuốc oán.”

 

Lăng Liệp nhướng mày, “Như vậy mà đã là gây thù chuốc oán rồi sao?”

 

Hoàng Dịch: “Tôi cũng xuất thân từ một vùng quê, thôn chúng tôi rất nghèo, ít đường ra, tôi học giỏi, thi đỗ vào trường cảnh sát, vốn tưởng rằng rất vẻ vang, làm rạng danh cho tổ tông, nhưng nghỉ phép về nhà rồi mới biết, rất nhiều người trong thôn nói xấu tôi, còn bắt nạt bố mẹ tôi. Thầy Lăng, anh không có trải nghiệm này, bị người cùng quê ghen ghét là một chuyện rất đáng sợ.”


 

Lăng Liệp hỏi: “Vậy bây giờ thì sao? Bố mẹ anh vẫn còn ở trong thôn à?”

 

Hoàng Dịch tức giận nói: “Sao có thể? Tôi vừa đứng vững gót chân được là đón bọn họ lên thành phố ngay. Tôi có bản lĩnh, không thể để bố mẹ tôi phải chịu ấm ức như vậy được!”

 

Lăng Liệp suy nghĩ, “Như vậy mới đúng.”

 

Hoàng Dịch ngẩn ra, “Cái gì mới đúng?”


 

“Tào Tín Tâm tuy không bằng bạn học, nhưng công việc ở bệnh viện cộng đồng cũng coi như ổn định, đợi sau khi cậu ấy tốt nghiệp, hẳn là còn có thể đổi công việc tốt hơn, cũng coi như là đứng vững gót chân được ở Phong Thành rồi?” Lăng Liệp nói: “Bố cậu ấy đã qua đời, trong nhà chỉ có một mình Hứa Linh, ở trên đảo làm mấy việc lặt vặt, sống khổ cực, tại sao cậu ấy không đón Hứa Linh lên thành phố? Anh cũng nói rồi đấy thôi, môi trường trưởng thành của hai người có chút giống nhau, lẽ nào cậu ấy chưa từng có ý định đón Hứa Linh đi sao?”

 

Hoàng Dịch nghĩ ngợi, “Khó nói lắm, Hứa Linh bây giờ không thể tiếp nhận thẩm vấn, có lẽ Tào Tín Tâm đã từng đề cập, nhưng Hứa Linh không đồng ý?”

 

“Vậy nếu không phải thì sao? Tâm lý của Tào Tín Tâm là gì?”


 

“Tào Tín Tâm có khó khăn? Hứa Linh không thể rời khỏi đảo Phong Triều?”

 

Lúc này, Quý Trầm Giao đi tới, Lăng Liệp vội vàng nói: “Đội trưởng Quý, tôi đang thảo luận vụ án của Tào Tín Tâm với phó đội trưởng Hoàng.”

 

Quý Trầm Giao có chút khó hiểu, đây là chuyện gì cần phải báo cáo sao?

 

Lăng Liệp ghé sát vào tai anh, “Là Hoàng Dịch hỏi tôi, không phải tôi chủ động xen vào vụ án của người ta đâu nhé.”


 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Hoàng Dịch nhìn thấy mà đỏ mặt, anh ta và vợ còn chưa từng cắn tai nhau thân mật như vậy trước mặt bao nhiêu người đâu.

 

Lăng Liệp vẫn đang nói nhỏ với Quý Trầm Giao, “Xin phép cậu, tôi sắp chính thức nhúng tay vào rồi đây.”

 

Tai Quý Trầm Giao bị hơi thở của hắn thổi vào vừa nóng vừa ngứa, quay đầu lại nhìn, Hoàng Dịch đang giơ ngón tay cái về phía họ – các cậu là nhất, lần sau tôi sẽ học theo với vợ tôi.


 

Quý Trầm Giao lại cạn lời.

 

Lăng Liệp xin phép xong, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, “Phó đội trưởng Hoàng, tôi và đội trưởng Quý đã thảo luận về vụ án của Tào Tín Tâm, cảm thấy rất có khả năng là cậu ấy bị giết người diệt khẩu.”

 

Hoàng Dịch mở to hai mắt, “Sao lại liên quan đến diệt khẩu rồi?”

 

“Bởi vì thời gian cậu ấy bị hại rất kỳ lạ, đúng vào lúc cậu ấy bị cảnh sát chú ý vì chuyện của Lư Phi Tường. Nếu cảnh sát tiến hành điều tra cậu ấy, có thể sẽ tra ra một số thứ mà một số người không muốn bị lộ.” Lăng Liệp nói: “Ở đây có thể chia thành hai hướng, một là Tào Tín Tâm vô tình nắm được điểm yếu nào đó của một số người, hai là cậu ấy đã tham gia vào một số chuyện.”

 

“Nếu là trường hợp sau thì có thể giải thích tại sao cậu ấy sống ổn định ở Phong Thành, mà Hứa Linh thì sống ở đảo khá vất vả, nhưng cậu ấy lại không đón Hứa Linh đến ở cùng. Bởi vì cậu ấy không thể.”

 

“Ngoài ra, kẻ sát nhân muốn đổ tội cho Tiết Bân, có thể phản ánh tâm lý thù ghét Tiết Bân của hắn ta. Bởi vì Tào Tín Tâm bị cảnh sát chú ý là do Tiết Bân và Tằng Xu đang điều tra cậu ấy. Giải quyết Tào Tín Tâm, nếu cảnh sát kém cỏi một chút thì có thể tống cả Tiết Bân vào tù. Lúc đó Tiết Bân và Tằng Xu tuy chỉ điều tra chuyện Tào Tín Tâm trộm cắp thời đại học, nhưng nếu bọn họ tiếp tục điều tra, biết đâu cũng có thể giải mã được bí mật của Tào Tín Tâm.”

 

Hoàng Dịch kích động nói: “Vậy theo các cậu, Tào Tín Tâm có khả năng vướng vào vấn đề gì?”

 

Lăng Liệp lại rất thành thật lắc đầu, “Cái này thì tôi không biết, nhưng điều tra theo hướng này, có thể sẽ tìm được một bước đột phá.”

 

Hoàng Dịch vừa cảm kích vừa có chút ngại ngùng, “Vậy thì, nếu các cậu không vội đi thì ở lại giúp tôi suy nghĩ về vụ án này, được không?”

 

Lăng Liệp liếc nhìn Quý Trầm Giao, Quý Trầm Giao nói: “Đó là điều nên làm mà.”

 

Hoàng Dịch thở phào nhẹ nhõm, “Các cậu ở đâu? Tôi sẽ đi gia hạn tiền phòng ngay!”

 

Ban đầu Quý Trầm Giao và Lăng Liệp đều không phản ứng kịp, mãi một lúc sau Lăng Liệp mới “A” lên một tiếng. Quý Trầm Giao: “Lại sao nữa?”

 

Lăng Liệp: “Hoàng Dịch có biết chúng ta ở phòng giường lớn hạng sang không?”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Khách sạn Nùng Hải, vì là hiện trường của vụ án nên hiện đã ngừng nhận phòng, trở thành địa điểm làm việc tạm thời của cảnh sát, nhiều phòng được dùng để tạm thời hạn chế việc đi lại của những người có liên quan. Hoàng Dịch đến quầy lễ tân mới được thông báo rằng, nhân viên cảnh sát không cần gia hạn. Anh ta thề rằng mình không cố ý hỏi Quý Trầm Giao và Lăng Liệp ở phòng nào, là do nhân viên lễ tân tự nói “phòng giường lớn hạng sang”.

 

Hoàng Dịch quay người lại, trong lòng lướt qua một câu thật lớn: Chà chà, khá lắm!

 

Đến tối muộn, tất cả nhân viên của Kim Tượng Thụ đều bị khống chế, bọn họ khai báo chi tiết kế hoạch, phương pháp “mời” khách đều giống với những gì Lăng Liệp nghe được từ chỗ Doãn Khê, đám cưới này hoàn toàn không có khách thật, từ đầu đến cuối đều là một vở kịch giả tạo.

 

Nhưng khi đối chiếu danh sách lời khai, Quý Trầm Giao lại phát hiện không có Ông Hà Cầu, người đã thao thao bất tuyệt trên boong tàu, hình như từ sáng đến giờ, không ai còn nhìn thấy cậu ta nữa.

 

Lăng Liệp gọi video cho Thẩm Duy, Thẩm Duy hiện đang bị tạm giam, để gọi được cuộc điện thoại này, Lăng Liệp cũng tốn không ít công sức.

 

Thẩm Duy: “Có chuyện gì sao?”

 

Lăng Liệp: “Ông có biết, anh trai ông được coi là tổ sư gia của nghề làm đồ tang lễ trên đảo Phong Triều không?”

 

Rõ ràng là Thẩm Duy rất sửng sốt vì câu hỏi này, ông nhìn chằm chằm vào Lăng Liệp trên màn hình, nửa ngày không có phản ứng gì.

 

Lăng Liệp miêu tả chi tiết cảnh tượng mình nhìn thấy trong buỗi lễ “Vạn quỷ tuần hành”, lại nói: “Người trên đảo hình như rất tôn trọng tay nghề và địa vị của Đàm Pháp Tân, nhưng đối với bản thân anh ta, hình như không được tôn trọng cho lắm.”

 

Nếu không thì đã không làm ra cái mặt người chết vừa xấu vừa quái dị để diễu hành.

 

“Ông đã điều tra mười bảy năm, hẳn là biết chuyện này chứ?”

 

Thẩm Duy dần dần bình tĩnh lại sau cú sốc, nhưng vẫn không nói gì. Ông cúi đầu, không rõ đang nghĩ gì. Một lúc sau, cuối cùng ông cũng lên tiếng: “Tôi không biết, tôi cứ tưởng không còn ai nhớ đến anh ấy nữa. Tôi cũng chưa từng đến đảo tham gia hoạt động. Biết rằng anh ấy không bị lãng quên, tôi cũng yên tâm rồi.”

 

Cuộc gọi không kéo dài quá lâu, Lăng Liệp nhìn màn hình đã tối đen, đột nhiên lẩm bẩm: “Ông biết. Tại sao ông lại nói dối?”

 

Quý Trầm Giao phát hiện, mỗi khi Lăng Liệp có vấn đề không hiểu thì rất thích xoay ghế, lẽ nào xoay cho đầu óc choáng váng thì có thể nảy ra ý tưởng sao? Anh nghe các đội viên của chi đội nói Lăng Liệp muốn mượn một phòng để nói chuyện với trại tạm giam, lúc anh tìm đến xem thì cuộc gọi đã kết thúc, Lăng Liệp đang ngồi co ro trên ghế, xoay như một con quay bị hỏng.

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Anh bước tới, giữ lưng ghế lại, tiếng xoay của ghế dừng lại, liền nghe thấy Lăng Liệp đang lẩm bẩm.

 

Quý Trầm Giao: “Lại học được câu thần chú mới gì vậy, để tôi học với?”

 

Lăng Liệp ngẩng đầu nhìn Quý Trầm Giao, ánh mắt mông lung, như một kẻ ngốc – Quý Trầm Giao bình phẩm.

 

Một lúc sau, Lăng Liệp mới tập trung ánh nhìn, “Cậu lại mỉa mai tôi.”

 

Quý Trầm Giao không nhịn được táy máy, xoa đầu Lăng Liệp, “Anh mỉa mai tôi còn ít sao? Lẩm bẩm cái gì?”

 

Lăng Liệp nhảy xuống khỏi ghế xoay, không giẫm vào giày, bắt đầu tìm kiếm khắp nơi, “Ơ giày tôi đâu rồi?”

 

Đây là một phòng quản lý của khách sạn, rộng vài mét vuông, Quý Trầm Giao nhìn xem, Lăng Liệp đúng là nhân tài, người thì ngồi cạnh bàn máy tính, mà một chiếc giày thì bay đến bên cửa sổ, một chiếc khác lại bay đến cửa nhà vệ sinh.

 

Anh đá giày về cho Lăng Liệp, trêu chọc: “Thích xoay như vậy, lần sau lắp cho anh một cái vòng quay ngựa gỗ nhé.”

 

Anh vốn chỉ trêu chọc Lăng Liệp một chút, không ngờ Lăng Liệp lại kinh ngạc: “Thật sao? Đây là ý tưởng của tổng tài bá đạo nào vậy?”

 

Quý Trầm Giao: “…” Giả đấy.

 

Lăng Liệp mang giày vào, Quý Trầm Giao hỏi: “Anh gọi cho trại tạm giam có việc gì?”

 

“Không phải chúng ta đã nhìn thấy đồ thủ công bằng giấy của Đàm Pháp Tân rồi sao? Đàm Pháp Tân ở đây được coi là tổ sư gia của nghề làm đồ tang lễ, mọi người tôn sùng anh ta nhưng lại không hoàn toàn tôn sùng, cậu nói xem, Thẩm Duy có biết không?”

 

Quý Trầm Giao nghĩ ngợi, “Ông ấy hẳn là biết. Mười bảy năm nay ông ấy đều xoay quanh anh trai mình, ở đâu có bất kỳ động tĩnh gì cũng đều là manh mối, ông ấy nhất định sẽ truy tìm.”

 

Lăng Liệp gật đầu, “Tôi cũng nghĩ như vậy, cho dù ông ấy chưa từng đến đảo Phong Triều, hoạt động ‘Vạn quỷ tuần đảo’ làm rầm rộ như vậy, ông ấy lại ở ngay Phong Thành, rất dễ nhìn thấy ảnh Đàm Pháp Tân do người khác chụp. Nếu tôi là ông ấy, tôi nhất định sẽ lên đảo tìm hiểu xem – rốt cuộc là ai còn tưởng nhớ anh trai tôi, lại làm anh trai tôi thành ra hình ảnh mang đậm nét ‘âm phủ’ như vậy? Thế nhưng mấy năm ông ấy nay căn bản không hề lên đảo Phong Triều.”

 

“Tôi cho ông ấy xem ảnh, ông ấy chỉ liếc qua một cái, rồi không nhìn nữa, có lẽ cũng cảm thấy không thoải mái, nhưng ông ấy không hề tức giận, cảm xúc rất bình ổn. Cảm giác này chính là, ông ấy đã xem qua từ lâu, đã từng tức giận, nhưng giờ đã không còn quan tâm nữa. Tôi lại hỏi ông ấy cảm thấy thế nào khi biết Đàm Pháp Tân được coi là tổ sư gia của nghề, ông ấy nói mình rất vui vì còn có người còn nhớ đến Đàm Pháp Tân.”

 

Quý Trầm Giao cau mày, “Ông ấy đang qua loa, đây không phải là lời thật lòng của ông ấy, ông ấy muốn tách mình ra khỏi chuyện ở đảo Phong Triều.”

 

Lăng Liệp vừa mang giày xong, lại muốn co ro trên ghế xoay, bị Quý Trầm Giao kéo xuống.

 

Quý Trầm Giao mặt không biểu cảm: “Có phải không xoay thì sẽ không suy nghĩ được không?”

 

Đương nhiên là Lăng Liệp không phải, chẳng qua là một số động vật nhỏ thích tìm niềm vui cho mình mà thôi, “Động cơ của ông ấy là gì? Ông ấy đã thừa nhận việc dẫn dụ Lư Phi Tường phạm tội, cũng đã đạt được mục đích vạch trần tội ác của Phó Thuận An và Trần Hương Lý. Thế tại sao nhất định phải che giấu việc mình biết Đàm Pháp Tân được người trên đảo tôn thờ làm tổ sư gia?”

 

Quý Trầm Giao đi đến bên cửa sổ, căn phòng này hướng ra đại lộ phía Tây, lúc này đã là chạng vạng, một ngày trước, con đường này tấp nập du khách hân hoan, chờ đợi sự cuồng nhiệt sau khi màn đêm buông xuống.

 

Bây giờ trên phố tuy cũng có du khách, nhưng đều không hóa trang, phần lớn là nhân viên đội trị an duy trì an ninh trật tự, một số đạo cụ bị vứt bừa bãi trên mặt đất, vòng hoa bị xé nát, cờ chiêu hồn rải rác khắp nơi, nhìn lâu có chút khó chịu.

 

Quý Trầm Giao nói: “Có lẽ ông ấy sợ hãi hòn đảo này, nên cố ý tránh né.”

 

Lăng Liệp: “Hòn đảo này có gì đáng sợ? Từ nhỏ ông ấy đã lớn lên trong xưởng làm đồ tang ma, ma quỷ thần thánh căn bản không dọa được ông ta. Trừ khi….”

 

“Hửm?”

 

“Trừ khi trên hòn đảo này còn có bí mật mà chúng ta không biết.”

 

Quý Trầm Giao đột nhiên nghĩ đến Ông Hà Cầu không tìm thấy, người thanh niên mặc áo sơ mi trắng có chút kỳ quặc đó đã nói với một số người khác trên boong tàu rằng, trên đảo có bí mật.

 

Lăng Liệp: “Ông Hà Cầu? Người đó có chút thú vị. Giả làm người thân xa của Lữ Đông Việt, nhưng cậu ta không giống những người khác trà trộn vào đám cưới, người khác quan tâm đến bản thân đám cưới theo kiểu ‘âm phủ’, còn cậu ta thì hình như chỉ quan tâm đến Lữ Đông Việt.”

 

Quý Trầm Giao: “Tôi sẽ đi điều tra về người này.”

 

Chi đội cảnh sát đã hoàn thành việc đăng ký một nửa số người trên đảo, không có Ông Hà Cầu, hoặc là cậu ta ở trong nửa còn lại, hoặc là cậu ta cố ý trốn tránh việc điều tra. Quý Trầm Giao cho rằng là trường hợp sau, bởi vì theo tính cách của Ông Hà Cầu, cậu ta hẳn là sau khi biết chuyện xảy ra sẽ đến khách sạn Nùng Hải để nghe ngóng, mà những người như vậy là những người bị thẩm vấn đầu tiên.

 

Hoàng Dịch phái một đội viên đến giúp Quý Trầm Giao, đi đến từng khách sạn hỏi xem có vị khách nào tên là Ông Hà Cầu hay không. Quý Trầm Giao có chút lo lắng Ông Hà Cầu dùng tên giả, như vậy thì phải thông qua camera để xác định, lại sẽ tốn gấp đôi thời gian.

 

Nhưng cậu ta lại không dùng tên giả, nơi ở ngay cách Nùng Hải khoảng một trăm mét, là một homestay quy mô không lớn.

 

Trong hệ thống đăng ký homestay có thông tin thân phận của Ông Hà Cầu, hai mươi sáu tuổi, đến từ thành phố Hoàng Danh.

 

Thành phố Hoàng Danh là một thành phố nhỏ ở phía Đông Nam, Quý Trầm Giao mở bản đồ ra, phát hiện thành phố Hoàng Danh và quê hương của Doãn Khê là thành phố Lâm Vân nằm cạnh nhau, có tính tương tác về mặt kinh tế rất cao.

 

Lữ Đông Việt và Doãn Khê kết hôn giả, bây giờ Lữ Đông Việt đã chết, Ông Hà Cầu có hành vi kỳ quặc lại mất tích, Doãn Khê và Ông Hà Cầu về cơ bản là đến từ cùng một nơi. Chẳng lẽ Doãn Khê và Ông Hà Cầu có liên quan gì đến nhau?

 

Lúc này Hoàng Dịch gọi điện thoại tới, “Đội trưởng Quý, có thời gian đến họp một chút không? Chúng tôi đã điều tra được một số thông tin về lai lịch của Lữ Đông Việt.”

 

Đêm khuya, tại đồn cảnh sát duy nhất trên đảo chật kín các đội viên đội trị an, cảnh sát đặc nhiệm, cảnh sát hình sự đến từ thành phố, một bộ phận cảnh sát hình sự đang họp trong một phòng họp, trên máy chiếu treo ảnh của Lữ Đông Việt khi còn sống.

 

“Lữ Đông Việt đến Phong Thành hai năm, học được giọng địa phương Phong Thành rất chuẩn, anh ta gặp ai cũng nói mình là người nông thôn ở vùng ngoại ô Phong Thành, trình độ chỉ mới học hết trung học cơ sở, đến thành phố làm công kiếm sống. Nhưng chúng tôi điều tra ra được, bằng trung học của anh ta là giả, anh ta cũng không phải là người ở đây. Quê của anh ta ở thành phố Hoàng Danh phía Đông Nam.”

 

Nghe đến đây, đồng tử của Quý Trầm Giao co rút lại.

 

“Người của chúng tôi còn chưa kịp đến đó, nhờ đơn vị bạn ở thành phố Hoàng Danh điều tra được, Lữ Đông Việt học ở trường đại học tốt nhất thành phố Hoàng Danh, Học viện Kỹ thuật Hoàng Danh. Gia đình anh ta rất bình thường, bố mẹ đều là công nhân, mẹ đã qua đời, bố vẫn còn. Nhưng không biết vì lý do gì, mấy năm nay hình như anh ta không về nhà, chúng tôi tra thông tin liên lạc và dòng tiền ngân hàng, anh ta cũng không có qua lại với bố của mình.”

 

Hoàng Dịch cau mày, “Lữ Đông Việt đã có bằng đại học, lại còn học ngành kỹ thuật, tại sao phải tha hương cầu thực, đến Phong Thành giả đáng thương? Từng nghe nói làm giả bằng tốt nghiệp đại học, chứ chưa từng nghe nói làm giả bằng tốt nghiệp trung học bao giờ.”

 

Lăng Liệp: “Tha hương cầu thực? Những kẻ phạm tội thường thích tha hương cầu thực.”

 

Cả phòng họp im lặng, Hoàng Dịch nói: “Chẳng lẽ Lữ Đông Việt này ở thành phố Hoàng Danh đã gây án? Mà cảnh sát Hoàng Danh lại không điều tra ra?”

 

Quý Trầm Giao: “Cũng có khả năng là trốn tránh kẻ thù. Tôi có một điểm muốn nói ra – Ông Hà Cầu mà tôi vẫn đang tìm kiếm cũng đến từ thành phố Hoàng Danh giống như Lữ Đông Việt, còn có, Doãn Khê ở ngay thành phố bên cạnh bọn họ, trong mô hình kinh tế song thành, có thể coi như là đến từ cùng một thành phố.”

 

Sắc mặt Hoàng Dịch càng thêm ngưng trọng, hận không thể lập tức tự mình đến thành phố Hoàng Danh. Nhưng khi suy nghĩ kỹ càng, anh ta cử đội phó của mình dẫn theo vài người đi ngay trong đêm, đến thành phố Hoàng Danh điều tra rõ lai lịch của Ông Hà Cầu và Lữ Đông Việt.

 

Lăng Liệp nói: “Tôi muốn nói chuyện với người của Kim Tượng Thụ.”

 

Hoàng Dịch nhìn đồng hồ, có chút khó xử, “Xem bản ghi lời khai được không?”

 

Sau khi chi đội đến đảo Phong Triều, những người bị khống chế sớm nhất chính là người của Kim Tượng Thụ, đều đã ghi lời khai. Bây giờ đã quá muộn, không phải là không thể để Lăng Liệp gặp bọn họ, chỉ là Kim Tượng Thụ là công ty marketing, về khoản xào nấu, chơi chữ, cảnh sát căn bản không phải là đối thủ của bọn họ. Sau này nếu bọn họ lấy chuyện “Cục cảnh sát thành phố thẩm vấn thâu đêm, không cho nhân chứng nghỉ ngơi” để làm ầm ĩ, cảnh sát lại phải đối mặt với khủng hoảng dư luận.

 

Lăng Liệp sảng khoái đồng ý, “Sáng mai cũng được.”

 

Cuộc họp kết thúc, các đội viên tản ra, Hoàng Dịch ở lại gọi video cho cộng sự đang ở lại Phong Thành.

 

Hai vụ án của Tào Tín Tâm và Lữ Đông Việt khiến anh ta thực sự không thể phân thân, bận rộn cả ngày mới có thời gian hỏi thăm tình hình vụ án của Tào Tín Tâm. Ban ngày anh ta có được manh mối từ chỗ Lăng Liệp, việc điều tra khả năng phạm tội của Tào Tín Tâm, giao cho cộng sự, nửa ngày vẫn chưa điều tra ra được manh mối gì quan trọng, nhưng cộng sự nói, buổi tối đã đến gặp Hứa Linh.

 

Quý Trầm Giao và Lăng Liệp đã đi đến cửa, Lăng Liệp ngáp được một nửa, đột nhiên kéo Quý Trầm Giao, hai người lại quay lại bên cạnh Hoàng Dịch.

 

Hoàng Dịch vội vàng hỏi: “Bà ấy nói gì?”

 

Hai mắt cộng sự của anh ta như gấu trúc, cũng rất mệt mỏi, “Người mẹ này không giống như tôi tưởng tượng.”

 

Lăng Liệp xen vào: “Bà ta không chịu nói gì?”

 

Cộng sự ngẩn ra, “Thầy Lăng và đội trưởng Quý cũng ở đây à. Là thế này, khi chúng tôi đưa Hứa Linh đến bệnh viện, cứ tưởng bà ấy quá đau buồn mà ngất xỉu, dù sao thì bà ấy và Tào Tín Tâm cũng là hai mẹ con nương tựa vào nhau, bây giờ người thân duy nhất không còn, dù đau buồn thế nào cũng có thể hiểu được. Bác sĩ cũng dặn dò như vậy, cho nên sau này khi bà ấy tỉnh lại, chúng tôi cũng không lập tức đến hỏi bà ấy ngay. Hôm nay tôi cảm thấy không thể trì hoãn thêm nữa, những gì cần hỏi vẫn phải hỏi, nhưng khi gặp bà ấy thì lại cảm thấy không đúng.”

 

Vẻ mặt cộng sự đầy nghi hoặc, cố gắng nói rõ cảm giác của mình, “Anh Dịch biết đấy, tôi tiếp xúc với không ít người nhà của nạn nhân rồi, phản ứng phổ biến nhất của bọn họ chính là cực kỳ đau buồn, cực kỳ kích động, một thời gian sau, khi bình tĩnh chiếm ưu thế, sẽ yêu cầu chúng ta nhất định phải bắt được hung thủ. Nhưng Hứa Linh không phải, tôi thấy bà ấy bây giờ cũng bình tĩnh không ít, nhưng tôi hỏi bà ấy về chuyện của Tào Tín Tâm, đặc biệt là công việc sau khi tốt nghiệp đại học, bà ấy lại không chịu nói gì cả. Chuyện này quá kỳ lạ, chúng ta cần càng nhiều manh mối để phá án càng tốt, nhưng hình như bà ấy lại không muốn chúng ta phá án.”

 

Lăng Liệp dùng khuỷu tay huých Hoàng Dịch, “Điều này có phải chứng tỏ, Hứa Linh cũng biết con trai mình có vấn đề không? Hoặc là bản thân bà ấy cũng có vấn đề, Tào Tín Tâm chết thì chết, bà ấy không thể để cảnh sát tìm ra chân tướng.”

 

Hoàng Dịch lập tức nổi da gà, cảm thấy toàn bộ đảo Phong Triều đều chìm trong sương mù đen tối, sương mù lan đến Phong Thành, bao trùm cả Tào Tín Tâm, Tiết Bân, Lư Phi Tường, Thẩm Duy.

 

Những vụ án này chồng chéo lên nhau, vượt xa những vụ án mạng từng xảy ra ở Phong Thành.

 

Quý Trầm Giao kéo Lăng Liệp ra sau lưng mình, Lăng Liệp lảo đảo “ô ô ô” kêu lên. Dù sao Quý Trầm Giao cũng là đội trưởng đội trọng án của một thành phố lớn, đối phó với những vụ án như mạng nhện này có kinh nghiệm rất phong phú, anh nói với Hoàng Dịch: “Đội trưởng Hoàng, anh không thể rối, lúc mới nhận vụ án, manh mối hỗn loạn, điều tra rõ ràng từng cái một, cái nào cần loại bỏ thì loại bỏ, cái nào cần đẩy mạnh thì đẩy mạnh, chân tướng tự nhiên sẽ lộ ra.”

 

Hoàng Dịch vỗ mạnh vào mặt mình, khiến Lăng Liệp giật mình, nhỏ giọng nói: “Đánh gì cũng không được đánh vào mặt mình chứ.”

 

“Đội trưởng Quý, ngày mai tôi về Phong Thành một chuyến, chuyện trên đảo tạm thời nhờ các cậu.” Hoàng Dịch nói.

 

Quý Trầm Giao gật đầu: “Luôn giữ liên lạc bất cứ lúc nào.”

 

Một ngày vất vả, đã quá nửa đêm, Quý Trầm Giao và Lăng Liệp mới về đến khách sạn, trên phố vẫn có người ra ngoài làm “Tiểu quỷ tuần đảo”, lý do là cảnh sát không cho bọn họ về, không thể không cho bọn họ tìm niềm vui. Vì sự hòa hợp giữa cảnh sát và người dân, các đội viên duy trì an ninh trật tự không xua đuổi, chỉ vất vả duy trì trật tự.

 

Lăng Liệp như hồn ma bay ra từ nhà vệ sinh, nhìn là biết sắp bám vào người Quý Trầm Giao, Quý Trầm Giao lập tức né tránh, nhưng mặt vẫn bị Lăng Liệp vỗ hai cái.

 

Quý Trầm Giao phẫn nộ đẩy người ra, “Tắm xong anh còn uống nhầm thuốc à?”

 

Lăng Liệp ngã sõng soài trên giường, giơ hai tay, “Đây không phải là nghi thức của các đội trưởng các cậu sao?”

 

Quý Trầm Giao: “Nghi thức gì? Bị ma sờ mặt à?”

 

Lăng Liệp: “Xem ra cậu không có chí tiến thủ bằng Hoàng Dịch.”

 

“???”

 

“Vụ án điều tra cả ngày không có tiến triển gì, anh ta còn tự tát vào mặt mình. Tôi cũng giúp cậu tát mấy cái nhé.”

 

Quý Trầm Giao nghĩ lại, đó đâu phải là Hoàng Dịch tự tát vào mặt, rõ ràng là quá buồn ngủ, tự làm cho mình tỉnh táo! Tên họ Lăng này thuần túy là ngứa tay thôi!

 

Lăng Liệp sợ bị đánh trả, lăn vào trong chăn, cuộn mình lại. Quý Trầm Giao nhìn mà buồn cười, còn biết mình đuối lý, anh cần gì phải đánh nhau với Lăng Liệp?

 

Nhiệm vụ ngày mai rất nặng nề, Quý Trầm Giao nằm xuống chuẩn bị ngủ, chăn bị cuộn đi thì thôi, dù sao thời tiết này không đắp cũng được. Nhưng Lăng Liệp xoay người, chống cằm, “Tiểu Quý, lại trò chuyện đi.”

Bình Luận (0)
Comment