Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 108

“Ha ha ha, xin lỗi.” Chàng thanh niên lấy giấy ăn ra đưa cho Lăng Liệp, “Xin lỗi, hai người không muốn ồn ào đúng không? Tôi không nói nữa. Chỉ là thấy hai người rất giống… cho nên mới…”

 

Lăng Liệp tiếc nuối nhìn ly nước ép dưa hấu bị đổ, nhưng dù có kinh ngạc thì hắn cũng không hề tỏ ra khó xử như Quý Trầm Giao, bèn hỏi: “Sao cơ, còn có người đến hòn đảo này để hưởng tuần trăng mật à? Nghe có vẻ không được may mắn lắm nhỉ?”

 

Chàng thanh niên cười nói: “Không chỉ thế đâu, còn có người tổ chức hôn lễ ở đây nữa, tôi đến đây là để dự đám cưới.”

 

Quý Trầm Giao hơi nhíu mày, tổ chức đám cưới trên một hòn đảo tràn ngập tín ngưỡng quỷ thần và văn hóa tang ma ư? Anh nghĩ ngay đến một danh từ đầy tội ác.

 

“Ý cậu là đang nói đến cái loại hôn lễ đào mộ cô gái lên rồi gả cho người đàn ông đó hả?”

 

Chàng thanh niên kinh ngạc, “Anh bạn à, anh nghĩ nhiều quá rồi, phạm pháp đấy! Chúng ta đang sống trong xã hội pháp trị mà, nhận thức pháp luật của anh cần phải nâng cao hơn nữa mới được.”

 

Quý Trầm Giao: “…” Anh là một cảnh sát hình sự đấy, vậy mà lại bị người khác chê là cần nâng cao nhận thức pháp luật?


 

Lăng Liệp nhịn cười, vỗ vai Quý Trầm Giao, hỏi chàng thanh niên kia: “Vậy cậu nói là hôn lễ gì?”

 

“Chính là kiểu mô phỏng Âm Tào Địa Phủ ấy? Cặp đôi kia đều là những người yêu thích văn hóa quỷ thần, muốn tổ chức một đám cưới lấy cảm hứng từ Địa Phủ. Vừa hay bây giờ không phải đang có ‘Vạn Quỷ Tuần Đảo’ sao? Cũng có chút ý nghĩa ‘Vạn quỷ triều bái’.”

 

Quý Trầm Giao nghe mà cau mày, thực sự không thể hiểu nổi. Giới trẻ bây giờ không thích tuân theo những quy tắc cũ của thế hệ trước, luôn thích làm những điều mới lạ, nhưng kết hôn ở Âm Tào Địa Phủ thì anh quả thực chưa từng thấy. Mặc dù là một người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, nhưng anh vẫn cảm thấy làm những trò như vậy có chút rợn người.


 

Nhưng bên cạnh, Lăng Liệp đã bắt chuyện với chàng thanh niên. Chàng thanh niên tên đó tên là Ông Hà Cầu, không biết bố mẹ nghĩ sao mà lại đặt cho cậu ta cái tên như vậy nữa, là muốn hà khắc cầu cạnh điều gì chứ?

 

Quý Trầm Giao im lặng lắng nghe hai người trò chuyện, Ông Hà Cầu nói người tổ chức đám cưới là họ hàng xa của cậu ta, bình thường không có qua lại nhiều, người ta mời bố mẹ cậu ta, nhưng bố mẹ không đến được, nên cử cậu ta đến đưa tiền mừng. Lại nói địa điểm tổ chức đám cưới là ở khách sạn Nùng Hải, nghe nói là một trong những khách sạn tốt nhất trên đảo Phong Triều.

 

Quý Trầm Giao nghe xong, cái tên này hình như có hơi quen, anh lấy vé trọn gói ra xem, ồ, hóa ra là khách sạn mà Hoàng Dịch đã sắp xếp cho anh và Lăng Liệp.


 

Anh có chút cạn lời, khách sạn tổ chức đám cưới đều ồn ào náo nhiệt, đặc biệt là đám cưới “Âm Phủ” này còn tổ chức vào buổi tối. Tối qua anh ngủ không ngon, còn muốn lên đảo để ngủ một giấc thật ngon, không ngờ lại gặp phải chuyện này.

 

Lăng Liệp lại rất hào hứng: “Thật trùng hợp, chúng tôi cũng ở Nùng Hải.”

 

Hai mắt Ông Hà Cầu sáng lên: “Ôi! Vậy chắc chắn hai người đã đặt vé từ sớm rồi, tôi nghe nói Nùng Hải rất khó đặt, người thân của tôi muốn bao trọn cả khách sạn, nhưng không được, chỉ đặt được mười mấy phòng, tôi còn không được ở nữa, dự đám cưới xong còn phải đến khách sạn khác ở.”


 

Quý Trầm Giao nghĩ thầm, khách sạn này thật sáng suốt, ít nhất còn giữ lại được chút dương khí.

 

Ông Hà Cầu lại nói với Lăng Liệp: “Vậy hai người cũng đến dự đám cưới đi, chỉ cần xuống lầu là được.”

 

Quý Trầm Giao: “Cảm ơn, không…”

 

Lăng Liệp: “Được thôi!”


 

Quý Trầm Giao nhìn hắn một cái, “…”

 

Lăng Liệp tự động bỏ qua sự phản đối của Quý Trầm Giao, đơn phương hẹn với Ông Hà Cầu, lại nói chuyện thêm một lúc, thuyền du lịch bắt đầu phát thông báo sắp cập bến, nơi giao nhau giữa bầu trời xanh và nước biển, một hòn đảo hùng vĩ hiện ra.

 

Du khách lại trở nên phấn khích, đổ xô ra boong tàu chụp ảnh, Ông Hà Cầu bị chen lấn ra ngoài, nhe hàm răng trắng bóc vẫy tay với Lăng Liệp: “Không gặp không về nhé!”


 

Lăng Liệp cũng vẫy tay: “Được!”

 

Quý Trầm Giao im lặng nắm lấy tay Lăng Liệp, kéo xuống.

 

Lăng Liệp: “Ái chà!”

 

Quý Trầm Giao: “?” Anh có dùng sức mạnh lắm đâu? Đáng để kêu lên một tiếng ái chà như vậy sao?


 

Lăng Liệp: “Giữa thanh thiên bạch nhật, có người lại muốn nắm tay người khác.”

 

Quý Trầm Giao giật giật khóe mắt, “Có người còn có thể nói chuyện “âm dương quái khí” hơn nữa đấy.”

 

Lăng Liệp rất đồng tình gật đầu, “Đúng vậy, dù sao cũng sắp đến đảo ‘Âm Phủ’, không làm một ‘Âm Dương Nhân’ thì có lỗi với tấm vé tàu này quá.”

 

Quý Trầm Giao bỏ lại “Âm Dương Nhân”, quay người bỏ đi. “Âm Dương Nhân” cười đuổi theo sau, còn cố tình chọc tức: “Tiểu Quý, đối với những điều chúng ta không quen thuộc, chúng ta phải học cách thấu hiểu.”


 

Quý Trầm Giao còn lạ gì mấy trò tính toán của hắn, anh cười khẩy: “Không phải anh chỉ muốn kéo tôi đến cái đám cưới kia sao?”

 

“Chậc, cậu lúc nào cũng vậy, không thích thì không chịu tìm hiểu.”

 

“Lúc nào?”

 

“Tôi thích bánh bao nước sốt thịt nên mới đi làm ở nhà trẻ. Lúc đó cậu vừa nghe xong, trên mặt viết đầy chữ: Người này đang nói dối!”


 

“…”

 

Lăng Liệp nói một cách đầy ẩn ý, còn chắp tay sau lưng, giống như ông bác bảo vệ ở khu nhà, “Cậu xem cậu kìa, nói cậu vài câu cậu lại không vui rồi.”

 

Quý Trầm Giao vốn không hề không vui, lúc này lại bị dáng vẻ làm bộ làm tịch của Lăng Liệp chọc cười, anh xoa đầu Lăng Liệp, “Năm đó đáng lẽ không nên cho anh ăn cánh gà, để anh chết đói luôn cho rồi.”

 

Lúc lên thuyền, du khách chen chúc, ai cũng muốn tranh lên đầu, lúc xuống thuyền lại càng hăng hái hơn, cứ như thể muốn chiếm lấy bãi biển. Quý Trầm Giao và Lăng Liệp đi sau cùng, thong thả xuống thuyền. Người khác hành lý nhiều, còn họ cộng lại chỉ có một túi du lịch xách tay, Quý Trầm Giao xách.

 

Bến tàu được xây dựng rất phù hợp với phong cách đặc trưng mang đậm nét “Âm Phủ”, cầu gỗ mục nát, còn có một nhóm “Mạnh Bà” đang phát “Canh Mạnh Bà” cho du khách. Ban đầu “Mạnh Bà” chỉ có một người, nhưng vào mùa cao điểm du khách quá đông, nên có cả một nhóm.

 

Toàn bộ du khách trên thuyền này đều đi qua bến tàu, “Canh Mạnh Bà” cơ bản đã phát hết, Lăng Liệp hào hứng chạy đến xem, “Mạnh Bà” ngượng ngùng nói: “Xin lỗi hai vị, canh chỉ còn lại chút ít ở đáy, không tiện đưa cho khách, hay là hai vị lấy hai lon đồ uống thay thế nhé?”

 

Cái gọi là “Canh Mạnh Bà” thực ra là chè đậu xanh và nước chanh mật ong, được đựng trong cốc trà sữa đóng kín, du khách đi qua “Cầu Nại Hà” làm màu, rồi lấy một cốc. Mặc dù giống như trò chơi trẻ con, chè đậu xanh vì là miễn phí nên rất loãng, nước chanh lại càng nhạt, nhưng du khách lần đầu đến, đều cảm thấy mới lạ, không ai chê bai.

 

Lăng Liệp nghe nói không còn, có chút thất vọng, hỏi: “Đồ thay thế là gì?”

 

“Mạnh Bà” lấy từ dưới xe đẩy ra hai lon Coca-Cola, cười đến mức nếp nhăn hằn rõ trên mặt, “Làm cho có lệ thôi, làm cho có lệ thôi.”

 

Quý Trầm Giao thà uống Coca-Cola, anh nhận lấy rồi gọi Lăng Liệp, “Đi thôi.”

 

Mặt trời đang lên cao, trên bến tàu đỗ không ít xe kéo của “Ngưu Đầu Mã Diện” – thực ra là xe đạp ba bánh, được trang trí đầu trâu và đầu ngựa, chất lượng kém, thực sự rất đúng chất “Âm Phủ”, may mà có cái mái che, ít nhất cũng không bị nắng.

 

Quý Trầm Giao quét mã mở khóa một chiếc, bảo Lăng Liệp mang hành lý ngồi phía sau, gọi mấy tiếng mà không thấy ai trả lời, anh còn tưởng Lăng Liệp lại chạy đi đâu xem náo nhiệt rồi, quay đầu lại nhìn, Lăng Liệp không phải đang đứng cách anh năm mét đó sao?

 

Dưới ánh mặt trời, Lăng Liệp mặc áo sơ mi trắng, trắng đến kỳ lạ, giống như có thể phát sáng, hai tay cầm lon nước, nhìn anh, nhưng vẻ mặt lại ngơ ngác mờ mịt.

 

Quý Trầm Giao không thể không thừa nhận, Lăng Liệp tuy có hơi thiếu đòn, nhưng vẻ ngoài này thì không có gì để chê, lúc không cười cợt nhả trông vừa đẹp vừa ngây thơ, đặc biệt là khi lộ ra ánh mắt ngây thơ vô số tội như bây giờ, khiến người ta không nhịn được mà… muốn thương xót.

 

Nhưng Quý Trầm Giao đã bị hắn đầu độc nặng rồi, anh nhanh chóng nhận ra – lại muốn giở trò gì đây!

 

Cuối cùng Lăng Liệp cũng lên tiếng, giọng nói có chút phiêu diêu, “Cậu… đang gọi tôi sao?”

 

Quý Trầm Giao: “…” Thật là hết nói nổi!

 

Lăng Liệp lại hỏi: “Tôi là ai? Cậu là ai?”

 

Quý Trầm Giao có bệnh mới đứng dưới ánh mặt trời này diễn kịch cùng Lăng Liệp, anh vội vàng kéo người lại, ném lên ghế sau. Lăng Liệp vẫn dùng ánh mắt ngây thơ đó nhìn anh, nói: “Cậu muốn đưa tôi đi đâu? Tại sao tôi không nhớ gì cả?”

 

Quý Trầm Giao nhìn lon nước của hắn, nghiến răng: “Bởi vì anh đã uống ‘Canh Mạnh Bà’ đó!”

 

Lăng Liệp nhíu mày khổ sở, còn ấn vào huyệt thái dương, kỹ năng diễn xuất đạt đến mức thượng thừa, mười điểm, “Vậy cậu là ai?”

 

Quý Trầm Giao: “Tôi là bố của anh.” Anh diễn đi, cứ tiếp tục diễn đi!

 

Quả nhiên, Lăng Liệp đã từng bị dính đòn nên không nói gì nữa, ngoan ngoãn ngồi ở ghế sau. Quý Trầm Giao đợi hắn phản kích, kết quả đạp xe được nửa đường, lại nghe hắn nói: “Tiểu Quý, cậu là người không tử tế, lợi dụng lúc lãnh đạo mất trí nhớ để chiếm tiện nghi của lãnh đạo.”

 

Quý Trầm Giao: “Ồ, hiệu quả của ‘Canh Mạnh Bà’ này không tốt lắm nhỉ, nhanh như vậy đã tỉnh rồi?”

 

Lăng Liệp: “Ừm, đã ghi vào sổ nhỏ một lỗi cho Tiểu Quý, lạm dụng quyền lực, làm bố của quần chúng.”

 

“…”

 

Đảo Phong Triều rất rộng, Quý Trầm Giao đạp xe theo biển chỉ đường, không khí tràn ngập mùi gió biển bị ánh nắng thiêu đốt, gió biển thổi lâu, đến chỗ râm mát, liền cảm thấy mát rượi, rất thoải mái.

 

Nhưng Quý Trầm Giao không lưu luyến sự thoải mái này, chỉ muốn nhanh chóng đến khách sạn nghỉ ngơi.

 

Vì tính chất đặc biệt của hoạt động, sau khi hoàng hôn thì trên đảo mới trở nên náo nhiệt, ban ngày cơ bản không có hoạt động gì, chỉ có những du khách mới đến đi dạo xung quanh, những du khách đã ở lại một ngày trở lên hầu như đều đang ngủ bù. Quý Trầm Giao định tranh thủ ban ngày yên tĩnh để ngủ, nếu không một khi đến tối, sẽ không có thời gian ngủ nữa.

 

Gần đến khu phố Tây tập trung du khách, các quầy hàng xung quanh dần dần nhiều lên, khách sạn Nùng Hải ở ngay cuối phố Tây, có một bãi biển riêng. Lúc xuống xe, Lăng Liệp lại “mất trí nhớ”, “Chúng ta đang đi đâu đây?”

 

Quý Trầm Giao đầu óc choáng váng, thiếu ngủ khiến đầu óc anh có chút chậm chạp, cãi nhau với Lăng Liệp lại quá tốn sức, dứt khoát nắm lấy tay Lăng Liệp, trực tiếp đi về phía quầy lễ tân của khách sạn.

 

Trong sảnh có không ít người, thấy hai người đàn ông có vẻ ngoài tuấn tú nắm tay nhau đi vào, đều đưa mắt nhìn.

 

Lăng Liệp: “Bọn họ đang nhìn chúng ta kìa!”

 

Nhân viên lễ tân cũng rất tò mò, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Quý Trầm Giao và Lăng Liệp. Quý Trầm Giao càng đau đầu hơn, không nghe rõ nhân viên lễ tân nói gì, liền chỉ bừa một loại phòng.

 

Nhân viên lễ tân rất hiểu ý gật đầu, làm thủ tục xong, “Chúc hai người có những kỷ niệm ngọt ngào hạnh phúc ở đây.”

 

Quý Trầm Giao nghe mà ngơ ngác, chỉ là ở khách sạn thôi, ngọt ngào hạnh phúc cái gì chứ?

 

Nhưng khi mở cửa phòng ra, anh mới hiểu.

 

Đây lại là một phòng giường lớn sang trọng hướng ra biển! Tại sao lại là phòng giường lớn? Phòng tiêu chuẩn đâu?

 

Lăng Liệp đặt “Canh Mạnh Bà” – khụ, Coca-Cola – lên bàn, đi đến trước mặt Quý Trầm Giao, đau khổ nói: “Tiểu Quý, tôi là ai?”

 

Quý Trầm Giao vẫn còn chìm đắm trong sự cạn lời với phòng giường lớn, lười tranh luận với hắn.

 

Lăng Liệp: “Xem ra người bị mất trí nhớ nghiêm trọng sau khi uống ‘Canh Mạnh Bà’ là cậu.”

 

“Gì cơ?”

 

“Cậu quên lúc ở quầy lễ tân, chính cậu đã nói muốn phòng giường lớn sao?”

 

“Tôi nói muốn phòng giường lớn khi nào?”

 

Lăng Liệp bèn kể lại chi tiết cho Quý Trầm Giao nghe, tình hình lúc đó là –

 

Bọn họ tay trong tay đến quầy lễ tân, nhân viên lễ tân vừa nhìn thấy họ, liền lấy ra bốn loại phòng giường lớn, lần lượt giới thiệu, Quý Trầm Giao mơ mơ màng màng gật đầu, tùy tiện chỉ một cái chính là phòng này.

 

Quý Trầm Giao: “Anh thấy toàn là phòng giường lớn mà anh không nhắc tôi?”

 

Lăng Liệp xòe tay, “Tôi có chọc cậu rồi, cậu không có phản ứng.”

 

Quý Trầm Giao nhớ ra lưng mình hình như có bị chọc hai cái, nhưng Lăng Liệp bình thường vốn làm nhiều hành động nhỏ, làm sao anh biết Lăng Liệp đang nhắc nhở anh chứ!

 

Phòng đã đặt rồi, đổi lại rất phiền phức, quan trọng hơn là, anh thực sự không muốn lại phải loay hoay nữa, tắm rửa xong là muốn đi ngủ.

 

Lăng Liệp lúc này lại rất chu đáo, kéo rèm cửa sổ sát đất, che hết ánh nắng và nước biển.

 

Quý Trầm Giao nhanh chóng tắm xong, thấy Lăng Liệp có vẻ muốn ra ngoài.

 

Bây giờ trời nắng to, hơn nữa Lăng Liệp chắc chắn là muốn chơi cả đêm, nhưng anh lại không thể nói ra lời bảo Lăng Liệp đến ngủ cùng.

 

Lăng Liệp: “Tôi ra ngoài đi dạo một chút, tiện thể đến nhà Tào Tín Tâm xem sao.”

 

Quý Trầm Giao lập tức tỉnh táo.

 

Lăng Liệp lập tức nói: “Cậu không cần đi, đông người phiền phức.”

 

Quý Trầm Giao nghĩ lại, đúng là như vậy, tìm manh mối kiểu này, một mình Lăng Liệp là đủ. Hơn nữa hai mí mắt của anh đã bắt đầu đánh nhau.

 

Lăng Liệp đóng cửa lại, trong phòng yên tĩnh, rèm cửa dày và thiết bị cách âm tốt đã biến nơi này thành màn đêm, Quý Trầm Giao nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

 

Lăng Liệp đạp xe ba bánh dạo quanh phố, đảo Phong Triều được chia thành hai khu vực là phố Tây và phố Đông, phố Tây rất sầm uất, khắp nơi đều là khách sạn, nhà nghỉ, quán bar, địa điểm chính của “Vạn Quỷ Tuần Đảo” cũng ở phố Tây. Phố Đông là nơi người dân trên đảo sinh sống, một số xưởng thực phẩm, đồ tang lễ cũng ở phố Đông, còn có một trường tiểu học, một trường trung học, rải rác có một vài nhà trọ và nhà hàng giá rẻ, so với phố Tây thì có phần tiêu điều hơn.

 

Lăng Liệp đỗ xe ba bánh ở bên cạnh một nhà hàng ở phố Đông, bà chủ nhiệt tình ra đón, “Anh đẹp trai muốn ăn gì?”

 

Tên các món ăn trên thực đơn cũng rất có phong cách “Âm Phủ”, nào là “Lột lưỡi”, “Xuống vạc dầu”, “Mười tám tầng địa ngục”. Lăng Liệp thích ứng rất tốt, chỉ vào món đặc biệt: “Cho một phần gỏi gà, một bát cháo sen bạc hà chanh.”

 

“Vâng! Anh đẹp trai chọn đúng món rồi, hai món này là món bán chạy nhất của nhà tôi đấy.”

 

Phố Đông kinh doanh không được tốt lắm, bà chủ không bận, nên ngồi trò chuyện với Lăng Liệp, Lăng Liệp bèn hỏi có biết nhà Tào Tín Tâm ở đâu không.

 

Ở những nơi khá khép kín như thế này, hầu như nhà nào cũng quen biết nhau, hơn nữa Lăng Liệp biết cậu ấy có thể thi đỗ vào trường y ở thành phố, vậy chắc chắn là thành tích rất nổi bật.

 

Quả nhiên, bà chủ nói: “Tào Tín Tâm là người nổi tiếng ở đây, sao, anh tìm cậu ấy à?”

 

Lăng Liệp nói: “Trước đây từng nhờ cậu ấy giúp đỡ một số việc, bây giờ đến đảo du lịch, tiện thể đến thăm cậu ấy luôn.”

 

Bà chủ: “Ôi, bây giờ cậu ấy chắc không ở trên đảo đâu? Tôi nghe bà Hứa nói, cậu ấy bây giờ ở thành phố làm ăn phát đạt lắm, làm bác sĩ, lương cao, địa vị cũng cao, thường xuyên gửi đồ về nhà.”

 

“Bà Hứa là?”

 

“Là mẹ cậu ấy.”

 

Lăng Liệp cười cười, “Không sao, tôi đến thăm bố mẹ cậu ấy cũng được, hiếm khi mới đến một lần.”

 

Bà chủ bèn nói cho Lăng Liệp địa chỉ nhà Tào Tín Tâm, ở trong một con hẻm trên đường Đạm Tuyền ở phố Đông, cứ vào trong hỏi là tìm được.

 

Lúc này, đầu bếp bưng đồ ăn lên, gà trong gỏi được luộc rất mềm, trộn với nước sốt chua cay, rất giải nhiệt. Lăng Liệp thấy ngon, liền gọi một phần cho Quý Trầm Giao.

 

Bà chủ càng thêm vui vẻ, tiếp tục trò chuyện với Lăng Liệp. Lăng Liệp hỏi nhà họ Tào cũng làm kinh doanh du lịch à, bà chủ thở dài, mở lời.

 

“Nhà họ Tào ấy à, thực ra cũng khá đáng thương. Trên đảo chúng tôi cơ bản đều làm kinh doanh du lịch, nhưng làm kinh doanh ấy à, phải đông người thì mới dễ làm ăn. Nhà họ Tào chỉ có ba người, Tào Tín Tâm là trẻ con, cũng không gánh vác được gì. Hứa Linh và lão Tào cũng học chúng tôi mở nhà hàng, nhưng không làm ăn được, còn lỗ không ít tiền, sau này không còn vốn nữa, chỉ có thể đi làm thuê cho người ta vào mùa cao điểm. May mà con trai nhà đó có chí, năm Tào Tín Tâm thi đỗ đại học, nhà họ làm cỗ đãi khách ba ngày ba đêm đấy!”

 

Từ lời kể của bà chủ, Lăng Liệp đã phác họa ra tình hình chung của nhà họ Tào, cũng có cái nhìn tổng quan về sinh kế trên đảo Phong Triều.

 

Các ngành nghề trên đảo đều là kinh doanh hộ gia đình khá nguyên thủy, một gia đình chỉ cần đông người, nhiều đất, liền mở nhà trọ, nhà hàng, kiêm luôn cả làm hướng dẫn viên du lịch. “Vạn Quỷ Tuần Đảo” tuy chỉ diễn ra vào mùa hè, nhưng trước đó ít nhất phải chuẩn bị ba tháng, làm đạo cụ, tập luyện, điều này lại cung cấp không ít cơ hội việc làm.

 

Nhà họ Tào chính là kiểu gia đình đi làm thuê khắp nơi, ở đâu cần nhân viên phục vụ, ở đâu cần bảo vệ, bố mẹ Tào Tín Tâm liền đến đó.

 

Công việc này là của tầng lớp dưới cùng trên đảo, bị bóc lột nhiều tầng, nhưng không có cách nào khác, bọn họ không thể mở nhà hàng, nhà trọ.

 

Khi cậu ấy học đại học, bố cậu ấy qua đời, điều kiện kinh tế gia đình càng trở nên khó khăn đến cực điểm.

 

Lăng Liệp tính toán thời gian, vừa đúng lúc cậu ấy trộm cắp hóa chất trong phòng thí nghiệm.

 

Bây giờ mẹ của cậu ấy, Hứa Linh, gặp ai cũng nói cuộc sống đã tốt hơn, con trai có công việc ổn định, lại hiếu thảo, nhưng mọi người đều nghe ra được nỗi khổ trong đó – lão Tào không được hưởng phúc.

 

Ăn sạch phần gỏi gà, Lăng Liệp trả tiền rồi rời đi. Bà chủ chưa từng thấy vị khách nào ăn đến cả rau trang trí cũng không chừa lại chút nào, trong lòng rất thoải mái, không những giảm giá cho Lăng Liệp, còn tặng thêm một chai “Mojito” nhái.

 

Lăng Liệp đặt một phần gỏi gà gói về cho Quý Trầm Giao và chai “Mojito” ở ghế sau, đạp xe về phía đường Đạm Tuyền. Đến con hẻm, vừa hỏi, quả nhiên là có người chỉ cho hắn nhà Tào Tín Tâm ở đâu. Nhưng người đó nói: “Cậu tìm bà Hứa à? Không may rồi, hình như con trai bà ấy xảy ra chuyện, sáng sớm đã bị đồn cảnh sát gọi đi rồi.”

 

Lăng Liệp đã đoán được điều này, chắc chắn đội cảnh sát sẽ mời người nhà đến nhận dạng thi thể. Nhưng điều này không cản trở việc hắn muốn đến nhà cũ của cậu ấy xem xét.

 

Nhà cửa ở trên đảo không được xây dựng quy củ như trong thành phố, đặc biệt là ở phố Đông, đều là những căn nhà nhỏ tự xây, có nhà còn có cả xưởng, tường bao rất thấp, ở ngoài cũng có thể nhìn thấy bên trong.

 

Hứa Linh đi rất vội vàng, cửa sân không khóa, bên trong chất đầy giấy bìa, lụa, còn có những chiếc giỏ tre to như chum nước.

 

Lăng Liệp bắt chuyện với hàng xóm, hỏi những tấm giấy bìa và lụa kia dùng để làm gì. Hàng xóm chỉ vào sân nhà mình cho Lăng Liệp xem, nói là nhận việc từ xưởng lớn, làm “đồ ma quỷ”, “quần áo ma quỷ” cho du khách, nếu Hứa Linh không làm nữa, bà ấy sẽ lấy về tự làm.

 

Lăng Liệp lại hỏi có biết Tào Tín Tâm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không. Lời người hàng xóm nói hoàn toàn khác với bà chủ quán gỏi gà, có lẽ là vì ở gần, nên hiểu rõ hơn, nhà họ Tào trong mắt bà ấy không hạnh phúc, dù Hứa Linh thường xuyên khoe khoang, bà ấy cũng không hề ghen tị.

 

“Có gì mà đắc ý chứ? Không phải vẫn là dựa vào Tào Tín Tâm bán mạng ở bên ngoài sao? Cậu xem môi trường sống của nhà họ kìa, nếu Tào Tín Tâm ở bên ngoài thực sự kiếm được nhiều tiền như vậy, sao không đón bà ấy vào thành phố? Để bà ấy ngày ngày làm những công việc nặng nhọc này?”

 

Lăng Liệp đi một vòng quanh đường Đạm Tuyền, phát hiện nơi đây có lẽ là nơi nghèo nhất trên đảo Phong Triều, sự khinh miệt, thù hận giữa người với người cũng rõ ràng hơn. Cậu ấy lớn lên trong môi trường này, hình thành nên tính cách trộm cắp, nhút nhát, đổ tội cho người khác.

 

Nhưng chỉ đi dạo một chuyến như vậy, dường như cũng rất khó có thể tìm ra nguyên nhân cậu ấy bị sát hại.

 

Gỏi gà để lâu sẽ không ngon, Lăng Liệp đạp xe ba bánh trở về khách sạn. Lúc này, khách sạn đã bắt đầu trang trí cho đám cưới bắt đầu vào lúc nửa đêm, khắp nơi bay phấp phới những dải lụa trắng chiêu hồn. Rất nhiều người không ở khách sạn Nùng Hải cũng đến xem cho biết, kết hôn mà như thế này, ở những nơi khác e rằng cả đời cũng không thấy được.

 

Lăng Liệp chen qua đám đông, trở về phòng, Quý Trầm Giao đã tỉnh. Giấc ngủ này tuy không dài, nhưng ngủ khá ngon giấc, tinh thần lập tức hồi phục.

 

“Anh cầm cái gì đấy?” Quý Trầm Giao hỏi.

 

Lăng Liệp mở nắp hộp, “Thấy lãnh đạo tôi tốt không? Ăn gà cũng nghĩ đến cậu.”

 

Quý Trầm Giao vốn định chê Lăng Liệp mang đồ ăn thừa cho mình, nhìn kỹ lại, hóa ra là một phần mới, mùi vị cũng rất ngon.

 

Tên họ Lăng này, thỉnh thoảng cũng có lúc đáng tin lắm.

 

Lăng Liệp: “Lát nữa đi mua ít đồ.”

 

Quý Trầm Giao: “Mua gì? Không phải anh đã mua quần bơi rồi sao?”

 

“À, tôi không muốn đi bơi nữa.”

 

“…”

 

“Tôi thấy ở dưới lầu có dán một tấm bảng thông báo, tham gia ‘Vạn Quỷ Tuần Hành’ và ‘Đám cưới Địa Phủ’ tốt nhất là nên nhập gia tùy tục, hóa trang thành gì cũng được, miễn là không giống người.”

 

“…”

 

Quý Trầm Giao cảm thấy đến xem náo nhiệt là đủ rồi, chưa từng nghĩ đến việc cũng hóa trang thành quỷ, nhưng đã ăn gỏi gà của Lăng Liệp, ít nhiều gì cũng có chút ý tứ ăn của người ta thì phải nể mặt, Lăng Liệp kéo anh chạy khắp phố, anh cũng không hề phàn nàn.

 

Hoàng hôn buông xuống, hơi nóng đang rút đi, người trên phố ngày càng đông, hầu như ai cũng đều ăn mặc kỳ quái, hoạt động “Tuần Đảo” phải đến mười giờ mới chính thức bắt đầu, trước đó, các màn trình diễn khởi động và các tiết mục tự phát sẽ lần lượt bắt đầu.

 

Quý Trầm Giao hiểu tại sao không thể giống người rồi – trên phố toàn là “yêu ma quỷ quái”, làm người mới là “b**n th**”.

 

Quay đầu lại, tầm mắt của Quý Trầm Giao bị hai cái móng vuốt đầy lông chiếm trọn, đồng tử anh hơi co lại, liền thấy khuôn mặt của Lăng Liệp lộ ra từ khe hở của móng vuốt.

 

“Meo… gừ…” Lăng Liệp nhe nanh múa vuốt.

 

Quý Trầm Giao: “…” Con mèo mà tôi cho ăn đã thực sự thành tinh rồi.

 

Lăng Liệp lại quay người, lộ ra phía sau một cái đuôi mèo kéo lê trên mặt đất, đuôi mèo không tự lắc lư được, hắn nắm lấy vung mạnh, hỏi: “Thế nào?”

 

Quý Trầm Giao bình tĩnh: “Mèo không vẫy đuôi, chỉ có chó mới vẫy đuôi.”

 

Lăng Liệp bỏ đuôi xuống, chê nóng, tháo móng vuốt ra khỏi tay. Bộ đồ này là trang phục mèo yêu, bộ đồ liền thân màu vàng đen, khá mỏng và thoáng khí, nhưng móng vuốt và tai phải tự đeo vào, tai thì không sao, móng vuốt thì rất nóng.

 

Lăng Liệp rất ưng ý, muốn giúp Quý Trầm Giao chọn một bộ. Nhưng trong lòng Quý Trầm Giao rất phản đối, hơn nữa cảm thấy bộ đồ mèo yêu này cũng rất buồn cười, có thể thấy người làm ra bộ đồ muốn làm nổi bật sự thần bí và quỷ dị của mèo yêu, nhưng lại dùng lông xù đáng yêu ở tai và móng vuốt, trông không ăn nhập gì cả, giống như cảm giác mà cả hòn đảo Phong Triều này mang lại.

 

Phát triển văn hóa tang ma và văn hóa quỷ thần mạnh mẽ như vậy, tự nhiên là vì yêu thích, vì tình cảm. Nếu đã có tình cảm như vậy, tại sao không đào sâu? Không khai thác sức hấp dẫn vốn có của những nền văn hóa này?

 

Đảo Phong Triều tràn ngập nhiều phong tục nước ngoài, thần cũng là các vị thần của các quốc gia khác nhau trộn lẫn vào nhau, điều này đi ngược lại với khái niệm phát triển văn hóa bản địa, mang lại cảm giác là để kiếm tiền nhanh chóng – nhiều người trẻ thích phong tục nước ngoài, những thứ du nhập này quả thực dễ kiếm tiền hơn.

 

Tình cảm và hiệu quả thực tế thể hiện, suy nghĩ kỹ thì lại thấy có một sự mâu thuẫn kỳ lạ.

 

Nhưng lúc này, Quý Trầm Giao cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, Lăng Liệp đã quyết tâm phải hóa trang cho anh, đội lên đầu anh đủ loại mặt nạ kỳ quái. Anh bực mình buột miệng: “Bộ đồ hợp với bộ của anh là bộ nào?”

 

Lăng Liệp suy nghĩ, “Hình như là bộ kia.”

 

Hắn chỉ vào một bộ trường sam thư sinh trông có chút rùng rợn, thư sinh vốn định lên kinh ứng thí, kết quả ở nơi hoang vu đã cứu một con mèo, không ngờ con mèo này là một con mèo yêu, hút cạn tinh khí của thư sinh, thư sinh biến thành quỷ thư sinh.

 

Lăng Liệp: “Ờ…”

Bình Luận (0)
Comment