Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 103

“Đoạn ghi âm này là giả.” Kỹ thuật viên trinh sát hình sự nghiêm túc nói: “Nếu chỉ nghe thì đương nhiên là không thể nhận ra, nhưng các anh xem phổ âm này, từ đây đến đây, toàn bộ đều có dấu vết bị chỉnh sửa.”

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Có thể lấy giọng của bất kỳ ai để thu âm một đoạn hội thoại như vậy, sau đó dùng giọng của Mưu Điển Bồi để đè lên và thay thế không?”

 

Kỹ thuật viên trinh sát hình sự gật đầu: “Bây giờ mặt còn có thể thay được, huống hồ gì là thay đổi giọng nói, việc này rất đơn giản. Hơn nữa, thay đổi giọng nói còn khó bị phát hiện hơn cả thay đổi khuôn mặt, việc Lư Phi Tường tin rằng đây là lời của Mưu Điển Bồi nói cũng là điều bình thường thôi.”

 

Quý Trầm Giao xoay chiếc bút ghi âm: “Hiện tại, chúng ta đã có chứng cứ then chốt đầu tiên rồi.”

 

Thẩm Duy lại bị đưa đến phòng thẩm vấn một lần nữa, kể từ lần gặp Lư Phi Tường ở hành lang, ông chưa từng gặp lại anh ta. Vẻ mặt ông vẫn tràn đầy sầu muộn, nhưng dường như đã bình tĩnh hơn rất nhiều, ông biết Lư Phi Tường là một đứa trẻ nghe lời, ông đã làm đến mức này rồi, Lư Phi Tường sẽ không tự đẩy mình vào chỗ chết.

 

Nhưng câu nói đầu tiên của Quý Trầm Giao đã dội cho ông một gáo nước lạnh: “Lư Phi Tường đã nhận tội.”

 

Thẩm Duy ngồi cứng đờ trên ghế, mãi một lúc lâu sau mới nói: “Thằng bé, thằng bé muốn nhận tội thay cho tôi.”


 

“Anh ta đã giao nộp số thuốc diệt cỏ Paraquat còn lại, còn có cả lọ nhỏ dùng để chia nhỏ thuốc diệt cỏ nữa.” Quý Trầm Giao nói: “Cùng với đó, anh ta còn giao nộp thêm một chiếc bút ghi âm đã bị chỉnh sửa. Ông chủ Thẩm, những chi tiết mà ông không thể nói ra, anh ta đã nói rõ ràng hết rồi. Người hạ độc không phải là ông, cùng lắm thì ông cũng chỉ có động cơ gây án và biết mà không báo thôi.”

 

Thẩm Duy đờ đẫn lắc đầu: “Không phải thằng bé, không phải thằng bé! Tiểu Lư mới hơn hai mươi tuổi, nó còn cả tương lai phía trước!”

 

Quý Trầm Giao: “Năm đó ông cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi, bây giờ ông cũng chỉ mới hơn bốn mươi tuổi, tương lai của ông, cuộc đời của ông không đáng nhắc đến sao?”


 

Hai hàng nước mắt đục ngầu lăn dài trên má Thẩm Duy, ông lẩm bẩm: “Là tôi đã xúi giục Tiểu Lư, tôi mới là kẻ chủ mưu!”

 

Quý Trầm Giao: “Không, ông là người bị lừa gạt.”

 

Sau một thoáng sững sờ, Thẩm Duy đột nhiên tỉnh táo lại: “Anh vừa nói, bút ghi âm đã bị chỉnh sửa?”

 

“Đúng vậy, Mưu Điển Bồi không hề nói những lời như đã giết hại Đàm Pháp Tân.” Quý Trầm Giao dừng lại một chút, “Nói chính xác hơn, ít nhất là không nói trong đoạn ghi âm này. Đoạn ghi âm là giả, vậy thì người đưa đoạn ghi âm đó cho ông, ám chỉ ông rằng cảnh sát vô dụng, pháp luật vô dụng, ông chỉ có thể tự mình báo thù, người đó mới có vấn đề lớn.”


 

Thẩm Duy mở to hai mắt, khóe mắt không ngừng run rẩy, trên mặt ông hiện rõ vẻ không tin: “Giả? Giả sao? Sao có thể là giả được? Tôi đã nghe thấy, tôi…”

 

Quý Trầm Giao đưa bản phân tích phổ âm cho Thẩm Duy xem: “Giọng nói có thể làm giả, lời nói từ miệng bạn bè có thể là dối trá, nhưng những con số lạnh lùng này sẽ không lừa dối ông. Ông chủ Thẩm, Lư Phi Tường đã nói với chúng tôi, người đưa bút ghi âm cho ông là Phó Thuận An.”

 

Thẩm Duy thở hổn hển, toàn thân run rẩy: “Cậu ta, tại sao lại…”


 

Quý Trầm Giao im lặng, chờ Thẩm Duy tự mình suy nghĩ. Thẩm Duy đã điều tra vụ án của Đàm Pháp Tân suốt mười bảy năm, ông cố chấp, nhưng không phải kẻ ngốc. Ông chưa từng nghi ngờ Trần Hương Lý và Phó Thuận An, có lẽ là vì giống như cảnh sát hình sự điều tra vụ án năm đó, vì tình cảm mà bỏ qua khả năng gây án của bọn họ.

 

Nhưng bây giờ, khi manh mối quan trọng này được đặt trước mặt ông, có lẽ ông rất khó chấp nhận được, nhưng sự thật sẽ không vì ông không thể chấp nhận được mà không tràn vào trong suy nghĩ của ông.

 

“Phó Thuận An, cậu ta đưa cho tôi một đoạn ghi âm giả.” Thẩm Duy khó khăn nói: “Nhấn mạnh việc báo cảnh sát là vô ích, báo thù mới là con đường đúng đắn. Nhưng trước đây khi tiếp xúc với Mưu Điển Bồi, tôi không hề thấy khả năng Mưu Điển Bồi là hung thủ… Mưu Điển Bồi căn bản không phải là hung thủ, nhưng Phó Thuận An lại muốn tôi giết ông ta, vì… ? Tại sao?”


 

Quý Trầm Giao nhìn chằm chằm Thẩm Duy: “Đúng vậy, tại sao?”

 

Thẩm Duy từ từ ngẩng đầu lên, ánh đèn sáng chói phía trên khiến ông không thể mở mắt được. Ông hít vào, thở ra, lặp đi lặp lại hành động đó vài lần, sau đó run rẩy, nói: “Trên đời này chỉ có tôi là còn đang truy tìm hung thủ, một khi tôi cho rằng mình đã g**t ch*t hung thủ, thì sẽ không bao giờ truy tìm nữa. Khả năng cao tôi sẽ bị bắt, sẽ bị ngồi tù. Nếu Mưu Điển Bồi không phải là hung thủ, vậy thì hung thủ thật sự vẫn có thể ung dung ngoài vòng pháp luật cả đời.”

 

Cơ thể ông run rẩy ngày càng dữ dội hơn, đôi mắt đẫm lệ nhìn Quý Trầm Giao: “Tôi nói đúng không? Phó Thuận An muốn một mũi tên trúng hai đích, hắn ta mới là hung thủ thật sự?”


 

Quý Trầm Giao nhìn người đàn ông đáng thương này, nhất thời có chút không đành lòng, đột nhiên hiểu ra tại sao trước đây Lăng Liệp lại kiên quyết bắt đầu điều tra từ chỗ Lư Phi Tường. Mặc dù bây giờ Thẩm Duy vẫn phải biết sự thật, nhưng ít nhất trong quá trình này, rất nhiều chi tiết cụ thể là do Lư Phi Tường nói ra, khách quan mà nói đã gánh đỡ một phần nỗi đau cho ông.

 

Cú sốc đột ngột khiến Thẩm Duy không thể tiếp tục tranh giành với Lư Phi Tường xem ai là người hạ độc Mưu Điển Bồi nữa. Ông chìm đắm trong những ký ức đã bị phủ bụi, năm đó, ông có người anh trai vừa như cha vừa như anh, có “chị dâu” hiền lành, dịu dàng, để giúp anh trai giải quyết các vấn đề pháp lý của xưởng, cứ hễ có thời gian rảnh là ông lại đến khoa luật nghe giảng, quen biết không ít bạn bè, trong đó, người có quan hệ tốt nhất là Phó Thuận An.


 

Phó Thuận An bằng tuổi ông, thành tích học tập rất tốt, nhưng vì gia đình không êm ấm, tính cách rất hướng nội, còn có chút tự ti. Ông vừa gặp Phó Thuận An đã thấy thân thiết, nghĩ lại, có lẽ là vì trước đây ông cũng sống trong một gia đình bất hạnh như vậy, cha mẹ anh em của ông cũng đối xử với ông không tốt, điều kiện kinh tế lại càng kém.

 

Nhưng kể từ khi đến nhà anh trai, mọi thứ đã thay đổi, điều kiện sống được cải thiện không phải là điều quan trọng nhất, tình thân mới là thứ quý giá nhất mà anh trai đã dành cho ông. Ông từ một đứa trẻ ít nói trở nên nhiệt tình, cởi mở, không chỉ kết bạn với các bạn cùng khoa, mà còn rất được lòng mọi người ở khoa luật.

 

Ông muốn thay đổi Phó Thuận An, giống như cách mà anh trai ông đã thay đổi ông vậy.


 

Khi nghỉ hè, Phó Thuận An không có nhà để về, ông đưa hắn ta về huyện Phong An. Nhà họ Đàm có mấy chỗ ở trong huyện, anh trai nói ông cũng đã trưởng thành, cần có không gian riêng, nên đã sắp xếp cho ông và Phó Thuận An ở trong căn nhà mới xây.

 

Tết năm đó, bọn họ đã trải qua một cái tết rất vui vẻ, Trần Hương Lý tuy chưa kết hôn với anh trai ông, nhưng đối với ông thì cô ta đã là chị dâu chính thức. Trần Hương Lý thường xuyên đến nấu những món ngon cho bọn họ, biết Phó Thuận An là sinh viên luật, còn thường xuyên hỏi han về các vấn đề pháp luật.

 

Trong lòng Thẩm Duy rất vui, chị dâu cũng giống như ông, cũng quan tâm đến những rủi ro pháp lý mà sự nghiệp của anh trai đang phải đối mặt.


 

Sau đó, thời điểm quan trọng của kỳ thi cao học đến, Thẩm Duy và Phó Thuận An ở trường đều có chút không thể tập trung, nên dứt khoát trở về huyện Phong An để ôn luyện, cuối năm, cả hai đều “đỗ”.

 

Trần Hương Lý đã làm cho hai người một bàn tiệc lớn, anh trai cũng có mặt, cùng Phó Thuận An uống vài ly rượu vang, nói những lời khách sáo.

 

Sau khi học cao học, nhiệm vụ của sinh viên y quá nặng, thời gian Thẩm Duy về nhà ngày càng ít, ngược lại Phó Thuận An thỉnh thoảng lại về. Ông chưa bao giờ cảm thấy điều này có gì không ổn, chính ông đã đưa Phó Thuận An đến huyện Phong An, huyện Phong An chính là quê hương chung của bọn họ.

 

Mỗi lần Phó Thuận An trở về, đều mang theo những thứ mà Trần Hương Lý nhờ mua, Trần Hương Lý ở trong lòng ông quả thực là người chị dâu hoàn hảo nhất.

 

Khi anh trai gặp chuyện, Trần Hương Lý đau đớn tột cùng, ông vội vàng trở về huyện Phong An, cũng rơi vào trạng thái đau buồn tột độ, khó mà xử lý mọi việc. Nếu không có sự đồng hành và phối hợp của Phó Thuận An, ông không biết mình sẽ phải vượt qua những ngày tháng không muốn nhớ lại đó như thế nào.

 

Trong suốt nhiều năm qua, Thẩm Duy đã điều tra rất nhiều người, rồi lại lần lượt loại bỏ những người này. Ông thực sự không thể nghĩ ra, còn ai sẽ ra tay sát hại anh trai mình.

 

Mà có hai người, ông chưa bao giờ nghi ngờ. Một là Trần Hương Lý, hai là Phó Thuận An. Rõ ràng là Trần Hương Lý có thể lấy chồng, nhưng lại không quên được anh trai của ông, đến nay vẫn độc thân. Phó Thuận An đã sớm ở một tầng lớp khác với ông, nhưng vẫn sẵn lòng giúp ông điều tra vụ án.

 

Sao ông có thể nghi ngờ bọn họ được chứ?

 

Nhưng nếu không phải là Phó Thuận An, tại sao lại có đoạn ghi âm giả này?

 

Thẩm Duy nhìn Quý Trầm Giao, đặt câu hỏi, nhưng giống như ông đang tự hỏi chính mình hơn: “Phó Thuận An, tại sao hắn ta lại hại anh trai tôi?”

 

…………

 

“Các anh… không phải là đang bức cung tra tấn lão Thẩm đấy chứ?” Trong ánh mắt Phó Thuận An đan xen giữa kinh ngạc và nghi ngờ: “Nếu không phải tinh thần có vấn đề, sao cậu ấy có thể nói ra những lời hoang đường như vậy?”

 

Hoàng Dịch quát: “Đổ tội cũng nhanh nhỉ, quá trình thẩm vấn đều được ghi âm ghi hình, chúng tôi đối xử với Thẩm Duy thế nào không cần anh phải lo. Anh hãy tự suy nghĩ xem, làm thế nào để giải thích sự nghi ngờ của ông ấy đối với anh đi!”

 

“Chuyện này…” Phó Thuận An dùng hai tay xoa xoa lên quần tây: “Vụ án của anh Đàm xảy ra mười bảy năm trước, khi đó cảnh sát đã điều tra tôi rồi, tôi trong sạch. Bây giờ anh bảo tôi phải giải thích thế nào? Đúng, khi đó tôi ở huyện Phong An, nhưng tôi ở huyện Phong An thì hung thủ là tôi sao? Lão Thẩm thật sự… thật sự là oan uổng cho tôi quá!”

 

“Khoan hãy vội kêu oan, vụ án ở huyện Phong An tạm thời gác lại.” Quý Trầm Giao lấy ra một túi đựng vật chứng, ném tới trước mặt Phó Thuận An, bên trong túi chính là chiếc bút ghi âm: “Ngày 28 tháng 6, anh đến cửa hàng của Thẩm Duy, giao chiếc bút ghi âm này cho ông ấy, nói với ông ấy rằng, Mưu Điển Bồi chính là hung thủ, có chuyện này không?”

 

Phó Thuận An nuốt nước bọt, cảm xúc có vẻ ổn định hơn một chút: “Chuyện này chẳng phải càng chứng minh, tôi và lão Thẩm cùng một chiến tuyến sao? Anh Đàm bị hại, cảnh sát không tìm ra hung thủ, cậu ấy không bỏ cuộc, tôi cũng không bỏ cuộc. Chỉ là, thân phận của tôi không thích hợp để điều tra công khai. Đoạn ghi âm này là tôi nhờ bạn bè lấy được. Không thể dùng làm chứng cứ điều tra, nhưng trong lòng chúng tôi, hung thủ không phải Mưu Điển Bồi, thì còn có thể là ai?”

 

Quý Trầm Giao cười một tiếng: “Nếu đoạn ghi âm này là thật, thì Mưu Điển Bồi quả thực có hiềm nghi.”

 

Sắc mặt Phó Thuận An trắng bệch.

 

“Luật sư Phó, anh là một luật sư hình sự, vậy mà lại dùng đoạn ghi âm giả mạo này để lừa gạt người bạn thân thiết của mình, thế mà anh cũng làm được.” Quý Trầm Giao vừa nói vừa xuất trình hai bản giám định, một là của phòng kỹ thuật hình sự cục cảnh sát thành phố, để đảm bảo công bằng, bản còn lại là của trung tâm giám định chuyên nghiệp: “Anh còn gì để nói không?”

 

Phó Thuận An nhìn chằm chằm vào hai bản giám định, môi mấp máy vài lần: “Tôi không biết! Có khi nào là nhầm lẫn không? Sao có thể là giả được?”

 

Quý Trầm Giao: “Tôi cũng muốn hỏi, sao nó có thể là giả được? Tại sao anh lại dùng một đoạn ghi âm giả để xúi giục bạn thân của mình báo thù?”

 

“Tôi không hề xúi giục!” Phó Thuận An kích động đứng dậy. Hoàng Dịch lập tức yêu cầu hắn ta ngồi xuống. Hắn ta chống hai tay lên mép bàn, lưng cong lên như một ngọn núi: “Người nói chuyện với Mưu Điển Bồi không phải là tôi, tôi cũng là lấy được đoạn ghi âm từ chỗ người khác, tôi không biết nó là giả!”

 

Quý Trầm Giao: “Ồ? Ai đã đưa đoạn ghi âm này cho anh?”

 

Phó Thuận An thở hổn hển, không trả lời.

 

“Thứ quan trọng như vậy, anh không thể tùy tiện nhận từ ai đó được chứ?” Quý Trầm Giao nói: “Quan hệ giữa các anh chắc chắn là rất thân thiết, tin tưởng lẫn nhau. Anh không nói, tôi cũng có thể đoán, là Trần Hương Lý à?”

 

Phó Thuận An quát: “Anh nói bậy!”

 

Quý Trầm Giao xòe tay: “Anh không nói, chẳng lẽ tôi không được đoán? Luật sư Phó, tôi nhắc nhở anh, căn cứ vào manh mối mà Thẩm Duy và Lư Phi Tường cung cấp, anh hiện tại đã liên quan đến hai vụ án, có hiềm nghi rất lớn, anh hiểu luật, ít nhất cũng phải thể hiện chút chuyên nghiệp và tinh thần hợp tác chứ.”

 

Phó Thuận An thở hổn hển mấy lần, sau đó im lặng ngồi xuống.

 

Quý Trầm Giao nghiêng người về phía hắn ta, nhìn thẳng vào mắt hắn ta: “Ai là người đã đưa cho anh chiếc bút ghi âm này?”

 

“Là, là…” Ánh mắt Phó Thuận An đảo liên hồi, không nói ra được người nào.

 

Quý Trầm Giao: “Căn bản là không có người này, hoặc nói cách khác, anh chính là người này.”

 

Phó Thuận An trợn to hai mắt, khi hắn ta kinh ngạc nhìn người khác như vậy, lòng trắng mắt lộ ra cực kỳ lớn.

 

“Anh đã làm giả đoạn ghi âm này, giao cho Thẩm Duy. Khi Thẩm Duy muốn dùng nó để báo cảnh sát, anh lại liên tục truyền đạt cho Thẩm Duy một quan điểm ‘Cảnh sát vô dụng, pháp luật không thể trừng trị được Mưu Điển Bồi’.” Quý Trầm Giao nói tiếp: “Mục đích của anh, chính là để Thẩm Duy đi giết Mưu Điển Bồi!”

 

“Không! Anh vu khống tôi!” Phó Thuận An hét lên.

 

Quý Trầm Giao: “Vậy anh tự giải thích xem, tại sao lại làm giả đoạn ghi âm? Tại sao lại dùng nó để xúi giục Thẩm Duy?”

 

“Tôi không hề xúi giục Thẩm Duy!” Sau một thoáng im lặng, dường như cảm xúc của Phó Thuận An đã được điều chỉnh lại: “Tôi thừa nhận đoạn ghi âm là giả, là tôi nhờ người làm. Nhưng lão Thẩm đã hiểu lầm ý của tôi, tôi có động cơ gì để xúi giục cậu ấy giết Mưu Điển Bồi? Tôi là một luật sư, tôi không biết làm như vậy là phạm pháp sao?”

 

“Mục đích của anh là?”

 

“Tôi muốn lão Thẩm buông bỏ!”

 

Hai mắt Phó Thuận An đỏ hoe, dường như là đã rất xúc động: “Bao nhiêu năm nay, cuộc đời của lão Thẩm đã tiêu hao vào việc tìm kiếm hung thủ! Điều khiến tôi hối hận nhất là, năm đó cậu ấy bỏ học để điều tra, tôi không những không ngăn cản cậu ấy, mà còn cùng cậu ấy bỏ học. Sau này tôi đã quay lại trường, nhưng không thể khuyên cậu ấy quay lại được nữa. Các anh xem, cậu ấy bây giờ đang sống cuộc sống gì?”

 

Phó Thuận An nói rất cảm động, nhưng Quý Trầm Giao không hề bị lay động, anh chỉ lạnh lùng nhìn hắn ta tiếp tục màn trình diễn vụng về này.

 

“Căn bản là không thể tìm ra hung thủ, nhưng một ngày không tìm ra hung thủ, cậu ấy sẽ không tha thứ cho bản thân mình một ngày. Vì vậy tôi nghĩ, để cho cậu ấy biết hung thủ là ai, có lẽ có thể cởi bỏ được nút thắt trong lòng cậu ấy.”

 

Quý Trầm Giao: “Nhưng tại sao anh lại chọn Mưu Điển Bồi?”

 

“Vì ông ta giống hung thủ nhất!” Phó Thuận An gấp gáp nói: “Năm đó cảnh sát đã điều tra ông ta, chúng tôi ai cũng đều nghi ngờ ông ta chính là hung thủ, chỉ là chúng tôi không có chứng cứ mà thôi. Hơn nữa cá nhân tôi cảm thấy, hung thủ chỉ có thể là ông ta.”

 

“Tại sao?”

 

“Mấy năm nay ông ta ngang nhiên xuất hiện trước mặt lão Thẩm. Ông ta không có đầu óc sao? Thẩm Duy biết ông ta là đối tượng bị cảnh sát điều tra trọng điểm, cho dù không bị bắt, người bình thường cũng sẽ cảm thấy, Thẩm Duy có ác cảm với ông ta. Vậy mà ông ta vẫn cứ xông vào trước mặt Thẩm Duy? Đây không phải là tư duy của hung thủ sao – Tôi chính là người đã giết anh trai anh, tôi ngày ngày xuất hiện trước mặt anh, anh có thể làm gì tôi?”

 

Quý Trầm Giao gật đầu: “Có lý.”

 

Phó Thuận An như được khích lệ, tiếp tục nói: “Tôi quả thực có nói với lão Thẩm, ghi âm lén không thể dùng làm chứng cứ, bây giờ đi báo án cũng vô ích. Ở đây là cậu ấy đã hiểu lầm, ý của tôi là để cậu ấy biết hung thủ, từ đó buông bỏ, cũng không nên có bất kỳ qua lại nào với Mưu Điển Bồi nữa. Không phải là để cậu ấy cảm thấy pháp luật không thể trừng trị Mưu Điển Bồi, thì tự mình đi báo thù!”

 

Trong văn phòng tạm thời của Đội hành động đặc biệt, Lăng Liệp nằm ườn trên ghế xoay, chân gác lên tay vịn, xoay ghế liên tục, bên cạnh màn hình giám sát đang phát trực tiếp tình hình trong phòng thẩm vấn.

 

Hắn cầm ba hình nhân nhỏ được tết bằng cỏ đuôi chó, hai hình nhân được tết rất qua loa, một hình nhân lại rất tinh xảo. Hình nhân tinh xảo là Quý Trầm Giao, hình nhân qua loa là Hoàng Dịch và Phó Thuận An, cuộc thẩm vấn đang diễn ra, hắn cầm ba hình nhân đánh qua đánh lại, chưa đánh được mấy cái, “Quý Trầm Giao” đã đánh cho “Phó Thuận An” tan nát.

 

“Vậy nên anh không thừa nhận đã xúi giục Thẩm Duy giết hại Mưu Điển Bồi?” Quý Trầm Giao lại nói: “Nhưng tôi có một thắc mắc, anh nói Thẩm Duy đã hiểu lầm ý của anh, nhưng tại sao Lư Phi Tường cũng hiểu lầm theo? Theo anh ta nghe được thì cũng là anh xúi giục Thẩm Duy phạm tội.”

 

Phó Thuận An: “Bởi vì những gì cậu ta nghe được là từ lời kể lại của lão Thẩm!”

 

“Sao anh biết là kể lại?”

 

“Hôm đó trong cửa hàng chỉ có tôi và lão Thẩm!”

 

“Anh không biết cửa hàng còn có một gác xép nhỏ ở trên lầu sao?”

 

Đồng tử Phó Thuận An co rút, “Lư Phi Tường ở trên đó?”

 

Quý Trầm Giao: “Đúng vậy, hôm đó anh ta bị ốm, đang nghỉ ngơi ở trên lầu, cuộc đối thoại của anh và Thẩm Duy, anh ta nghe rõ mồn một.”

 

Da mặt Phó Thuận An run rẩy, giống như có lớp da nứt nẻ sắp rơi xuống: “Nhưng lão Thẩm nói…”

 

Lăng Liệp di chuyển một chân từ tay vịn xuống, dừng chuyển động của ghế xoay, nhìn vào màn hình: “Hử?”

 

Quý Trầm Giao: “Thẩm Duy nói gì?”

 

Lúc này Phó Thuận An đã có chút mất bình tĩnh: “Tôi hẹn cậu ấy đến xe của tôi để gặp mặt, cậu ấy nói trong cửa hàng còn chưa dọn dẹp xong, bảo tôi đến cửa hàng. Tôi nói chúng ta nói chuyện rất quan trọng, Tiểu Lư nghe thấy không hay. Cậu ấy nói, cậu ấy nói trong cửa hàng chỉ có một mình mình.”

 

Lăng Liệp lắc lư hình nhân nhỏ được bện rất qua loa: “Hô?”

 

Sự tồn tại của Lư Phi Tường rõ ràng đã làm đảo lộn nhịp điệu của Phó Thuận An, hắn ta kích động biện giải: “Có thể là tôi đã không diễn đạt rõ ràng, chắc chắn là bọn họ đều đã hiểu lầm! Ý định ban đầu của tôi quả thực là để Thẩm Duy buông bỏ quá khứ, tuyệt đối không có ý xúi giục cậu ấy phạm tội!”

 

Quý Trầm Giao: “Có nhớ lần trước tôi tìm anh, đã hỏi về quan hệ giữa anh và Trần Hương Lý không? Lần trước anh trả lời mập mờ, nhưng lần này, anh ít nhiều gì cũng phải khai báo một chút. Anh và Trần Hương Lý, thật sự chỉ là bạn bè bình thường à?”

 

Dường như Phó Thuận An vẫn còn mắc kẹt trong câu hỏi trước: “Chúng tôi… chúng tôi…”

 

“Vẫn không muốn nói?” Quý Trầm Giao nói: “Được rồi, anh hãy nghe phân tích của tôi và Thẩm Duy trước nhé.”

 

Phó Thuận An lắc đầu, lẩm bẩm: “Không…”

 

“Mười chín năm trước, anh quen được Thẩm Duy, một người bạn rất giàu có, quan hệ giữa các anh rất tốt, anh giảng giải kiến thức pháp luật cho cho ông ấy, ông ấy đưa anh vào vòng tròn của mình. Mặc dù gia cảnh của các anh khác biệt rất lớn, nhưng Thẩm Duy là người chân thành, ở cùng ông ấy, anh không hề cảm thấy tự ti, khó chịu. Nghỉ hè, các bạn học cơ bản đều về nhà, còn anh thì không có nhà để về. Thẩm Duy đã mời anh cùng ông ấy về huyện Phong An, ở đó, anh lần đầu tiên gặp được người chị dịu dàng xinh đẹp Trần Hương Lý.”

 

“Đàm Pháp Tân rất bận, không thường xuyên ở trong huyện, Trần Hương Lý tuy là vợ chưa cưới của anh ta, nhưng kỳ nghỉ đó, thời gian cô ta ở cùng Đàm Pháp Tân còn ít hơn thời gian ở cùng các anh. Anh, Thẩm Duy, Trần Hương Lý, các anh cùng nhau đi câu cá, nướng thịt, Trần Hương Lý nấu những món ăn sở trường cho các anh, còn dạy các anh làm đồ thủ công. Từ nhỏ anh đã sống cùng mẹ, đối với phụ nữ lớn tuổi bẩm sinh có thiện cảm. Mà sau khi mẹ anh tái hôn, cha dượng đối xử với anh không tốt, gia đình mới đã cướp mất mẹ của anh.”

 

“Bạn học của anh đã xác nhận, xu hướng chọn bạn đời của anh là ‘người lớn tuổi hơn’. Ở cái tuổi bị áp lực bởi việc học hành nặng nề đó, Trần Hương Lý đã khiến anh chói mắt, cô ta chính là người phụ nữ mà anh muốn cưới. Nhưng đáng tiếc, cô ta là vợ chưa cưới của người khác.”

 

Phó Thuận An run rẩy: “Tất cả những điều này đều là anh tự suy diễn!”

 

Quý Trầm Giao không để ý đến hắn ta, tiếp tục nói: “Sau đó, anh lại cùng Thẩm Duy trở về huyện Phong An mấy lần, Trần Hương Lý đã than phiền với anh về việc Đàm Pháp Tân coi trọng sự nghiệp hơn tất cả. Anh càng thêm thương tiếc Trần Hương Lý, cũng càng thêm tiếc nuối. Người phụ nữ tốt như vậy, tại sao không phải là của anh? Anh chỉ là quen biết Trần Hương Lý muộn hơn Đàm Pháp Tân, nếu Trần Hương Lý ở cùng anh, chắc chắn cô ta sẽ hạnh phúc hơn khi ở cùng Đàm Pháp Tân.”

 

“Anh không ngừng suy nghĩ, làm thế nào để cướp được Trần Hương Lý, anh tuyệt vọng phát hiện ra – trừ khi Đàm Pháp Tân chết.”

 

“Anh bịa đặt lung tung!”

 

“Trần Hương Lý đã trở thành đồng phạm của anh? Nếu không thì khó có thể giải thích tại sao trong lời khai cô ta lại bao che cho anh, hơn nữa, trong suốt mười bảy năm sau qua, cô ta vẫn luôn âm thầm ở bên cạnh anh. Phó Thuận An, người anh em tốt Thẩm Duy của anh đã dẫn sói vào nhà, làm cho ông ấy phải nhà tan cửa nát. Ông ấy tin tưởng anh như vậy, vậy mà mười bảy năm sau, anh lại dùng một đoạn ghi âm giả để lừa gạt ông ấy. Anh có ý đồ gì?”

 

Phó Thuận An: “Cảnh sát các anh thật sự rất giỏi bịa chuyện.”

 

“Đó không phải là vì anh không chịu khai báo sao?” Quý Trầm Giao cười: “Ban đầu anh cho rằng Thẩm Duy chỉ điều tra vài năm, thời gian dài rồi sẽ bỏ cuộc. Nhưng anh không ngờ rằng, ông ấy điều tra suốt mười bảy năm. Mặc dù ông ấy vẫn không nghi ngờ anh, nhưng chuyện sau này thì ai mà biết được? Đây luôn là một mối nguy hiểm tiềm ẩn.”

 

“Ngoài ra, còn có một mối nguy hiểm tiềm ẩn lớn hơn. Vì Thẩm Duy, anh và Trần Hương Lý dù có yêu nhau cũng không thể đường đường chính chính ở bên nhau, anh đã là cổ đông của công ty luật, Trần Hương Lý vẫn phải làm công việc phục vụ người khác, anh không thể cho cô ta một cuộc sống thoải mái, mối quan hệ của các anh một khi để Thẩm Duy biết, với đầu óc của ông ấy, sẽ lập tức liên tưởng đến vụ án năm đó ngay.”

 

“Đến tuổi trung niên, thời gian không còn nhiều, đặc biệt là Trần Hương Lý làm việc trong bệnh viện, đã quen với cảnh sinh ly tử biệt, các anh vô cùng muốn thật sự ở bên nhau. Làm thế nào mới có thể thực hiện được nguyện vọng này?”

 

“Tạo ra một hung thủ giả, để Thẩm Duy tin rằng người này chính là hung thủ, rồi báo thù. Anh biết rõ một khi Thẩm Duy báo thù, với trình độ điều tra hiện tại, ông ấy chắc chắn sẽ bị bắt. Mà với lòng biết ơn của ông ấy đối với anh, ông ấy sẽ không khai ra anh. Thẩm Duy cho rằng mình đã hoàn thành việc báo thù, sau đó ngồi tù, thế giới tự do không còn ai có thể ảnh hưởng đến việc anh và Trần Hương Lý ở bên nhau nữa!”

 

“Tôi nói có đúng không? Luật sư Phó?”

 

Phó Thuận An th* d*c: “Toàn là tưởng tượng! Không có chứng cứ! Tôi muốn kiện anh, đây là sự sỉ nhục đối với nhân cách của tôi!”

 

Quý Trầm Giao: “Đừng vội, rồi sẽ có chứng cứ thôi. Nhân chứng, vật chứng, tôi sẽ tìm đủ cho anh.”

 

Sự bình tĩnh của Quý Trầm Giao khiến Phó Thuận An càng thêm bất an, thấy Quý Trầm Giao đứng dậy, Phó Thuận An nói: “Anh muốn làm gì?”

 

“Anh không cho rằng tôi chỉ điều tra mỗi một mình anh chứ?”

 

Cơ mặt Phó Thuận An giật giật, “Anh…”

 

“Anh là một luật sư đã lăn lộn ở Phong Thành hơn mười năm, hẳn là biết cảnh sát Phong Thành bây giờ điều tra vụ án đều rất văn minh chứ?” Quý Trầm Giao đỡ lấy tay nắm cửa, nghiêng mặt, ánh đèn phía trên hắt xuống khuôn mặt anh một mảng bóng tối thật lớn: “Yên tâm, những thủ đoạn tàn nhẫn xảo trá đó, tuyệt đối sẽ không dùng lên người một người phụ nữ đâu.”

 

Hiện tại, Lư Phi Tường, Phó Thuận An tạm thời bị giam giữ tại cục cảnh sát thành phố, còn Thẩm Duy thì đã được dỡ bỏ hạn chế hành động. Nhưng ông không rời đi, chủ động ở lại phối hợp điều tra, Hoàng Dịch đã sắp xếp cho ông ở trong một phòng nghỉ.

 

Những lời mà Quý Trầm Giao vừa nói với Phó Thuận An, nó cũng là suy luận của cảnh sát dựa trên những manh mối tìm được, còn một phần trong đó là suy nghĩ của Thẩm Duy.

 

Khi Thẩm Duy hỏi “Tại sao Phó Thuận An lại hại anh trai tôi”, trong lòng dường như đã có câu trả lời. Ông thất hồn lạc phách ở một mình rất lâu, truy tìm hung thủ nhiều năm như vậy, hóa ra lại là chính ông đã mang tai họa đến cho nhà họ Đàm, mà trong suốt những năm sau đó, ông còn coi Phó Thuận An là người bạn tốt nhất, coi Trần Hương Lý là chị dâu. Trong mắt bọn họ, có phải ông là một tên hề lố bịch không?

 

Ông lấy lại tinh thần, nói tất cả những suy nghĩ của mình cho Quý Trầm Giao nghe, điều này cũng trở thành căn cứ để bây giờ cảnh sát tập trung điều tra Phó Thuận An và Trần Hương Lý.

 

Trước khi Quý Trầm Giao rời khỏi cục cảnh sát thành phố, anh quay lại văn phòng tạm thời, trên bàn của Lăng Liệp là một đống cỏ đuôi chó.

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Lăng Liệp: “Ô, Tiểu Quý, đi ra ngoài à.”

 

Quý Trầm Giao thấy hắn cũng có vẻ đang muốn rời khỏi văn phòng, hỏi: “Đi đâu?”

 

Lăng Liệp: “Tôi muốn nói chuyện với Thẩm Duy.”

 

Quý Trầm Giao: “Hử? Có manh mối mới?”

 

“Bây giờ suy nghĩ của tôi có chút rối loạn. Về rồi nói với cậu.”

 

Hai người cùng nhau xuống lầu, Lăng Liệp đi tìm Thẩm Duy vẫn còn ở cục cảnh sát thành phố, Quý Trầm Giao thì xuất phát đến nhà Trần Hương Lý – hôm nay đáng lẽ cô ta phải đi làm, nhưng cảnh sát hình sự đã đến bệnh viện số 3 trước nói rằng, Trần Hương Lý đã đến bệnh viện một chuyến, nhưng lấy lý do sức khỏe không tốt nên đã xin nghỉ, đã trở về căn nhà thuê ở gần bệnh viện.

 

Trần Hương Lý ở trong một căn nhà cũ không có thang máy, với thu nhập bình thường của cô ta, muốn ở gần nơi làm việc, lại muốn rẻ, cô ta chỉ có thể thuê loại nhà hỗn tạp này. May mắn thay, căn nhà có một phòng ngủ và một phòng khách, không cần phải ở chung với người khác. Cô ta rất ít khi về nhà vào giờ này, cúi đầu vội vàng bước đi, cô ta va phải một thanh niên trẻ nhuộm tóc, bị đối phương mắng vài câu, cô ta không ngừng xin lỗi, rồi vội vàng bước lên lầu.

 

Khóa cửa lại, cô ta dựa lưng vào cửa, không ngừng th* d*c. Sau khi nhịp tim hơi bình phục lại, mới nhìn vào mọi thứ trong nhà.

 

May mắn thay, vì điều kiện ở đây tồi tệ, cô ta chưa bao giờ để Phó Thuận An đến đây. Nếu nói ở đây từng có vị khách nào, thì chỉ có Thẩm Duy và Lư Phi Tường. Khi cô ta hầm canh, sẽ gọi bọn họ đến uống bồi bổ sức khỏe.

 

Trần Hương Lý hít một hơi thật sâu, bắt đầu dọn dẹp căn nhà. Thực ra cô ta không có gì để dọn dẹp, nhưng cô ta phải làm cho mình thật bận rộn, nếu không thì không thể ngừng suy nghĩ lung tung.

 

Đột nhiên, khóe mắt cô ta liếc thấy một khám thờ Phật được đặt ở góc ban công, lập tức nổi hết da gà.

 

Cô ta run rẩy đi qua, muốn dùng túi sẫm màu để che nó lại, nhưng tay cô ta run rẩy dữ dội, tiếng thét chực trào ra trong lồng ngực, chỉ rặn ra được một tiếng th* d*c nặng nề.

 

Thứ này, là ba tháng trước Thẩm Duy mang đến cho cô ta, lúc đó đã dọa cô ta sợ hãi, nhưng cô ta hoàn toàn không dám biểu lộ ra trước mặt Thẩm Duy.

 

Hôm đó cô ta gọi Thẩm Duy mang Lư Phi Tường đến ăn canh vịt hầm củ cải chua, nhưng Thẩm Duy lại đến một mình, cô ta hỏi Tiểu Lư sao không đến, Thẩm Duy nói Tiểu Lư có chút việc, đã quay về trường y.

 

Cô ta nhìn thấy cái túi mà Thẩm Duy mang theo, nhưng không nhìn thấy đồ vật bên trong. Trước đây khi đến chỗ cô ta, Thẩm Duy cũng mang theo chút hoa quả, đồ khô, lương thực các loại. Cô ta không nghĩ nhiều, sau bữa cơm Thẩm Duy lại lấy khám thờ Phật ra, nói là đặc biệt đi chùa thỉnh về, thờ Đàm Pháp Tân.

 

“Chỉ có một cái này thôi, ban đầu em vốn định thờ trong nhà của em, nhưng hòa thượng nói, vợ chồng thờ cúng mới càng thêm thân cận.” Thẩm Duy lau chùi khám thờ Phật sạch sẽ, đặt trên chiếc tủ thấp bên cạnh tường: “Chị, cứ đặt ở đây đi.”

 

Suýt chút nữa Trần Hương Lý đã thốt ra câu “mang đi”, may mà gắng gượng nhịn xuống được, cô ta lập tức mang bát đũa đi vào bếp. Đợi cô ta rửa bát xong đi ra, Thẩm Duy đã đi rồi. Trong phòng rõ ràng chỉ có một mình cô ta, nhưng cô ta nhìn cái khám thờ Phật màu nâu đó, cảm thấy cơn ác mộng mười bảy năm trước lại ập đến, người đã chết từ lâu đó đứng trước mặt cô ta, im lặng và bi thương nhìn cô ta.

 

Cô ta lập tức ôm lấy khám thờ Phật, muốn vứt đi. Nhưng không được, lần sau Thẩm Duy đến không tìm thấy khám thờ Phật, cô ta phải nói thế nào? Nhưng cô ta cũng không thể để thứ này ở chung phòng với mình được. Cô ta nhìn thấy ban công bên ngoài, ban công và phòng khách cách nhau một cánh cửa gỗ và cửa sổ, cô ta lập tức ném khám thờ Phật ra ban công, sau đó ngay cả phơi quần áo cũng nơm nớp lo sợ.

 

Giờ phút này, lại nhìn thấy khám thờ Phật, cô ta run rẩy lùi lại, đúng lúc này, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.

 

Cô ta nín thở, nhẹ nhàng đi đến cửa, không dám lên tiếng.

 

Quý Trầm Giao: “Trần Hương Lý, cô Trần, tôi biết cô ở trong đó. Chúng ta đã từng gặp nhau một lần rồi, tôi là Quý Trầm Giao.”

 

Trần Hương Lý ra sức ấn ngực: “Có, có chuyện gì?”

 

“Vẫn là vụ án đó, chúng tôi đã nắm được một số manh mối mới, muốn xác minh với cô.” Quý Trầm Giao nhấn mạnh: “Phó Thuận An đã được thẩm vấn lấy lời khai rồi.”

 

Trần Hương Lý nghe thấy cái tên Phó Thuận An thì mồ hôi lạnh chảy ra không ngừng. Hôm nay cô ta hoảng hốt chạy về, chính là vì biết Phó Thuận An đã bị đưa đi. Cô ta nhìn chằm chằm ổ khóa, trong lòng kinh hãi nghĩ: Mình phải làm sao bây giờ?

 

Quý Trầm Giao: “Trần Hương Lý?”

 

Trần Hương Lý cố nén tiếng nấc nghẹn ngào trong cổ họng, mở cửa. Quý Trầm Giao nhướng mày, anh đã nghĩ Trần Hương Lý sẽ rất căng thẳng, nhưng không ngờ sắc mặt cô ta lại trắng bệch như vậy. Chẳng lẽ trước khi mình đến, cô ta đã nhận được ám hiệu nào đó?

 

Trần Hương Lý mời Quý Trầm Giao và hai cảnh sát hình sự khác vào nhà, “Có gì các anh cứ hỏi đi.” Cô ta không dám nhìn vào mắt ai, luôn cúi đầu, ánh mắt mấy lần cứ liếc về phía ban công.

 

Quý Trầm Giao dùng ánh mắt ra hiệu cho cảnh sát hình sự đi ra ban công xem, Trần Hương Lý thấy vậy muốn ngăn cản, nhưng Quý Trầm Giao lại nói: “Hôm nay cô được nghỉ à?”

 

Trần Hương Lý hoảng loạn và lơ đãng không tập trung, “Tôi, tôi không khỏe.”

 

“Phó Thuận An có liên lạc với cô không?”

 

“Không có.”

 

“Rất có thể vụ án của Mưu Điển Bồi có liên quan đến hắn ta.”

 

Lúc này Trần Hương Lý mới đột ngột ngẩng đầu lên nhìn Quý Trầm Giao.

 

“Thẩm Duy tố cáo hắn ta làm giả đoạn ghi âm, xúi giục mình giết hại Mưu Điển Bồi.” Quý Trầm Giao hỏi: “Cô có biết chuyện này không?”

 

Trần Hương Lý há miệng, “Tôi, tôi…”

 

“Cô Trần, rốt cuộc quan hệ giữa cô và Phó Thuận An là gì?”

 

“Không phải đã nói rồi sao, chúng tôi chỉ là quen biết.”

 

“Nhưng sau chuyện này, Thẩm Duy đã không còn tin nữa.”

 

“Cái gì? Thẩm Duy, cậu ta…”

 

Quý Trầm Giao nói: “Sau khi Thẩm Duy biết đoạn ghi âm là giả, hình như đã suy luận ra vụ án của Đàm Pháp Tân có liên quan đến Phó Thuận An, Phó Thuận An bây giờ xúi giục ông ấy giết hại Mưu Điển Bồi, một là muốn đổ tội cho Mưu Điển Bồi, hai là đưa Thẩm Duy vào tù, tốt nhất là bị kết án tù chung thân, như vậy các người có thể yên tâm ở bên nhau.”

 

Trần Hương Lý ngã ngồi xuống ghế, nói năng lộn xộn, “Thẩm Duy…”

 

“Đương nhiên, Phó Thuận An không thừa nhận, không thừa nhận xúi giục Thẩm Duy, càng không thừa nhận có liên quan đến cái chết của Đàm Pháp Tân.” Quý Trầm Giao lại nói: “Nhưng đây là một manh mối rất quan trọng, chúng tôi chắc chắn sẽ điều tra đến cùng. Hôm nay đến đây tìm cô, cũng là muốn xác minh với cô, cô và Phó Thuận An là bạn bè, lại còn là vợ chưa cưới của Đàm Pháp Tân, chuyện đoạn ghi âm đó, cô có biết không?”

 

Trần Hương Lý không nói nên lời.

 

Quý Trầm Giao: “Manh mối mà Thẩm Duy cung cấp cho chúng tôi rất hợp lý, cô và Phó Thuận An quả thực có động cơ giết hại Đàm Pháp Tân, mười bảy năm trước, các người đã ở bên nhau rồi sao?”

 

Rõ ràng phòng tuyến tâm lý của Trần Hương Lý yếu hơn Phó Thuận An rất nhiều, đối mặt với câu hỏi của Quý Trầm Giao, cô ta khó mà chống đỡ được, hai tay ôm mặt, “Tôi không biết!”

 

Cảnh sát hình sự mang khám thờ Phật vào, nó đã được đặt ở ban công quá lâu, phủ một lớp bụi mỏng và mạng nhện. Trên khám thờ Phật viết rõ tên của Đàm Pháp Tân, còn có ngày tháng năm sinh và ngày mất.

 

Trần Hương Lý nhìn thấy khám thờ Phật, nước mắt liền không ngừng tuôn rơi. Đó là nước mắt của sự sợ hãi, chứ không phải đau buồn hay thương nhớ.

 

Quý Trầm Giao nhận lấy khám thờ Phật, dùng khăn giấy lau sạch, “Khám thờ Phật của Đàm Pháp Tân, sao lại tùy tiện vứt ở bên ngoài?”

 

Trần Hương Lý né giống như né tà, cô ta vừa điên cuồng lùi lại vừa lắc đầu, “Anh bỏ xuống! Đừng mang đến đây!”

 

“Cô Trần, đây là khám thờ Phật của Đàm Pháp Tân, sao cô lại sợ hãi như vậy?”

 

Trần Hương Lý suy sụp ngồi xổm xuống đất, đột nhiên bắt đầu gọi tên Phó Thuận An, “Thuận An! Thuận An anh ở đâu? Cho tôi gặp Thuận An!”

 

Quý Trầm Giao ngồi xổm xuống đối diện cô ta, “Phó Thuận An? Được, hắn ta đang ở cục cảnh sát, cô cũng đến đó đi.”

 

Trần Hương Lý lại không chịu động đậy, vừa khóc vừa la hét. Cảnh sát hình sự rất khó xử, nhìn Quý Trầm Giao với ánh mắt cầu cứu.

 

Quý Trầm Giao điều chỉnh lại máy ghi hình, đảm bảo mọi quá trình đều có thể được theo dõi, “Cô Trần, có chuyện gì chúng ta đến cục cảnh sát rồi hẵn nói đi. Thẩm Duy và Phó Thuận An đều ở đó.”

 

Nghe thấy tên Thẩm Duy, Trần Hương Lý cứng đờ, “Tôi xin lỗi cậu ấy! Tôi nhận sai có được không?”

 

Quý Trầm Giao: “Chúng ta vẫn nên đến cục cảnh sát rồi nói.”

 

Trên đường từ căn nhà cũ đến cục cảnh sát thành phố, Trần Hương Lý không ngừng run rẩy. Khi xuống xe, Quý Trầm Giao cảm thấy người ngồi bên cạnh mặt như tro tàn, dường như đã ngừng giãy giụa.

 

Cùng lúc đó, tại phòng nghỉ của đội điều tra hình sự, Lăng Liệp đang cầm miếng dưa hấu được cắt thành miếng, trò chuyện với Thẩm Duy.

 

Lăng Liệp không mặc đồng phục, cũng không nghiêm túc như Quý Trầm Giao, hỏi toàn những chuyện gia đình, ví dụ như năm đó khi cùng Phó Thuận An về huyện Phong An, Trần Hương Lý đã nấu những món gì? Đàm Pháp Tân và Trần Hương Lý có cãi nhau không? Phó Thuận An ở trường có được nữ sinh nào theo đuổi không?

 

Trạng thái của Thẩm Duy rất tệ, sự thật tàn khốc mà ông suy luận ra gần như đã đánh gục ông. Ban đầu ông chỉ đáp lại Lăng Liệp một cách đơn điệu, Lăng Liệp mời ông ăn dưa hấu, ông cũng không động đậy. Lăng Liệp phát huy tinh thần “quần chúng ăn dưa hóng chuyện” một cách triệt để, hỏi nhiều, câu trả lời của Thẩm Duy cũng dần dần nhiều hơn.

 

“Tên Phó Thuận An này cũng đen đủi thật, hắn ta chắc chắn không ngờ rằng, hôm tìm ông, Lư Phi Tường lại ở trên lầu. Ông nói xem, hắn ta gọi ông ra ngoài có phải tốt hơn không, sao cứ phải nói ở trong cửa hàng của ông?”

 

Lúc này tâm trạng của Thẩm Duy đã thoải mái hơn, “Chuyện Tiểu Lư ở trên lầu tôi đã quên mất, nếu Tiểu Lư không có ở đó, cũng sẽ không bị tôi liên lụy.”

 

Lăng Liệp lại hỏi Thẩm Duy và Lư Phi Tường quen biết nhau như thế nào. Thẩm Duy nói trường y hàng năm sẽ đưa một lượng lớn sinh viên thực tập đến bệnh viện số 3, Lư Phi Tường vốn cũng có cơ hội đó, nhưng đáng tiếc là lại gặp phải chuyện kia. Khi đó Lư Phi Tường chạy đến bệnh viện số 3, đứng từ xa nhìn những bạn học khác, ông cảm thấy ánh mắt của đứa trẻ này rất kỳ lạ, nói chuyện một lúc mới biết được hoàn cảnh của đối phương.

 

“Bản thân tôi là người ở tầng lớp thấp, tôi hiểu rõ nhất sự bất lực của sinh viên ở tầng lớp thấp. Cậu ấy và tôi đều học y, cuộc đời tôi đã như vậy rồi, tôi không muốn cuộc đời cậu ấy đứt đoạn vì bỏ học.”

 

Đột nhiên Thẩm Duy im lặng, một lát sau, ông chua xót lắc đầu, “Nhưng tôi vẫn hại cậu ấy. Nếu cậu ấy không đi theo tôi, cho dù đã từ bỏ học y, ít nhất cũng sẽ không phạm phải sai lầm như bây giờ.”

 

Lăng Liệt ném miếng vỏ dưa hấu cuối cùng vào đĩa, “cạch” một tiếng. Vai Thẩm Duy khẽ co lại một chút.

 

Lăng Liệp nhàn nhã huýt sáo ở trên hành lang, trong tay vung vẩy một túi vỏ dưa hấu. Hoàng Dịch nhìn thấy hắn, “Thầy Lăng, vừa rồi tìm cậu khắp nơi, cậu đi đâu vậy?”

 

Lăng Liệp giơ túi lên, “Đi ăn dưa.”

 

Hoàng Dịch: “…”

 

Lăng Liệp: “Tìm tôi có việc gì?”

 

Hoàng Dịch nói, đội cảnh sát hình sự đã đến nhà và văn phòng luật của Phó Thuận An lục soát, tìm thấy máy tính làm giả đoạn ghi âm, còn có rất nhiều quần áo, đồ dùng sinh hoạt của phụ nữ, sau khi đối chiếu với camera giám sát, Trần Hương Lý thường xuyên đến nhà Phó Thuận An ngủ qua đêm, trên thực tế, hai người đó có quan hệ sống chung với nhau.

 

Lăng Liệp đã đoán trước được, “Vậy thì Phó Thuận An không thể chối cãi được nữa chứ?”

 

Phó Thuận An và Trần Hương Lý đang lần lượt bị đưa vào phòng thẩm vấn riêng.

 

Đối mặt với bằng chứng không thể chối cãi, Phó Thuận An mặt mày trắng bệch thừa nhận, “Tôi và Hương Lý quả thực có ở bên nhau, nhưng không phải mười bảy năm trước! Ba năm trước chúng tôi mới bày tỏ tình cảm với nhau!”

 

Nhưng Trần Hương Lý lại ngước đôi mắt đẫm lệ lên, “Đàm Pháp Tân là do tôi giết, không liên quan gì đến Thuận An.”

 

“Tôi cũng từng cho rằng mình đã gặp được người tốt có thể phó thác cả đời.” Trong mắt Trần Hương Lý không có chút ánh sáng nào, cô ta đã hơn bốn mươi tuổi, công việc hộ lý vất vả và ngày đêm đảo lộn khiến cô ta trông già hơn rất nhiều phụ nữ cùng tuổi – mặc dù trong nhà Phó Thuận An có không ít đồ dưỡng da đắt tiền của phụ nữ, nhưng như thế cũng không thể cứu vãn được quá trình lão hóa của cô ta. Khi nói, làn da chảy xệ trên mặt cô ta run lên bần bật, “Đàm Pháp Tân, anh ta là một ông chủ tốt, một người anh tốt, nhưng không phải là một người chồng tốt.”

Bình Luận (0)
Comment