Ta Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Mạt Thế

Chương 91

Thấy dị năng của mình thế nào cũng không thể đánh trúng Tống Cẩn Xuyên, Thiết Ngưu cũng nổi giận, hắn gầm lên một tiếng, tăng thêm sức mạnh trong tay.

Hắn còn cố tình chia một phần sức mạnh tấn công về phía Giang Từ, nhưng đòn tấn công còn chưa đến nơi đã bị một bức tường đất chặn lại.

Giang Từ không quay đầu lại mà tiếp tục đi lên lầu.

Toàn bộ tầng bốn đều là rạp chiếu phim, bàn ghế vương vãi khắp nơi, tủ kính của máy làm bắp rang đã bị đập vỡ, bên trong trống rỗng.

Quầy hàng cũng đã sớm bị dọn sạch, chỉ còn lại những tủ kệ đã bắt đầu mục nát.

Giang Từ ôm Hôi Hôi, cẩn thận bước qua các chướng ngại vật dưới chân, đi theo bản đồ trên hộp cơm vào sâu bên trong.

Qua một hành lang là đến mấy phòng chiếu phim, vị trí của người sống sót đặt cơm hộp nằm trong một trong những phòng chiếu đó.

Cô biết nơi này chắc chắn cũng giống như tầng dưới, có không ít người đang mai phục.

Cô đặt Hôi Hôi xuống, vỗ nhẹ lên mai rùa của nó. Hôi Hôi hiểu ý, lặng lẽ dùng dị năng của mình để dò xét tình hình bên trong rạp chiếu phim, tiện thể xem có thể dùng dị năng khống chế những người sống sót đó không.

Những người sống sót ở tầng này đa số đều là dị năng giả, độ nhạy bén cũng rất cao, họ đã phát hiện ra Giang Từ và đang chờ thời cơ trong bóng tối.

Sau khi dò xét xong tình hình, Hôi Hôi quay đầu nhìn Giang Từ một cái rồi khẽ gật đầu, dường như muốn nói rằng tình hình đã được nó kiểm soát.

Giang Từ ở cùng Hôi Hôi lâu như vậy nên cũng có thể miễn cưỡng hiểu được ý của nó, cô liền giơ ngón tay cái lên tán thưởng.

Khi Giang Từ bước vào rạp chiếu phim, những người sống sót đó đã bị dị năng hệ Thổ của Hôi Hôi trói chặt. Ngoài mùi hôi thối và ẩm mốc vốn có của rạp chiếu phim, còn có một mùi máu tanh nồng nặc không thể ngó lơ.

Ánh đèn trên đầu Giang Từ lập tức chiếu sáng cả phòng chiếu, khiến những người sống sót bị ánh sáng làm cho lóa mắt.

Những người sống sót bị thương ở trong góc nhìn thấy Giang Từ, nước mắt lưng tròng, cứ như thể gặp được người thân.

“Bà chủ Giang!” Những người sống sót kích động đến lạc cả giọng.

Giang Từ nhìn thấy vài gương mặt khá quen thuộc, đều là khách quen của tiệm. Trong một góc, có một bóng người quen thuộc khác đang cố gắng chống người đứng dậy.

“Lâm Phỉ?” Giang Từ vẫn nhớ cô gái vừa ngầu vừa xinh đẹp này, một kẻ độc hành giữa thời mạt thế.

Lâm Phỉ ngẩng đầu, nhìn thấy Giang Từ thì khóe miệng hơi nhếch lên. Vết thương trên người rất nặng, nhưng cô vẫn chập hai ngón tay lại chào một cách đầy khí phách.

“Sao cô lại ở đây?” Giang Từ nhớ Lâm Phỉ cũng là dị năng giả, sao bây giờ lại thảm hại thế này.

“Thôi đừng nhắc nữa,” Lâm Phỉ xua tay, “Trước đó tôi có đánh nhau với người ta, bị thương khá nặng, chưa kịp chữa trị thì đụng phải đám người này nên trúng kế.”

Đây có lẽ là lần bị thương nặng nhất của Lâm Phỉ trong mấy năm nay. Người đánh nhau với cô trước đó chính là Lý Na, người tình của Vương Đông, kẻ đã bị cô xử lý.

Lý Na nghe những người sống sót đi cùng Vương Đông kể lại chuyện về Lâm Phỉ. Đúng như mọi người nghĩ, cho dù Lý Na không còn ưa gì Vương Đông, nhưng đó cũng từng là người của cô ta, việc hắn qua lại không rõ ràng với người khác là điều không thể chấp nhận được.

Thế là, cô ta lặn lội ngàn dặm đến thành phố nơi Lâm Phỉ đang ở, và cuối cùng thật sự đã gặp được Lâm Phỉ khi cô đã ở lại đây một thời gian dài.

Lâm Phỉ nghe nói ở đây có một con thú biến dị hệ Thủy cao cấp nên vẫn luôn ở lại đây để chờ đợi.

Sau khi người của Lý Na xác nhận đó chính là Lâm Phỉ, cô ta không nói hai lời, lập tức dùng dị năng tấn công.

Lâm Phỉ dùng răng cắn băng gạc để tự băng bó vết thương cho mình. Thực ra vết thương của cô trông đáng sợ nhưng chủ yếu là vết thương ngoài da. Cô còn có tâm trạng an ủi Giang Từ đang nhíu chặt mày: “Cô ta còn bị thương nặng hơn tôi nữa là, với lại sau khi đánh xong cũng đã nói rõ ràng rồi, ân oán coi như đã giải quyết xong.”

Khi biết Vương Đông là loại người như vậy, Lý Na lập tức lộ vẻ khinh bỉ, nghĩ đến việc mình từng qua lại với hạng người đó một thời gian, cô ta liền cảm thấy ghê tởm vô cùng.

Cuối cùng, cô ta đã xin lỗi Lâm Phỉ, còn bồi thường cho cô một viên tinh hạch hệ Thủy cao cấp cùng một ít vật tư, sau đó tập tễnh để thuộc hạ dìu đi.

“Nhưng cũng không thể vì thế mà đánh người chứ, chỉ vì một gã đàn ông thôi mà, có đáng không?” Giang Từ là người rất bao che cho người mình. Cô thích Lâm Phỉ, nên khi thấy cô ấy bị thương, cô liền theo bản năng mà ghét Lý Na, cho dù đối phương đã xin lỗi và bồi thường.

Đã là thời mạt thế rồi mà còn vì đàn ông đi gây sự với người khác, điểm này chẳng ngầu chút nào.

Sở dĩ Giang Từ thích Lâm Phỉ đến vậy là vì khí chất của một nữ cường và sự độc lập không dựa dẫm vào bất kỳ ai của cô.”

“Những người sống sót đã được giải cứu, còn đám dị năng giả thì bị nhốt cả trong lồng đất do dị năng hệ Thổ của Hôi Hôi tạo ra.

Giang Từ liền dẫn Hôi Hôi lên tầng hai giúp Tống Cẩn Xuyên.

Lúc cô quay xuống, hai người vẫn đang giao đấu. Thoạt nhìn có vẻ cân sức ngang tài, nhưng để ý kỹ sẽ thấy hơi thở của Thiết Ngưu đã rõ ràng rối loạn, trên người cũng có thêm không ít vết thương.

Ngược lại, Tống Cẩn Xuyên trông ổn hơn nhiều. Tấm màng bảo vệ trên người anh đã phát huy tác dụng tối đa.

Sau khi Hôi Hôi tham chiến, cục diện lập tức xoay chuyển.

Thiết Ngưu cũng là kẻ thức thời, sau khi bị chém đứt một cánh tay, hắn lập tức phá cửa sổ bỏ chạy.

Bình Luận (0)
Comment