Bây giờ cô đã quen với việc thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ.
Sau khi đóng cổng lớn và mang theo Hôi Hôi, Giang Từ ngồi lên yên sau chiếc xe máy điện.
Cô mở bản đồ hướng dẫn giao hàng, phát hiện số lượng đơn đặt hàng đã tăng lên rất nhiều. Toàn màn hình chi chít những chấm xanh nhỏ, xen lẫn trong đó là vài chấm đỏ.
Giang Từ có thể tự mình chọn nhận bao nhiêu đơn. Những đơn hiển thị trên bản đồ đều là đơn đặt trong ngày. Nếu một phiếu đặt hàng không được tiếp nhận, dấu vết của nó sẽ biến mất vào ngày hôm sau và người sống sót có thể đặt lại.
Cô nhìn những chấm đỏ, tổng cộng có ba cái. Hôm nay, cô sẽ đi giao ba đơn khẩn cấp này trước, những đơn còn lại sẽ tùy vào thời gian mà quyết định.
Giang Từ xem địa chỉ rồi nói với Tống Cẩn Xuyên đang ngồi phía trước:
“Chúng ta đến thành phố T trước đi, anh có biết đường không? Em có thể dẫn đường cho anh.”
Tống Cẩn Xuyên gật đầu:
“Anh biết. Đến nơi rồi em hẵng chỉ đường cho anh.”
Anh quanh năm làm nhiệm vụ ở bên ngoài nên khá quen thuộc với các thành phố.”
“Sau khi xác định được lộ trình, chiếc xe máy điện liền lao đi như một cơn gió. Giờ không có ai khác bên cạnh, Tống Cẩn Xuyên liền phóng xe rất nhanh, tốc độ tối đa của nó đến mức ô tô cũng không đuổi kịp. Giang Từ chỉ cảm thấy bên tai mình chỉ còn lại tiếng gió rít vù vù.
Cô cất tất cả những dụng cụ cần thiết cho việc giao hàng vào trong không gian, tiện thể bỏ thêm vài phần ăn nữa.
Thành phố T cách thành phố C hai thành phố khác, nhưng với tốc độ của chiếc xe máy điện này thì chắc cũng không mất nhiều thời gian. Trở ngại lớn nhất là nhiều con đường đã sụp đổ, nhưng may là trên bản đồ của hệ thống giao hàng đã đánh dấu rõ những đoạn đường đó.
Mỗi lần Giang Từ đề nghị đổi đường, họ đều có thể tránh được chính xác những đoạn gập ghềnh hay sụp đổ. Tống Cẩn Xuyên cảm thấy vô cùng kỳ diệu. Đã lâu rồi anh không đến khu này nên không rõ tình trạng của một vài con đường, ấy thế mà Giang Từ lại có thể né tránh một cách hoàn hảo, giúp họ tiết kiệm không ít thời gian.
Nhờ có tốc độ của xe máy điện và tài chỉ đường của Giang Từ, chỉ mất một buổi sáng, họ đã đến được thành phố T.
Thành phố T không lớn bằng thành phố C, chỉ là một thành phố nhỏ, mức độ tàn phá cũng tương đối nặng nề. Trên đường đi, Giang Từ thấy rất nhiều tòa nhà bỏ hoang đã bị thú biến dị biến thành sào huyệt.
Địa chỉ giao hàng nằm ở vùng ngoại ô, phải đi xuyên qua thành phố. Khi hai người đến địa điểm được chỉ định, họ phát hiện nơi này lại là lối vào của một hầm trú ẩn. Bên ngoài lối vào là lũ zombie dày đặc, trong đó còn xen lẫn một vài con thú biến dị.
Khi Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên đến gần, lũ zombie và thú biến dị cảm nhận được uy áp của Hôi Hôi. Một bộ phận nhanh chóng rời đi, nhưng vẫn còn một số con vì đánh hơi được mùi người nên bất chấp uy áp mà không chịu bỏ đi. Số còn lại này đa phần là zombie và thú biến dị cấp cao.
Tống Cẩn Xuyên đỗ xe vào một bên, Giang Từ nhanh chóng cất xe vào không gian rồi thả Hôi Hôi từ trong ba lô ra. Cô vẫn ngồi trên lưng Hôi Hôi, nhìn nó cùng Tống Cẩn Xuyên tung hoành ngang dọc.
Chẳng mấy chốc, số zombie và thú biến dị còn sót lại đã bị một người một rùa dọn dẹp sạch sẽ. Giang Từ có thể nói là ngồi mát ăn bát vàng, chỉ cần ở phía sau hỗ trợ đào tinh hạch là được.
Động tĩnh bên ngoài đương nhiên đã thu hút sự chú ý của những người sống sót bên trong. Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên còn chưa kịp đến gần, đã có người loạng choạng chạy ra, cẩn thận ngó nghiêng ra ngoài từ sau cánh cửa.
Khi nhìn thấy Giang Từ, người đó suýt nữa thì bật khóc.
Bọn họ đã bị kẹt ở đây cả tuần lễ. Mới đầu còn có dung dịch dinh dưỡng, nhưng mấy ngày cuối cả dung dịch lẫn nước khoáng đều cạn sạch, họ chỉ có thể đặt hy vọng cuối cùng vào đơn hàng đặt bên ngoài. Bọn họ đã đặt đồ ăn liên tục hai ngày, không ngờ hôm nay cuối cùng cũng có người nhận đơn.
“Bà chủ Giang! Có phải bà chủ Giang không? Cô đến giao cơm hộp cho chúng tôi phải không?” Qua lớp cửa sắt, giọng nói ồm ồm nhưng đầy kích động của người đàn ông vọng ra.
“Là tôi đây, có thể mở cửa được không?” Giang Từ cũng cất cao giọng đáp lại.
“Được, cô đợi một lát.” Người đàn ông nói xong, tiếng bước chân dần đi xa. Lát sau, có thêm vài tiếng bước chân nữa đang tiến lại gần.
Cánh cửa sắt bên trong từ từ được mở ra. Vì đã lâu không sử dụng, cánh cổng phát ra những tiếng kẽo kẹt chói tai khiến Giang Từ phải nhíu mày bịt tai lại.
Những người sống sót xuất hiện, nhìn thấy xác zombie và thú biến dị cấp cao nằm la liệt bên ngoài, họ lại một lần nữa suýt bật khóc. Chính vì bị lũ này bao vây suốt một tuần, ngày nào cũng nghe tiếng gầm rú và tiếng đập cửa, họ đã phải sống trong cảnh lo lắng sợ hãi, ăn không no, ngủ không yên, chịu đủ mọi dày vò.
Một người trong số đó vừa lau nước mắt vừa nói với Giang Từ: “Bà chủ Giang, cô không biết đâu, mấy ngày nay chúng tôi sống không bằng chết. May mà cô đã đến.”
“Bên trong còn ai không? Gọi họ ra đây cả đi, chúng tôi sẽ dọn dẹp chỗ này một chút. Toàn là xác chết thế này, nhìn chắc cũng chẳng nuốt trôi được đâu.” Giang Từ nói. Cô cũng không định vào trong, những người này đã ở trong đó cả tuần, nghĩ đến mùi bên trong chắc cũng không dễ chịu gì.
Giang Từ để Hôi Hôi phụ giúp dọn dẹp xác chết, Tống Cẩn Xuyên cũng xắn tay vào làm. Trước khi tất cả mọi người ra khỏi hầm, nơi đây đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Giang Từ tìm một chỗ trông có vẻ sạch sẽ, lấy ra bếp lẩu dùng một lần, bày ra những món ăn và bánh nướng mà họ đã đặt.
Tổng cộng có hơn mười người sống sót bị mắc kẹt, ai trông cũng rất yếu ớt. Khi thấy đồ ăn trước mặt Giang Từ, mắt họ đều sáng rực lên.
“Được rồi, mọi người kiểm tra xem đã đủ chưa nhé. Tổng cộng là năm tinh hạch cấp bốn và hai tinh hạch cấp ba, trong đó đã bao gồm phí dịch vụ. Thanh toán xong là có thể ăn.” Giang Từ nói.
Người thanh toán tinh hạch vẫn là người đàn ông đã nói chuyện với cô lúc đầu. Anh ta gần như không thể chờ đợi được nữa, dúi vội tinh hạch vào tay Giang Từ rồi ngồi phịch xuống trước nồi lẩu.