Ta Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Mạt Thế

Chương 51

Dọc đường, Chung Tiểu Phượng luôn miệng giới thiệu cho Giang Từ về toàn bộ căn cứ Ráng Đỏ, đâu là khu dân cư, đâu là khu chợ, rồi cả sảnh nhiệm vụ, các loại công năng đều đã dần hoàn thiện.

Đứng ở trên cao, Giang Từ bất giác thốt lên một tiếng cảm thán: “Lợi hại thật!”

Nơi cô đang đứng là chỗ ở của Chung Tiểu Phượng, cũng là nơi đội Liệt Hỏa thường ngày họp hành. Đây là một tòa nhà ba tầng, phòng ngủ riêng của Chung Tiểu Phượng ở tầng ba, toàn bộ tầng hai được đập thông để làm phòng huấn luyện, còn tầng một là đại sảnh và nhà bếp.

“Căn cứ trưởng hiện không có ở đây, ngày mai mới về được.” Chung Tiểu Phượng thầm đoán mục đích của Giang Từ.

“Không sao, tôi chỉ đến đây để phát tờ rơi thôi.” Giang Từ cũng không giấu giếm, trực tiếp lấy từ trong ba lô ra một xấp tờ rơi dày cộp, “Tiện thể ra ngoài đi dạo một vòng.”

Trong cả cái thời mạt thế này, chắc cũng chỉ có Giang Từ nói chuyện ra ngoài như đi dạo phố nhẹ nhàng đến vậy.

Chung Tiểu Phượng nhận lấy xấp tờ rơi từ tay Giang Từ liếc qua, rồi nói ngay: “Đơn giản thôi, tôi sẽ cho người đi phát giúp cô. Nếu cô muốn đến các căn cứ khác để phát, tôi cũng có thể đưa cô đi.”

“Không cần đâu, cứ phát ở căn cứ Ráng Đỏ là được rồi, các căn cứ khác để lần sau.” Giang Từ đáp. Tương lai còn dài, tiệm lẩu bên kia cũng không thể không có người trông coi, lần sau có nhiệm vụ cô sẽ lại đến các căn cứ khác.”

“Chung Tiểu Phượng gật đầu, bảo Giang Từ ngồi đợi một lát rồi cầm xấp tờ rơi trên tay cô đi ra ngoài.

Lúc cô ấy quay lại, xấp tờ rơi đã không còn nữa.

“Tôi nhờ người đi phát giúp rồi. Cô đói chưa? Để tôi đi đổi mấy chai dung dịch dinh dưỡng cho cô dùng thử nhé?” Nói rồi, Chung Tiểu Phượng định đi ra ngoài.

“Tôi đi với cô.” Giang Từ cũng đứng dậy, cùng Chung Tiểu Phượng bước ra khỏi cổng biệt thự.

Những người sống sót đều tỏ ra hơi tò mò về Giang Từ. Trong số đó, có người từng đến tiệm lẩu nhận ra cô, bèn hơi kích động mà chào hỏi.

Giang Từ quay đầu lại thì thấy Chu Lâm, Hứa Giảng và Cố Kỳ. Ba người họ đi từ phía cổng chính lại, xem ra là vừa ở bên ngoài về.

“Bà chủ, sao cô lại đến căn cứ của chúng tôi thế? Hôm nay tiệm không mở cửa ạ?” Cả ba người đều tỏ ra rất vui mừng.

Thấy họ, Giang Từ cũng bất giác mỉm cười. Dù gì họ cũng là những vị khách đầu tiên của tiệm, lại còn đến rất nhiều lần, đã quen thuộc không thể hơn, nên khi gặp lại họ, cô cảm thấy rất thân thiết.

“Tôi đến đây để quảng cáo cho tiệm lẩu một chút.” Giang Từ giải thích đơn giản.

“Việc này còn cần cô phải đích thân tới sao? Tụi tôi chỉ cần nói một tiếng là không biết bao nhiêu người giành nhau đến rồi.” Chu Lâm nói. Trước đây anh ta đúng là từng có ý định quảng cáo giúp Giang Từ, nhưng không biết cô có đồng ý không nên đành tạm gác lại, sau đó lại bận nhiệm vụ nên chưa làm được.

“Không sao, tiện thể đến đây xem một chút.” Giang Từ đáp, trong lòng lại thầm nghĩ, nhưng biết làm sao được, đây là nhiệm vụ của hệ thống, không thể không làm.

“Cũng phải, ngày nào cũng ru rú trong tiệm lẩu chắc cũng chán. Nhân dịp này ở lại căn cứ chơi hai ngày cho đã đi, tụi tôi đi trả nhiệm vụ trước, xong rồi sẽ qua tìm cô chơi.” Chu Lâm nói xong không đợi Giang Từ trả lời đã vội vã cùng hai người kia rời đi. Sau lưng họ còn có mấy chiếc ba lô cực lớn, lúc này đang căng phồng, xem ra bên trong chứa đầy vật phẩm nhiệm vụ.

“Cứ hấp ta hấp tấp.” Chung Tiểu Phượng cười nói. “Đi thôi, chúng ta đến nhà ăn trước.”

Dọc đường, Chung Tiểu Phượng luôn bắt chuyện với Giang Từ, lời nói vừa thân mật lại không có vẻ nịnh bợ, khiến Giang Từ rất thích nói chuyện với cô ấy.

Tuy gọi là nhà ăn nhưng diện tích cũng không lớn, chỉ có ba quầy bán hàng. Trước đây, mỗi quầy đều chỉ bán dung dịch dinh dưỡng, bây giờ có thêm nước khoáng mua từ chỗ Giang Từ, giá một viên tinh hạch cấp ba một chai, cũng may là không quá đắt.

“Một phần được để ở nhà ăn, mỗi người chỉ được mua tối đa một chai. Doanh thu rất tốt, chắc chẳng bao lâu nữa lại phải đến tiệm cô nhập hàng rồi.” Chung Tiểu Phượng nói.

Về vấn đề tăng giá, Chung Tiểu Phượng rất thẳng thắn, dù sao cũng là kinh doanh cả một căn cứ chứ không phải làm từ thiện, cần có tinh hạch để duy trì vận hành. Hơn nữa, mức giá họ tăng thêm cũng không quá đáng.

Dung dịch dinh dưỡng cũng có loại đắt và loại rẻ. Loại đắt tiền thì có nhiều vị khác nhau, Giang Từ thấy có vị táo, vị chuối và cả vị hoa hồng, còn loại rẻ thì chỉ có một vị duy nhất.

Thấy Giang Từ tò mò, Chung Tiểu Phượng liền mua cho cô mỗi vị một chai.

Dung dịch dinh dưỡng được đựng trong những chai thủy tinh nhỏ, trông sền sệt, mỗi vị lại có màu sắc tương ứng. Giang Từ không tài nào tưởng tượng ra được mùi vị của nó.

Cô cầm chai vị táo lên, đầu tiên là đưa gần mũi ngửi thử, cũng không có mùi gì lạ.

Sau khi được hệ thống xác nhận rằng nó hoàn toàn vô hại với cơ thể, cô mới đưa miệng chai lên môi nếm thử một ngụm.

Dung dịch vừa vào miệng, khuôn mặt Giang Từ liền nhăn lại. Phải nói sao nhỉ, dung dịch vị táo này chẳng có chút liên quan gì đến quả táo cả. Cái vị của nó giống như… đờm hay nước mũi vậy, Giang Từ không biết phải diễn tả thế nào, chỉ biết là nó quá khó uống, lại còn có một mùi hương khó tả, như thể hòa lẫn với mùi nước hoa rẻ tiền nào đó.

Thấy khuôn mặt xinh xắn của Giang Từ nhăn lại thành một dúm, Chung Tiểu Phượng bật cười. Cô ấy mở một chai vị hoa hồng ra rồi một hơi uống cạn. Đây là vị cô ấy thích nhất trước kia, nhưng có lẽ vì đã được nếm thử lẩu với nguyên liệu tươi ngon, thứ dung dịch dinh dưỡng vốn đã quen miệng này giờ cũng trở nên khó nuốt.

Giang Từ đậy nắp chai dung dịch mới uống một ngụm lại. Là một người đến từ thế giới khác với ẩm thực bình thường, cô thật sự không tài nào chấp nhận nổi cái vị kỳ quái này.

Bình Luận (0)
Comment