Lần này, thứ cô quay trúng là tương ớt. Quầy gia vị của cô lại có thêm một món nữa. Cô cũng chỉ có thể tự an ủi mình rằng hũ tương ớt này trông có vẻ khá ngon.
Lần nâng cấp này kéo dài hơn lần trước, Giang Từ phải xem hết hai bộ phim trong phòng thì mới xong.
Khi cô bước ra ngoài, một tiếng “Oa” bất giác bật ra từ miệng cô.
Căn nhà gỗ nhỏ ban đầu đã biến thành một ngôi nhà ngói kiểu những năm 80-90. Bốn chiếc bàn trong sảnh chính đã tăng lên thành tám chiếc, không gian rộng rãi hơn rất nhiều.
Cô đi một vòng quanh nhà, rồi định ra ngoài xem thử. Nếu bên trong đã thay đổi, bên ngoài chắc chắn cũng không còn là căn nhà gỗ của thợ săn như trước nữa.
Cánh cửa gỗ cũng đã được thay bằng một cánh cửa sắt trông chắc chắn hơn. Giang Từ mở cửa, cả tiệm lẩu như được kích hoạt, ánh đèn bừng sáng trở lại.
Cửa vừa mở ra, Giang Từ đã nghe thấy tiếng người nói chuyện. Cô ngẩng đầu lên, kinh ngạc khi thấy bên ngoài tiệm lẩu có không ít người sống sót đang đứng đợi.
“Bà chủ!” Một giọng nói trong đám đông vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của họ. Tất cả đồng loạt quay lại nhìn cô.
Giang Từ nhận ra vài gương mặt quen thuộc, còn lại đều khá xa lạ. Trong đám người có cả Chung Tiểu Phượng đã từng đến trước đây. Lần này, đứng bên cạnh cô ấy là một người phụ nữ khác.
“Cuối cùng chị cũng mở cửa rồi, bà chủ! Bọn em đến lúc nãy gõ cửa mãi không thấy ai, đèn cũng tắt hết, cứ tưởng chị không mở quán nữa chứ.” Một người khách quen lên tiếng.
“Xin lỗi mọi người, tiệm đang sửa sang lại nên tôi không nghe thấy tiếng.” Giang Từ vội vàng mở rộng cửa, mời những người sống sót bên ngoài vào trong.
“Sửa sang?! Thời buổi này mà còn sửa sang được sao?” Những người sống sót trố mắt ngạc nhiên, như thể vừa nghe được một chuyện gì đó không tưởng.
Thế nhưng khi nhìn thấy khung cảnh bên trong tiệm lẩu, tất cả đều sững sờ. Sửa sang thật này, mà còn rộng hơn trước ít nhất là gấp đôi.
…
“Chào bà chủ, em lại đến rồi. Em có dẫn theo bạn, đây là Chung Sở, người đứng đầu căn cứ Ửng Đỏ.” Chung Tiểu Phượng giới thiệu.
Chung Sở gật đầu với Giang Từ. Giang Từ nhận ra, dù Chung Sở ăn mặc rất đơn giản, nụ cười cũng rất ôn hòa, nhưng trên người vẫn toát ra khí chất của người bề trên, quả không hổ là người quản lý cả một căn cứ.
“Chào mừng, mời vào trong ngồi đi ạ.” Giang Từ cũng mỉm cười đáp lại Chung Sở.”
“Thật ra bây giờ cô vẫn còn hơi ngơ ngác, không hiểu tại sao quán lại đột nhiên có nhiều khách đến vậy.
Hỏi ra mới biết, họ đều nghe tin từ bạn bè, người thân ở một căn cứ nào đó hoặc từ những người sống sót khác.
Một người nói thì có thể còn khiến người ta nghi ngờ, nhưng ai ai cũng nói như vậy thì đủ để chứng tỏ chuyện này là thật.
“Trưởng căn cứ của chúng tôi đang thương lượng để mua nước đấy, nghe nói bên căn cứ Ửng Đỏ mua được một trăm thùng rồi, làm chúng tôi thèm đến đỏ cả mắt.” Một người sống sót có vẻ xuề xòa nói.
Ngày thường, họ khó mà gặp được các trưởng căn cứ, chứ đừng nói đến những người sống sót bình thường. Vì vậy, họ cũng không nhận ra người đi cùng Chung Tiểu Phượng chính là trưởng căn cứ Ửng Đỏ.
Chung Sở chỉ mỉm cười không đáp, họ quả thật đã đi trước một bước khi là những người đầu tiên thiết lập quan hệ với tiệm lẩu.
“Bà chủ, chị trang hoàng quán mạnh tay thật đấy, diện tích cũng mở rộng ra nhiều như vậy.” Chung Tiểu Phượng vừa nói vừa kinh ngạc, chuyện này đã vượt xa tầm hiểu biết của họ.
“Đúng vậy, sau này còn mở rộng nữa, không thì khách đông sẽ không có chỗ ngồi.” Giang Từ đáp.
Như hiện tại, khách đông đến mức phải chen chúc một chút mới vừa đủ chỗ, nếu thêm người nữa thì không được, nên việc mở rộng là cần thiết.
Chung Tiểu Phượng và Chung Sở nhìn nhau, càng thêm chắc chắn với ý định trong lòng.
Trong tiệm lẩu ồn ào náo nhiệt, mọi người đều rất hứng thú với thực đơn trên tấm bảng đen nhỏ, bàn tán xem thịt bò và thịt heo có phải là thật không.
“Tôi nghe họ nói rồi, là thịt thật đấy, vị ngon lắm.” Một người sống sót nói. “Tôi muốn ăn thịt, đã gần mười năm rồi tôi chưa được ăn thịt.”
“Tôi muốn ăn khoai tây, trước đây khoai tây là món tôi thích nhất, tiếc là từ sau tận thế thì không trồng được nữa.”
Mọi người bàn bạc rồi sôi nổi ghi món mình muốn gọi vào sổ. Những người lần đầu đến gọi món khá dè dặt, thường chỉ khoảng hai mươi đĩa thịt, trong khi khách quen thì gọi thẳng từ sáu mươi phần trở lên.
Khi thấy có lẩu bơ bò, những người sống sót đều rất vui mừng. Nước lẩu thanh ngọt tuy ngon, nhưng vị lẩu bơ bò cay nồng, đậm đà sẽ để lại ấn tượng sâu sắc hơn trong ký ức của họ.
Vì thế, cả tám bàn đều gọi lẩu bơ bò cay, một mình Giang Từ trong bếp thái đồ đến mức dao gần như tóe lửa.
Từng nồi lẩu và nguyên liệu được bưng lên bàn. Lúc cô bước ra ngoài thì thấy cửa lại có thêm mấy người sống sót nữa vừa đến.
Trong tiệm đã hết chỗ, họ chỉ có thể đứng ngoài cửa chờ. Giang Từ lấy mấy chiếc ghế trong kho ra cho họ ngồi tạm.
“Bà chủ, quán đông khách quá nhỉ.” Người sống sót đang đợi ngoài cửa nhận ghế rồi ngồi xuống, mắt hau háu nhìn những người đã được ăn bên trong.
Một mùi cay nồng đậm đà từ trong phòng bay ra, thơm đến mức khiến họ thèm ch** n**c miếng. Nhưng biết làm sao được, giờ không có chỗ, chỉ đành nghển cổ nhìn người khác ăn.
Tiệm chưa bao giờ đông khách như thế này, Giang Từ thật sự có chút luống cuống tay chân.