Ta Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Mạt Thế

Chương 22

Cô gái tóc dài tên Ngụy Nguyệt khẽ khịt mũi, buột miệng thốt lên: “Mùi gì mà thơm thế nhỉ?”

“À, là nước lẩu của quán chúng tôi.” Giang Từ vừa lúc bưng nồi lẩu từ trong bếp ra, đáp lời.

Mùi thơm quyến rũ cứ thế xộc thẳng vào mũi ba người, khiến những chiếc bụng vốn đã đói meo của họ bắt đầu réo lên òng ọc.

Cả ba thầm rủa ông chủ này quá gian xảo, lại dám dùng “mỹ thực kế”, lấy mùi hương để dụ dỗ khách hàng. Đòn tấn công chí mạng thế này, ai mà chịu nổi chứ?

Dù biết rõ đây là một cái bẫy ngọt ngào, họ vẫn không nhịn được mà đâm đầu cắn câu. Suy cho cùng, hương vị này thật sự quá quyến rũ, quá đỗi thân quen, gợi lại những ký ức xa xôi về một thời bình yên.

Cuối cùng, cả ba nghiến răng, lấy tinh hạch đặt lên bàn để gọi món.

Một đĩa khoai tây thái lát, ba đĩa ba chỉ bò Mỹ, cộng thêm cơm cho ba người, tổng cộng là chín viên tinh hạch cấp hai, năm viên cấp một và một viên cấp ba.

So với rau củ, những người sống sót dĩ nhiên thèm thịt hơn. Món ba chỉ bò Mỹ được viết nổi bật trên bảng đen khiến họ không chút do dự mà gọi liền ba phần.

Thực ra sau khi gọi món xong, trong lòng ba người vẫn có chút bất an. Nếu quán ăn này chỉ là một cái bẫy, thì số tinh hạch của họ coi như ném sông ném bể.

Nhưng nỗi lo của họ đã không xảy ra. Rất nhanh sau đó, Giang Từ đã bưng nồi nước lẩu và chén đũa đặt ngay ngắn trước mặt họ.

Tiếp theo là đĩa khoai tây được thái lát đều tăm tắp và những đĩa ba chỉ bò Mỹ với vân mỡ xen kẽ vô cùng đẹp mắt.

Mùi hương tươi mới đặc trưng của nguyên liệu liên tục tấn công vào nhận thức của cả ba, khiến họ sững sờ tại chỗ. Hồi lâu sau, họ mới hoàn hồn, vội đứng dậy đi đến quầy gia vị tự phục vụ để lấy nước chấm và cơm.

Hiện tại, quầy gia vị chỉ có xì dầu và giấm. Dù là loại nào thì cũng đều là những thứ đã tuyệt tích trong thời mạt thế. Kể cả có sót lại một ít, chúng cũng bị bán với cái giá trên trời.

Mỗi người họ đều lấy một bát xì dầu, một bát giấm và một bát cơm đầy ụ.

Trong lúc chờ đồ ăn chín, họ dùng đũa chấm thử chút gia vị cho vào miệng. Xì dầu đậm đà, giấm chua thanh dịu, quyện với nhau tạo nên một hương vị tuyệt vời khiến họ gật đầu lia lịa.

Những lát ba chỉ bò đỏ tươi được nhúng vào nồi nước lẩu đang sôi, chỉ vài giây sau đã chuyển sang màu nâu nhạt xen lẫn những vân mỡ trắng ngà, tỏa ra một mùi thơm mê người.

Một đĩa ba chỉ bò có khoảng mười lát, lát nào lát nấy đều to bản, quả thực rất đầy đặn.

Những người sống sót đã mười năm rồi chưa được ăn những món bình thường như thế này. Thịt bò còn chưa chín hẳn, họ đã không thể kiềm chế được mà rục rịch đôi đũa.

Đồ ăn nhanh chóng được quét sạch sành sanh, nhưng cả ba vẫn còn thòm thèm. Thấy vẫn còn chút nước lẩu, họ liền nhờ Giang Từ gói mang về.

Hộp đóng gói trong tiệm luôn có sẵn. Đó là một loại vật liệu mà Giang Từ chưa từng thấy, vừa có thể giữ nhiệt, vừa cách nhiệt, lại vô cùng nhẹ nhàng và tiện lợi.

Ba người kia rời đi không lâu thì quán lẩu lại có thêm hai tốp khách nữa.

Trông ai cũng vô cùng nhếch nhác, quần áo rách rưới, người ngợm lấm lem bùn đất và máu khô, chẳng khác gì dân tị nạn.

Tổng cộng là hai đội nhỏ, một đội ba người, đội còn lại năm người.

Khi nhìn thấy quán lẩu và Giang Từ, phản ứng của những người sống sót này cũng không khác mấy so với nhóm trước. Trong khi mọi người còn đang đứng chết trân vì kinh ngạc, một người đàn ông cao gầy trong nhóm đột nhiên vỗ tay một cái, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: “Tôi nghe nói về quán lẩu này rồi! Bạn tôi kể rằng ở trung tâm thành phố C có một quán lẩu rất kỳ diệu, hương vị cực ngon, còn có thể ăn cơm trắng no bụng!”

Người đàn ông cao gầy nói, ánh mắt nhìn Giang Từ sáng rực lên.

Nếu không phải họ đã cùng nhau chiến đấu suốt chặng đường, những người còn lại hẳn đã nghĩ anh ta là kẻ cò mồi cho quán này. Làm gì có nơi nào như vậy chứ? Đồ ăn bình thường họ đã bao nhiêu năm không được thấy, tất cả vật tư trong các thành phố, làng mạc, kể cả trong nhà dân đều đã bị vét sạch từ lâu.

Nhưng khi họ bước vào quán, ngửi thấy mùi lẩu vẫn còn thoang thoảng trong không khí, nhìn thấy những chai nước khoáng trong tủ đông ở cửa, sự chắc chắn ban đầu lại bắt đầu lung lay.

Lẽ nào nơi này thực sự là một quán lẩu?

Lý do lớn nhất khiến họ chọn ở lại đây là vì sự an toàn. Không biết tại sao, lũ zombie và động thực vật biến dị đều không dám lại gần khu vực này.

Dù vậy, mọi người vẫn duy trì cảnh giác cao độ, bởi vì bản thân việc có thể che chắn được những con quái vật đó đã là một chuyện khó tin.

“Chúng tôi có thể không ăn, chỉ ngồi nghỉ chân một lát được không?” Một người đàn ông tên Tưởng Hòa trong nhóm cảnh giác hỏi.

“Được chứ, mọi người có thể nghỉ ngơi cho lại sức rồi hẵng đi.” Giang Từ không mấy do dự đáp. Dù sao từ khi đến thế giới này, quán lẩu của anh đông khách nhất cũng chỉ có hai bàn ngày hôm nay, cho họ ngồi một lúc cũng chẳng ảnh hưởng gì.

“Bọn tôi thì không được rồi, sắp chịu hết nổi rồi. Lương khô hết từ hôm qua, không ăn gì chắc chết đói mất. Cho một nồi lẩu không cay, hai đĩa ba chỉ bò, ba đĩa khoai tây, và cơm cho ba người.” Người nói chính là Bành Vũ, anh chàng cao gầy biết về quán lẩu lúc trước.

Anh ta dứt khoát đặt một viên tinh hạch cấp ba, tám viên cấp hai và năm viên cấp một lên bàn.

Giang Từ thu dọn tinh hạch rồi đi vào bếp.

Bình Luận (0)
Comment