Mọi người vội vã xử lý vết thương, nghỉ ngơi một lát rồi mới có thời gian nhìn lại nơi mình đang ở.
“À phải rồi, đây rốt cuộc là đâu vậy? Tại sao lại có thể ngăn chặn được cả động vật biến dị và zombie?” Người đàn ông da ngăm cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường, nghi hoặc hỏi.
Lúc này, ba người nhóm Chu Lâm mới đắc ý cười: “Đây là một quán lẩu, còn kia là bà chủ.”
Trong phút chốc, mười mấy cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía Giang Từ. Cô chỉ khẽ vẫy tay chào mọi người, sau đó nở một nụ cười chuyên nghiệp: “Vậy... mọi người có muốn ăn chút gì không ạ? Hiện tại quán có lẩu nước trong và khoai tây thái lát. Bên kia có xì dầu, cơm trắng cũng có sẵn.”
“Bọn tôi ăn lần thứ hai rồi đấy,” một người trong nhóm Chu Lâm chen vào. “Lẩu ở đây ngon tuyệt cú mèo, còn cơm trắng chỉ cần trả bằng tinh hạch là có thể ăn thỏa thích. Bọn tôi vừa chén một bữa no nê trước khi gặp các anh đấy.”
Quả nhiên, nếu lắng nghe kỹ, có thể phảng phất ngửi thấy mùi thơm của thức ăn còn vương lại trong không khí. Chỉ là lúc trước, vì quá căng thẳng, sợ hãi và bị mùi máu tươi át đi nên không ai để ý trong phòng có mùi gì.
Nhưng mà là một quán lẩu ư? Chuyện này thật khó tin quá, thời buổi này làm sao còn có một quán lẩu tồn tại được cơ chứ.
Ai nấy đều hoài nghi, nhưng nhóm của Chu Lâm lại hết lời khen ngợi quán ăn này. Những món ăn qua lời kể của họ dường như trở nên ngon miệng hơn bội phần.
Vốn dĩ sau một trận chiến đấu và chạy trốn kịch liệt, ai cũng đã kiệt sức. Giờ lại nghe nhắc đến những món ngon từng một thời quen thuộc, bụng dạ bắt đầu biểu tình rộn rã.
Cuối cùng, không ai có thể chống lại được sự cám dỗ của đồ ăn. Họ đặt của Giang Từ hai nồi lẩu nước trong, mười đĩa khoai tây thái lát và mười ba suất cơm.
Mọi người gom góp tinh hạch lại, tổng cộng thu được hai tinh hạch cấp ba, năm mươi tinh hạch cấp một. Khoai tây được quy đổi thẳng thành năm tinh hạch cấp hai, còn mười ba suất cơm là mười ba tinh hạch cấp hai.
Tính ra, Giang Từ lại thu về được 3800 điểm, tổng điểm tích lũy tăng lên 8720.
Đây là cô đã nhờ hệ thống xem giúp, vì cô còn phải bận thái khoai tây và chuẩn bị nước lẩu, không có thời gian mở giao diện nhiệm vụ.
Xem ra nhiệm vụ hôm nay có thể hoàn thành rồi! Giang Từ vui vẻ cất tờ giấy ghi món rồi đi vào bếp sau.
Trong lúc lẩu và khoai tây chưa được mang ra, mỗi người đã tự đi lấy một bát cơm trắng đầy vun và một đĩa xì dầu nhỏ. Ai không có chỗ ngồi thì đứng sang một bên.
Những người ban đầu còn mang thái độ hoài nghi, giờ đây cũng phải tâm phục khẩu phục. Có người thậm chí còn ăn không hết nửa bát cơm. Hương vị quen thuộc khiến lòng họ dâng lên một cảm giác chua xót khó tả.”
“Nằm mơ gã cũng không ngờ, đời này lại có ngày được ăn một miếng cơm trắng.”
Người vừa nói là một gã đàn ông râu quai nón rậm rạp. Gã vốn sinh ra trong một ngôi làng nổi tiếng về trồng lúa, từ nhỏ đã lớn lên bằng những bát cơm dẻo thơm. Vậy mà đã nhiều năm rồi, gã chưa được nếm lại hương vị ấy.
Rưới thêm chút nước tương đậm đà, hương vị lại càng thơm ngon khó quên, gợi về bao ký ức.
Mà nồi nước lẩu và những lát khoai tây do Giang Từ mang ra lại càng đẩy mỹ vị của bữa ăn lên một tầm cao mới.
Cuối cùng, hai nồi nước lẩu cạn sạch không còn một giọt, Giang Từ phải nấu đến bốn nồi cơm lớn mới đủ cho tất cả mọi người ăn no.
Cô cũng hoàn toàn được chứng kiến sức ăn kinh người của những người thời mạt thế, trong lòng thầm tính toán sau này nên chuẩn bị bao nhiêu thức ăn và cơm để không bị luống cuống khi đông khách.
Giang Từ phát hiện, thể trạng của dị năng giả trông có vẻ ổn hơn những người sống sót bình thường, nhưng sức ăn vẫn không hề thua kém. Cô gái tóc dài hệ trị liệu kia một mình đã ăn hết ba bát cơm đầy mà trông vẫn còn có chút thòm thèm.
Ăn uống xong xuôi, cảm giác no đủ khiến những người sống sót khoan khoái như thể đang ngâm mình trong suối nước ấm, thể lực vừa tiêu hao cũng đang dần dần hồi phục.
Sau khi phục vụ xong thức ăn, nhiệm vụ thứ hai của Giang Từ cũng đã hoàn thành. Nhưng cô không vội vàng xem phần thưởng của mình mà bắt chuyện rất ăn ý với cô gái hệ trị liệu kia.
Dị năng giả hệ trị liệu tên là Trần Tiểu Ngọc, năm nay cũng chỉ mới hăm hai tuổi. Mười năm trước, khi mạt thế ập đến, cô đã thức tỉnh dị năng trị liệu. Đây là loại dị năng cực kỳ được săn đón trong bất kỳ đội nhóm nào, nhờ vậy mà một đứa trẻ mười hai tuổi mới có thể sống sót giữa thời thế tàn khốc.