Rất nhanh sau đó, bóng đen trong sương mù đã hiện ra nguyên hình, đó là một con rắn khổng lồ cao gần bằng nửa tòa nhà! Thân hình nó đen nhánh, con ngươi vẩn đục màu vàng đất. Cặp đồng tử dựng đứng khiến đôi mắt trông vừa sắc lẻm vừa lạnh lẽo.
Nhìn rõ bộ mặt thật của con quái vật, Giang Từ chỉ cảm thấy da gà nổi lên từ gót chân chạy dọc lên đến tận chân tóc.
Từ nhỏ đến lớn, cô sợ nhất là rắn. Lúc này, khi nhìn thấy một con rắn to đến thế, cả người cô cứng đờ, hai chân bắt đầu nhũn ra.
Đúng lúc này, sương mù tan đi, cô cuối cùng cũng thấy rõ, phía trước con rắn khổng lồ, quả thật có mấy người đang bán mạng chạy về phía trước. Con mãng xà phía sau trông có vẻ lượn lờ thong thả, nhưng khoảng cách lại đang rút ngắn lại trong chớp mắt.
Mạng người là trên hết, Giang Từ cũng chẳng màng đến nỗi sợ, cô bước ra khỏi cửa tiệm lẩu, lớn tiếng gọi mấy người kia đến đây trốn.
Mấy người đang hối hả chạy trốn không kịp suy nghĩ nhiều, vớ được chiếc phao cứu mạng liền thuận thế chạy về phía Giang Từ. Chạy tới nơi, nhìn thấy Giang Từ họ mới kịp nhận ra, trốn ở đây thì có tác dụng gì chứ? Chẳng lẽ còn trông chờ cô gái gầy gò yếu ớt trước mặt này…
Giúp họ đánh đuổi con mãng xà sao?
Ngay khi họ định kéo Giang Từ cùng chạy tiếp, thì lại phát hiện tiếng động ầm ầm phía sau đột nhiên dừng lại.
Mấy người tò mò quay đầu lại, liền thấy con mãng xà vừa nãy còn điên cuồng đuổi theo mình giờ đây dường như đã mất mục tiêu. Cái đầu khổng lồ của nó quay ngang quay dọc, lướt qua ngay trước mặt họ. Giang Từ thậm chí còn thấy rõ cả lớp vảy và những cục u sần sùi trên đầu nó ở khoảng cách gần, da gà lập tức nổi đầy cánh tay. Thế nhưng, dù ở khoảng cách gần như vậy, con mãng xà vẫn không hề phát hiện ra có người ở đây.
Mọi người nín thở chờ đợi, mãi cho đến khi thấy con mãng xà chậm rãi chuyển hướng khác, họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Những người sống sót kinh ngạc nhìn quanh, nơi này lại chính là cửa hàng có tấm biển hiệu rực rỡ mà tối qua họ nhìn thấy qua ống nhòm.
Trao đổi vài ánh mắt, các đồng đội đều nhận ra điều này. Đủ loại cảm xúc dâng lên trong lòng, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi sau cuộc rượt đuổi vừa rồi.
Vốn dĩ họ chỉ định đến cửa hàng này xem thử, nhưng vừa ra khỏi tòa nhà không xa đã bị con mãng xà cấp sáu kia bám riết, suýt chút nữa không thể thoát thân.
“Mọi người vào trong ngồi một lát đi.” Giang Từ nhìn con mãng xà vẫn còn đang lượn lờ bên ngoài, dùng cái đuôi trông vừa rắn chắc vừa mạnh mẽ của nó để phá phách khắp nơi, cô cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, giục năm người vẫn đang sững sờ tại chỗ.
Năm người không biết điều gì đang chờ đợi mình, nhưng bên ngoài vẫn còn con mãng xà, mà Giang Từ, trông cũng là con người, có vẻ không nguy hiểm bằng.
Họ trao đổi ánh mắt với nhau, rồi theo sau Giang Từ bước vào cửa tiệm lẩu.
Vừa bước vào, mọi người liền ngửi thấy một mùi hương thức ăn, là cái mùi cơm thơm nguyên bản nhất, dường như đã khắc sâu vào tận xương tủy.
Ngửi thấy mùi hương này, bụng của tất cả mọi người lập tức bắt đầu réo lên ầm ĩ.
“Mọi người đói rồi sao? Có muốn ăn chút gì không? Chỗ tôi là một tiệm lẩu, nhưng hiện tại nguyên liệu không có nhiều, chỉ có nước lẩu thanh đạm và khoai tây thái lát. Đương nhiên, sau khi trả bằng tinh hạch, cơm có thể ăn không giới hạn.” Tim Giang Từ đập thình thịch, mãi mới bình ổn lại được một chút, liền nghe thấy mấy tiếng ọt ọt rất rõ ràng.
Trần Thành và những người khác đánh giá tiệm lẩu một lượt. Quán không lớn, chỉ đủ kê hai bộ bàn ghế.
Giang Từ đứng sau một quầy hàng trông cực kỳ đơn sơ nhìn họ, trong mắt mang theo một tia mong đợi.”
“Thật ra, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra Giang Từ hoàn toàn khác biệt với những người sống sót trong thời mạt thế. Cô chỉ cao khoảng một mét sáu lăm, vóc người mảnh mai, trông có vẻ yếu ớt, cánh tay thon thả chẳng có chút cơ bắp nào. Làn da cô trắng nõn, mịn màng như thể được nuông chiều trong nhung lụa chứ không phải vật lộn sinh tồn ngoài thế giới đổ nát kia.
Trông cô chẳng khác nào một cô gái mong manh, không hề có sức chiến đấu, vậy mà lại cố tình mở một tiệm lẩu ngay giữa trung tâm thành phố, nơi lúc nhúc quái vật. Nghe thôi đã thấy hoang đường.
Thế nhưng giờ phút này, họ đang đứng ở đây, trong tiệm lẩu ấy, hít hà mùi thơm của thức ăn còn vương lại trong không khí và lắng nghe Giang Từ giới thiệu về giá cả các món trong thực đơn.
Dù thực đơn không có nhiều món, Hứa Linh vẫn nghe mà nước miếng cứ ứa ra. Lẩu ư, đã gần mười năm rồi họ chưa được ăn. Cô quay đầu, ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn về phía đội trưởng của họ, Trần Thành.