Sương Đêm Và Tuyết Tùng - Nhất Thốn Chu

Chương 63

Cũng đúng, cô vốn chỉ hỏi xã giao thôi, làm sao có thể mong đợi sự quan tâm sâu sắc được.

Anh vịn lan can, hít thở sâu hai lần liên tiếp.

Chưa kịp đứng dậy, lại bị một cơn gió sặc vào, suýt chút nữa ho thành tiếng.

Chu Phục bước nhanh vào phòng mình.

Có ho cũng không ho ở bên ngoài, để Trình Giang Dương thấy trò cười này lại nghĩ anh yếu ớt.

Anh đóng cửa lại, chưa kịp ngồi xuống đã th* d*c rầm rộ.

Anh đã kìm nén dữ dội đến mức nào thì bây giờ ngực anh khó chịu bấy nhiêu.

Ngay cả Trình Giang Tuyết cũng nghe thấy.

Căn nhà này được xây từ sớm, tường xây cũng không dày, cách âm rất kém.

Anh ho dữ dội, câu này nối tiếp câu kia dội sang như muốn ói cả phổi ra ngoài.

Không phải đau dạ dày sao? Đau dạ dày sao lại ho được?

Rõ ràng buổi tối nhìn anh vẫn bình thường.

Trình Giang Tuyết nghe mà mất hồn, ngay cả anh trai gọi cô cũng không để ý.

“Bàn Bàn?” Trình Giang Dương thả vali ra, bước đến trước mặt cô hỏi.

Trình Giang Tuyết giật mình quay đầu: “À? Anh nói gì?”

Trình Giang Dương đành phải lặp lại lần nữa: “Anh hỏi em, mấy chiếc áo khoác lông vũ này treo ở đâu?”

“Ồ, anh đưa em.” Trình Giang Tuyết vươn tay đón lấy, ôm chúng nhét vào trong, “Gấp lại để vào tủ đi, chỉ có nhiêu đây chỗ, đã chật cứng rồi.”

“Lúc nãy em đang nghĩ gì vậy?” Trình Giang Dương hỏi.

Trình Giang Tuyết không muốn nói, cười với anh: “Đừng có cái gì cũng hỏi tận cùng thế.”

Trình Giang Dương gật đầu: “Được, anh không hỏi.”

“Anh, anh tự ngồi chơi chút đi, em đi tắm trước, sợ lát nữa không còn nước nóng.” Trình Giang Tuyết nhìn đồng hồ, vội vàng đi lấy khăn tắm và đồ ngủ.

Trình Giang Dương nói: “Anh đợi em ở đây, chậm một chút.”

“Vâng.”

Trình Giang Tuyết cầm theo dầu tắm đi ra ngoài.

Sau khi cô đi, Trình Giang Dương xem hai trang giáo án cô để trên bàn rồi cười đặt xuống.

Anh bước ra ngoài, đi dọc theo ánh trăng trải dài trên mặt đất.

Đến phòng Chu Phục, Trình Giang Dương gõ cửa.

“Cửa không khóa, mời vào.” Chu Phục đang ngồi ở bàn, đeo một chiếc kính gọng vàng, đang dùng laptop viết tài liệu.

Trình Giang Dương mở cửa xong, lại khép lại từ phía sau.

“Ngồi đi.” Đối với sự xuất hiện của anh ấy, Chu Phục không hề bất ngờ.

Anh dùng một tay ấn gọng kính, nhẹ nhàng tháo xuống.

Trình Giang Dương quan sát anh, chiếc kính gọng vàng gác trên sống mũi, một vẻ ôn tồn, nhã nhặn khó lòng bắt chước.

“Ủy viên Chu thị lực cũng kém rồi sao?” Anh ấy ngồi xuống ghế hỏi.

Chu Phục đặt kính xuống: “Hơi loạn thị một chút, xem máy tính thì đeo.”

Trình Giang Dương gật đầu: “Em gái tôi nói với tôi dạo này anh chăm sóc nó rất nhiều, nó còn cảm thấy mắc nợ anh.”

“Bảo cô ấy đừng khách sáo.” Chu Phục chống tay lên bàn, giữ vẻ đường hoàng, “Thật sự mà nói về mắc nợ, không chắc ai nợ ai đâu.”

Trình Giang Dương cười đầy ẩn ý, khuyên nhủ: “Không có chuyện đó đâu, hồi trước nó còn trẻ, lần đầu yêu đương mà, kỳ vọng vào nửa kia quá cao, anh không đạt được, chuyện này không trách anh. Không cần cảm thấy xin lỗi, cũng không cần phải trả gì hết, nó bây giờ lớn rồi, không cần nữa.”

Chu Phục ngả người ra sau, các ngón tay đan nhẹ vào nhau đặt trên đùi: “Thật sao? Nếu tôi nhất định phải trả thì sao?”

Trình Giang Dương không ngờ anh lại nói như vậy, nhất thời có chút sững sờ.

Anh ấy im lặng một lát mới chậm rãi mở lời: “Ủy viên Chu, chuyện tình cảm không thể cưỡng ép như vậy. Bàn Bàn nó toàn tâm toàn ý vào việc giảng dạy, muốn làm nhiều điều cho những đứa trẻ vùng núi, tôi hy vọng anh đừng ảnh hưởng đến nó.”

Nghe vậy, khóe miệng Chu Phục nhếch lên một nụ cười: “Yên tâm, tôi hiểu cách ủng hộ sự nghiệp của cô ấy hơn anh.”

“Vậy anh đã quyết định rồi, muốn lặp lại lỗi lầm của ba năm trước một lần nữa, dù cuối cùng vẫn khiến em ấy đau lòng?” Trình Giang Dương nhìn thẳng vào mắt anh nói.

Chu Phục cảm thấy buồn cười nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ ôn hòa, giọng điệu cũng gọi là khách khí: “Ông chủ Trình, kết quả của chúng tôi thế nào không phải do anh định đoạt được, phải tôn trọng ý muốn của Bàn Bàn. Anh không quyết định được cho cô ấy, càng không quyết định được cho chính mình thì đừng ở đây làm ra vẻ anh trai nữa.”

Không có gì giấu được anh.

Nhiều chuyện Giang Tuyết không rõ, Chu Phục cũng biết rõ như lòng bàn tay, anh chỉ cần búng tay một cái sẽ có người đưa kết quả điều tra lý lịch đến trước mặt anh, bao gồm cả thân thế của người trước mặt.

Lúc Chu Phục nói, ánh mắt cũng không trở nên hung dữ, chỉ hơi trầm xuống, tĩnh lặng hơn, nhưng lại dùng cái nhẹ bổng cái nặng mà đè xuống tất cả những tiếng ồn sắp sôi lên, cục diện cuộc nói chuyện đột ngột thay đổi.

Trình Giang Dương siết chặt nắm đấm, mạch máu trên cổ đập mạnh, im lặng không nói một lời.

Nhưng chỉ hai câu nói đó đã đâm không lệch vào vết thương của anh ấy, trích ra mủ máu chưa kịp khô bên trong.

“Thôi được rồi.” Chu Phục vô cảm đứng dậy, tiễn khách, “Tôi còn có việc, không giữ anh lâu nữa.”

Trình Giang Dương nhịn đi nhịn lại, cũng đành đứng dậy: “Anh bận, không cần tiễn.”

“Đi thong thả.”

Anh ấy trở lại hành lang, bước chân chao đảo hai cái.

Trình Giang Tuyết đã tắm xong, cô xõa tóc đi ra: “Anh, anh đi đâu vậy?”

“Ồ, đi dạo một chút.” Trình Giang Dương gượng cười, “Ở đây cũng khá sạch sẽ, chỉ là cơ sở vật chất hơi cũ.”

“Cũng coi là khá rồi.” Trình Giang Tuyết là người dễ thỏa mãn, “Có đồng nghiệp của em được phân đến huyện khác, phải sống trong nhà gỗ cơ.”

Cô vừa nói xong, Ngô Dương đã gọi từ dưới lầu: “Xong chưa hả, Giang Dương!”

“Anh Ngô giục rồi kìa, đi nhanh đi.” Trình Giang Tuyết nói nhỏ.

Khó khăn lắm mới gặp được anh trai một lần lại sắp phải đi rồi, cô cũng không nỡ.

Tâm trạng Trình Giang Dương phức tạp hơn cô gấp trăm lần, không cam lòng nhưng bất lực, khẩn thiết nhưng lại do dự, khao khát nhưng cũng sợ hãi, những cảm xúc này đan xen luân phiên trong đầu anh.

Sự bất lực, sự sợ hãi, là do danh phận anh em đã không thể thay đổi được nữa.

Nếu Viện trưởng Trình biết anh có ý nghĩ như vậy với em gái, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, có lẽ sẽ đập bàn đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt mắng anh là một thằng súc sinh không màng luân thường đạo lý, ăn cơm nhà họ Trình lớn lên, lại muốn bôi nhọ nhà họ Trình.

Không có cách nào khác, họ chỉ có thể làm anh em cả đời.

Và sự khẩn thiết, sự do dự, sự khao khát của anh, tất cả đều đến từ tình cảm đã tích tụ bấy lâu.

Từ khi tà váy đồng phục của em gái bay vào mắt anh, rất nhiều lời nói đã xoay chuyển trong lòng, suy nghĩ, ấm ức bấy nhiêu năm, sắp sửa phá vỡ rào cản cuối cùng.

Các khớp ngón tay anh căng cứng đến trắng bệch, yết hầu hơi run.

Nhưng cuối cùng cũng chỉ vẽ nên một đường cong đau khổ: “Được, anh đi trước đây, tự chăm sóc bản thân tốt nhé. Việc học của lũ trẻ cần quan tâm nhưng sức khỏe của em cũng quan trọng không kém. Còn nữa, người họ Chu không phải là lương duyên đâu, em phải tự hiểu trong lòng, hiện tại bố chưa biết chuyện này, ông ấy sẽ không đồng ý đâu.”

“Vâng, em nhớ rồi. Anh, em đưa anh xuống lầu.”

Trình Giang Tuyết không hiểu sao anh trai lại đột nhiên nói về Chu Phục, lại còn tiêu cực như vậy.

Có lẽ lúc ăn cơm, anh ấy thực sự nghe lọt câu đùa của Ngô Dương, cộng thêm biểu hiện của cô cũng không bình thường.

Nhưng sắp chia tay, cô không đành lòng nói lời từ chối.

Trình Giang Dương kiềm chế đưa tay ra, vỗ mặt cô, cười nói: “Không cần tiễn đâu, dưới đó gió lớn.”

“Vâng.” Trình Giang Tuyết cũng không kiên trì nữa, “Vậy anh… anh đến khách sạn thì gọi điện cho em nhé.”

“Về đi.”

Cô thẫn thờ quay người, một mình ngồi trong phòng rất lâu.

Trong đêm khuya, một tiếng ho khan nhỏ làm Trình Giang Tuyết tỉnh giấc.

Sao Chu Phục vẫn còn ho?

Cô đứng dậy, lục hộp thuốc của mình, lấy một lọ siro ho và một hộp thuốc dạ dày.

Bảo cô đến trạm y tế lấy thuốc thì không được, cô không dám đi đường đêm.

Nhưng Chu Phục mấy hôm trước đã chăm sóc cô đến khi cô ngủ, cứ coi như là trả ơn anh.

Trình Giang Tuyết cầm thuốc đến gõ cửa phòng anh.

Tiếng động bên trong dừng lại một khoảnh khắc, nhưng không nghe thấy tiếng bước chân, cửa lại đột nhiên mở ra.

“Nhanh vậy.” Trình Giang Tuyết bị tốc độ này hù một trận.

Chu Phục lại nghiêng đầu ho một tiếng rồi mới nói: “Sợ em chờ lâu sẽ mất kiên nhẫn.”

Trình Giang Tuyết cụp mi, thầm nghĩ, tính kiên nhẫn của cô kém đến thế sao, đúng là tin đồn thất thiệt mà.

“Ngồi đi, mang gì cho tôi vậy?” Chu Phục nhường ghế cho cô.

“Khuya rồi, tôi không ngồi đâu.” Trình Giang Tuyết đưa thuốc cho anh, “Không phải nói đau dạ dày sao? Đây có Aluminium Carbonate Magie, trung hòa axit dạ dày đấy.”

Chu Phục nhận lấy rồi lật mặt sau ra xem như thể chưa từng thấy loại thuốc này bao giờ, cứ như thể vừa có được một bảo vật gì quý giá.

Anh vẻ mặt dịu dàng nhưng giọng nói lại khó nhọc: “Tôi tưởng em nghe xong là bỏ qua luôn, không thèm quan tâm đến tôi.”

Trình Giang Tuyết đứng trước mặt anh, cái bóng của cô được ánh trăng phơi trên mặt đất, cô cười một tiếng: “Đúng là không muốn quan tâm đâu, nhưng lúc tôi đau bụng, anh cũng đã đi mua thuốc cho tôi. Dù trước đây có mâu thuẫn gì, khó khăn lắm mới gặp nhau ở thị trấn Bạch Thủy, có chuyện giúp đỡ lẫn nhau là điều nên làm, không thể chỉ có anh giúp tôi, còn tôi thì bàng quan đứng nhìn, như vậy quá vô tình.”

“Chuyện của chúng ta không gọi là mâu thuẫn.” Chu Phục sửa lời cô.

Trình Giang Tuyết đặt tay trái lên cánh tay phải, ra vẻ thảo luận lý trí với anh, bước về phía anh hai bước: “Đã không nhìn mặt nhau suốt ba năm rồi, không phải mâu thuẫn thì là gì?”

Cô ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt ngập một chút ánh nước.

“Là em đã giận tôi, không chịu để ý đến tôi nữa, tôi vẫn luôn chờ em hết giận.”

Chu Phục nhìn cô nói, ánh mắt quyến luyến trên lông mày, khóe môi và cằm cô, như tham lam ngắm nhìn tia nắng xuân cuối cùng trên cành cây.

Đầu ngón tay anh nóng bỏng kinh người: “Trước đây tôi luôn muốn nói, em luôn không chịu nghe, nhưng hôm nay hãy để tôi nói hết được không?”

Trình Giang Tuyết định từ chối: “Tôi không phải đến để…”

Nhưng tay anh đã vươn tới, hạn chế cô bằng một ràng buộc không thể thoát ra, siết chặt cổ tay Trình Giang Tuyết, ngón cái nhẹ nhàng xoa trên mạch đập của cô.

Chu Phục tự mình nói tiếp, vừa ho lâu, giờ th* d*c và khàn giọng: “Ba năm nay tôi rất nhớ em, bây giờ em đã ở trước mắt, tôi vẫn nhớ em. Trước đây đều là tôi làm không tốt, tôi chưa bao giờ nói với em, hai năm ở bên em tôi vô cùng hạnh phúc, thỏa mãn, em đã cho tôi cảm nhận được rất nhiều điều tuyệt vời, điều mà tôi chưa từng được trải qua.”

Bình Luận (0)
Comment