Sương Đêm Và Tuyết Tùng - Nhất Thốn Chu

Chương 4

Ba năm trôi qua, mỗi khi nhớ đến bạn trai cũ, Trình Giang Tuyết vẫn vô thức cắn chặt răng, khoang miệng trào ra từng ngụm nước chua, không nuốt xuống được cũng không nhổ ra được, khiến cổ họng cô như bị đốt cháy, tê dại.

Những ngày tháng bên Chu Phục giống như tơ lụa phơi trong những ngày mưa dầm tháng sáu, dính dớp ẩm ướt nhưng lại lấp lánh thứ ánh sáng rực rỡ, vụn vặt.

Nửa ngày không thấy cô lên tiếng, Cố Quý Đồng mới dò hỏi: “Tớ nhắc đến thì sao chứ, cậu vẫn chưa quên được à?”

Nói gì là quên hay không quên?

Mối quan hệ giữa cô và Chu Phục đối với hai người họ, ý nghĩa vốn dĩ đã khác nhau.

Đối với Chu Phục, đó chẳng qua là một ân huệ anh tiện tay ban cho một người thầm thương trộm nhớ lúc anh buồn chán không có việc gì làm.

Hai bàn tay cô trống rỗng, chưa từng nắm giữ được gì, nên cũng không thể nói là buông bỏ.

“Không có, ngủ sớm đi.”

Trình Giang Tuyết uể oải cúp điện thoại.

Sáng sớm thứ Hai, cô cùng nhóm đồng nghiệp lên đường đi Tây Nam, sau khi chụp ảnh lưu niệm dưới biểu ngữ dài trước cổng trường, họ lên xe buýt đi ra sân bay.

Cả ngày họ di chuyển trên đường, xuống máy bay lại lên xe buýt công cộng, lần lượt đưa các giáo viên đến điểm đến.

Thị trấn nhỏ ở Tây Nam được bao quanh bởi các dãy núi, từng ngọn núi xa trông như những bức bình phong gỗ mun cứng cáp, sống núi sắc nét và mạnh mẽ như thể được ai đó dùng dao bổ củi mà đẽo ra.

“Cô giáo Trình, thầy giáo Lý, thị trấn Bạch Thủy ở phía trước rồi, hai người xuống đây nhé.” Tài xế lớn tiếng gọi.

Trình Giang Tuyết vịn vào ghế trước đứng dậy, cô ngạc nhiên hỏi: “Thầy Lý, thầy cũng được phân công về thị trấn Bạch Thủy ạ?”

Lý Tranh cùng tuổi với cô, cả hai vào trường cấp ba trực thuộc cùng năm.

Trong ấn tượng của Trình Giang Tuyết, người thầy giáo này miệng lưỡi chậm chạp, không giỏi ăn nói. Làm đồng nghiệp cả năm trời, đến nay họ vẫn chưa nói với nhau quá mười câu. Cô chỉ nghe nói anh thi đỗ từ một vùng quê nhỏ, làm việc chăm chỉ, nghiên cứu nghiêm túc và có tinh thần trách nhiệm rất cao.

Lý Tranh chỉnh lại chiếc kính gọng đen, nói: “Vâng… vâng, đúng vậy, trước khi đến, tôi đã đổi với thầy Hoàng một chút.”

“Ồ, thảo nào.” Ánh mắt Trình Giang Tuyết đảo một vòng, cười nói, “Tôi nhớ là thầy Hoàng đi cùng tôi, vừa nãy còn thắc mắc sao thầy ấy lại xuống sớm thế.”

“Đi thôi.”

Trình Giang Tuyết không nghĩ nhiều, nói với tài xế: “Làm phiền anh mở cửa, chúng tôi cần lấy hành lý.”

Họ xách vali hành lý đứng bên vệ đường, nhìn chiếc xe buýt chạy xa dần.

Mây sà xuống thấp, ánh nắng buổi chiều xiên khoai chiếu lên phiến đá, không khí thoang thoảng mùi khói bếp và bụi đất.

Đây là một thị trấn có nhiều dân tộc cùng sinh sống, trên đường có nhiều phụ nữ người dân tộc Di đeo trang sức bạc ở cổ, quấn khăn thêu đi qua.

Hai bên đường chật kín những người bán hàng rong rao bán lớn tiếng. Những chiếc đùi lợn hun khói bóng lưỡng xếp ngay ngắn, những người phụ nữ với đôi tai đeo sợi bạc chạm khắc ngồi xổm trước giỏ tre, dùng ngón tay thoăn thoắt lật nấm kê tùng, những giọt nước trên tán nấm phản chiếu ánh mặt trời chiều tà.

Trình Giang Tuyết đội mũ chống nắng, gió núi thổi mái tóc mềm mại của cô tự nhiên rẽ sang hai bên, bay lượn trong ánh hoàng hôn rực rỡ.

Cô giơ tay xem đồng hồ: “Trường bảo là có xe đến đón chúng ta mà?”

Lý Tranh không dám nhìn ánh mắt sáng rõ dưới vành mũ của cô. Anh ta lơ đễnh “ừm” một tiếng: “Hiệu trưởng Ngô có nói ủy viên Chu ở thị trấn hôm nay về thành phố nộp tài liệu, khoảng năm giờ sẽ quay lại, bảo chúng ta chờ anh ấy ở cột mốc này.”

“Nhưng bây giờ đã là năm giờ mười lăm phút rồi.”

Trình Giang Tuyết nhìn trước nhìn sau một hồi, trên đường huyện lộ không có mấy chiếc xe đi qua, chỉ có những người dân làng gùi đồ từ trên núi xuống, cúi lưng, chỉ lo nhìn đường.

“Thật sự không được… chúng ta gọi taxi đi.” Lý Tranh báo chính xác quãng đường, “Tôi đã xem bản đồ rồi, từ đây đến trường mười bảy cây số chắc có thể đến trước khi trời tối.”

Nhưng ở đây lấy đâu ra taxi chính quy để gọi?

Trình Giang Tuyết cười bất lực: “Thôi đợi thêm chút nữa đi.”

Vài phút sau, một chiếc Passat màu đen dừng lại trước mặt họ.

Một người đàn ông trẻ tuổi bước xuống xe, áo sơ mi trắng gọn gàng sơ vin trong chiếc quần tây đen, cổ áo cài một huy hiệu màu đỏ.

Anh mang một cặp mắt mày quá đỗi thanh tú, khóe môi nở nụ cười ôn hòa, nhướn mày, ánh mắt quét từ trên xuống dưới nhìn cô.

Trong khoảnh khắc chạm nhau ngắn ngủi đó, tim Trình Giang Tuyết đập mạnh dữ dội, ánh mắt cô như dòng sông cuồn cuộn trong đêm tối, tuôn trào quá nhiều cảm xúc phức tạp không thể gọi tên.

Thật trùng hợp, hóa ra ủy viên Chu này là Chu trong Chu Phục.

Anh vẫn giữ nguyên vẻ ngoài đó, vài chiếc cúc trên cùng luôn không cài chỉnh tề, buông lơi thoải mái. Khi anh tựa tay lên cửa xe nhìn cô lộ ra một đoạn cánh tay trắng lạnh, đường nét cân đối, toát lên vẻ phong lưu nhã nhặn khó tả.

Vai và cổ đang rất thư giãn của cô đột nhiên cứng lại.

Tại sao cô lại gặp anh ở đây?

Chu Phục xin lỗi giải thích: “Hai vị là giáo viên đến dạy tình nguyện phải không? Xin lỗi, trên đường có chút kẹt xe, tôi đến muộn.”

Lý Tranh chưa xem ảnh trước, không chắc anh có phải là người họ đang đợi hay không. Anh ta nghi ngờ hỏi: “Ủy viên Chu? Hiệu trưởng Ngô bảo anh đến đón chúng tôi sao?”

Chu Phục bỏ tay xuống, giọng nói lười biếng, thoải mái, ẩn chứa ý cười: “Chuyện này anh không cần nghi ngờ, anh không quen, nhưng đồng nghiệp của anh chắc chắn biết.”

Anh đã biết Trình Giang Tuyết sẽ đến từ rất lâu rồi.

Bình Luận (0)
Comment