Sinh Tồn Nơi Hoang Dã, Tôi Chỉ Muốn Hái Thuốc Thôi Mà

Chương 8

Nước canh trong nồi sôi ùng ục, từng bong bóng nhỏ vỡ ra, mang theo hương thơm mê người lan tỏa khắp nơi.

Chúc Dư múc một bát mì, nhét vào tay Kha Nghĩa: "Ăn nhanh lên, ăn xong còn phải lên đường nữa đấy."

Kha Nghĩa bưng bát, liếc nhìn Chúc Dư, trong lòng có chút cảm khái.

Rõ ràng hai người đều cao hơn mét tám, thế mà lúc Chúc Dư ngồi trước đống lửa lại trông nhỏ nhắn hẳn đi. Nhất là khi cậu cầm bát, hút mì xì xụp, má phồng lên, vẻ mặt thỏa mãn như mèo được v**t v*, ai mà nghĩ nổi đêm qua chính cái người này xắn tay áo, dọa cho một ông anh cao gần mét chín phải câm nín.

Văn thì biết y dược, võ thì một đấm khiến sư phụ mặt dày im lặng, ra rừng hoang còn biết nhóm lửa nấu mì, bát đầu tiên lúc nào cũng nhường người khác ăn trước, đúng là kiểu người lên được phòng khách, xuống được phòng bếp...

"Kha Nghĩa? Kha Nghĩa!" Chúc Dư phất tay trước mặt hắn, nghiêng đầu khó hiểu: "Nghĩ cái gì mà đơ ra thế?"

"À... tôi chỉ đang nghĩ, phải sinh ra trong gia đình thế nào mới dạy được người vừa chu đáo vừa mạnh mẽ như cậu vậy?"

"Anh khen tôi vậy làm tôi ngại đấy." Chúc Dư cười híp mắt, húp một ngụm nước lèo rồi tiếp lời, "Nhà tôi thì cũng bình thường thôi, tôi lớn lên bên ông nội."

Nói đến đây, hàng mi cậu cụp xuống, lông mi khẽ động hai cái như đang nhớ lại điều gì đó. Rồi chợt mỉm cười: "Nhưng mà ông nội tôi thực sự là một người rất tốt. Lúc ông mất, tôi bối rối đến mức chẳng biết phải làm gì, kết quả là cả làng kéo đến giúp. Họ nói ông lúc sống luôn giúp đỡ họ, nên họ cũng muốn đến tiễn ông lần cuối."

Sự vui vẻ trên mặt Kha Nghĩa cũng dần phai đi, ánh mắt đầy áy náy, hắn thấp giọng nói: "Xin... xin lỗi..."

"Ôi dào, có gì đâu mà xin lỗi," Chúc Dư khoát tay: "Ăn mì đi, ăn xong còn phải lên đường."

Kha Nghĩa cũng không dám nói thêm, sợ khơi lại nỗi buồn của Chúc Dư, chỉ biết cúi đầu húp mì thật nhanh.

"A ——!"

Một tiếng kêu đau bất thình lình vang lên khiến Chúc Dư giật mình, vội quay đầu lại: "Làm sao vậy?"

"Cắn trúng miệng rồi..." Kha Nghĩa vừa nói vừa che miệng, nước mắt lưng tròng.

Mì gói cay xè giờ lại đúng lúc đụng phải vết thương, chẳng khác gì xát muối vào miệng. Hắn vội vàng nuốt xuống, rồi chộp lấy bình nước tu ừng ực.

"Đưa đây, để tôi xem nào." Chúc Dư đè tay hắn lại, kéo nhẹ môi dưới ra nhìn thử, quả nhiên là một vết cắn, hai dấu răng đỏ thẫm đã rỉ máu.

Cậu buông tay hắn ra, nói ngay: "Anh bị nhiệt rồi, mì này ăn tiếp chắc toang. Hay là để tôi nấu chút cháo hoặc lấy ít lá dâu bạc thay bữa sáng nha?"

Cậu vừa nói vừa với tay định lấy bát mì, nhưng Kha Nghĩa vội vàng ôm bát giữ lại: "Không được! Biết đâu lát nữa phải ăn cái gì đó còn khó hơn, để tôi ăn no trước cái đã! Cùng lắm bị nhiệt thôi, bảy ngày tự khỏi!"

Chúc Dư nhìn hắn đầy bất lực, cầm lấy bát mình húp vài đũa, rồi đứng dậy tiện tay đặt bát lên mặt đất: "Vậy anh ăn tiếp đi. Ăn xong nhớ rửa nồi với bát, giữ lửa cho tôi, tôi quay lại ngay."

"Ờ." Kha Nghĩa ngoan ngoãn đáp một tiếng, cũng không hỏi Chúc Dư định đi đâu, tiếp tục nhe răng trợn mắt ăn tiếp bát mì gói còn đang nóng hổi.

【Chúc Dư vậy là... giao nhiệm vụ rửa chén cho Kha Nghĩa hả? 】

【 Kha Nghĩa giờ thành tiểu tùy tùng của Chúc Dư rồi, người ta cam tâm tình nguyện mà 】

【 Phía trước là Vãn Tinh đúng không? Nếu vậy thì thôi, nghe lời ca ca, rút khỏi phòng live stream, chúc mọi người mạnh khỏe nhé 】

【 Chỉ là rửa cái chén thôi mà, có cần phản ứng mạnh thế không? 】

【 Với gia giáo nhà tôi thì tuyệt đối không bao giờ để người khác rửa chén thay 】

【 Kha Nghĩa là biết ơn nên đáp lễ thôi, Chúc Dư tốt với cậu ấy, thì cậu ấy cũng muốn giúp lại trong khả năng của mình 】

【 Bạn bè giúp nhau là chuyện bình thường, có người không hiểu chắc vì chưa từng có bạn thật sự nên không hiểu nổi đâu 】

【 Dù sao cũng thấy Kha Nghĩa tính tình thật sự quá mềm, khó trách ai cũng muốn bắt nạt cậu ấy một chút 】

Kha Nghĩa hoàn toàn không thể ngờ, rõ ràng chỉ là rửa cái chén, ở một số chương trình tạp kỹ khác còn có thể được khen lấy khen để, vậy mà đến lượt hắn lại biến thành bằng chứng của sự nhu nhược.

Nhưng lúc này, toàn bộ tâm trí của hắn đều đặt vào nồi mì gói trước mắt. Dù trong miệng còn vết thương âm ỉ đau từng đợt, cũng không ngăn được hắn hút mì sợi không sót cọng nào, thậm chí nước lèo cũng không để thừa một giọt.

Đợi đến khi Kha Nghĩa giải quyết xong phần mì, Chúc Dư cũng vừa vặn quay về. Có vẻ như cậu vừa chui vào bụi cây một chuyến, trên người lẫn quần áo còn dính vài mẩu lá và nhánh cỏ.

Kha Nghĩa tò mò hỏi: "Cậu mới đi đâu thế?"

Chúc Dư giang hai tay, trong tay nâng một nắm hoa nhỏ trắng nhạt vàng vàng, trông như những chiếc loa xinh xinh: "Đi hái ít kim ngân hoa, thanh nhiệt giải độc."

【Hóa ra là đi hái kim ngân hoa 】

【 Ôi trời ơi, vừa nãy ai còn suy bụng ta ra bụng người nhỉ, mau xin lỗi đi nào 】

【 Chúc Dư là không có miệng à? Đi hái kim ngân hoa mà không nói một tiếng, đáng bị hiểu lầm nha! 】

【 Ha hả, có người đúng là không xứng có bạn luôn 】

【 Lần đầu tiên thấy kim ngân hoa ngoài đời thật, nhìn cũng đáng yêu ghê 】

Trên mạng cãi nhau ầm ĩ, nhưng hai người ngoài đời thì vẫn an nhàn vô cùng. Không chỉ ăn uống no đủ, họ còn đun cả một ấm trà kim ngân hoa cất vào bình giữ nhiệt nói là sinh tồn nơi hoang dã, mà nhìn như đang đi dã ngoại nấu trà chiều.

Kha Nghĩa một bên dùng dòng suối nhỏ dập lửa cẩn thận, một bên không nhịn được cảm thán: "Đợi chúng ta rời khỏi căn nhà này, chắc chẳng biết là kiểu sống gì luôn quá..."

Hắn nhào về phía Chúc Dư, ôm lấy vai cậu, vừa vỗ vỗ vừa cười: "Tiểu Ngư à, anh trai đây trông cậy hết vào em đó!"

"Ừm..." Chúc Dư cong mắt cười, "Tôi sẽ cố gắng."

Sau khi thu dọn xong đồ, hai người khoác ba lô lên, bắt đầu hành trình tiến về Xích Hà Phong.

Lần này, Chúc Dư không còn đeo giỏ tre đựng thuốc như thường lệ, mà thay bằng bộ ba lô sinh tồn do tổ tiết mục phát: một chiếc ba lô chống nước, bên trong có bản đồ, kim chỉ nam, dây thừng, bật lửa, ly hợp kim titan, dao đa năng Thụy Sĩ và thuốc sơ cứu. Có lẽ để cân bằng giữa hình tượng nghệ sĩ và nhu cầu sử dụng, trong đó còn nhét thêm cả một gói khăn giấy nhỏ. Ngoài ra, họ còn mang theo một bình giữ nhiệt, một cái lều bivy và một túi ngủ.

So với lúc thường lên núi, trang bị lần này đúng là đầy đủ vượt trội!

Chúc Dư đeo ba lô đầy đủ, tâm trạng thư thái, dẫn theo Kha Nghĩa hướng về Xích Hà Phong.

Theo kinh nghiệm của Kha Nghĩa, bản đồ và kim chỉ nam phải luôn tiện tay, thỉnh thoảng đem ra xem để tránh đi nhầm hướng. Thế nhưng suốt hai tiếng đi đường, trừ lúc mới xuất phát có xem một lần, còn lại Chúc Dư chẳng hề lấy ra lần nào dù là lúc nghỉ ngơi cũng không ngoại lệ.

"Tiểu Ngư à, tụi mình đi cũng lâu rồi đấy, có cần xem lại bản đồ không?" Kha Nghĩa dè dặt mở lời.

"Cũng được." Chúc Dư dừng bước, nhưng thay vì lấy bản đồ, cậu lại nhìn sang Kha Nghĩa: "Anh xem đi."

Kha Nghĩa lập tức bối rối, chỉ vào chính mình: "Tôi á?"

Chúc Dư rút bình giữ nhiệt ra, vừa mở nắp uống nước vừa nhàn nhạt gật đầu.

Kha Nghĩa chần chừ.

Trước đây tổ đội với Chu Tề Binh, hắn cũng từng cố học cách xem bản đồ, nhưng thật sự không hiểu nổi, kết quả còn bị chế giễu không ít. Dù Chúc Dư khi xuất phát đã hướng dẫn lại một lần, nghe cũng không đến nỗi khó nhưng mà...

Hắn mím môi, đang định từ chối để Chúc Dư tra bản đồ thay thì lại nhìn thấy người kia ngửa đầu uống nước, dáng vẻ như đang rất khát.

Tổng thể cũng không thể mãi phụ thuộc, dựa dẫm vào người khác được...

Hắn hít sâu một hơi, cắn răng quyết tâm, rồi tháo ba lô, lấy bản đồ trải ra trên mặt đất. Kha Nghĩa ngồi xổm trước bản đồ, cầm lấy la bàn, vừa thao tác vừa lẩm bẩm trong miệng: "Căn cứ bản đồ tiêu chuẩn, hướng kim chỉ nam cần trùng với hướng Bắc trên bản đồ, điều chỉnh để hai hướng Bắc khớp nhau..."

Vừa làm, hắn vừa lặp lại từng bước Chúc Dư đã dạy, nghiêm túc đến mức giống như đang tham gia kỳ thi đại học.

Chúc Dư đã sớm thu lại bình nước, ngồi xổm một bên, yên lặng quan sát.

Sau một lúc lâu, Kha Nghĩa cuối cùng cũng xác nhận lại lần nữa rồi ngẩng đầu lên, nói: "Hướng đi... hình như không sai, tiếp tục đi là được." 

Hắn quay đầu nhìn Chúc Dư, ánh mắt mang theo một chút chờ mong muốn được khẳng định.

Chúc Dư không keo kiệt chút nào, lập tức vỗ tay: "Tốt quá rồi! Không bị đi nhầm là được!"

Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu Kha Nghĩa như có tia sáng loé lên, lập tức hiểu ra chuyện gì, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười: "Tiểu Ngư, cậu có phải hơi bị quá tay rồi không?"

Chúc Dư gãi gãi đầu, hơi đỏ mặt, nhưng vẫn cố ra vẻ tỉnh bơ: "A? Gì chứ? Có gì đâu."

Kha Nghĩa không nhịn được nữa, bật cười "phụt" một tiếng.

Hắn vỗ vai Chúc Dư, đứng dậy nói: "Không có gì, nếu đã xác định đúng hướng, thì đi tiếp thôi."

Tất nhiên là đúng hướng rồi, một người chuyên hái thuốc, sao có thể lạc đường trong vùng núi quen thuộc của mình?

Lạc đường chỉ là cái cớ, mục đích thật sự là chữa bệnh. Mà phải nói, đúng là thuốc đến bệnh trừ.

Kha Nghĩa cảm thấy như trút được gánh nặng. Dù đã đi suốt hai tiếng, bước chân lại càng thêm nhẹ nhõm. Trên đường còn thường xuyên hái được mấy loại quả dại như mận, dâu tằm, thậm chí vài loài hoa cỏ ăn được. Dĩ nhiên, đôi khi cũng thử nhầm mấy loại lá có vị kỳ kỳ chua chua.

Đây chắc chắn là thú vui độc lạ của Chúc Dư.

"Phì phì phì." Kha Nghĩa nhổ lá cây trong miệng ra, mặt mày nhăn nhó: "Thật sự là khó ăn mà."

Hắn mở bình nước uống một ngụm, định rửa sạch vị chua còn đọng lại trên đầu lưỡi. Nhưng mà không ngờ, nước trà kim ngân này tuy không có đường, lại mang theo một vị ngọt thanh thanh, hương thơm dịu nhẹ, khiến Kha Nghĩa uống tới uống lui mãi không ngừng. Chưa đến hết buổi sáng, bình nước đã phát ra âm thanh trống rỗng rõ ràng.

"Xem ra nên uống tiết chế lại một chút..."

"Không cần đâu." Chúc Dư vẫy tay, cười nói: "Trong rừng rậm vốn chẳng thiếu nước, chỉ cần anh biết cách tìm là được rồi."

Cậu cúi đầu, vừa đi vừa liên tục đảo mắt khắp nơi, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

Kha Nghĩa tò mò hỏi: "Cậu đang tìm gì vậy?"

"Ừm... Với dạng rừng rậm như thế này, trước tiên có thể dựa vào địa hình để tìm nguồn nước. Nếu gặp địa thế hai sườn núi kẹp một rãnh sâu, khả năng có suối từ núi chảy về sẽ cao hơn. Nhưng nơi chúng ta đang đứng địa hình lại khá bằng phẳng, cho nên khả năng tìm được suối núi là không cao. Tuy nhiên... A, có rồi!"

Chúc Dư ánh mắt sáng rực, chỉ về phía trước: "Nhìn kìa! Thông tuyền thảo!"

Chỉ thấy không xa trước mặt, xen giữa bụi cỏ rậm rạp là những cụm hoa tím nhỏ li ti, lấm tấm rải rác thành một dải uốn lượn như con đường mòn nhỏ.

"Thông tuyền thảo?" Kha Nghĩa ngồi xổm xuống, tò mò ngắm nghía những bông hoa tím nhỏ đó: "Này không phải là hoa thôi sao?"

"Đây là một loại thực vật thân thảo sống một năm, thuộc họ Mộc hương (Mục huyền sâm), tên gọi là thông tuyền thảo. Trong sách 《Canh Tân Ngọc Sách》 từng ghi chép: 'Thông tuyền thảo mọc quanh năm không héo, rễ cắm sâu xuống tận dòng suối, nên mới có tên là thông tuyền.'"

Kha Nghĩa rùng mình một cái, lập tức rụt tay lại: "Cái... cái gì nghe như mấy thứ âm tào địa phủ vậy? Rễ đâm xuống hoàng tuyền luôn à?"

"......" Chúc Dư im lặng mấy giây, sau đó giơ ngón cái về phía cậu, vẻ mặt vừa bất lực vừa buồn cười.

Cậu ngồi xuống, tháo ba lô, một tay cầm dao, một tay vừa làm vừa giải thích: "Thông tuyền thảo có hệ rễ phát triển, ưa ẩm ướt, vì vậy được gọi là kim chỉ nam của nguồn nước. Nhìn thấy loại này rồi, tức là nước ở gần đâu đây thôi, cũng nhờ thế mới có tên gọi thông tuyền."

Cậu vừa nói vừa cúi đầu đào lấy thông tuyền thảo. Tuy miệng thì lầm bầm: "Chậc, con dao này đào đất sao bằng cái cuốc thuốc của tôi được."

Nhưng tay lại thoăn thoắt nhanh nhẹn, chưa đến mấy phút đã đào lên được một bụi to bằng bàn tay.

"Đi thôi, vừa đi vừa hái thêm một ít. Loại này vừa là rau dại, vừa là dược liệu, toàn thân đều có thể dùng làm thuốc. Tác dụng thanh nhiệt, giải độc, kiện vị, giảm đau vừa khéo lát nữa tôi nấu một chút cho ngươi nếm thử."

"Lại là thuốc nữa hả? Sao đi đâu cũng toàn gặp mấy loại thảo dược vậy trời..." Kha Nghĩa lẩm bẩm, vẻ mặt hơi ngạc nhiên.

"Trung thảo dược mà, bản chất phần lớn đều là thảo mộc thôi."

Trong lúc trò chuyện, trước mặt bọn họ dần lộ ra một khoảng đất trống, ở giữa là một ao nước không quá lớn.

Kha Nghĩa mừng rỡ trong lòng, vừa định bước nhanh đến thì. Bỗng nhiên, một tiếng khóc nức nở vọng ra từ phía bờ ao.

Giữa không gian rừng vắng, tiếng khóc ấy như xé toạc sự tĩnh mịch, nghe đặc biệt ai oán, bi thương...

Bình Luận (0)
Comment