"Sương mù dày đặc như vậy, không biết có tìm được đội cứu viện không nữa." Tôn Hạo Nhiên dùng cây gậy nhỏ khuấy nhẹ đống lửa, giọng đầy phiền muộn: "Nghĩ lại mới thấy, đúng là không nên tới đây. Vì một con kim đốm mõm phượng điệp mà ngay cả bóng dáng còn chưa thấy, đã đem cái mạng vứt ở chỗ này, thật chẳng đáng."
Tào Thắng liếc hắn một cái: "Ý gì đó? Sao thế? Không phải chính cậu lúc trước còn hưng phấn muốn viết luận văn khiếp sợ giới khoa học, ai cũng phải nể sao? Là ai còn mơ mộng lần này phát hiện được báu vật nghiên cứu?"
Tôn Hạo Nhiên hừ nhẹ: "Thì cũng tại cậu xem cái video đó rồi đề nghị tới tìm kim đốm mõm phượng điệp chứ ai. Nếu thật sự tìm thấy, đó chắc chắn là phát hiện trọng đại. Tôi nghĩ vậy chẳng phải theo lẽ thường à?"
Tào Thắng lập tức phản bác: "Vậy nói cho cùng, không phải Ngô Thần lúc đó lướt trúng cái video kia à? Chính cậu ta còn chỉ vào cái bóng loé lên trong bối cảnh, thề sống thề chết đó là kim đốm mõm phượng điệp."
Ngô Thần vội vàng biện giải: "Tôi không có thề sống thề chết gì cả. Tôi chỉ nói là trông giống thôi! Với lại, giờ lôi mấy chuyện này ra trách nhau còn có ích gì? Tôi không phải người đầu tiên đề nghị tới Vụ Lâm, nhưng tôi biết rõ chẳng ai ép tôi cả. Tự mình lựa chọn thì tự mình chịu."
Tôn Hạo Nhiên bực bội sạch một tiếng, ném cây gậy nhỏ vào đống lửa. Trong hang nhất thời chỉ còn tiếng bùm bụp của củi cháy vang vọng.
"Ê ê ê. Mấy người nhìn bên kia." Tào Thắng đột nhiên kêu lên liên hồi, giọng hưng phấn đến run: "Có người. Hình như có người. Còn đang vẫy tay với chúng ta."
Tôn Hạo Nhiên lập tức nhìn theo hướng hắn chỉ. Giữa màn sương đang dần loãng đi, quả nhiên hiện ra một bóng người đứng thẳng. Bóng dáng ấy giơ tay, như đang hướng về phía họ mà vẫy.
Mắt hắn sáng rực, mừng như vớ được cứu tinh: "Đúng rồi. Có người thật. Cuối cùng cũng có người tới cứu chúng ta."
Hắn bật dậy, bước nhanh rồi chạy thẳng về phía bóng kia, vừa chạy vừa phất tay hét lớn: "Ei. Chúng tôi ở đây."
Ngô Thần đưa tay muốn kéo lại, nhưng Tôn Hạo Nhiên chạy quá nhanh, hoàn toàn không kịp ngăn. Thấy Tào Thắng cũng vội vàng đuổi theo, Ngô Thần do dự một giây, rồi cúi xuống rút một thanh củi đang bốc cháy trong đống lửa, cầm theo và chạy theo hai người.
Còn chưa đợi Ngô Thần đuổi kịp, phía trước hai người đã hoảng hốt quay đầu bỏ chạy.
"Gấu. Không phải người... là gấu."
Trong màn sương đang dần tan, một con gấu đen đứng thẳng bằng hai chân cạnh gốc cây, chậm rãi nâng đôi chân trước to lớn lên cao...
*
Sương mù dần tan hết, xung quanh lại trở về vẻ tĩnh lặng quen thuộc. Thỉnh thoảng chỉ vang lên vài tiếng côn trùng và tiếng chim lảnh lót từ nơi xa.
Mọi người nhẹ nhõm thở phào, thu dọn đồ đạc rồi tiếp tục công việc cứu hộ.
Đi được không bao lâu, họ nghe lẫn trong gió tiếng nước chảy róc rách. Lần theo âm thanh, chẳng mấy chốc đã tìm thấy một vùng trũng giống lòng chảo.
"Nếu không chúng ta men theo dòng sông này thử xem. Tôi nghĩ mấy học sinh kia nếu tìm được nước, chắc cũng sẽ đi dọc theo bờ. Ít nhất có thể đỡ phải vòng vèo."
Tả ứng không có thêm manh mối nào khác, mọi người liền đồng ý với đề nghị của Chúc Dư, bắt đầu men theo dòng nước mà tìm.
Chỉ là hai bên dòng sông thực vật mọc um tùm, bụi gai cũng rất nhiều, đi lại vô cùng khó khăn. Thỉnh thoảng họ còn bắt gặp các động vật nhỏ ra uống nước: thỏ rừng, sóc, rắn... đều chẳng thiếu. Thậm chí còn gặp được hắc quán, loài chim được ví như gấu trúc của thế giới điểu loại.
Nó đứng bất động giữa làn nước cạn, mỏ nhẹ nhàng mổ mặt nước vài cái, rồi nghiêng đầu chải lại lớp lông của mình, trông an tĩnh lại ưu nhã vô cùng.
"Nghe nói Vụ Lâm là thiên đường của động thực vật, giờ xem ra quả đúng không sai." Trương Húc Thanh cảm thán, rồi lại thở dài: "Vốn dĩ là chuyện tốt, nhưng đối với mấy đứa học sinh kia, e rằng chuyện tốt lại thành chuyện xấu."
"Trong tình huống thế này, không có tin tức đôi khi cũng là một dạng tin tốt." Trình Hà lắc đầu: "Tôi chỉ sợ lần này chúng ta vào núi mà vẫn không tìm thấy người. Mấy phụ huynh đang chờ bên ngoài, chắc là phát điên mất."
"Tiếp tục tìm. Gọi lớn lên."
Những tiếng hô gọi liên tiếp vang vọng, làm kinh động con hắc quán đang đứng trong vũng nước cạn. Nó lập tức giương cánh bay vọt lên, nhanh chóng xuyên qua tầng tầng tán lá, hướng thẳng lên bầu trời xanh.
Chỉ là không bao lâu sau, mọi người đã phải dừng lại. Lần này không phải vì sương mù nổi lên, mà bởi vì không còn đường đi.
Người ta thường nói: "Lạc trong rừng thì đừng sợ, cứ tìm dòng suối rồi đi theo hướng nước chảy là sẽ tìm được lối ra."
Nhưng trên thực tế, tình huống thường gặp hơn lại là dù men theo dòng suối cũng không tìm được cửa ra. Có khi gặp đoạn nước cạn, có khi là vách đá chắn ngang, hoặc như bây giờ, lòng sông đột ngột hạ xuống. Từ vị trí bãi sông chỗ họ đang đứng nhìn xuống mặt nước, độ chênh cao ước chừng ba mét.
Chúc Dư nhìn con đường phía trước: "Không xuống dưới thì chúng ta sẽ càng ngày càng lệch khỏi quỹ đạo của dòng sông."
Cậu quay đầu nhìn đồng đội phía sau: "Xuống không?"
"Xuống đi. Dù sao cũng không có manh mối nào khác, đây vẫn là một hướng." Trình Hà nói.
Trương Húc Thanh lại lắc đầu: "Trong tầm mắt hiện tại có thể thấy, dòng sông muốn trở lại mặt đất e còn phải đi một đoạn khá dài. Nếu chúng ta xuống đó, phạm vi hoạt động sẽ bị hạn chế. Một khi gặp nguy hiểm, muốn thoát thân sẽ rất khó."
"Vậy nếu không theo dòng sông, chúng ta nên đi hướng nào để tiếp tục tìm kiếm?"
Mọi người im lặng. Nhìn biển cây mênh mông trước mắt, nhất thời chẳng ai có manh mối.
Chúc Dư ngửa đầu quan sát bầu trời bị tán lá che phủ, rồi lấy điện thoại ra xem giờ: "Bây giờ là hai giờ chiều. Dựa theo độ sáng hiện tại, chưa đến bốn giờ nơi này sẽ bắt đầu tối. Đến lúc đó, dù có tìm được hay không thì chúng ta cũng phải rút."
Cứu người trước nay không phải lấy mạng đổi mạng. Trong bóng tối, nguy hiểm tăng lên quá nhiều. Nếu chỉ có một mình, Chúc Dư còn dám thử, nhưng mang theo nhiều người như vậy, cậu cũng không thể mạo hiểm. Hơn nữa đội cứu viện được chia thành hai nhóm, bởi vấn đề tín hiệu nên không thể liên lạc được với nhau. Họ chỉ có thể đúng giờ rời rừng để gặp lại, trao đổi manh mối và xác nhận bên kia có cứu được người hay không.
Mọi người lại rơi vào trầm tư.
Trương Húc Thanh suy nghĩ một lúc rồi đưa ra đề nghị của mình: "Đi dọc theo bờ sông mà tới đây, con đường này đúng là rất khó đi. Mấy đứa trẻ lớn lên trong thành phố chắc chắn chưa chịu nhiều khổ cực. Từ lúc vào núi đến khi phát hiện mình bị lạc, rồi lại cố tìm đường ra, e là thể lực không còn bao nhiêu. Hẳn là bọn họ sẽ không chọn xuống lòng sông."
Thực ra, đối với những người làm địa chất mà nói, hễ gặp bãi sông thì luôn muốn xuống khảo sát, vì nước sông cuốn trôi, hòa trộn đất đá lại với nhau, rất có lợi cho việc nghiên cứu cấu tạo địa chất. Nhưng chuyện cứu người là trên hết, những việc khác đều phải để sau.
Phân tích của hắn nhận được sự tán đồng của mọi người, vì vậy cả nhóm tiếp tục men theo phần đất cao bên bờ sông mà đi. Nhưng Chúc Dư lại đứng yên tại chỗ, không bước tiếp, mắt chăm chú nhìn đoạn lòng sông phía trước.
Triệu Trung, vốn đi phía sau, nhanh chóng đi đến cạnh Chúc Dư: "Thầy Chúc, sao vậy?"
Những người phía trước nghe động tĩnh cũng đồng loạt quay đầu nhìn.
Chúc Dư giơ ngón trỏ đặt trước môi ra hiệu im lặng.
Cậu lắng nghe vài giây thật nghiêm túc rồi nói: "Các người nghe đi, tiếng nước chảy không đúng."
Mọi người lập tức nghiêng tai nghe theo. Nhưng sau một hồi, ai nấy chỉ nhìn nhau mờ mịt.
"Nghe đâu có gì lạ?" Triệu Trung nghi hoặc: "Không phải vẫn là leng keng leng keng, ào ào lạp lạp đó sao?"
"Chính chỗ này mới không đúng." Chúc Dư nói nghiêm túc. "Nước trong điều kiện bình thường sẽ ổn định. Khi bằng phẳng thì hầu như chẳng nghe thấy tiếng chảy, gặp đoạn gập ghềnh thì nước sẽ xiết và phát ra tiếng như thủy triều. Trừ khi gặp tình huống như lũ bất ngờ, nếu không thì âm thanh dòng nước đều có quy luật, nhanh dần hay chậm dần đều có tiết tấu. Nhưng nếu giữa đoạn ổn định lại xen vào tiếng ào ào lạ thường, điều đó chứng tỏ có gì đó đang quấy nhiễu hướng chảy bình thường... Nghe tiếng này, thứ đó không nhỏ đâu."
Tiếng động ấy ngày càng gần, cũng càng rõ ràng. Lúc này không cần Chúc Dư phải nói thêm, mọi người đều nhận ra âm thanh của dòng nước đã không còn tự nhiên, thần kinh lập tức căng thẳng, đồng loạt nhìn về phía mặt sông.
"... Cậu... đi nhanh..."
"... Chậm... theo không kịp..."
Là tiếng người.
Âm thanh này... có phải học sinh bị lạc? Hay là đội cứu viện do Lữ Thượng Chí dẫn đầu?
Không chờ người phát ra tiếng tới gần hơn, Triệu Trung đã không nhịn được, ngẩng cổ hét lớn: "Ai ở bên đó?"
Xôn xao tiếng nước chợt dâng lên, ngay sau đó là âm thanh dòng chảy càng lúc càng dữ dội, xen lẫn tiếng người kích động kêu gọi: "Có người không? Là tới cứu chúng tôi sao? Chúng tôi ở đây."
Chúc Dư và mọi người lập tức chạy về phía tiếng gọi. Không bao lâu sau, họ thấy ở khúc ngoặt của dòng sông hiện ra ba thanh niên trẻ, đang hưng phấn vẫy tay về phía họ.
Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu lấy dây thừng chuẩn bị kéo họ lên bờ. Ba cậu sinh viên kia cũng vội vàng lội nước về phía họ, tay đưa cao chờ bắt lấy dây, miệng thì nghẹn ngào nói năng loạn xạ vì quá kích động:
"Vãi. Cuối cùng các anh cũng tới!!!"
"Hù chết ông rồi."
Được cứu rồi, tuyệt quá cứu ơi."
"Tào Thắng, mày còn hé cái miệng ra nữa, tao xẻo mày ngay!!"
"Sao tự nhiên đổ hết lên đầu tao? Tao chỉ nói một câu, chẳng phải chính mày nhào ra trước sao."
"Mau kéo lên đi mau kéo đi, lạnh muốn chết."
Thấy ba đứa vẫn còn sinh long hoạt hổ như vậy, Trương Húc Thanh tức đến nghiến răng: "Ba thằng nhóc ranh, lúc này rồi mà còn sức cãi qua cãi lại. Chờ lên đây, phải dạy cho một trận nên thân."
"Thôi nào lão Trương, phụ huynh người ta còn ở bên ngoài đợi." Trình Hà lên tiếng can.
Câu đó chẳng những không làm Trương Húc Thanh dịu bớt, mà còn khiến ông càng bùng lửa hơn: "Vậy càng phải dạy. Lớn từng này rồi mà đem tính mạng mình ra làm trò đùa. Lúc các cậu vào núi có nghĩ đến bố mẹ mình không?"
Ba sinh viên đang lội đến gần mép đá, nghe thấy câu này thì bước chân lập tức chậm lại.
Tôn Hạo Nhiên, người đi đầu ngẩng cổ biện giải: "Chúng em không phải đùa giỡn. Chúng em vào đây là vì nghiên cứu khoa học."
"Các cậu bao nhiêu tuổi? Đã học lên cao học chưa? Mới năm ba. Các cậu hiểu cái gì mà nghiên cứu khoa học?"
"Bọn em hiểu chứ. Kim đốm mõm phượng điệp biết không? Động vật cấp một quốc gia bảo hộ, xếp đầu trong tám loài bướm quý của thế giới. Đợt trước bọn em tình cờ thấy nó trong một video. Tuy chỉ là bóng dáng thoáng qua, mờ lắm, nhưng bọn em chắc chắn đó chính là nó. Mà vị trí quay video lại là Vụ Lâm, Vụ Lâm thuộc kiểu rừng nhiệt đới thường xanh, hoàn toàn khớp với môi trường sống của kim đốm mõm phượng điệp. Với lại bây giờ mới tháng ba, nếu có thể quay rõ được giai đoạn thành trùng của nó thì nhất định sẽ là phát hiện lớn của giới sinh vật học."
"Hay lắm, hay lắm... Kim đốm mõm phượng điệp đúng không? Thế các cậu đã nộp đề án chưa? Đã có phê duyệt chưa?" Thấy ba gương mặt trẻ con thoáng chột dạ, Trương Húc Thanh liền hiểu ngay: "Cái gì cũng không có mà các cậu dám lao vào rừng? Các cậu có biết vì ba người các cậu mà bao nhiêu người phải vào núi tìm kiếm không? Mỗi người vào đây đều đặt tính mạng mình vào nguy hiểm, chỉ vì cái nghiên cứu khoa học trên miệng các cậu, thứ hoàn toàn không có kế hoạch rõ ràng gì hết."
"Lão Trương." Trình Hà đưa tay kéo ông lại, cản bớt cơn nóng nảy: "Để bọn nhỏ lên trước đã. Nước lạnh lắm, lỡ bị cóng thì khổ. Phụ huynh của chúng nó còn đang chờ bên ngoài."
Trương Húc Thanh hừ lạnh một tiếng, nhưng cuối cùng vẫn nén lại, không nói thêm.
Dây thừng buộc cố định trên thân cây, còn chưa kịp thả xuống hẳn, Tôn Hạo Nhiên và Tào Thắng đã tranh nhau đứng sát mép đá, ai cũng muốn là người đầu tiên được kéo lên.
Tôn Hạo Nhiên nhanh tay chiếm vị trí thuận lợi nhất, Tào Thắng nóng ruột nhìn mà oán thầm: "Sao có mỗi một sợi dây thừng? Giá như mang theo vài sợi nữa thì tốt rồi."
Ngô Thần đi sau cùng không nhìn dây thừng mà lại ngẩng đầu, lo lắng hỏi nhóm người trên bờ: "Vừa nãy các anh nói... phụ huynh bọn em đều đang ở bên ngoài? Bọn họ đều biết chuyện rồi?"
"Đâu chỉ phụ huynh." Triệu Trung vừa tới đã thả dây thừng xuống: "Phỏng chừng bây giờ cả nước đều biết."
Động tác vươn tay chụp dây thừng của Tôn Hạo Nhiên khựng lại, hai người phía sau cũng đồng loạt cứng đờ tại chỗ.
Chúc Dư đang khoanh tay dựa vào gốc cây xem ba đứa tranh nhau mà phì cười, chuẩn bị đổi tư thế đứng cho thoải mái hơn, thì bỗng ánh mắt cậu khựng lại, mặt nước cách đó không xa nổi lên những gợn sóng lạ, phản chiếu một tia sáng khác thường.
Sắc mặt cậu lập tức trầm xuống. Cậu lao nhanh tới hỗ trợ Triệu Trung kéo căng dây thừng, đồng thời cúi đầu thúc giục bọn học sinh: "Đừng thất thần nữa, mau lên đây!"
Thấy ba đứa vẫn lề mề không nhanh không chậm, cậu quát lớn, giọng gấp gáp hẳn: "Nhanh lên. Trong nước có cái gì đó."
Ngay khi lời còn chưa dứt, gợn sóng kia đã lao tới sát chân vách đá.
Ba người Tôn Hạo Nhiên theo bản năng ngoảnh đầu nhìn lại và lập tức thấy dưới mặt nước vốn yên bình, một thân thể to lớn uốn lượn lao tới như tên bắn.
Đó là một con trăn võng vằn.
Một con trăn dài gần mười mét, thân nâu đen dày bằng bắp đùi đàn ông trưởng thành, đang lướt thẳng về phía họ với tốc độ kinh hoàng.