Tống Tri Nghiên và Chúc Dư cùng ngồi ở hàng ghế sau xe Lâm Khiêm, ba người cùng nhau chạy về hướng nhà họ Lâm.
Tiếng cạch cửa xe khép lại vừa vang lên, trong đầu Tống Tri Nghiên liền dồn dập hiện ra vô số suy nghĩ:
"Mùng Một Tết vừa rạng sáng đã sang nhà bạn trai có phải quá đường đột không?"
"Với tình hình nhà mình như vậy, ba mẹ Tiểu Ngư có để ý không?"
"Vội vàng chạy qua, ngay cả quà cũng chưa chuẩn bị có quá thất lễ không?"
......
Trong chớp mắt, hàng ghế xe vốn mềm mại bỗng trở nên cứng còn hơn ghế inox toa tàu, khiến anh ngồi cũng không yên.
"Tôi..."
Vừa mới thốt được một chữ, Chúc Dư đã quăng sang một ánh mắt: "Chỉ có hai lựa chọn. Một là anh theo em về nhà. Hai là em theo anh về nhà. Tự anh chọn."
Trên ghế lái, Lâm Khiêm liếc qua gương chiếu hậu, nhìn Tống Tri Nghiên một cái: "Tôi cảnh cáo trước nè. Tết nhất mà còn khiến em tôi chạy khỏi nhà, thì hậu quả cậu tự biết. Còn nữa, căn hộ của cậu ở trung tâm á, cậu đoán xem bọn họ có đuổi theo tới đó không?"
Tống Tri Nghiên cười khổ một tiếng: "Hình như tôi không có đường lui."
"An tâm đi." Lâm Khiêm nhấn ga, xe rẽ về hướng tây: "Nhà tôi không phải hang hùm đầm rồng đâu, không ăn thịt cậu."
Trong xe không bật đèn, chỉ có ánh đèn đường bên ngoài hắt từng vệt loang loáng qua cửa kính. Nhờ ánh sáng chập chờn ấy, Chúc Dư nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, chỉ cảm thấy tim đều mềm nhũn.
Tống Tri Nghiên lúc này không còn vẻ bình tĩnh trầm ổn thường ngày, cũng chẳng có khí thế sắc bén chỉ tay là quyết. Cơn đau ban nãy khiến anh kiệt sức, đôi mắt khép lại, thân mình dựa vào lưng ghế mềm đến mức như không còn góc cạnh nào. Nhất là tiếng cười khổ lúc nãy, yếu ớt đến như thể đã không còn gì níu giữ, chỉ có thể để dòng nước trôi cuốn mình đi...
Chúc Dư mím môi, nắm thật chặt tay anh: "Nếu anh không muốn đi, vậy không đi."
Lâm Khiêm nghe vậy liền liếc qua gương chiếu hậu, môi khẽ mở như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng vẫn im lặng. Chỉ có một tiếng thở dài thật nhẹ, rồi y tiếp tục tập trung lái xe.
Tống Tri Nghiên cũng mở mắt, kinh ngạc nhìn sang Chúc Dư.
"Chúng ta không nhất định phải về nhà em." Chúc Dư nói, giọng nghiêm túc hiếm thấy. "Cũng không nhất định phải tới nhà anh. Muốn thì chúng ta đặt khách sạn ở. Nếu lo họ tìm đến, vậy đi chỗ khác du lịch. Hoặc không thì về thẳng Trường Nhạc thôn, mấy ngày nữa vốn cũng định về thăm Tết, giờ đi sớm một chút cũng chẳng có gì không được. Anh có rất nhiều lựa chọn."
Một cơn cay xè từ cổ họng lan lên sống mũi, Tống Tri Nghiên khẽ run giọng: "Nhưng đây là cái Tết Âm Lịch đầu tiên của em với cha mẹ em."
"Chúng ta đã cùng nhau đón giao thừa rồi." Chúc Dư nắm tay hắn chặt hơn: "Với lại, về sau chúng ta còn rất nhiều cái Tết Âm Lịch nữa."
Nói thì là vậy, nhưng lúc nghiêng đầu nhìn về phía ghế lái, ánh mắt Chúc Dư vẫn mang theo chút áy náy khó giấu.
Đột nhiên, trong xe vang lên một tiếng cười khẽ vui vẻ. Chúc Dư quay lại nhìn, nhưng còn chưa kịp hỏi thì trán đã bị Tống Tri Nghiên gõ nhẹ một cái.
"Được." Tống Tri Nghiên bật cười, vừa dịu dàng vừa bất đắc dĩ: "Tôi đâu có nói là không muốn đi. Chung quy cũng chỉ là đi sớm hay muộn."
Chúc Dư chớp mắt: "Nhưng vừa rồi anh...."
"Tiiu chỉ là suy nghĩ lung tung." Tống Tri Nghiên thở ra một hơi, kéo tay Chúc Dư, cúi xuống hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu: "Giờ mà chuẩn bị lễ thì chắc chắn không kịp nữa. Cho nên em phải giúp tôi, nói vài câu tốt đẹp trước mặt chú dì."
Đôi mắt Chúc Dư sáng rực lên, khóe môi cong cao, đầy tự tin: "Bao ở em."
Ghế lái phía trước, khóe môi Lâm Khiêm khẽ nhướng lên: "Đúng là nhóc ngốc......"
Khi xe chạy vào sân nhà Lâm gia, cổng lớn từ từ mở ra. Bên trong đèn sáng rực, ấm áp như chào đón. Nghe tiếng xe, Quý Nhã Ca liền chạy vội ra đến hiên, phía sau Lâm Tư Thành nhanh chóng đuổi theo, vừa đi vừa khoác thêm áo cho vợ.
Ba người vừa xuống xe, còn chưa kịp tiến lên chào hỏi, Tống Tri Nghiên mới chỉ định mở miệng nói một câu ngại làm phiền thì đã bất ngờ bị Quý Nhã Ca dồn dập một loạt câu hỏi khiến đầu óc như choáng ván, hoàn toàn không kịp phòng bị.
"Nghe Tiểu Khiêm nói con mới truyền dịch xong? Rốt cuộc là sao? Có nghiêm trọng không? Bây giờ còn còn chỗ nào khó chịu không? Mau mau vào nhà trước đã. Trời lạnh như vậy mà còn mặc mỏng thế này? Mấy ngày nay có cần uống thuốc không? Có phải kiêng ăn gì không hả?"
Tống Tri Nghiên cứ thế bị Quý Nhã Ca một chuỗi câu hỏi dồn dập làm cho choáng váng, ngoan ngoãn bước theo bà vào phòng. Nhìn gương mặt đầy lo lắng, quan tâm chân thành kia, anh hiếm khi lộ ra dáng vẻ luống cuống, không biết nên đáp thế nào, chỉ có thể vô thanh cầu cứu mà liếc sang Chúc Dư.
Chúc Dư bị bộ dạng này của anh làm cho buồn cười, vành môi khẽ cong, chỉ lo đứng bên nhìn náo nhiệt.
Vẫn là Lâm Khiêm lên tiếng cứu vãn: "Được được, cậu ấy đã không sao rồi. Nếu thật sự có chuyện thì bác sĩ đâu dám cho xuất viện sớm như vậy? Ngược lại, sao giờ này cha mẹ còn chưa ngủ? Con không phải đã nói là cậu ấy truyền dịch hơi lâu, bảo hai người cứ ngủ trước, đừng chờ chúng con rồi sao?"
"Ba đứa nhỏ các con nửa đêm ở bệnh viện, bọn ta ngủ kiểu gì cho yên? Đương nhiên phải đợi thấy các con bình an về nhà mới yên tâm được."
"Giờ thì bọn con đã về rồi, hai người nhanh đi ngủ đi. Con buồn ngủ muốn chết đây."
"Được, được, vậy bọn ta không làm phiền nữa. Mệt thì đi nghỉ sớm. Nếu đói, trong bếp còn đồ ăn." Quý Nhã Ca lại quay sang Tống Tri Nghiên, giọng đầy dịu dàng: "Tiểu Tống, Tiểu Khiêm nói dạ dày con không tốt. Ta đã nấu ít cháo gà trong bếp. Nếu đói thì múc bát ăn cho ấm bụng. Không đói thì đừng cố ăn, kẻo khó ngủ. Tóm lại, đều là người trong nhà, ngàn vạn lần đừng khách khí, biết chưa?"
Tống Tri Nghiên ngoan ngoãn gật đầu: "Con biết rồi ạ. Tết nhất còn đột ngột tới quấy rầy, lại không kịp chuẩn bị lễ vật, thật sự làm phiền hai bác."
"Nhìn xem, lại khách khí nữa rồi." Quý Nhã Ca giả vờ trừng anh một cái rồi lại dịu giọng: "Thời gian muộn rồi, các con cũng đi nghỉ đi. Phòng của Tiểu Tống ở ngay bên cạnh phòng Tiểu Ngư, đã dọn dẹp xong hết rồi. Lát nữa để Tiểu Ngư dẫn con qua. Bác với chú Lâm không quấy rầy nữa, hai con nghỉ ngơi sớm nhé."
Sau khi tạm biệt hai người lớn, nhìn bọn họ quay về phòng, Tống Tri Nghiên mới nhẹ nhàng thở ra.
Chúc Dư lập tức dựa sát lại, nghiêng đầu nhìn Tống Tri Nghiên: "Làm sao vậy? Khẩn trương?"
Tống Tri Nghiên khẽ lắc đầu, khóe môi mang theo ý cười mềm mại hiếm thấy: "Không... chỉ là cảm thấy rất vui. Rất ấm áp."
Tống Tri Nghiên ở Lâm gia trụ lại, tuy ban đầu khó tránh có chút ngượng ngùng không quen, nhưng rất nhanh hắn đã phát hiện Quý Nhã Ca và Lâm Tư Thành đối xử với anh giống như đối xử với chính con trai trong nhà.
Bởi đêm giao thừa ngủ quá muộn, lại thật sự mệt mỏi, hôm sau anh gần trưa mới tỉnh dậy, trở thành người dậy muộn nhất.
Tùy ý nghĩ rằng điều đón chờ mình sẽ là những câu khách sáo kiểu muốn ngủ thêm thì cứ ngủ, cứ coi như nhà mình nhưng không ngờ thứ xuất hiện trước mặt lại là một bát cháo nóng nghi ngút và lời dặn ân cần: "Tuy sắp ăn cơm trưa rồi, nhưng vẫn phải uống một chút cháo lót dạ. Dạ dày con không tốt, ngày thường phải ăn uống đúng bữa. Bỏ bữa sáng là hại dạ dày nhất. Dù không ngủ đủ, cũng nên dậy ăn miếng gì rồi ngủ tiếp."
Tống Tri Nghiên vừa định nói mình ghi nhớ rồi, liền bị Quý Nhã Ca chặn lại, phản bác ngay: "Tối hôm qua đã muộn như vậy mới ngủ, ngủ bù vẫn quan trọng hơn. Nếu ép phải dậy ăn sáng, giấc ngủ sâu biến thành chập chờn, càng hại thân thể."
Lâm Tư Thành vội vàng đính chính: "Cái đó là tình huống đặc biệt mới vậy thôi. Còn ngày thường vẫn phải giữ ba bữa đều đặn."
Nhìn hai người vì chuyện hắn phải ăn sáng hay ngủ bù mà tranh luận bên nhau một lời một câu, Tống Tri Nghiên vừa ăn miếng rau nhỏ Chúc Dư gắp cho, vừa không nhịn được cong khóe môi.
Nhưng cảm xúc ấm áp này không kéo dài được bao lâu, luôn có người đến đúng lúc phá vỡ.
Người này, lại chính là mẹ ruột của anh.
Sáng mùng Ba, Tống Mạn theo Lục Thường Hoài đến Lâm gia, vừa bước vào đã than khóc kể tội bản thân, nói mình có lỗi với Tống Tri Nghiên, nay hối cải, muốn chân tâm đối xử tốt với anh.
Tống Tri Nghiên đứng ở bóng tối bên cầu thang tầng hai, sắc mặt vô biểu tình nghe toàn bộ. Bàn tay lạnh băng được Chúc Dư nắm lấy, anh mới hơi run lên, ánh mắt dao động.
"Anh quyết định rồi sao?" Chúc Dư nhẹ giọng hỏi.
Im lặng thật lâu, Tống Tri Nghiên khẽ gật đầu: "Bà ấy không cần tôi... tôi cũng không cần bà ấy."
"Được." Chúc Dư vòng tay qua cổ Tống Tri Nghiên, kéo người lại gần, đặt một nụ hôn lên trán cậu, ấm áp mà kiên định: "Vậy để em xử lý. Về phòng chờ em. Yên tâm, em sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương anh nữa."
Nói xong cậu xoay người, bước xuống lầu.
Tống Tri Nghiên nhìn bóng lưng Chúc Dư, trong lòng bỗng nhiên yên tĩnh lại. Áp lực nặng nề đè ép trong lồng ngực bấy lâu như bị người nhẹ nhàng dỡ bỏ, hơi thở cũng trở nên thông suốt.
Anh không còn đứng nơi cầu thang nữa, mà quay về phòng theo lời Chúc Dư.
Anh biết, cuối cùng mình đã có một người, một tấm khiên mang tên Chúc Dư, sẵn sàng đứng trước mọi tổn thương thay anh chắn lại.
Anh không biết Chúc Dư đã nói gì. Chỉ biết rằng Tống Mạn cuối cùng không lên tìm anh. Thậm chí hội tụ phu nhân hôm ấy cũng không tham gia. Nghe nói bà đã bắt đầu gặp bác sĩ tâm lý định kỳ, ăn chay niệm Phật, tính chuyện quy y.
Tống Tri Nghiên vốn dĩ cũng chẳng còn để tâm.
Tới chiều mùng Ba, anh liền theo Chúc Dư cùng Lâm gia một nhà trở về Trường Nhạc thôn. Được dân trong thôn nhiệt tình chiêu đãi, lại cùng Lâm Khiêm và Lâm Tư Thành bàn bạc sơ bộ về quy hoạch phát triển tương lai cho Trường Nhạc thôn. Hôm nay câu cá trên băng, ngày mai trượt tuyết, cuộc sống vừa phong phú vừa thỏa mãn đến mức khiến người ta không nỡ kết thúc.
Chỉ vài ngày mà quan hệ giữa Tống Tri Nghiên và Lâm Khiêm đã hoà hoãn đi rất nhiều. Dù đôi khi vẫn đấu khẩu vài câu, nhưng ít ra ánh mắt Lâm Khiêm nhìn hắn không còn kiểu không vừa mắt ở mọi chỗ như trước. Hai người thậm chí còn phối hợp câu được một con cá lớn hơn mười ký, hưng phấn đến mức đập tay ăn mừng.
Chúc Dư đối với thành quả này tỏ vẻ rất hài lòng.
Nhưng sự bình yên ấy, cũng không kéo dài được bao lâu.
Năm mới xong, trở lại thành phố S, mỗi người trở về vị trí công việc của mình. Sau một kỳ nghỉ đông dài, công việc dồn dập tới mức muốn nghẹt thở. Những lúc rảnh rỗi, Chúc Dư vẫn chạy tới đưa cơm, bầu không khí xem như hài hòa vui vẻ, cho đến một ngày hơn một tháng sau.
"Anh và anh trai lại làm sao vậy?" Chúc Dư nhận bát canh Tống Tri Nghiên đưa, uống một hớp rồi nhíu mày: "Anh ấy biết em muốn ra ngoài ăn với anh mà giận đến nổ cả tóc, anh chọc anh ấy cái gì?"
Tống Tri Nghiên bất đắc dĩ thở dài: "Tôi thật sự bị oan mà."
Anh gắp thêm món ăn bỏ vào bát Chúc Dư, rồi mới buông đũa, vẻ mặt ủy khuất: "Thành Tây có miếng đất đem ra đấu giá. Tôi với anh ta đều không đến hiện trường, chỉ cạnh giới qua điện thoại. Cuối cùng tăng giá đến mức chỉ còn lại hai người chúng ta. Hai bên cứ phát triển theo quán tính mà gọi giá liên tục, đến vòng thứ ba, tôi mới phản ứng lại, vội vàng vào WeChat gọi anh ta, thế là mới dừng lại được."
Chúc Dư gật đầu: "À, hóa ra là vậy. Nhưng chuyện này cũng là do không biết người đối diện là ai, hiểu lầm thôi. Anh trai sẽ không giận lâu đâu."
Tống Tri Nghiên chậm rãi nhặt đũa lên: "Bởi vì tôi, là gọi anh ta sau khi kêu xong giá cuối cùng."
Chúc Dư: "......"
Đang nghĩ xem phải về dỗ anh trai thế nào, thì điện thoại trong tay Chúc Dư đột nhiên rung lên.
"Là Trương giáo thụ." Chúc Dư bắt máy, khóe mắt cong cong: "Trương giáo thụ, lâu rồi không liên lạc, gần đây có khỏe không?"
"Chỉ sợ là không tốt nổi đâu." Bên kia truyền tới tiếng thở dài nặng nề, Trương Húc Thanh trầm giọng: "Thời gian gấp rút nên tôi nói thẳng. Bên Vụ Lâm có ba đứa trẻ tự tiện xông vào trong rừng, đến giờ vẫn chưa ra được. Tiểu Ngư, chúng tôi cần cậu hỗ trợ."