Sau hơn mười phút lái xe, cuối cùng họ cũng đến điểm đích được canh phòng nghiêm ngặt.
Cánh cổng sắt cao lớn phản chiếu những tia sáng lạnh lẽo dưới ánh mặt trời, xung quanh dày đặc camera giám sát và lính gác tuần tra, tạo ra một cảm giác nghiêm trang và bất khả xâm phạm.
Lính gác tại đây đã nhẵn mặt Ôn Dĩ Tắc. Nhờ vào việc "quét mặt" của anh, họ được thông hành suốt chặng đường, giúp chiếc xe thuận lợi tiến vào bên trong tòa nhà văn phòng được bảo vệ nghiêm ngặt.
"Xuống xe thôi." Ôn Dĩ Tắc tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống, rồi lại vòng qua mở cửa ghế phụ cho Ninh Trạch Tiêu, đợi cậu xuống xe.
Anh đứng bên cạnh xe, hơi nheo mắt lại, như thể đang hồi tưởng điều gì đó. Cảm giác lần trước tới đây cứ như vừa mới hôm qua, thời gian trôi thật nhanh, chớp mắt đã là một hành trình mới.
Anh khẽ thở dài, ánh mắt đảo quanh bốn phía, mọi thứ dường như vẫn giống hệt trong ký ức.
Đây là lần đầu tiên Ninh Trạch Tiêu đến nơi này, cậu có vẻ hơi lúng túng, không ngừng đưa mắt quan sát xung quanh, lòng đầy bất an. Ngón tay cậu run nhè nhẹ, vô thức nắm chặt lấy tay nắm cửa xe, do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn tháo dây an toàn, bước xuống theo Ôn Dĩ Tắc.
Cậu đứng ở phía bên kia xe, ngẩng đầu nhìn tòa nhà văn phòng cách đó không xa. Tòa nhà cao sừng sững, như một khối kim loại muốn đâm thủng bầu trời, lớp vỏ màu xám bạc trầm mặc và tối giản, tổng thể thiết kế toát lên hơi thở nghệ thuật.
Ánh mắt Ninh Trạch Tiêu đảo quanh tòa nhà, lòng đầy thắc mắc: "Nơi này là đâu vậy?"
Rõ ràng có lính gác canh giữ, nhưng cậu lại không thấy bất kỳ biển tên nào. Trông có vẻ là một khu làm việc cấp cao, không mở cửa cho người bình thường.
"Tổng bộ Linh Môn." Ôn Dĩ Tắc không có ý định giấu giếm chuyện này. Giọng anh bình thản, như thể đang thuật lại một sự thật hết sức bình thường.
Hôm nay anh đến Linh Môn đúng là có việc quan trọng cần làm, sẵn tiện đưa nhân vật chính theo cùng.
"Linh... Linh Môn sao?" Nghe vậy, biểu cảm trên mặt Ninh Trạch Tiêu bỗng trở nên khó tả. Cậu đã nghe danh Linh Môn từ lâu, mà giờ đây cư nhiên lại sắp bước chân vào đó.
Cậu không thích các Linh Nhận, nhưng lại không muốn đứng đây chờ Ôn Dĩ Tắc một mình. Trong mắt cậu thoáng hiện vẻ lưỡng lự, theo bản năng xích lại gần Ôn Dĩ Tắc hơn.
Ôn Dĩ Tắc chỉ cần liếc mắt là thấy ngay biểu cảm phức tạp trên mặt đối phương, anh đoán được phần nào khúc mắc của Ninh Trạch Tiêu đối với Linh Nhận.
Anh cố ý đưa tay xoa nhẹ l*n đ*nh đầu cậu, dịu dàng nói: "Nếu cậu không muốn lên đó, thì cứ ngồi lại trong xe một lát."
Lời nói của anh mang theo sự nuông chiều, như đang trấn an một chú động vật nhỏ đang hoảng sợ. Anh khẽ mỉm cười, cố gắng xoa dịu tâm trạng căng thẳng của Ninh Trạch Tiêu.
Ninh Trạch Tiêu vô thức túm lấy góc áo anh, siết chặt trong tay. Cậu không muốn tách rời Ôn Dĩ Tắc, nhưng nếu đi lên chắc chắn sẽ bị đám Linh Nhận kia nhìn chằm chằm.
Cậu ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ cầu cứu, như thể đang hỏi Ôn Dĩ Tắc phải làm sao, giọng run run: "Tôi... Tôi không thích họ."
Ôn Dĩ Tắc khẽ thở dài, ánh mắt hiện lên vẻ ôn nhu. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Ninh Trạch Tiêu, truyền cho cậu sức mạnh: "Đừng lo, có tôi ở đây, họ không dám làm gì cậu đâu."
Anh dừng lại một chút, nói tiếp: "Cậu vẫn chưa gặp bác cả của tôi mà. Giờ tôi đưa cậu đi gặp ông ấy nhé? Trong văn phòng chỉ có mình ông ấy thôi, không có người khác đâu."
Ôn Dĩ Tắc vẫn chưa đưa Ninh Trạch Tiêu đi gặp trưởng bối nhà mình bao giờ, trong khi chính anh đã nhanh chân đi gặp "người nhà" đối phương trước, thậm chí còn gọi "ba mẹ" ngọt xớt một lượt rồi.
Anh khẽ mỉm cười trêu chọc: "Biết đâu bác cả lại thích cậu thì sao."
"Bác...bác cả?" Ninh Trạch Tiêu ngạc nhiên trợn tròn mắt, lông mi rung động liên hồi, đến cả xưng hô cũng quên đổi, cứ thế bập bẹ gọi theo đối phương là "bác cả".
Cậu biết bác cả của anh giữ chức vụ chỉ huy cao nhất tại Linh Môn, nhưng mà... giờ đã phải đi gặp trưởng bối của Ôn Dĩ Tắc sao? Cậu chẳng có chút chuẩn bị nào, quà cáp cũng chưa mua, cứ tay không đến bái phỏng liệu có để lại ấn tượng xấu không?
Lòng Ninh Trạch Tiêu tức khắc bồn chồn, tâm trạng lúc này không còn là sự khó chịu khi sắp vào Linh Môn nữa, mà là sự khẩn trương, tim đập thình thịch.
Cậu sợ một hành động vô ý của mình sẽ làm phật lòng trưởng bối của anh. Cậu... cậu nên xưng hô với bác cả của Ôn Dĩ Tắc thế nào đây? Chẳng lẽ gọi là bác trai sao?
Ngay lúc Ninh Trạch Tiêu đang rối bời, một bàn tay ấm áp đột nhiên nắm lấy cánh tay cậu, nhiệt độ nóng hổi mạnh mẽ xua tan mọi nỗi bất an.
"Cậu cứ gọi ông ấy là bác cả là được, không cần quá căng thẳng đâu, chúng ta chỉ qua gặp mặt một lát thôi, ông ấy không ăn thịt người đâu."
Giọng nói của Ôn Dĩ Tắc như có khả năng trấn an thần kỳ, khiến chàng thanh niên đang lo âu dần trở nên điềm tĩnh lại. Anh mỉm cười khích lệ: "Đừng nghĩ nhiều, bác cả là người rất hòa ái, không cần phải căng thẳng."
Ninh Trạch Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ cảm kích, cậu hít một hơi thật sâu, nỗ lực làm mình trông bình tĩnh hơn một chút. "Ừm."
Cậu vô thức nắm ngược lại bàn tay anh. Chỉ một cái nắm tay nhẹ nhàng như vậy, trái tim đang đập loạn xạ của cậu như được uống một liều thuốc an thần, lập tức bình ổn lại.
Ôn Dĩ Tắc thấy cảm xúc của cậu đã tốt hơn thì khẽ thở phào, vỗ nhẹ lên vai cậu: "Đi thôi, đừng để họ chờ lâu." Anh dẫn đầu bước đi về phía tòa nhà.
Ninh Trạch Tiêu theo sát phía sau Ôn Dĩ Tắc, bước chân tuy hơi nặng nề nhưng đã không còn khẩn trương như lúc nãy. Cậu ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao vút, thầm cổ vũ chính mình: Dù thế nào đi nữa, cậu cũng muốn cùng Ôn Dĩ Tắc đối mặt với tất cả chuyện này.
Hai người sánh vai bước vào tòa nhà, bước chân Ôn Dĩ Tắc trầm ổn và thong dong như thể đã quá quen thuộc với nơi này.
Ninh Trạch Tiêu đi bên cạnh anh, thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm chút cảm giác quen thuộc từ môi trường này.
Bên trong tòa nhà được trang trí tối giản và hiện đại, những bức tường xám bạc và sàn đá cẩm thạch bóng loáng tạo ra cảm giác lạnh lùng nhưng vô cùng hiệu quả.
Dù là ngày nghỉ nhưng bầu không khí ở Linh Môn vẫn căng thẳng và bận rộn, đâu đâu cũng là các Linh Nhận và nhân viên văn phòng mặc đồng phục, họ hoặc cúi đầu làm việc, hoặc vội vã lướt qua với vẻ mặt nghiêm nghị.
Ôn Dĩ Tắc dựa theo ký ức, quen đường tìm đến thang máy. Cửa thang máy nhanh chóng mở ra, anh đưa Ninh Trạch Tiêu vào trong và nhấn nút tầng mục tiêu.
Khi thang máy từ từ đi lên, Ninh Trạch Tiêu cảm thấy hơi lo lắng, cậu vô thức xích lại gần Ôn Dĩ Tắc, khẽ nhíu mày hỏi: "Chúng ta tới đây liệu có gặp rắc rối gì không?"
Ôn Dĩ Tắc mỉm cười, vỗ nhẹ vai cậu an ủi: "Yên tâm đi, nơi này tuy hơi nghiêm túc nhưng đều là người một nhà cả. Vả lại, bác cả tôi ở đây, không ai dám làm gì chúng ta đâu."
Thang máy sớm dừng lại, tiếng "ting" vang lên, cửa mở ra. Họ vừa bước ra ngoài đã nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc: "Dĩ Tắc? Trạch Tiêu? Sao hai người lại tới đây?"
Ninh Trạch Tiêu nhìn kỹ, phát hiện người gọi họ lại chính là Mục Thâm Vinh. Anh ta đang mặc bộ đồng phục chỉnh tề, trông chững chạc và trưởng thành hơn hẳn trước kia. Anh ta đứng ở cuối hành lang với vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn tò mò.
Ôn Dĩ Tắc đã từng nhắc qua, cảnh sát Mục bây giờ đã thăng chức, không còn là anh cảnh sát khu vực trước kia nữa mà là nhân viên văn phòng trực thuộc Linh Môn cấp trên.
Công việc của anh ta cũng chuyển từ các vụ án dân sự thông thường sang xử lý sự vụ của Linh Môn, địa vị tăng lên đáng kể.
Vừa thấy đối phương, Ôn Dĩ Tắc liền nảy ra ý định dò hỏi kết quả buổi hẹn hò ngày hôm qua.
Anh mỉm cười trêu chọc: "Hẹn hò với Thiên Hi hôm qua thế nào rồi? Có ai chủ động tỏ tình không?"
Sắc mặt Mục Thâm Vinh hơi cứng lại, rõ ràng là không ngờ Ôn Dĩ Tắc lại nhắc chuyện này giữa thanh thiên bạch nhật. Anh ta cười gượng gạo, vẻ mặt đầy bất lực: "Hai người rảnh rỗi quan tâm chuyện người khác vậy sao?"
"Thâm Vinh, anh hẹn hò với Thiên Hi à??" Ninh Trạch Tiêu, người chưa hề biết hai người này "câu dẫn" nhau khi nào, cảm thấy vô cùng chấn động.
Cái gì? Chúc Thiên Hi... Mục Thâm Vinh... bọn họ hẹn hò sao?! Cậu đưa tay đỡ trán, cảm thấy đại não sắp quá tải đến mức bốc cháy.
Sự ngạc nhiên này chẳng khác gì việc hai người bạn cùng phòng đột nhiên tuyên bố họ đang yêu nhau.
Ninh Trạch Tiêu đúng là có nghi ngờ Thiên Hi hơi dựa dẫm quá mức vào Mục Thâm Vinh, nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ theo hướng này. Cậu mở to mắt kinh ngạc: "Hai người từ khi nào thế...?"
Mục Thâm Vinh bất lực thở dài, hai tay đút túi quần, có vẻ hơi lúng túng: "Thật ra cũng chẳng có gì đâu, chỉ là đi ăn một bữa cơm, dạo công viên giải trí một vòng thôi."
Anh ta cố gắng giải thích nhưng giọng nói không giấu được sự ngượng ngùng: "Đừng nghĩ nhiều, thật sự chỉ là bạn bè thôi."
Anh ta vội vàng ngăn cản hai kẻ đang tò mò quá mức về lịch sử tình trường của mình. Này, bộ hai người muốn công khai xu hướng tính dục giúp tôi ở nơi công cộng này à?! Sao chủ đề lại lái sang tôi rồi? Biết thế nãy không gọi cho xong.
Ôn Dĩ Tắc chỉ cần nghe vài câu đã đoán được ẩn ý của Mục Thâm Vinh, anh lộ vẻ tiếc nuối: "Xem ra là bị từ chối rồi? Thật tội nghiệp, hôm qua còn đi chơi mà hôm nay đã phải đi làm."
Mục Thâm Vinh cười khổ, thầm cảm ơn sự "thương hại" của Ôn Dĩ Tắc: "Cảm ơn đã quan tâm, làm ơn đừng nói chuyện của tôi nữa. Quay lại vấn đề chính, hai người tới tìm Ôn Bộ trưởng phải không?"
Dưới sự dẫn dắt của Mục Thâm Vinh, suy nghĩ của hai người quay về quỹ đạo.
"Ừ." Họ đồng thanh trả lời.
"Để tôi đưa hai người đến văn phòng Ôn Bộ trưởng," Mục Thâm Vinh chủ động dẫn đường.
Việc hai người lạ mặt cùng xuất hiện ở khu làm việc của Linh Môn lập tức gây ra một cơn chấn động nhỏ. Một số ít người đã gặp qua Ôn Dĩ Tắc và biết anh là người thân của lãnh đạo, nhưng họ đều tò mò về chàng thanh niên lạ mặt đi sát bên cạnh anh.
Đây là nhân viên văn phòng mới của Linh Môn sao? Hay là Linh Nhận? Nhưng sao lại có Linh Nhận trông thanh tú thế này, tay chân mảnh khảnh thế kia chắc đụng nhẹ là gãy mất?
"Trời má, máy dò tìm của tôi đột nhiên chuyển động!" Một người đột nhiên cầm lấy chiếc "đồng hồ" trên tay, kinh ngạc hét lên.
Đây là thiết bị do các nhà nghiên cứu đặc chế cho Linh Nhận nhằm phân biệt sự dao động của năng lượng dị thường. Để tiện cho hành động, loại máy dò này đều được ngụy trang thành hình dáng đồng hồ đeo tay.
Trong tiếng hô hoán của người đó, các Linh Nhận đang ngồi làm việc đồng loạt nhìn vào máy dò của mình, họ kinh ngạc phát hiện kim đồng hồ đột nhiên xoay chuyển. Các kim đồng hồ ở nhiều vị trí khác nhau đều cùng chỉ về một hướng.
Ninh Trạch Tiêu bước tới một bước, vô số kim đồng hồ trên các máy dò đồng loạt nhích thêm một nấc.
Cạch!
Tiếng kim loại chuyển động rõ mồn một trong không gian. Có một lực hút vô hình nào đó trong không khí đang lôi kéo tất cả các kim máy dò trong phòng.
"Của tôi cũng thế!"
"Cả tôi nữa!"
"Lạ thật đấy? Tại sao cậu ta lại làm máy dò chuyển động, chẳng lẽ cậu ta là... Quỷ?"
Lời vừa thốt ra, cả phòng đồng loạt lạnh sống lưng. Họ đồng loạt quay đầu nhìn về phía nhóm Ninh Trạch Tiêu, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và bất an. Thậm chí có người còn vô thức chạm vào Súng Gỗ trừ tà, sẵn sàng ra tay.
"Cậu ấy không phải quỷ, mọi người không cần phải cảnh giác như vậy."
Một giọng nói quen thuộc phá vỡ bầu không khí căng thẳng đang như cung đã lên dây. Ôn Dĩ Tắc nhìn theo hướng tiếng nói, phát hiện người đang đi tới lại là một người quen —— Tiếu Địch. Vị "khốc ca" này có địa vị rất cao ở đây, hắn vừa mở miệng, tất cả những người đang định rút súng trừ tà đều ngoan ngoãn thu tay lại.
"Tổ trưởng, tại sao trên người cậu ta lại có dao động năng lượng giống với Linh dị vậy?" Một Linh Nhận thực sự không hiểu nổi tại sao một con người bằng xương bằng thịt lại tỏa ra dao động năng lượng dị thường, rõ ràng trông cậu ta rất bình thường, không có dấu hiệu bị quỷ ám.
"Có phải lúc huấn luyện cậu không lo nghe giảng không?" Tiếu Địch nheo đôi mắt hẹp dài, giọng điệu không mấy thiện cảm. Không ngờ hắn lại tóm được ngay một kẻ làm việc riêng trong giờ họp.
Bị lộ tẩy, anh chàng Linh Nhận kia vô thức thẳng lưng, vì sợ hãi mà nuốt nước bọt: "Tôi... tôi chỉ đùa chút thôi mà!" Làm ơn đi, tôi không muốn đi họp nữa đâu! Ngồi xuống một cái là mất chín tiếng, suýt thì nhập định luôn rồi.
Tiếu Địch giơ hai ngón tay lên, ra vẻ nhân từ mà phổ cập kiến thức cho "con cá lọt lưới" thiếu hiểu biết này: "Hiện tại chỉ có hai tình huống có thể tạo ra dao động năng lượng này, một là Linh dị, và loại còn lại chính là —— Thiên sư."
Hai chữ "Thiên sư" vừa thốt ra, bầu không khí xung quanh không những không tốt lên mà trái lại càng thêm nặng nề. Các Linh Nhận đang ồn ào lập tức im bặt, họ đồng loạt nhìn về phía Ninh Trạch Tiêu với ánh mắt khó hiểu.
Nhưng chàng thanh niên có thể cảm nhận rõ rệt sự thù địch và cảnh giác nồng đậm trong ánh mắt của họ.
Ninh Trạch Tiêu vì nể mặt Ôn Dĩ Tắc không muốn chấp nhặt những sự thù hằn vô căn cứ này. Không muốn gây phiền toái cho anh, cậu rũ mắt, lẳng lặng đi sát phía sau Ôn Dĩ Tắc.
Tiếu Địch nhìn thấy cảnh tượng như "bầy sói vây quanh", không những không lên tiếng hòa giải mà trái lại còn lạnh lùng đút tay túi quần. Tình hình trước mắt đã nằm ngoài phạm vi trách nhiệm của hắn.
Mục Thâm Vinh nhìn thấy thế cục xoay chuyển, trong lòng thầm cảm thấy bất bình cho Ninh Trạch Tiêu. Tại sao một con người bằng xương bằng thịt trong mắt họ lại khiến họ bất an hơn cả Linh dị? Xung quanh bao trùm một sự im lặng áp lực, đến cả gió cũng như ngừng thở, không dám phá vỡ sự tĩnh lặng lúc này.
Đứng bên cạnh, Ôn Dĩ Tắc đột nhiên làm một hành động mà không ai ngờ tới —— anh nắm lấy bàn tay của Ninh Trạch Tiêu trước bàn dân thiên hạ. Những ngón tay thon dài thân mật vỗ về bàn tay mềm mại của cậu.
"Bà xã, văn phòng đại bá ở ngay phía trước thôi, mình vào nhanh đi."
Người đàn ông như không hề nhận ra bầu không khí căng thẳng xung quanh, anh còn nở nụ cười rạng rỡ với chàng thanh niên, đôi mắt cong lại lấp lánh như được rắc những vụn nắng mặt trời.
Ninh Trạch Tiêu sững sờ, cậu không ngờ anh lại đột ngột ra tay như vậy. Ánh mắt cậu dao động, miệng mấp máy nhưng không nói nên lời.
Đám đông sau khi nghe thấy xưng hô này, biểu cảm trên mặt đồng loạt cứng đờ.
Cái gì cơ?
Anh nói cái gì?
Cậu ta là người yêu của anh sao?! Anh là cháu ruột của sếp tổng, vậy chẳng phải cậu ta cũng là người nhà của lãnh đạo sao?
Những kẻ đang có ý đồ riêng lập tức thu lại vẻ sắc bén trong mắt. Quy tắc ứng xử nơi công sở dạy họ phải im lặng. Hiện trường trong phút chốc lặng ngắt như tờ.
Họ đúng là thấy khó chịu với những Thiên sư có thể cướp đi "bát cơm" của mình, nhưng giờ đây vị thế của đối phương đã thay đổi, từ "đối thủ" trở thành "người nhà lãnh đạo". Với tầng quan hệ này, nếu họ tiếp tục gây khó dễ thì chỉ rước họa vào thân.
Phải nói rằng chiêu này của Ôn Dĩ Tắc quá cao tay, mượn sự kiêng kị nhất chốn quan trường để dập tắt hoàn toàn tâm lý thù địch của phần lớn Linh Nhận đối với Thiên sư.
"Thâm Vinh, cảm ơn anh đã dẫn đường, đoạn tiếp theo chúng tôi tự vào được rồi." Anh ra vẻ như không hề biết mình vừa làm một chuyện động trời.
"Ừ, tôi đi trước đây." Mục Thâm Vinh bĩu môi nhẹ. Với sự hiểu biết của anh ta về con người này, chắc chắn đối phương không phải bột phát muốn công khai xu hướng tính dục trước mặt mọi người, mà chắc chắn là để bảo vệ Ninh Trạch Tiêu. Ôn Dĩ Tắc làm việc này rất tốt, rất biết cách che chở cho cậu.
Mục Thâm Vinh quay người rời đi, đi được nửa đường anh ta dừng lại ngoái đầu nhìn theo bóng dáng hai người bước vào văn phòng Ôn Bộ trưởng.
Cho đến khi họ hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, đám đông im lặng lúc nãy bỗng như gáo nước lạnh đổ vào chảo dầu nóng, xôn xao bàn tán, hoàn toàn "sống" lại.