“Em có tình cảm với anh ấy, nhưng vẫn chưa... tỏ tình.” Chúc Thiên Hi nói thật lòng.
“Hóa ra là vậy.”
Trên mặt Chúc Khanh An lộ ra vẻ biểu tình kiểu 'quả nhiên là thế'. Không hổ là cô, mức độ quan sát nhạy bén cùng giác quan thứ sáu đều chính xác vượt xa người thường!
Cô gái tốt bụng vỗ vỗ vai Chúc Thiên Hi, lên tiếng an ủi: “Đừng có buồn, lấy tầm mắt của chị em ra mà xem, người đàn ông em nhắm trúng có 50% xác suất là 'cong' đấy.”
Thử hỏi, có thẳng nam bình thường nào lại chấp nhận mặc đồ đôi cùng kiểu dáng với một người đàn ông khác chứ?
Chúc Thiên Hi giật giật khóe miệng, đột nhiên cảm thấy mình vừa nghe một câu vô nghĩa: Thế chẳng phải vẫn còn 50% xác suất là 'thẳng' sao?! Rốt cuộc hy vọng nằm ở đâu chứ?
“Thích thì đi tỏ tình đi, đừng có giấu giếm! Chúc gia chúng ta không có kẻ hèn nhát!” Cô gái bắt đầu cổ vũ, cô muốn trở thành người chứng kiến tình yêu của họ.
Mà nhắc mới nhớ, cái tên Mục Thâm Vinh này hình như có chút quen thuộc, hình như cô đã nhìn thấy ở đâu đó trong sách rồi thì phải?
“Em vốn định tỏ tình với anh ấy rồi, nhưng còn chưa kịp nói ra đã bị điện thoại của chị đánh gãy.”
Chàng trai trẻ vừa nghĩ đến chuyện đó, ánh mắt nhìn Chúc Khanh An tức khắc hiện lên vài phần ủy khuất, oán trách. Hạnh phúc của cậu mà! Còn chưa kịp bắt đầu đã kết thúc! Hu hu hu...
“Hả? Ối!” Cô gái nhất thời trợn tròn mắt. Cái gì cơ? Một cuộc điện thoại vừa rồi của cô chẳng phải đã vô tình cản trở con đường tình duyên của cậu em trai mình sao? “Xin lỗi nhé Thiên Hi, chị không nghĩ tới...”
“Không sao đâu, em cũng không nắm chắc là sẽ nhận được câu trả lời ưng ý, bị quấy rầy thế này... cũng tốt.”
Chúc Thiên Hi cảm thấy lúc đứng trên vòng quay đứng, cậu đột nhiên có dũng khí tỏ tình trong phút chốc, nhưng vừa bước xuống khỏi vòng quay, cái dũng khí ấy đã biến mất sạch sành sanh. Không chủ động đâm thủng lớp giấy dán cửa này cũng tốt, ít nhất bọn họ vẫn còn là bạn bè.
Trong lúc hai người đang trò chuyện, Mục Thâm Vinh đã quay lại gần cửa xe. Chúc Khanh An lập tức thu lại "móng vuốt", ngồi ngay ngắn ở hàng ghế sau, đóng vai một người chị hàng xóm trưởng thành, điềm đạm, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ vừa rồi còn xúi giục em trai đi tỏ tình.
Mục Thâm Vinh đóng cửa xe, ngồi vào ghế lái, vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: “Hai người giờ về Chúc gia à?”
“Không phải, anh lái xe đưa tôi đến...” Chúc Khanh An báo một địa chỉ trường học không hề xa lạ với cả hai người.
Mục Thâm Vinh: “?”
Vị đại tỷ này, cô cũng là sinh viên ở đó sao? Vậy chẳng phải cô với Thiên Hi và Trạch Tiêu là quan hệ sư tỷ sư đệ à?
Nội dung trong ánh mắt của cảnh sát Mục quá rõ ràng, đến mức Chúc Khanh An cũng phải lên tiếng đính chính: “Sao thế? Tôi đúng là sinh viên trao đổi quốc tế của trường mà, hôm nay vừa kết thúc chương trình học ở nước ngoài, được trường đặc cách cho về nước sớm.”
Nếu không phải vì nhiệm vụ của mình, Chúc Khanh An cũng chẳng muốn liều mạng học tập như thế, rõ ràng mình không phải nhân vật chính, tại sao phải sống mệt mỏi vậy chứ.
“Chị, vậy chị định cuối tuần này đều ở trường à?” Chúc Thiên Hi nghiêng người, cảm thấy hơi kinh ngạc trước sự sắp xếp của chị mình.
“Ừ.” Cô gái giơ tay vén lọn tóc dài bên tai, “Đừng lo cho chị.” Trong lòng cô đã có những tính toán riêng.
...
Hôm sau.
Rạng sáng vừa trải qua một cơn mưa, sau cơn mưa trời lại sáng, ánh mặt trời rực rỡ mang theo hơi thở ẩm ướt, dịu nhẹ.
Ôn Dĩ Tắc cùng Ninh Trạch Tiêu diện đồ đen, tay ôm hoa tươi đứng trong nghĩa trang. Trước mặt họ là hai ngôi mộ song song, bên trái bên phải lần lượt khắc tên họ của vợ chồng Ninh gia.
“Ba, mẹ, con nhớ hai người lắm.” Ninh Trạch Tiêu quỳ cả hai gối xuống đất, mắt ngấn lệ, giọng nói cũng mang theo sự nghẹn ngào.
Ôn Dĩ Tắc đặt bó hoa tươi lên trước mộ, cúi người kính cẩn trước hai vị trưởng bối: “Cháu chào bác trai, bác gái.”
Chúng ta trước đây đã từng gặp nhau một lần ở tổ trạch Ninh gia, không biết hai vị có còn ấn tượng với cháu không? Cháu là người chồng trên danh nghĩa của Trạch Tiêu.
Ôn Dĩ Tắc đứng cạnh Ninh Trạch Tiêu, dáng người cao lớn đĩnh bạt như một bến đỗ an toàn, vững chãi. Lần trước ở tổ trạch Ninh gia, anh có thể vô lo vô nghĩ mà gọi "ba, mẹ", nhưng đứng trước mặt nhân vật chính lúc này, Ôn Dĩ Tắc thật sự không còn dũng khí đó.
Rốt cuộc quan hệ của anh và nhân vật chính hiện tại đang có chút mập mờ, hơn nữa đây cũng không phải nơi để đùa giỡn, cứ dùng xưng hô "bác trai, bác gái" là tốt nhất.
Ôn Dĩ Tắc rũ mắt, phát hiện nhân vật chính đang quỳ trước mộ cha mẹ đã sớm lệ tuôn đầy mặt.
Ninh Trạch Tiêu để lộ nỗi bi thương giấu kín tận đáy lòng, đôi mắt màu nâu nhạt tức khắc tràn ra những giọt nước mắt lớn: “Ba... mẹ...”
Cậu đưa tay ra, cẩn thận muốn chạm vào, nhưng cuối cùng cũng chẳng thể chạm tới bàn tay ấm áp của cha mẹ, trước mặt chỉ là hai tấm bia mộ lạnh lẽo.
“Tại sao ông trời lại tàn nhẫn với hai người như thế? Tại sao ác ý của con người còn đáng sợ hơn cả lệ quỷ?”
Tách! Tách!
Nước mắt từ khóe mắt Ninh Trạch Tiêu chảy xuống, như những hạt châu đứt dây rơi trên mặt đất, nở ra từng đóa hoa trong suốt nhỏ bé.
“Đến khi con biết được sự thật, những kẻ thủ ác sát hại ba mẹ đều đã bị bức tử một cách bí ẩn, con không biết nên vui mừng hay nên đau khổ nữa...”
Bờ vai cậu run rẩy không thành tiếng, mỗi lần rung động như thể đang xé rách linh hồn cậu. Một cảm giác nghẹt thở như có hai bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng Ninh Trạch Tiêu.
Cậu hận không thể khiến những kẻ sát nhân kia cũng phải cảm nhận được nỗi đau mất đi người thân, dù cho cái giá phải trả có thảm khốc đến mức nào!
Ninh Trạch Tiêu vô thức nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt nắm đấm, đôi mắt nhòe lệ thoáng hiện vẻ đau đớn vô cùng. Giờ khắc này cậu giống như một con thuyền nhỏ không nơi nương tựa giữa biển khơi sóng vỗ, mãi chẳng tìm thấy bến cảng để dừng chân.
“Con xin lỗi... con xin lỗi... Con giống như một kẻ ngốc bị che mắt, không tìm ra được nguyên nhân cái chết thực sự của ba mẹ, con không xứng đáng làm con của hai người...”
Từ trong cổ họng chàng trai phát ra tiếng nức nở vỡ vụn, âm thanh ấy giống như tiếng kêu của một chú chim non bị đàn bỏ rơi, trong sự bàng hoàng bất lực mang theo nỗi đau sâu sắc.
Cơ thể cậu cũng run rẩy dữ dội, như thể từng đốt xương đều đang kể lể sự thống khổ và bi thương.
Thế giới như lặng thinh, chỉ còn tiếng khóc của Ninh Trạch Tiêu vang vọng trong không trung.
Cảm xúc bi thương tỏa ra từ cậu dường như bao trùm mọi thứ xung quanh trong một màn sương mù u ám.
Ôn Dĩ Tắc cũng bị cảm xúc của vai chính làm cho cảm động. Anh quỳ một gối xuống bên cạnh cậu, ánh mắt đầy sự thương xót, giơ tay nhẹ nhàng vỗ về để trấn an một Ninh Trạch Tiêu đang đau lòng khổ sở.
“Tôi nghĩ cha mẹ cậu sẽ không trách cậu đâu. Thay vì muốn cậu báo thù cho họ, tôi đoán họ càng hy vọng cậu có thể sống một cuộc đời vô ưu vô lo hơn.”
Ôn Dĩ Tắc tin rằng: Vị Thiên sư vai chính không gì không làm được này nhất định sẽ vượt qua được cửa ải trước mắt!
Ninh Trạch Tiêu quay đầu nhìn vào mặt Ôn Dĩ Tắc, đôi mắt đẫm lệ khiến cậu không nhìn rõ diện mạo đối phương, nhưng cảm giác an toàn mà người đàn ông mang lại giống như một bến cảng kiên cố và đáng tin cậy nhất.
Đặc biệt là sự an ủi dịu dàng của anh, càng làm lung lay nơi mềm yếu nhất trong lòng cậu.
Cảm thấy mũi cay cay, Ninh Trạch Tiêu cuối cùng không khống chế được tâm tư trong lòng, cả người nhào vào lòng đối phương.
“Cảm ơn anh, Dĩ Tắc...” Cảm ơn vận mệnh đã cho em gặp được anh.
Khoảnh khắc được Ninh Trạch Tiêu ôm lấy, nội tâm Ôn Dĩ Tắc như vừa trải qua một cuộc biến cách vi diệu. Ban đầu anh có chút kinh ngạc, cả người cứng đờ, nhưng khi hai tay đối phương siết chặt lấy mình, cảm giác xa lạ ấy nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự thả lỏng đầy quen thuộc.
Trong giây lát, anh dường như nghe thấy tiếng tim đập của chính mình hòa quyện cùng tiếng tim đập của đối phương, tạo thành một bản nhạc nhịp nhàng. Ôn Dĩ Tắc thử đưa tay lên, ôm chặt lấy vòng eo thon của người trong lòng, lặng lẽ đáp lại sự mong cầu của cậu.
Anh chịu thua rồi, hoàn toàn chịu thua rồi. Anh đối với nhân vật chính thực sự đã có sự quan tâm vượt mức giới hạn! Nhìn thấy đối phương đau lòng, anh sẽ nhíu mày buồn bã, nhìn thấy đối phương rơi lệ, trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt, từng cơn đau nhói truyền đến.
Ôn Dĩ Tắc tựa đầu lên vai Ninh Trạch Tiêu, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, khoang mũi tràn ngập mùi hương thanh khiết tỏa ra từ cơ thể cậu. Anh bỗng mở mắt ra, đôi mắt đen thẳm lóe lên một tia sáng thầm kín khó diễn tả. Anh muốn dùng trái tim mình để đánh đổi với đối phương, hy vọng... sự thử nghiệm táo bạo của mình có thể nhận được đáp án như mong muốn.
Ninh Trạch Tiêu khóc hồi lâu, đến khi bừng tỉnh thì gương mặt xinh đẹp đã lấm lem nước mắt, trông chẳng khác nào một chú mèo nhỏ đi lạc dính đầy bụi bặm.
“Tôi... Tôi xin lỗi...” Chàng thanh niên nhận ra sự thất thố của mình, vội vàng giơ tay che đi dáng vẻ chật vật, không muốn để Ôn Dĩ Tắc nhìn thấy.
Giây tiếp theo, cậu lại phát hiện quần áo trước ngực đối phương đã bị nước mắt mình làm ướt sũng. Lớp vải thấm nước dính sát vào v*m ng*c người đàn ông, phác họa nên những đường cong gợi cảm, mơ hồ mang theo một sự quyến rũ thầm lặng.
Tầm mắt Ninh Trạch Tiêu dừng lại ở nơi đó, gương mặt trắng nõn bỗng chốc đỏ bừng lên, giọng nói cũng trở nên lắp bắp: “Tôi... tôi xin lỗi, tôi sẽ giúp anh giặt sạch quần áo!” Cậu thật sự không cố ý mà!
Ôn Dĩ Tắc nhìn dáng vẻ luống cuống của nhân vật chính, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên, mắt ngập tràn ý cười. Nhưng vì lo đối phương nhìn thấy vẻ mặt thất thần của mình, anh đành phải quay đi nhìn hướng khác.
Thật là đáng yêu.
Ninh Trạch Tiêu mãi không nhận được lời đáp của Ôn Dĩ Tắc, ngước mắt lên nhìn thì thấy đối phương vậy mà không thèm nhìn mình.
Cậu nhất thời tưởng mình đã vô tình làm anh giận, đôi mắt long lanh nước lúc này lại bắt đầu phủ một màn sương mờ, trông như sắp sửa lại khóc tiếp tại chỗ.
“Tôi...” Giọng chàng trai mang theo sự bất lực, cậu không dám tưởng tượng đến cảnh Ôn Dĩ Tắc chán ghét mình.
Sao mà giống như một túi khóc nhỏ thế này?
Ôn Dĩ Tắc nói tiếp: “Cậu cứ nói chuyện với ba mẹ một lát đi, tôi thay đồ xong sẽ quay lại tìm cậu.”
“Được.” Ninh Trạch Tiêu ngoan ngoãn gật đầu.
Cậu đứng giữa muôn vàn bia mộ, dõi mắt nhìn theo Ôn Dĩ Tắc rời đi. Lúc này ánh mặt trời vừa đẹp, càng tôn thêm vẻ rực rỡ của nhân vật chính. Chỉ đến khi bóng dáng đối phương biến mất khỏi tầm mắt, Ninh Trạch Tiêu mới lưu luyến thu hồi ánh nhìn.
Cậu ngồi thụp xuống trước mộ cha mẹ một lần nữa, nhưng lần này khóe miệng đã mang theo nét cười: “Ba, mẹ, hai người thấy không? Dĩ Tắc đối xử với con tốt lắm, hai người không cần lo cho con đâu. Con rất thích anh ấy, nhưng không biết anh ấy nghĩ gì về con nữa...”
Ninh Trạch Tiêu lại thất vọng rũ mi mắt, vài câu tiếp theo gần như là lẩm bẩm tự nói với chính mình: “Nếu anh ấy không có người trong mộng, liệu con có thể can đảm thử tỏ tình với anh ấy một lần không?”
Trong mắt chàng trai hiện lên vẻ thống khổ và giằng xé, cậu cũng muốn mạnh dạn bày tỏ tình cảm, nhưng "người trong lòng" của Ôn Dĩ Tắc vẫn luôn là một cái xương cá mắc kẹt trong cổ họng cậu.
Ninh Trạch Tiêu nghĩ thầm, vô thức nắm chặt nắm đấm, giá như cậu có thể gặp Ôn Dĩ Tắc sớm hơn một chút thì tốt biết mấy...
Màn ảnh chuyển dời.
Ôn Dĩ Tắc quay lại xe, thuần thục mở cốp, lấy ra một chiếc áo sơ mi sạch sẽ. Anh cởi cúc áo cổ, động tác nhanh nhẹn và thanh thoát cởi chiếc áo khoác ngoài, để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc, mạnh mẽ ở phần thân trên. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ xe chiếu lên người anh, khắc họa nên một khí chất lạnh lùng và trầm ổn.
Sau khi thay xong áo sơ mi, người đàn ông chỉnh lại cổ áo, dùng tay vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo. Cho đến khi trang phục chỉnh tề, cả người anh lại khôi phục dáng vẻ điềm tĩnh và thong dong như thường ngày.
Bước xuống xe, anh không vội quay lại tìm Ninh Trạch Tiêu ngay mà đứng cạnh xe, hơi nheo mắt lại như đang suy nghĩ điều gì đó, nhưng rất nhanh sau đó lại lấy lại vẻ bình tĩnh.
Lát sau, người đàn ông rút điện thoại từ túi quần, mở khóa màn hình và tìm trong danh bạ một cách thuần thục. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, nhanh chóng tìm thấy số điện thoại của luật sư Thuần Hạc Cư rồi không chút do dự gọi đi.
Điện thoại gần như được kết nối ngay lập tức, giọng của Thuần Hạc Cư vang lên từ đầu dây bên kia với vẻ quen thuộc: “Ôn thiếu, sao đột nhiên lại tìm tôi thế? Có chuyện gì à?” Giọng anh ta mang theo vẻ nghi hoặc, rõ ràng là không ngờ Ôn Dĩ Tắc lại gọi cho mình vào lúc này.
Ôn Dĩ Tắc dựa vào xe, hai tay đút túi quần, hơi ngẩng đầu lên. Ánh nắng chiếu lên mặt anh trông rực rỡ vô cùng. Anh không trả lời ngay mà im lặng một lát như đang sắp xếp ngôn từ.
Cuối cùng, anh cất lời, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực: “Thuần Hạc Cư, tôi có một số việc cần cậu giúp xử lý.”
Ôn Dĩ Tắc siết chặt điện thoại, cơn gió nhẹ thổi bay vài lọn tóc ngắn trên trán, ánh mắt đen sâu thẳm nhìn về phía xa.
Nếu đã chọn ở bên Ninh Trạch Tiêu, anh nhất định phải chủ động hơn để chuẩn bị cho tương lai của nhân vật chính. Ví dụ như: giúp Ninh Trạch Tiêu giám sát các sự kiện có thể dẫn đến thương vong lớn trong giai đoạn sau của nguyên tác, cố gắng tìm kiếm manh mối về pháp khí bị thất lạc của Ninh gia.
Mặc dù hiện tại anh chưa biết tên phản diện đang ẩn náu ở đâu, nhưng họ không thể mãi bị động như thế này. Ôn Dĩ Tắc dự định tận dụng "bàn tay vàng" là kiến thức về cốt truyện nguyên tác để tìm kiếm những cơ hội nhỏ nhoi trong mạch truyện đang bị xáo trộn này.
“Chuyện gì cơ?” Thuần Hạc Cư có chút kinh ngạc trước yêu cầu của người đàn ông. Hiếm khi anh ta thấy đối phương nói chuyện với giọng điệu nghiêm túc như vậy, thay vì vẻ cười đùa, cợt nhả thường ngày.
“Tôi cần cậu ngay trong ngày hôm nay khởi hành đến một nơi tên là 'trấn Sơn Vụ', giúp tôi để mắt xem ở đó có xảy ra chuyện gì kỳ quái không. Nếu có tin tức gì phải lập tức báo cáo cho tôi.” Ôn Dĩ Tắc nói.
“Chuyện kỳ quái là chuyện kiểu gì cơ...?”
Thuần Hạc Cư hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh ta vốn tưởng đối phương cần mình đi kiện cáo, ai ngờ lại là đi làm tai mắt?! Đây là tình tiết huyền huyễn gì vậy trời!
Ôn Dĩ Tắc rũ mắt, nói tiếp: “Những chuyện như thường xuyên có người mất tích, hoặc là xuất hiện thi thể đại loại thế.”
Nụ cười trên mặt Thuần Hạc Cư tức khắc tan thành mây khói. Đối phương không đùa đấy chứ? Cậu ta nghiêm túc thật sao? Hay là hôm nay là ngày Cá tháng Tư nên cậu ta muốn dành cho mình một bất ngờ lớn đây?