Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 86

Lúc ấy, cậu cùng Ninh Trạch Tiêu đi đến điểm hẹn để gặp anh Ôn và Mục Thâm Vinh, mấy người bọn họ cùng nhau thảo luận về vụ án nhảy lầu.

Sau khi cuộc họp kết thúc, dưới sự thỉnh cầu của chính mình, Mục Thâm Vinh đã phụ trách đưa cậu về nhà.

—— Đó là lần đầu tiên Mục Thâm Vinh hành động riêng với cậu, hơn nữa còn là đích thân đưa cậu về tận cửa!

Chúc Thiên Hi vui đến mức trong lòng như đang bắn pháo hoa, bùm bùm chéo chéo.

Hoàng hôn dần buông, sắc trời chuyển từ vàng kim sang màu đỏ cam rực rỡ. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ xe trong suốt vương trên người Chúc Thiên Hi, tựa như phủ lên người chàng trai trẻ một lớp kính lọc mộng ảo mông lung, khiến làn da trắng nõn của cậu trông càng thêm mềm mại, ngoan ngoãn.

“Cảnh sát Mục, chúng ta sau này có thể coi là bạn bè không?” Giọng điệu Chúc Thiên Hi mang theo ý tứ dò xét.

Cậu thầm đánh giá người đàn ông trưởng thành đang cầm lái ở ghế điều khiển. Khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của anh giống như một loại rượu nồng đậm, chỉ cần liếc mắt một cái cũng đủ khiến trái tim cậu đập loạn nhịp.

Chúc Thiên Hi mím chặt môi, trong lòng cậu "tiểu nhân" đang ra sức làm hô hấp nhân tạo cho chính mình: Trời ơi! Đẹp trai quá! Nhan sắc này trực tiếp đâm trúng tim đen của ta rồi! Hu hu hu...

Dù nội tâm đã nổ tung như hoa lửa, bề ngoài cậu vẫn giả vờ dè dặt, an phận, nhưng vành tai ửng đỏ lại đang lặng lẽ tố cáo những xao động bất thường bên trong. Cậu giống như đang có một chiếc đuôi vô hình, cứ vẫy qua vẫy lại giữa không trung, trông chẳng khác nào một chú chó Shiba đang phấn khích quá độ.

Mục Thâm Vinh dùng dư quang nơi khóe mắt lặng lẽ quan sát người ở ghế phụ. Ánh mắt anh bình thản, không lộ ra chút cảm xúc dư thừa nào. Ngay sau đó, anh bất động thanh sắc thu hồi tầm mắt, chuyên tâm nhìn con đường phía trước.

“Đúng vậy.” Câu trả lời của Mục Thâm Vinh mang theo một chút khoảng cách có thể nhận ra.

Quan hệ của bọn họ hiện tại đúng là đã rút ngắn được kha khá so với lần đầu gặp mặt, nhưng định kiến của anh về Chúc Thiên Hi vẫn còn đó.

Giữa kẻ có tiền và người bình thường luôn có một vực thẳm ngăn cách.

“Vậy em có thể gọi anh là anh Mục không?” Thấy bầu không khí hòa hợp, chàng trai trẻ muốn tranh thủ chút "đãi ngộ đặc biệt" cho mình. Ví dụ như: một cách xưng hô thân mật.

Chúc Thiên Hi cắn môi, hai tay đan vào nhau không ngừng, cậu sợ Mục Thâm Vinh sẽ từ chối thỉnh cầu này. Đôi mắt hơi rũ xuống đầy hơi nước, đáy mắt giấu kín sự mong đợi, hàng mi dày mảnh khẽ rung động như đôi mắt nai con.

Mục Thâm Vinh không trực tiếp trả lời, ánh mắt cũng không hề lay động, tiếp tục lái xe. Thật lòng mà nói, anh không muốn dây dưa quá nhiều với đối phương.

Chúc Thiên Hi không nhận được đáp án ưng ý, cũng không thấy anh hồi đáp, tâm tình lập tức bất ổn.

Cậu cuống quýt quay sang nhìn chằm chằm người đàn ông ở ghế lái, trên mặt viết rõ dòng chữ: “Sao anh không nói gì? Mau trả lời em đi chứ!”

Mục Thâm Vinh không chịu nổi ánh mắt nhiệt tình đến cháy bỏng bên cạnh, đành buông lỏng khớp hàm, chấp thuận đãi ngộ đặc biệt cho Chúc Thiên Hi:

“Em thích gọi thế nào cũng được...”

“Oa! Em không nghe lầm chứ? Em vui quá đi mất!”

Thiếu gia Chúc vui đến mức suýt chút nữa đã nhảy dựng lên, may mà dây an toàn đã kéo cậu lại chỗ cũ.

“Anh Mục! Anh Mục...”

Chúc Thiên Hi lẩm bẩm cái xưng hô thuộc về riêng mình, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết, ý cười ngập tràn. Khóe miệng cậu nhếch lên thật cao, tâm trạng tươi tắn như nắng ấm ngày xuân, ấm áp mà không chói mắt.

Niềm vui sướng tỏa ra từ chàng trai trẻ dường như có sức lan tỏa. Mục Thâm Vinh bất động thanh sắc dùng dư quang đánh giá những hành động nhỏ của cậu, khóe miệng cũng vô thức cong lên.

Đường đường là thiếu gia họ Chúc mà cũng có lúc cười rực rỡ như một cô gái nhỏ đang tuổi xuân thì, thật là thú vị.

Xe dừng lại ở đèn xanh đèn đỏ. Cảnh sát Mục thuần thục nhấn phanh. Hoàng hôn phía xa đã chìm xuống đường chân trời một nửa, sắc cam chuyển sang đỏ thẫm, ánh sáng tỏa ra dần trở nên yếu ớt.

“Anh Mục...” Chúc Thiên Hi nén lại niềm vui sướng ban đầu, cậu nghiêm túc nhìn Mục Thâm Vinh, hỏi: “Nếu em có thể giúp các anh tìm được thông tin về Đàm Trúc Tiêu, anh có thể đáp ứng em một yêu cầu không?”

“Hửm?” Mục Thâm Vinh một tay tựa vô lăng, nghiêng người nhìn chàng trai bên cạnh. Anh không hiểu tại sao cậu đột ngột nhắc đến chuyện này, và yêu cầu đó là gì?

“Em... em chỉ muốn giúp các anh thôi.” Chúc Thiên Hi bị ánh mắt không rời của Mục Thâm Vinh làm cho ngượng ngùng, cậu vô thức cắn môi, chống lại cảm giác áp bách vô hình để nói tiếp ý nghĩ của mình.

“Tuy bình thường em không ở trường, nhưng nhân duyên của em khá tốt, biết đâu có thể nghe ngóng được chút tin tức mấu chốt từ các bạn học khác.”

“Sao lúc nãy em không nói?” Mục Thâm Vinh hơi ngạc nhiên. Tại sao người này lại chỉ nói riêng chuyện này với mình? Chẳng lẽ cậu ta muốn dùng thông tin này để đưa ra... yêu cầu? Mục cảnh sát bỗng nhiên thấy không hiểu nổi Chúc Thiên Hi đang nghĩ gì.

“Em... em cũng không chắc có tìm được tin tức mấu chốt không, nên muốn làm một giao dịch riêng với anh, chỉ giữa hai chúng ta thôi.” Người nói chuyện lặng lẽ nắm chặt bàn tay.

Mục Thâm Vinh nghe vậy, chậm rãi nheo mắt lại. Anh muốn xem chàng trai trẻ này định giở trò gì với mình.

Chúc Thiên Hi tiếp tục nói: “Nếu em giúp anh tìm được tin tức mấu chốt, anh có thể dành ra một ngày nghỉ để đi chơi với em không?” Bàn tính trong lòng cậu gõ kêu lạch cạch.

Mục Thâm Vinh thu hồi tầm mắt. Anh chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại phải dựa vào việc "bán rẻ nhan sắc" để đổi lấy manh mối.

Đúng lúc đèn đỏ chuyển sang xanh, người vừa bị "ép bán nhan sắc" chuyển sự nghẹn khuất trong lòng thành động lực, trực tiếp đạp ga. Chiếc xe lao đi như một viên đạn, gió rít qua tai.

Chúc Thiên Hi bất ngờ bị trọng lực đẩy mạnh vào lưng ghế, cậu theo bản năng túm chặt dây an toàn, ánh mắt lộ vẻ bất an: “Chẳng lẽ không được sao?”

Cậu lo lắng yêu cầu của mình có chút ép người quá đáng. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, cậu chỉ cần Mục Thâm Vinh đi chơi với mình một ngày, thời gian do anh chọn, cậu sẽ vô điều kiện phối hợp với lịch nghỉ của anh. Yêu cầu này thực sự đã được cậu hạ xuống mức thấp nhất rồi.

Trong lúc Chúc Thiên Hi đang thấp thỏm, lần này Mục Thâm Vinh không để cậu chờ lâu mà đưa ra đáp án cậu mong đợi:

“Được.”

“Cái... cái gì?” Hai mắt Chúc thiếu gia trợn tròn, kinh ngạc đến mức không tin nổi vào tai mình. Anh ấy... anh ấy đồng ý rồi sao?

Trong lúc trò chuyện, xe đã đến đích và dừng lại. Hoàng hôn đã lặn hẳn, đèn đường thắp sáng, giao hòa với ánh đèn từ các nhà dân hai bên đường.

Mục Thâm Vinh nghiêng người, đối diện với Chúc Thiên Hi. Dù bóng tối bên ngoài đang nuốt chửng mọi thứ cũng không làm lu mờ vẻ chính trực tỏa ra từ anh: “Nếu em thực sự có thông tin về vụ nhảy lầu, hãy gửi ngay cho anh. Anh sẽ thực hiện lời hứa.”

Chúc Thiên Hi rũ mi mắt. Cậu bỗng cảm thấy việc thừa cơ trục lợi cho bản thân thế này cứ như một tên trộm ích kỷ không dám ra ngoài ánh sáng vậy.

“Đây là cách liên lạc của anh, em thêm đi. Có vấn đề gì có thể nhắn tin cho anh bất cứ lúc nào.” Mục Thâm Vinh lấy điện thoại ra, đưa mã QR.

“Vâng... vâng ạ!”

Chúc Thiên Hi như bị niềm vui từ trên trời rơi xuống làm cho choáng váng, nhưng vẫn kịp lấy điện thoại ra kết bạn. Trái tim đập thình thịch, suýt nữa thì nhảy ra khỏi lồng ngực.

Mục Thâm Vinh chủ động xuống xe mở cửa cho cậu. Dáng người cao gầy của anh được ánh đèn đường kéo dài: “Nhớ liên lạc sớm nhé. Còn nữa... tạm biệt.”

Âm cuối dịu dàng mà mập mờ của anh khiến trong lòng Chúc Thiên Hi nổi lên một trận cuồng phong.

“Vâng, tạm biệt anh.” Chúc Thiên Hi cố gắng cắn môi, ép mình không được để lộ sự phấn khích trước mặt anh.

Cậu không vội vào nhà mà đứng ở cửa nhìn theo chiếc xe đi xa. "Tiểu nhân" trong lòng cậu lúc này mới rảnh rang để gào thét và chạy loạn khắp nơi.

A a a, người mình nhắm trúng lại chủ động xin cách liên lạc của mình kìa!!!

Chúc Thiên Hi nắm chặt tay, ánh mắt kiên định: Cậu nhất định phải điều tra rõ vụ nhảy lầu, góp gạch xây dựng nghiệp lớn tình yêu của mình!

...

Hồi ức đột ngột chấm dứt.

Chúc Thiên Hi nhớ lại cảnh tượng lúc đó, ngón tay buông thõng bên người nhịn không được cuộn tròn lại, hàng mi dài cũng run rẩy theo. Mơ hồ thấy hơi xấu hổ.

Mục Thâm Vinh ở bên cạnh đột ngột lên tiếng nhắc nhở: “Cabin của mình sắp lên tới đỉnh vòng quay rồi kìa.”

Chúc Thiên Hi vội thu lại những suy nghĩ vẩn vơ, bàn tay trắng trẻo áp lên cửa kính, nhìn ra xa.

Toàn cảnh thành phố thu nhỏ hiện ra dưới một góc nhìn hoàn toàn mới, bao quát tất cả, khiến người ta cảm giác như đang đứng giữa trời xanh.

“Đẹp quá...” Lần đầu đi đu quay đứng, Chúc Thiên Hi không khỏi ngẩn ngơ.

Đây là lần đầu tiên cậu không phải đứng trên đỉnh một tòa cao ốc lạnh lẽo nhìn xuống thành phố, mà là cùng một người khác ngồi đu quay, vừa ngắm hoàng hôn vừa thưởng thức cảnh đẹp. Cậu ước khoảnh khắc này có thể kéo dài mãi mãi, khắc sâu vào trí nhớ.

Nghe nói, nếu tỏ tình với người mình thích ở đỉnh vòng quay đứng, ông trời sẽ nghe thấy và chúc phúc cho hai người mãi mãi bên nhau.

Chúc Thiên Hi hít một hơi thật sâu. Cậu cũng muốn tỏ tình với Mục Thâm Vinh ngay lúc này, hy vọng ông trời có thể chứng giám.

Tâm trạng khẩn trương trước khi tỏ tình giống như một cơn bão trong lòng, vừa mong chờ vừa bất an. Cậu thấy mình như đang đứng bên bờ vực, vừa muốn nhảy xuống, vừa sợ hãi vực sâu không đáy phía dưới. Nhưng nếu không nói ra, cậu chắc chắn sẽ hối hận cả đời.

Nghĩ thông suốt, ánh mắt Chúc Thiên Hi bỗng trở nên kiên định. Cậu đã quyết định rồi, nhất định phải tỏ tình!

“Anh Mục, em có một câu muốn nói với anh.”

Mục Thâm Vinh nghe thấy tiếng gọi, theo bản năng nhìn sang: “Sao vậy?”

Vòng quay chậm chậm đi lên, cabin màu xanh đã chạm tới đỉnh cao nhất, tưởng như có thể chạm tới bầu trời. Bóng dáng hai người mờ ảo đi, như hòa vào đường chân trời.

“Anh biết em thích...”

Chúc Thiên Hi nắm chặt tay, nhịp thở dồn dập, tiếng tim đập vang dội bên tai. Mục Thâm Vinh nghe thấy lời mở đầu, dường như đoán được ý tiếp theo, mắt anh bỗng mở to.

“Tít tít ——”

Thật không ngờ, một tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí bong bóng màu hồng trong cabin.

“Em... cứ nghe điện thoại trước đi.” Mục Thâm Vinh tốt bụng nhắc nhở.

Vòng quay tiếp tục chuyển động, cabin màu xanh bắt đầu rời khỏi đỉnh, đi xuống.

Chúc Thiên Hi – người vừa bị cắt đứt lời tỏ tình – mặt mũi lập tức tối sầm lại. Một người vốn hiền lành như cậu lúc này hận không thể bóp nát cái điện thoại, rồi theo đường dây mạng mà đánh cho cái kẻ gọi điện một trận tơi bời.

Thiếu gia đang bực mình tức tối móc điện thoại ra, cậu muốn xem kẻ không biết nhìn thời điểm nào dám gọi vào lúc này.

Trên màn hình hiện lên hai chữ: “Chị gái”.

Chỉ một cái liếc mắt, ngọn lửa giận trong lòng Chúc Thiên Hi liền bị một gáo nước lạnh dập tắt ngóm.

Bình Luận (0)
Comment