Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 80

Quản gia thấy Ôn Dĩ Tắc định bế Ninh Trạch Tiêu về phòng, ông lập tức đề nghị: "Thiếu gia, ngài chưa từng bế người khác bao giờ, lo là sẽ mệt đấy, hay là để tôi bế Ninh thiếu gia cho."

Quản gia định tiếp nhận Ninh Trạch Tiêu từ tay Ôn Dĩ Tắc, nhưng lại bị đối phương thản nhiên né tránh.

"Không cần, tôi bế cậu ấy về giường được."

Ở những nơi quản gia không nhìn thấy, Ôn Dĩ Tắc chẳng biết đã bế vai chính bao nhiêu lần rồi, có thể nói anh hiểu rõ cân nặng của đối phương như lòng bàn tay. Loại chuyện này không cần phiền hà tới người khác.

Người nào đó"ngựa quen đường cũ", bế Ninh Trạch Tiêu đi về phòng, suốt quãng đường không hề th* d*c lấy một hơi.

Trong khoảnh khắc hoàng hôn, căn phòng như được bao quanh bởi một vòng hào quang vàng nhạt nhu hòa. Ánh chiều tà ngoài cửa sổ xuyên qua lớp rèm bán trong suốt, đổ xuống những vệt sáng lốm đốm trong phòng.

Quản gia đi phía trước hai người, sau khi mở cửa phòng, ông bước tới trước lật chăn lên để Ôn Dĩ Tắc đặt người vào trong. Quản gia lặng lẽ lùi lại một bước, nhìn thiếu gia nhà mình ân cần cởi giày tất cho người kia.

Ông không khỏi cảm thán trong lòng: Thiếu gia thật sự như biến thành một người khác vậy.

Không biết những gì quản gia đang nghĩ, Ôn Dĩ Tắc cúi người chỉnh lại góc chăn cho đối phương, động tác ấy vô tình làm sợi dây chuyền hoa hồng đeo trên cổ anh rơi ra.

Mặt dây chuyền hình hoa hồng dưới ánh sáng càng thêm tinh tế và lóa mắt, sợi dây màu bạc như dải ngân hà trên trời cao, để đóa hoa hồng nhẹ nhàng trôi lửng lơ phía trên.

Động tác trên tay Ôn Dĩ Tắc khựng lại, anh chậm rãi đứng thẳng người, ánh mắt hơi trầm xuống.

Anh nhìn chằm chằm chàng trai đang nằm trên giường không chớp mắt, trong lòng không biết đang suy tính điều gì.

Một lát sau, quản gia mới nghe thấy anh ra lệnh: "Quản gia, ông ra ngoài trước đi, tôi ngồi đây một lát."

"Vâng." Quản gia gật đầu ra hiệu rồi quay người rời đi, trước khi đi còn chu đáo đóng cửa phòng lại.

Cánh cửa vừa khép lại, lập tức ngăn cách bên trong và bên ngoài thành hai không gian riêng biệt. Phòng trong được bao phủ bởi ánh chiều tà, thời gian dường như chậm bước lại, khiến người ta không tự chủ được mà chìm đắm vào sự yên tĩnh này.

Ôn Dĩ Tắc kéo một chiếc ghế tới ngồi bên giường Ninh Trạch Tiêu. Anh lấy Côn Luân Pháp Ấn ra nắm trong tay, cảm giác lành lạnh truyền từ da thịt đến tận tâm can. Cuối cùng anh cũng có thời gian rảnh rỗi để xem xét một chuyện mà bấy lâu nay mình luôn ngó lơ.

Trong đó, việc quan trọng nhất chính là —— Côn Luân Pháp Ấn.

Trong nguyên tác, vai  chính chưa từng cho bất kỳ ai mượn pháp khí của Ninh gia. Ban đầu Ôn Dĩ Tắc nghĩ rằng vai chính bị cảm động bởi sự chăm sóc tận tình của mình, nên mới đặc biệt cảm kích và đối đãi ngoại lệ —— cụ thể là việc cho mượn Côn Luân Pháp Ấn.

Nhưng dần dần anh cảm thấy có chút hương vị khác lạ, nhận ra một tia không đúng.

Trong nguyên tác nhấn mạnh rằng Thiên sư các đời, ngoại trừ tin tưởng bạn đời của mình, thì luôn giữ tâm thế cảnh giác với những người khác. Họ không chỉ giấu kín thân phận Thiên sư, càng không để người khác thấy bộ dáng mình sử dụng pháp lực, càng không thể đem pháp khí của mình cho đối phương mượn!!

Vậy mà Ninh Trạch Tiêu đối với anh dường như không có gì giấu diếm, cũng chưa từng che đậy chuyện gì, pháp khí cũng nói mượn là mượn, chẳng chút do dự.

Ôn Dĩ Tắc cau mày, theo bản năng nắm chặt sợi dây chuyền hoa hồng trước ngực, bắt đầu nỗ lực hồi tưởng lại những việc đã cùng trải qua với Ninh Trạch Tiêu, dần dần nhận ra sự bất thường.

Ninh Trạch Tiêu có thể tu luyện thuật pháp ngay trước mặt anh, nhưng lại giấu kín bí tịch Thiên sư trước mặt người khác? Lúc đó anh không nghĩ nhiều, chỉ coi sự đối xử khác biệt đó là "tình hữu nghị cách mạng" sau khi cùng nhau trải qua các sự kiện tâm linh.

Nhưng chuyện này phản ánh rằng vai chính có một sự tin tưởng vượt mức mong đợi dành cho anh.

Còn một việc nữa...

Trong tiệc sinh nhật của anh, Ninh Trạch Tiêu đã tặng quà sinh nhật là sợi dây chuyền hoa hồng này. Đối phương vì lo lắng lá bùa hộ mệnh mỗi ngày chỉ dùng được một lần sẽ bị anh ghét bỏ, nên đã chủ động hứa: "Sau này tôi sẽ tặng anh những thứ tốt hơn."

Ôn Dĩ Tắc cẩn thận nhớ lại, tổng cảm thấy có gì đó sai sai. Thử hỏi có vai chính nào lại tốn bao tâm sức chỉ để làm một món quà sinh nhật cho người khác? Ninh Trạch Tiêu thậm chí còn chuyên môn nghiên cứu kiến thức luyện khí chỉ để tạo ra một món hộ thân phù cho anh.

Vậy mà lúc đó anh chẳng hề nghĩ ngợi, chỉ thấy vui mừng khôn xiết. Đó là lần đầu tiên anh nhận được món quà tự tay làm từ một người không phải em gái mình, hơn nữa lại là một pháp khí hộ thân có thể bảo vệ anh lúc nguy cấp.

Khoan đã! Nam giới với nhau có tặng dây chuyền không? Chuyện này vốn dĩ đã có chút kỳ lạ rồi!

Ôn Dĩ Tắc rủ mắt, tầm mắt dừng lại trên sợi dây chuyền hoa hồng, khóe miệng mím chặt để lộ tâm trạng phức tạp khó nói thành lời.

Lại còn con mèo "Bạch Hồng" nữa —— ai lại lấy tên thứ mà đối phương thích để đặt cho thú cưng tặng người ta cơ chứ? "Hoa hồng" —— chẳng phải là thứ mà mọi người luôn cho rằng anh yêu thích nhất sao?

Càng đi sâu vào phân tích, Ôn Dĩ Tắc càng cảm nhận được một loại cảm xúc không rõ tên. Anh ngước mắt, nhìn chằm chằm người đang ngủ nửa ngày trời.

Ninh Trạch Tiêu lặng lẽ nằm trên giường mềm mại, hơi thở đều đặn và sâu. Cậu nhắm chặt mắt, hàng mi dài đổ bóng nhẹ trên gò má, trông như những chú bướm đang yên nghỉ.

Ôn Dĩ Tắc lại nhíu mày, anh rốt cuộc đã ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Theo lý mà nói, nam thanh niên ngoài hai mươi tuổi đang ở độ tuổi tuyệt vời để nảy nở tình cảm, cũng là thời kỳ "động lòng" nhất. Nhưng Ninh Trạch Tiêu đối với các cô gái khác luôn giữ thái độ lạnh nhạt, họ giống như hai đường thẳng song song không liên quan đến nhau.

Không chỉ con gái, Ninh Trạch Tiêu thậm chí còn ít tiếp xúc với cả con trai, người nói chuyện nhiều nhất với cậu cũng chỉ có vài người bạn cùng phòng ở trường.

Nhưng Ôn Dĩ Tắc đã đọc nguyên tác nên không thấy lạ, dù sao nguyên tác là một bộ truyện linh dị đô thị không CP, Ninh Trạch Tiêu cuối cùng cũng chẳng ở bên cạnh ai.

Thế nhưng...

Tặng dây chuyền, đặt tên cho thú cưng, rồi cho mượn pháp khí... tất cả mọi thứ đều giống như những hành động mà Ninh Trạch Tiêu làm để lấy lòng anh.

Ôn Dĩ Tắc theo bản năng nắm chặt Côn Luân Pháp Ấn, trong lòng vô thức nảy ra một suy nghĩ: Có phải mình đã... nuôi hư vai chính rồi không?

Nhìn người đang nhắm mắt ngủ say, lần đầu tiên anh cảm thấy mất phương hướng và bàng hoàng. Ninh Trạch Tiêu trong lòng anh ban đầu chỉ là một nhân vật trong sách, không ai lại đi nảy sinh tình cảm đặc biệt với một nhân vật hư cấu không lý do đúng không?

Anh lựa chọn kết hôn với đối phương cũng chỉ là tìm đường tắt để tồn tại, không hề có ý đồ dư thừa nào. Ôn Dĩ Tắc cho rằng chỉ cần mình dùng phương pháp "phi truyền thống", thì kịch bản tiểu thuyết sẽ không làm gì được mình!

Còn về việc ra mặt giúp đối phương trong buổi tiệc, đó cũng chỉ là thực hiện thỏa thuận, kèm theo một chút tâm tư thương xót cho hoàn cảnh đáng thương của nam chính —— bởi vì lúc đó Ninh Trạch Tiêu khiến anh liên tưởng đến bản thân mình hồi nhỏ bị bầy sói vây quanh.

Sau đó, khi họ gặp "Bạch Y Trong Mưa", để tăng thêm thiện cảm từ đối phương, Ôn Dĩ Tắc đã trực tiếp đỡ đòn hộ. Dù sau đó anh hôn mê bất tỉnh, nhưng vai chính không hề ghét bỏ anh là gánh nặng, mà sau khi đánh bại kẻ thù đã lập tức đưa anh đi bệnh viện cấp cứu.

Khi tỉnh lại, Ninh Trạch Tiêu chăm sóc anh tỉ mỉ, cùng với sự tin tưởng mù quáng khi anh muốn đi núi Ngút Trời. Rồi cả lúc gặp Dã Quan Âm, khi sắp rơi từ trên cao xuống đất, Ninh Trạch Tiêu thà dùng hết sức lực toàn thân cũng muốn bảo vệ anh bằng được...

Đủ mọi sự kiện đã khiến quan niệm của Ôn Dĩ Tắc về Ninh Trạch Tiêu thay đổi. Ninh Trạch Tiêu đối với anh không còn là một nhân vật trong sách vô cảm, phiến diện nữa, mà là một con người bằng xương bằng thịt, sống động và biết ơn!

Sau khi bị vai chính lay động, Ôn Dĩ Tắc cũng bắt đầu coi Ninh Trạch Tiêu là người nhà để chăm sóc. Anh dỗ dành, trêu chọc, đứng cùng một chiến tuyến với cậu, giúp cậu lấy lòng bạn bè, quan tâm đến buồn vui của cậu.

Khi phát hiện Ninh Trạch Tiêu không muốn gặp mình, anh đã lo lắng khôn nguôi, sợ mình làm sai chuyện gì. Để được đối phương tha thứ, anh còn đặc biệt đi chọn một chú mèo để xin lỗi.

Nhận ra vai chính cô độc ngồi trong đình sau khi rời tiệc sinh nhật, anh cũng ôm Bạch Hồng qua đó, nói dối là mèo muốn gặp chủ nhân, thực chất là anh lo cho tâm trạng của Ninh Trạch Tiêu, chú mèo chỉ là cái cớ.

Và khi Ninh Trạch Tiêu bật khóc nức nở vì nguyên nhân cái chết của cha mẹ, anh cũng đau lòng không kém, không ngừng an ủi vì không nỡ thấy thanh niên đau khổ đến tan nát cõi lòng.

Những hành vi này đối với một người từ nhỏ đã tự tay chăm sóc em gái như Ôn Dĩ Tắc thì chẳng có gì lạ, anh chỉ coi vai chính là người thân.

Trong lòng anh, vị trí của Ninh Trạch Tiêu ngang hàng với em gái Ôn Dĩ Chiếu, họ giống như những người thân thiết không cùng huyết thống, không có gì giấu nhau.

Nhìn lại quá khứ, kiếp trước Ôn Dĩ Tắc bận rộn với công việc và chăm sóc em gái, không có thời gian yêu đương. Anh không biết rằng những hành động của mình vô tình đã gây ảnh hưởng đến vai chính, thậm chí ảnh hưởng đến quan niệm tình yêu của cậu.

Ôn Dĩ Tắc đột nhiên trở nên bực bội, anh giơ tay vò rối mái tóc ngắn của mình, nhưng tầm mắt vẫn không tự chủ được mà hướng về phía Ninh Trạch Tiêu đang ngủ say.

Ánh chiều tà còn sót lại chiếu lên mặt thanh niên, như phủ một lớp quầng sáng màu cam hồng. Lúc này vai chính tựa như "Công chúa ngủ trong rừng", khung cảnh đẹp như một bức tranh sơn dầu cổ điển.

Có lẽ nào... Ninh Trạch Tiêu thích mình?

Ôn Dĩ Tắc không chắc chắn câu trả lời mình suy luận ra có phải sự thật không, hay là anh nghĩ quá nhiều. Nghĩ mãi không ra, anh đứng phắt dậy, đi tới đi lui trong phòng, định dùng hành động để phát tiết sự dồn nén trong lòng.

Đi hồi lâu, anh nghĩ có lẽ hành vi "vượt quá giới hạn" của mình đã vô tình dẫn dắt sai lệch Ninh Trạch Tiêu, khiến cậu có quan niệm lệch lạc.

Nếu sau này anh giữ đúng chừng mực, liệu có thể khiến vai chính từ bỏ ý nghĩ sai lầm này không?

Người đàn ông hít một hơi thật sâu, cảm thấy đầu óc như một cuộn len rối, càng gỡ càng rối, toàn là ưu sầu!

Anh một tay đỡ trán, mặt không giấu được vẻ lo lắng: "Nếu mình nhớ không lầm, nguyên tác là truyện vô CP mà."

Lần này gây họa thật rồi! Nam chính vô CP có khả năng lại nhìn trúng tôi thì phải làm sao đây?!

Ôn Dĩ Tắc bực bội vô cùng, anh chưa bao giờ cân nhắc đến việc bên cạnh mình sẽ xuất hiện một người cùng giới ái mộ mình. Thật lòng mà nói, anh còn chưa từng nghĩ xem "nửa kia" của mình sẽ trông như thế nào, tính cách ra sao.

Anh bỗng thấy mình còn hợp vai nhân vật "vô CP" hơn cả Ninh Trạch Tiêu. Cuộc đời trước đây của anh bị lấp đầy bởi công việc không tên và những lo toan không dứt, hoàn toàn không có thời gian cá nhân.

Bạn bè trước đây thỉnh thoảng cũng hỏi: Có phải yêu cầu về đối tượng kết hôn quá cao nên không tìm được người hợp ý không?

Lúc đó, anh luôn cười đáp: "Chỉ là chưa gặp được người vừa mắt thôi."

Dù vai chính vốn dĩ rất đẹp, ngũ quan thanh tú khó phân biệt nam nữ, khí chất thanh lãnh xuất chúng, thân phận lại phi thường. Một tay thuật pháp Thiên sư đủ để đánh bại vô số yêu ma quỷ quái, tính cách yên tĩnh ngoan ngoãn cũng rất hợp với anh.

Thế nhưng...

Anh cảm thấy CPU của mình sắp cháy khét đến nơi rồi.

Ninh Trạch Tiêu là đàn ông mà!

Bình Luận (0)
Comment