Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 78

Ôn Dĩ Tắc cũng muốn hỗ trợ Ninh Trạch Tiêu ngăn cản Nữ Quỷ Tay Áo, anh nắm chặt Côn Luân Pháp Ấn trong tay, sau đó đưa ra một quyết định táo bạo.

“Đừng hòng chạy!”

Anh ném mạnh Côn Luân Pháp Ấn về hướng nữ quỷ đang bỏ trốn. Pháp khí của Ninh gia cảm nhận được quỷ khí nồng nặc, lập tức to dần lên giữa không trung với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Con dấu vốn chỉ to bằng đầu ngón tay cái đột nhiên biến thành một pho tượng sư tử đá trấn cổng nha môn cổ đại, tựa như một ngọn núi bay rơi xuống cực mạnh. Nữ quỷ bị một bóng đen khổng lồ bao phủ, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn vật thể không xác định trên đầu mình.

Ánh mắt Ninh Trạch Tiêu khẽ nhướng, hai người ăn ý không cần lời nói, cậu trực tiếp cách không thao tác Côn Luân Pháp Ấn, nâng bàn tay lên rồi nhấn mạnh xuống. Côn Luân Pháp Ấn khổng lồ như hưởng ứng, trực tiếp đè nghiến lấy nữ quỷ không còn đường lui.

“Oanh ——!”

Bụi bặm mù mịt bốc lên xung quanh.

Nữ quỷ bị Côn Luân Pháp Ấn trấn áp chặt chẽ bên dưới, dù nó có liều mạng vùng vẫy thế nào cũng không thể lay chuyển được sự áp chế tuyệt đối của pháp bảo.

“Đáng chết! Nếu các ngươi dám giết ta, sớm muộn gì các ngươi cũng phải chết!”

Nữ quỷ tức tối chửi bới, hai cánh tay không bị đè nghiến liên tục đập xuống đất. Lúc này nó trông chẳng khác nào một con gián bị giẫm dưới chân, vẫn cố ngo ngoe hai cái râu để tìm kiếm một tia sinh cơ.

Ninh Trạch Tiêu bước tới gần, cậu chẳng mảy may quan tâm đến lời đe dọa của nó, trong lòng vẫn còn ghi hận chuyện thứ tà ám này định sát hại Ôn Dĩ Tắc.

Không ai được phép bắt nạt Ôn Dĩ Tắc! Ánh mắt cậu lạnh lùng như băng.

“Ngươi đừng qua đây!” Nữ quỷ trợn tròn mắt, nhìn bóng người đang chậm rãi tiến lại gần mà như nhìn thấy quỷ dữ. Gương mặt xấu xí quái dị của nó trắng bệch đi vì sợ hãi. Nhận ra mình đã rơi vào thế hạ phong, kẻ vốn giương nanh múa vuốt giờ đây trở thành miếng thịt trên thớt, nữ quỷ thừa hiểu kết cục của mình sẽ ra sao.

“Không ——” Nữ quỷ vẫn cố đe dọa, nó gào lên kích động: “Ngươi có biết lão đại của ta là ai không?! Ngươi mà dám động vào ta, lão đại nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu!”

Lão đại?

Ôn Dĩ Tắc nghe thấy từ khóa mấu chốt, cả người bỗng chấn động. Lão đại của nữ quỷ chẳng lẽ là boss trong nguyên tác? Chính là vị cường giả ngay từ đầu đã muốn đoạt xá thân thể của kẻ đoản mệnh là anh?

Sau khi thoát khỏi sự dòm ngó của vai phản diện nhờ thỏa thuận kết hôn giả với vai chính ở đầu câu chuyện, anh không còn để ý đến hành tung của hắn nữa.

Qua lời nhắc của nữ quỷ, anh mới nhận ra vị phản diện này rất có thể đang ẩn náu tại Kinh Thị, vẫn đang âm thầm bày binh bố trận, chuẩn bị mở tế đàn hiến tế linh hồn để triệu hồi tà vật không thuộc về thế gian này.

“Trạch Tiêu, đừng giết nó vội!” Ôn Dĩ Tắc vội vàng ngăn cản hành động trừ tà tiếp theo của Ninh Trạch Tiêu. Họ cần dựa vào nó để biết nơi ẩn náu của boss phản diện! Biết đâu có thể lấy được manh mối quan trọng cho giai đoạn sau của cốt truyện!

“Được.” Nghe thấy lời anh, chàng trai lập tức dừng tay. Cậu tin tưởng Ôn Dĩ Tắc, bất luận anh yêu cầu điều gì cậu cũng sẽ nghe theo!

Thấy nhân vật chính dừng công kích, Ôn Dĩ Tắc lộ vẻ vui mừng, vội bước về phía một người một quỷ kia. Mục Thâm Vinh dù không hiểu rõ tình hình nhưng cũng có niềm tin mù quáng vào người đàn ông bên cạnh, lẳng lặng đi theo sau.

“Nữ Quỷ Tay Áo, nếu ngươi nói cho chúng ta biết lão đại của ngươi là ai, ta có thể không giết ngươi!”

Ôn Dĩ Tắc quỳ một gối xuống trước Côn Luân Pháp Ấn, muốn thực hiện một cuộc giao dịch.

“Cái gì?” Mục Thâm Vinh nghe thấy đề nghị này thì nhíu mày không tán thành. Ninh Trạch Tiêu vừa nói không thể để nó chạy thoát cơ mà? Nếu nó trốn được, xác suất nó quay lại báo thù là rất lớn. Ôn Dĩ Tắc rốt cuộc muốn làm gì? Muốn dùng nó để câu kẻ đứng sau sao?

“Ngươi cứ cân nhắc đi.” Ôn Dĩ Tắc thong dong nói. Anh không vội lấy đáp án, dù sao nó cũng nằm trong tay nhân vật chính rồi, có chạy cũng chẳng thoát. Ninh Trạch Tiêu đứng bên cạnh không có ý kiến gì, tùy ý để Ôn Dĩ Tắc sắp đặt kết cục của con quỷ.

“Ta...” Nữ quỷ nhìn dáng vẻ đầy tự tin của người đàn ông, trong lòng đấu tranh dữ dội, móng tay cào nát cả mặt đất. Nó chưa muốn chết, nếu dùng tin tức này đổi lấy mạng sống thì cũng đáng!

“Ta có thể nói cho các ngươi ——”

Lời nói của nữ quỷ đột ngột bị cắt ngang.

“Đoàng!”

Trong không gian yên tĩnh vang lên một tiếng súng chói tai. Một viên đạn bạc xé toạc không khí, rít lên ngay sát tai nhóm người Ôn Dĩ Tắc, bắn chính xác vào huyệt thái dương của nữ quỷ!

Kim loại đặc chế xuyên thấu lớp da thịt tà ám, tựa như rạch ra một vết nứt đen ngòm không đáy. Cơ thể nữ quỷ rung lên bần bật dưới lực tác động của viên đạn.

Giây tiếp theo, viên đạn cấu tạo kỳ lạ nổ tung bên trong cơ thể nó, máu chó đen chứa trong đó bắn tung tóe, nhuộm hồng thân xác nữ quỷ và tỏa ra mùi rỉ sắt tanh nồng.

“A a a a!” Cơn đau dữ dội như lửa đốt quét qua toàn thân khiến nữ quỷ gào thét thảm thiết.

Từng tế bào trong nó như đang hét lên kháng cự sự xâm nhập bất ngờ này. Sau vài cái giật mạnh, cơ thể nó như một hộp giấy bị lửa thiêu, bắt đầu tự bốc cháy lách tách. Ngọn lửa lan rộng nhưng chỉ bao quanh nữ quỷ mà không cháy lan sang đồ đạc khác, vút cao lên đến một mét.

Cơn đau như hàng vạn mũi kim đâm vào cơ thể khiến nó không thể thở nổi. Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp căn phòng, để lại nỗi ám ảnh tâm lý cho những người có mặt.

Chứng kiến cơ thể bị nuốt chửng, sự sống bị tước đoạt dần dần, nữ quỷ rơi vào tuyệt vọng tột độ. Trong mùi hôi thối nồng nặc như mùi thi thể bị thiêu, nó dần tan biến.

Ninh Trạch Tiêu phản ứng nhanh nhất, cậu kéo ngay Ôn Dĩ Tắc lùi ra xa. Mục Thâm Vinh ở xa hơn cũng phải bịt mũi vì mùi khó chịu. Anh ta theo bản năng nhìn về hướng phát ra tiếng súng và phát hiện ở cửa sổ đang mở toang, có một người đàn ông lạ mặt đang ngồi xổm, trên tay cầm một khẩu súng tinh xảo!

May mà nhà họ Kim giàu có, cửa sổ nào cũng rộng tới 1,5 mét nên một người đàn ông trưởng thành ngồi đó cũng không thấy chật chội. Thấy Mục Thâm Vinh nhìn mình, người đó lặng lẽ thu súng lại, vươn đôi chân dài nhảy gọn vào trong phòng.

Người này cao tầm 1m85, thân hình cao lớn, cơ bắp săn chắc đầy sức mạnh như một con báo săn đang chờ thời. Vẻ ngoài lạnh lùng như thanh kiếm chưa rút khỏi bao, tỏa ra khí thế lạnh lẽo.

Đôi mắt đen sâu thẳm như khu rừng bị sương mù che phủ, khiến người ta khó lòng thấu hiểu tâm tư. Mục Thâm Vinh nhìn chằm chằm người này, nheo mắt lại vì cảm thấy rất quen.

Bên kia, Ôn Dĩ Tắc vẫn còn chưa hết tiếc nuối vì manh mối sắp đến tay lại bị tiêu diệt ngay trước mắt, thì nghe thấy người kia nói:

“Tôi là Linh Nhẫn được Linh Môn phái đến hỗ trợ, tôi họ Tiếu, tên Địch.”

Người đàn ông lạ mặt giới thiệu ngắn gọn rồi lấy ra một tấm thẻ căn cước giống hệt của Mục Thâm Vinh. Họ cùng thuộc Bộ Quốc an.

“Hóa ra là Linh Nhẫn!” Mục Thâm Vinh lúc này mới hiểu tại sao vũ khí của người này lại giết được thứ lén lút kia. Vũ khí của Linh Nhẫn đều là hàng đặc chế, dù là người bình thường sử dụng cũng có thể tiêu diệt ác quỷ cỡ Nữ Quỷ Tay Áo.

Hèn gì nhìn quen mắt, hóa ra lúc báo cáo với người phụ trách Linh Môn, cấp trên đã gửi tài liệu và ảnh của Linh Nhẫn được cử đến cho anh xem qua. Linh Nhẫn là nhân viên thuộc Linh Môn, chuyên phụ trách các nhiệm vụ hành động.

Họ không có pháp lực như thiên sư, mà chiến đấu dựa vào vũ khí đặc chế và thể lực, sức chịu đựng phi thường, thường là cựu đặc công đảm nhiệm. Với lòng trung thành tuyệt đối, Linh Nhẫn chính là lực lượng nòng cốt của Linh Môn.

Ôn Dĩ Tắc cực kỳ tiếc nuối vì không nghe được câu sau của nữ quỷ, dù là giả thì biết đâu vẫn có ích. Khi bình tĩnh lại và nghe thấy cái tên quen thuộc, anh không tự chủ được mà nhìn về phía người nọ.

“Cậu nói cậu tên là Tiếu Địch?” Anh hỏi.

Vị Linh Nhẫn này có tính cách lạnh lùng y như vẻ ngoài, đứng đó mà không thèm giải thích lấy một câu tại sao lại nổ súng bắn chết nữ quỷ.

“Có việc gì?” Tiếu Địch nhàn nhạt liếc anh, không thèm nói thêm chữ thứ hai.

Ninh Trạch Tiêu không thích người lạ này, thái độ của hắn đối với Ôn Dĩ Tắc thật khiến người ta khó chịu. Vả lại Linh Nhẫn và Thiên sư vốn là hai hệ thống có thể thay thế nhau, nên việc nhìn nhau không thuận mắt cũng là lẽ thường.

Ôn Dĩ Tắc đã nghe qua cái tên Tiếu Địch, đây là một nhân vật mới xuất hiện ở giai đoạn sau của nguyên tác, với thân phận ngụy trang là người bán kẹo bông gòn dạo.

Anh nhớ kỹ hắn là vì —— người này chính là "đối tượng" của Thuần Hạc Cư.

Đúng vậy, hắn chính là người đàn ông của tên luật sư hoa hòe hoa sói kia!

Ôn Dĩ Tắc không khỏi kinh ngạc: Đã bảo là đi bán kẹo bông gòn cơ mà? Cái thân phận Linh Nhẫn này là sao đây?!

Bình Luận (0)
Comment