“Hơn nữa, còn có cảnh sát nữa. Cục trưởng cục cảnh sát là anh rể tôi, chỉ cần tôi đánh tiếng một câu, ông ấy cũng sẽ giúp ông.”
Dưới sự áp bách vô hình của đối phương, hai vai Phan Bình Nhị hơi run rẩy. Hắn dường như đang phải chịu đựng một áp lực cực lớn, đến cả hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Giây tiếp theo, Phan Bình Nhị bỗng mở bừng mắt, ánh mắt loé lên vẻ kiên định, như thể đã hạ quyết tâm.
“Tôi làm!”
Phan Bình Nhị đã nghĩ kỹ rồi, nguy hiểm luôn đi đôi với tài phú. Hắn sẵn sàng mạo hiểm một lần vì khối tài sản dùng trong tám đời cũng không hết kia!
…
Thời gian thấm thoát trôi qua đến ngày hẹn, vợ chồng Ninh gia nhận lời mời ra ngoài, nhưng Ninh Trạch Tiêu đang nghỉ hè ở nhà lại khăng khăng đòi đi theo.
Hai vợ chồng không thắng nổi sự bướng bỉnh của con trai, đành phải lái xe chở cậu cùng đi.
“Sao lần này về nhà con lại trở nên bám người thế này?” Mẹ Ninh cười nói, tay v**t v* đầu Ninh Trạch Tiêu.
Chàng thanh niên rủ hàng mi dày xuống, cậu chỉ là đột nhiên cảm thấy hoảng hốt một cách kỳ lạ.
Một cảm giác bất an cứ quanh quẩn trong lòng, như thể giây tiếp theo sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra.
“Không có gì đâu ạ.” Cậu vẫn không nói ra nỗi lo lắng của mình, chỉ muốn lặng lẽ ở bên cạnh cha mẹ.
Diễn biến câu chuyện tiếp theo hoàn toàn trùng khớp với ký ức trước đó của Ninh Trạch Tiêu:
Bầu trời u ám đột nhiên đổ mưa to. Sau khi tới địa điểm hẹn, vợ chồng Ninh gia lần lượt xuống xe để đi tìm “Kim Hưng Triều” nói chuyện, nhưng lại bị một chiếc xe đột ngột lao tới đâm chết ngay trên đường.
Đó chính là khởi đầu cho cuộc đời bi thảm của nhân vật chính.
…
“Chính ta đã chỉ thị cho Phan Bình Nhị lái xe đâm chết vợ chồng Ninh gia.” Kim Hưng Triều thề thốt khẳng định.
Thủ đoạn “mượn đao giết người” mà Kim Mạn Thanh sử dụng cũng là học được từ ông ta. Hai cha con họ đúng là cùng một khuôn đúc ra.
“Cho nên tội trạng của ta còn nặng nề hơn con gái ta nhiều, ngươi cứ việc tha cho nó đi, để ta thay nó đền tội!”
Kim Hưng Triều không phải là một người tốt. Vì lo sợ con đường quan lộ bị tổn hại mà ông ta không tiếc tay hãm hại người khác, hành động ấy khiến người ta phẫn nộ.
Nhưng khi đối mặt với Kim Mạn Thanh, ông ta lại biểu hiện một mặt cực kỳ mâu thuẫn. Ông ta thương yêu con gái, sẵn sàng dùng mạng mình để đổi mạng từ tay lệ quỷ.
Chỉ có thể nói người này là một thực thể đầy mâu thuẫn: cực độ lạnh lùng vô tình với người ngoài, nhưng lại bày ra bộ dạng khác hẳn khi đối đãi với người thân máu mủ.
Kim Mạn Thanh nghe vậy thì nước mắt đầm đìa, cô ta chưa bao giờ nhận ra cha mình lại yêu mình đến thế. Trong cơn xúc động không thể kiềm chế, cô ta điều khiển nửa thân mình hướng về phía người cha trước mắt mà đưa tay ra.
“Ba…”
Bên này cha con tình thâm, còn bên kia, Ninh Trạch Tiêu lại vì cái chết của cha mẹ mình mà mặt cắt không còn giọt máu.
Cậu loạng choạng lùi lại vài bước, cả người như một con thuyền nhỏ chông chênh giữa bão tố, suýt chút nữa bị những đợt sóng dữ bất ngờ đánh tan tác.
“Tại sao lại như vậy… Tại sao?” Sắc mặt chàng thanh niên trắng bệch như tờ giấy, đồng tử co rút lại.
Cha mẹ cậu… những người đã sinh thành, dưỡng dục và ở bên cậu suốt 20 năm qua, chỉ vì nỗi lo hão huyền của Kim Hưng Triều mà họ buộc phải dâng hiến mạng sống sao?
Ninh Trạch Tiêu không tự chủ được mà siết chặt chiếc Phong Thủy La Bàn trong tay, cắn chặt môi dưới.
Nỗi đau mất đi người thân khiến cuộc sống của cậu mất hết hy vọng. Khoảng thời gian đen tối đó, đến tận bây giờ cậu vẫn không dám hồi tưởng lại.
Cậu đã nỗ lực để chấp nhận rằng cha mẹ mình chết vì tai nạn, nhưng giờ đây lại có người nói với cậu rằng —— cái chết của họ không phải là tai nạn, mà là một vụ mưu sát đã được lên kế hoạch từ lâu?!
Trái tim Ninh Trạch Tiêu co thắt lại từng cơn đau đớn, hốc mắt đỏ hoe không kìm được nước mắt.
Những giọt lệ như trân châu rơi xuống đất, vỡ tan thành những đóa hoa nhỏ. Đôi môi cậu run rẩy, muốn thốt lên lời nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào mỏng manh. Cổ họng cậu như bị vật gì đó chặn đứng, không nói được chữ nào.
“Trạch Tiêu, cậu… cậu ổn chứ?” Ôn Dĩ Tắc vô cùng lo lắng cho trạng thái của vai chính lúc này.
Nhìn bộ dạng cúi đầu đầy đau đớn của cậu , lòng anh thắt lại. Không ai ngờ được thông tin mà Mục Thâm Vinh tra được từ cơ sở dữ liệu của Linh Môn lại là sự thật này —— Phan Bình Nhị là đao phủ gây ra cái chết của vợ chồng Ninh gia, còn Kim Hưng Triều mới là kẻ chủ mưu đứng sau vụ tai nạn giao thông đó.
Ôn dĩ Tắc cũng ngay khắc này hiểu ra những lời Phan Bình Nhị nói với mình trước khi chết. Hèn gì hắn lại biết chuyện này, hóa ra kẻ g**t ch*t cha mẹ nhân vật chính chính là hắn!
Mục Thâm Vinh nhìn tình hình hiện trường biến hóa khôn lường, trong lòng cũng lo lắng cho Ninh Trạch Tiêu. Anh ta đã thấy Ninh Trạch Tiêu lúc thất ý, biết rõ những chuyện liên quan đến cha mẹ luôn là tử huyệt của cậu, mà giờ đây kẻ thủ ác thực sự lại đang đứng ngay trước mặt.
Nữ Quỷ Tay Áo muốn chính là hiệu quả này. Thiên sư càng đau khổ, nó càng vui sướng, thậm chí còn ngửa đầu cười lớn vài tiếng: “Ha ha ha…”
Tiếng cười của nó đầy xảo quyệt và âm hiểm, như một con rắn độc ẩn mình trong bóng tối, sẵn sàng phun ra nọc độc chết người bất cứ lúc nào.
“Đau lòng đi chứ?! Tuyệt vọng đi chứ?! Loại người như thế có tư cách gì khiến ngươi phải đánh đổi mạng sống để cứu vớt!”
Giọng nói của nữ quỷ sắc nhọn chói tai như tiếng kim loại rạch lên kính, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Ninh Trạch Tiêu ngước đôi mắt mờ sương cố gắng nhìn rõ bộ dạng Kim Hưng Triều, lại phát hiện kẻ giết cha mẹ mình từ đầu đến cuối chỉ nhìn chằm chằm con gái ông ta, không hề có một chút hối hận nào đối với cậu.
Dưới sự công kích kép từ sự thật tàn khốc và ký ức u ám, chàng thanh niên chậm rãi buông lỏng Phong Thủy La Bàn trong tay. Cậu đột nhiên không muốn chiến đấu nữa. Một kẻ giết người như thế có tư cách gì để cậu phải đứng ra bảo vệ?
Môi Ninh Trạch Tiêu dần trở nên trắng bệch, bóng dáng cậu bắt đầu lung lay, cả người như một khúc gỗ trôi dạt trong mưa bão, suýt bị sóng lớn nuốt chửng.
Ngay khi cậu sắp ngã xuống, Ôn Dĩ Tắc đã nhanh chóng bước tới đỡ lấy. Anh ôm chặt cậu vào lòng, bàn tay ấm áp đặt lên lưng Ninh Trạch Tiêu, cố gắng dùng nhiệt độ cơ thể và vòng ôm ấm áp để an ủi tâm hồn đang vụn vỡ của cậu.
Không biết từ bao giờ, vị thế của vai chính trong lòng anh đã ngày càng trở nên quan trọng. Ninh Trạch Tiêu đối với anh không còn là một chuỗi ký tự hay một tấm bùa hộ mệnh nữa. Nhân vật chính mà anh tận mắt chứng kiến từng bước mạnh mẽ lên thực chất là một con người bằng xương bằng thịt, sống động vô cùng.
Dưới tư cách là nhân vật chính, cậu cũng có lúc phải cúi đầu trước hiện thực bất đắc dĩ, cũng từng bị kẻ khác bắt nạt trong bữa tiệc. Lúc mới đầu, cậu đáng thương đến mức khiến người ta không cầm lòng được mà muốn che chở.
Đó cũng là lý do Ôn Dĩ Tắc liên tục đứng ra làm chỗ dựa cho cậu, không chỉ vì thân phận nhân vật chính của đối phương.
Sau đó là vụ án “Bạch Y Trong Mưa”, Ôn Dĩ Tắc vô tình bị thương. Trong lúc anh hôn mê, Ninh Trạch Tiêu – người chưa từng tiếp xúc với thuật pháp thiên sư – đã dựa vào ý chí kiên cường như thế nào để đánh bại quỷ dữ và đưa anh về nhà, đến giờ anh vẫn không rõ chi tiết. Có lẽ từ lần đó, Ôn Dĩ Tắc đã bắt đầu nhìn Ninh Trạch Tiêu bằng con mắt khác.
Rồi sau này, nhân vật chính bắt đầu tiếp xúc với thuật pháp và tiến bộ thần tốc, thậm chí có thể đánh ngang ngửa với Dã Quan Âm đã bị phong ấn nhiều năm. Ôn Dĩ Tắc, với tư cách là người chứng kiến sự trưởng thành của cậu, cảm thấy vui mừng từ tận đáy lòng. Có lẽ đây chính là niềm vui của việc “nuôi dưỡng” chăng?
Nhân vật chính nhớ rõ sinh nhật của anh, tỉ mỉ chuẩn bị quà, thậm chí giao cả pháp khí thiên sư của Ninh gia cho anh —— đây là biệt đãi mà trong nguyên tác chưa từng có ai được hưởng.
Trong sự đối xử khác biệt của đối phương, Ôn Dĩ Tắc từng bước bị lay động. Anh rốt cuộc không thể coi Ninh Trạch Tiêu là một nhân vật trong sách nữa, cậu là một con người, một thực thể có hỉ nộ ái ố!
Anh đã sớm coi đối phương là tri kỷ không có gì giấu giếm, ánh mắt anh cũng không tự chủ được mà luôn dừng lại trên người cậu. Anh phản ứng theo từng cái nhíu mày hay nụ cười của Ninh Trạch Tiêu, vui khi cậu vui, buồn khi tâm trạng cậu sa sút.
Đối mặt với chàng thanh niên đang gần như sụp đổ lý trí khi biết được sự thật về cái chết của cha mẹ, Ôn Dĩ Tắc càng thêm xót xa.
“Trạch Tiêu, có tôi ở đây, tôi sẽ luôn ở bên cậu.”
Ôn Dĩ Tắc không thể gánh vác thay Ninh Trạch Tiêu sự thật tàn khốc này, chỉ có thể vụng về lặp đi lặp lại bên tai cậu: Tôi sẽ luôn ở bên cậu.
Một lời an ủi đơn giản dường như đã chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng Ninh Trạch Tiêu, trực tiếp xuyên thủng phòng tuyến tâm lý của cậu. Vai chính thiên sư, người chưa từng rơi lệ lần thứ hai trong nguyên tác, giờ đây lần đầu tiên khóc nức nở trong lòng một người đàn ông.
Nước mắt tuôn rơi như suối, làm ướt đẫm hàng mi dày. Gương mặt Ninh Trạch Tiêu tràn đầy đau đớn và tuyệt vọng. Tiếng khóc của cậu vang lên, chứa đựng nỗi bi thương vô hạn. Đôi tay cậu siết chặt lấy góc áo Ôn Dĩ Tắc, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay là minh chứng cho nỗi đau sâu thẳm trong lòng cậu.
Mục Thâm Vinh nhìn chàng thanh niên yếu ớt và Ôn Dĩ Tắc đang ra sức trấn an, lòng dâng lên một tia không nỡ. Hiện thực đối với Ninh Trạch Tiêu quả thực quá lạnh lùng tàn nhẫn.
Anh ta dời sự chú ý, ngẩng đầu nhìn sang phía bên kia, phát hiện lời nói thật của Kim Hưng Triều cũng không đổi lấy được kết quả như mong đợi.
Lật lọng, nữ quỷ đột ngột điều khiển nửa thân mình, dùng bàn tay của Kim Mạn Thanh đâm xuyên qua ngực Kim Hưng Triều. Máu tươi ngay lập tức phun ra, nhỏ giọt xuống đất hội tụ thành một vũng máu loãng.
“Không ——”
Kim Mạn Thanh trợn trừng mắt, miệng phát ra tiếng kêu thét chói tai. Sợ hãi, đau buồn, khó tin… những cảm xúc phức tạp đan xen vào nhau.
Tại sao nữ quỷ vẫn muốn giết cha cô ta?!!
Kim Hưng Triều ôm lấy lồng ngực bị thủng một lỗ lớn, sắc mặt trắng bệch, ông ta nếm được mùi máu nồng nặc sộc lên cổ họng. Lồng ngực phập phồng kịch liệt, hơi thở ngắn và nặng nề, như thể mỗi lần hít vào đều là hơi tàn cuối cùng.
“Ta dùng mạng ta đổi mạng con gái ta… xin ngươi… tha cho nó đi…”
Người đàn ông trung niên vẫn muốn cầu xin cho Kim Mạn Thanh. Mắt ông ta ngấn lệ, mong chờ nữ quỷ có thể khai ân.
“Ta tự nhiên sẽ ‘đối xử tốt’ với con gái ông!” Nữ quỷ thè chiếc lưỡi dài ra l**m vệt máu trên ngón tay. Vẻ thong dong, tản mạn của nó tạo nên sự tương phản mãnh liệt với nửa khuôn mặt còn lại đang khóc không ngừng của Kim Mạn Thanh.
Giây tiếp theo, giọng điệu nữ quỷ thay đổi, nửa khuôn mặt bị nó chiếm hữu lộ ra nụ cười thâm độc. Tiếng cười như chuông bạc trong lúc này nghe rợn tóc gáy vô cùng.
“Ta sẽ tiễn hai cha con các người xuống âm tào địa phủ gặp nhau!”
Mắt Kim Hưng Triều bỗng trợn to. Ông ta còn chưa kịp phản ứng thì đã bị nữ quỷ chộp lấy đỉnh đầu. Một cơn đau thấu xương nhanh chóng lan tỏa khắp toàn thân.
“A a a ——”
Ông ta và Kim Mạn Thanh đồng thời thét lên.
Linh hồn họ dường như bị ai đó dùng kéo cắt nát thành từng mảnh, cơ bắp toàn thân không ngừng run rẩy.
Một luồng sương đen sinh ra giữa không trung và lan ra với tốc độ cực nhanh, cuối cùng nuốt chửng cả Kim Mạn Thanh và Kim Hưng Triều.
Mục Thâm Vinh không nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng tiếng thét của hai người vẫn vang vọng trong phòng.
Anh ta lo âu nhìn Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu, nhận thấy trạng thái của hai người lúc này đều không thích hợp để xử lý tình huống trước mắt.
Anh ta cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, nhưng một nhân viên văn phòng như anh ta chẳng thể giúp gì được ở hiện trường tâm linh này, chỉ có thể cầu nguyện viện binh của Linh Môn sớm đến để kiểm soát tình hình.
Hồi lâu sau, tiếng của Kim Hưng Triều và Kim Mạn Thanh dần yếu đi, cuối cùng tắt hẳn. Lớp sương mù dày đặc bắt đầu tản ra.