“Điện thoại anh sáng kìa.” Ôn Dĩ Tắc chỉ vào điện thoại của đối phương, nhắc nhở.
Mục Thâm Vinh lướt qua nhanh hai dòng, giải thích: “Là Tiểu Ngô gửi đoạn video ghi chép lời khai bạn cùng phòng của Đàm Trúc Tiêu cho chúng ta. Chúng ta tìm chỗ nào đó xem nội dung bên trong trước đã.”
Hai người cùng bước đến địa điểm đã hẹn. Họ ngồi trong một góc yên tĩnh của nhà ăn, một chậu cây xanh lớn đặt ngay phía trước che chắn, tách biệt hẳn thành một không gian riêng tư.
“Để xem trong video có thông tin gì không.”
Nói đoạn, Mục Thâm Vinh nhấn mở video.
…
“Các em thường ngày quan hệ với người quá cố thế nào? Trong cuộc sống có xảy ra xích mích gì không?”
Người đàn ông mặc cảnh phục ngồi một bên bàn, hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn, ánh mắt bình tĩnh quan sát ba cô gái trẻ ngồi đối diện.
Khâu Duyệt Hỉ – người duy nhất Ôn Dĩ Tắc quen biết – ngồi ở phía bên phải. Cô rũ mắt, trông có vẻ kiệt sức. Hai nữ sinh còn lại môi trắng bệch, ánh mắt hoảng hốt như chú hươu con lạc đường, dường như chỉ giây sau là bật khóc.
Nữ sinh ngồi giữa khóc như hoa lê trong mưa, nức nở nói: “Chúng em và Trúc Tiêu quan hệ rất tốt. Tuy thỉnh thoảng có chút va chạm nhỏ nhưng chưa bao giờ thù ghét nhau, vả lại cũng làm lành rất nhanh…”
Nói đến một nửa, nước mắt cô ấy rơi lã chã như chuỗi trân đứt dây, gương mặt trắng nõn ửng hồng vì xúc động. Tin tức này quá đột ngột, cô ấy nhất thời không thể chấp nhận được.
Nữ sinh còn lại cũng bị bầu không khí đau buồn lây lan, những giọt lệ lớn lăn dài: “Đúng vậy, chúng em và Trúc Tiêu vẫn luôn thân thiết. Đặc biệt là Duyệt Hỉ, cậu ấy và Trúc Tiêu đúng nghĩa là như hình với bóng, có lẽ cậu ấy sẽ biết điều gì đó.”
Vừa nói, cô ấy vừa chỉ tay về phía Khâu Duyệt Hỉ.
“Em là Khâu Duyệt Hỉ?” Viên cảnh sát nhìn theo chỉ dẫn, nhận thấy sắc mặt cô gái này tái nhợt như sắp ngất đi. Anh ta nhíu mày, vô thức đẩy chai nước khoáng duy nhất chưa khui trên bàn về phía cô.
“Nếu thấy không khỏe, em có thể uống chút nước để bình tĩnh lại.”
Khâu Duyệt Hỉ mơ màng nghe thấy có người gọi tên mình mới chậm rãi ngẩng mặt lên. Đôi mắt cô đỏ ngầu tia máu, môi khô đến bong tróc, tiều tụy như một người bệnh nặng, đến hơi thở cũng trở nên khó khăn.
“Vâng.” Giọng cô yếu ớt đáp lại.
“Thường ngày em và… Đàm Trúc Tiêu quan hệ rất tốt sao?” Viên cảnh sát e dè trạng thái của cô nên đã chủ động đổi cách gọi “người chết” thành tên riêng trước khi thốt ra.
“Vâng.” Lại là một tiếng đáp nhẹ như tiếng muỗi kêu. Gương mặt Khâu Duyệt Hỉ không biểu lộ cảm xúc rõ rệt, nhưng nỗi bi thương trong mắt cô như đặc quánh lại, chực trào ra.
“Trước khi xảy ra chuyện, Đàm Trúc Tiêu có biểu hiện gì bất thường không?”
“Không có ạ, chúng em vẫn đi ăn ở nhà ăn như mọi khi, về ký túc xá tắm rửa rồi chuẩn bị đi ngủ…”
Khâu Duyệt Hỉ hồi tưởng lại khoảng thời gian cuối cùng ở bên Đàm Trúc Tiêu, nhưng không tìm thấy điểm gì khác lạ trong những sinh hoạt lặp đi lặp lại hàng ngày.
“Nếu thực sự phải nói điều gì đó… thì em nhớ sau bữa tối, Trúc Tiêu và Hiểu Mai có xảy ra mâu thuẫn, hai người họ cãi nhau khá gay gắt.”
Vừa dứt lời, nữ sinh ngồi phía bên kia lập tức biến sắc. Cô ta trừng mắt liếc Khâu Duyệt Hỉ, nghiến răng chỉ trích: “Tôi với cậu ấy có phải lần đầu cãi nhau đâu, sao tự nhiên cậu lại lôi chuyện này ra nói?!”
“Hiểu Mai, trước mặt cảnh sát chúng ta phải nói thật!” Nữ sinh ngồi giữa bất ngờ đập bàn, quát chặn hành động gây rối vô lý của bạn mình.
“Hừ!” Cô gái tên Hiểu Mai hậm hực quay đi, ánh mắt đầy vẻ bất mãn, đôi môi mím chặt như muốn dùng ánh mắt để trừng trị kẻ vừa chọc giận mình.
Quan sát tình hình, viên cảnh sát chậm rãi lên tiếng: “Các em, chúng tôi đang điều tra nguyên nhân cụ thể dẫn đến cái chết của bạn mình. Bất kỳ chi tiết nào cũng có thể là manh mối quan trọng. Nếu chỉ vì em thấy ‘không cần thiết’ mà bỏ qua, hành vi đó không khác gì bao che cho hung thủ cả.”
Hiểu Mai bị câu nói của cảnh sát dọa cho xanh mặt, vội vàng xua tay phủ nhận tội danh nặng nề đó: “Chú cảnh sát, em và cậu ấy chỉ tranh chấp vì chuyện nhỏ nhặt, hoàn toàn không đến mức dồn người ta vào đường cùng đâu ạ!”
Danh dự của cô ta vẫn còn đó mà!
“Vậy em nói xem, vì chuyện gì mà hai người nảy sinh mâu thuẫn?” Cảnh sát hỏi.
“Em và cậu ấy cãi nhau vì chuyện nước giặt trong phòng. Ký túc xá dùng chung một thùng nước giặt, đầu học kỳ đến lượt em mua nên em thu tiền mọi người. Nhưng Trúc Tiêu đưa thiếu cho em 2 hào, em đi tìm cậu ấy lý luận rồi hai đứa cãi nhau.” Hiểu Mai ấm ức kể lại.
Khâu Duyệt Hỉ bổ sung thêm: “Thực ra trước khi khai giảng, Hiểu Mai đã thông báo số tiền cần đóng trong nhóm chat, nhưng sau đó cậu ấy lại đổi giá, đắt hơn ban đầu 2 hào mà Trúc Tiêu chưa kịp đọc tin nhắn.”
Hiểu Mai như một thùng thuốc súng vừa châm ngòi, lập tức lớn tiếng phản bác lại sự thiên vị của bạn cùng phòng: “2 hào không phải là tiền chắc? Tiền của tôi không phải gió thổi đến, là bố mẹ tôi vất vả làm ra. Ở chung phòng với hạng người như Trúc Tiêu làm tôi thấy mệt mỏi lắm rồi!”
Viên cảnh sát day nhẹ sống mũi, nhất thời không biết bình luận thế nào về những xích mích của hội nữ sinh. Anh ta kìm nén sự khó chịu, lên tiếng ngắt lời: “Tất cả im lặng!”
Mấy cô gái buộc phải im bặt. Cảnh sát hỏi tiếp: “Vậy trong phòng chỉ có Hiểu Mai và nạn nhân là từng xảy ra va chạm sao?”
“Thưa cán bộ, không chỉ mình em đâu!” Hiểu Mai bĩu môi, dù chết cũng phải kéo thêm người chịu trận.
“Còn ai nữa?”
Hiểu Mai chỉ vào nữ sinh ngồi giữa, không chút nể tình vạch trần: “Tình Vũ trước kỳ nghỉ cũng từng bùng nổ mâu thuẫn với Trúc Tiêu, chuyện đó còn nghiêm trọng hơn trận cãi vã hôm qua của chúng em nhiều!”
Tầm mắt cảnh sát chuyển sang nữ sinh ngồi giữa. “Bạn học, mời em nói qua về chuyện giữa hai người.”
Nữ sinh xinh đẹp nhất trong ba người nhếch mép. Cô ta là một hot girl mạng, lớp phấn nền hàng hiệu trên mặt không giấu được vẻ thiếu kiên nhẫn: “Chẳng có gì để kể, chỉ là cậu ta quá ích kỷ, tôi không ưa nổi cách hành xử của cậu ta. Cuối học kỳ trước chúng tôi cãi nhau một trận xong là không thèm nói chuyện với nhau nữa.”
Nghe xong, cảnh sát linh cảm mâu thuẫn giữa cô gái tên Tình Vũ này và nạn nhân chắc chắn không nhỏ. Dù xung đột đã xảy ra một thời gian nhưng… phòng bệnh hơn chữa bệnh.
Viên cảnh sát tinh tường quay sang Khâu Duyệt Hỉ: “Duyệt Hỉ, chắc em biết rõ đầu đuôi câu chuyện chứ? Phiền em kể lại cho tôi nghe.”
Khâu Duyệt Hỉ gật đầu, cô chính là người hiểu rõ sự việc nhất.
“Chuyện xảy ra cuối kỳ trước. Lúc đó cả phòng hiếm khi cùng nhau đi ăn một bữa, ăn xong còn chụp vài tấm ảnh tập thể. Vốn dĩ mọi chuyện đều ổn thỏa, cho đến khi Trúc Tiêu đăng ảnh lên vòng bạn bè. Tình Vũ không hiểu sao lại mắng chửi Trúc Tiêu thậm tệ trong nhóm chat, còn để lại những bình luận khó nghe dưới bài đăng của cậu ấy.”
Cảnh sát khó hiểu truy vấn: “Bức ảnh đó có vấn đề gì? Bị lộ quyền riêng tư sao?”
“Dạ không, vì Tình Vũ cho rằng Trúc Tiêu đăng ảnh chỉ biết chọn tấm mình đẹp mà không photoshop cho bạn ấy đẹp theo.”
Cảnh sát: “…”
Anh ta cảm thấy đau đầu, bắt đầu thấy sợ hãi thế giới của các cô gái. Hả?! Là do anh thiếu kiến thức xã hội sao?
Tình Vũ khoanh tay trước ngực, lý sự: “Ảnh có phải của mình cậu ta đâu. Đàm Trúc Tiêu chỉ lo mình đẹp mà không nghĩ cho người khác, đúng là ích kỷ! Bản thân cậu ta chẳng là ai, còn tôi là hot girl có hàng vạn fans, bao nhiêu người theo dõi. Nếu để họ thấy ảnh xấu của tôi thì sao?”
Khâu Duyệt Hỉ cau mày bác bỏ: “Vậy thì cậu cứ nhắn tin riêng bảo Trúc Tiêu xóa đi, chứ đừng bình luận chê bai trực tiếp làm người ta khó xử, rồi còn mắng chửi trong nhóm nữa.”
Sau khi chuyện đó xảy ra, Trúc Tiêu đã tìm gặp Duyệt Hỉ khóc lóc, nói rằng cô ấy chỉ dùng tính năng làm đẹp tự động của album ảnh, không ngờ lại khiến Tình Vũ nổi giận đến vậy.
“Người làm sai là cậu ta chứ không phải tôi! Tại sao tôi phải hạ mình?!” Tình Vũ trừng đôi mắt hai mí to tròn, khí thế kiêu ngạo, lời nói sặc mùi thuốc súng. Cô ta hậm hực mắng tiếp: “Nếu không phải Đàm Trúc Tiêu tự biết thân biết phận xóa bài rồi xin lỗi tôi trong nhóm, tôi đã để fans của mình chửi cho cậu ta vuốt mặt không kịp rồi!”
“Dừng, dừng lại!” Cảnh sát vội vàng cắt ngang.
Anh ta đến để lấy lời khai chứ không phải xem các cô gái đấu khẩu. Phải công nhận rằng cái phòng này tràn ngập mâu thuẫn.
Anh ta thở dài, cảm thấy mệt mỏi rã rời. Lần sau đối mặt với nữ sinh, có lẽ nên điều một nữ cảnh sát đến thì hơn, anh chịu hết nổi rồi.
Bầu không khí im lặng kỳ quặc trong giây lát.
Viên cảnh sát lên tiếng lần nữa, lần này anh kiểm soát chặt chẽ chủ đề: “Tiếp theo, tôi hỏi gì các em đáp nấy! Có ai nghe thấy tối qua Trúc Tiêu cãi nhau với bố mẹ qua điện thoại không?”
Vừa nói, anh ta vừa lấy bản sao thư tuyệt mệnh của Đàm Trúc Tiêu đưa cho ba người đối diện.
“Không nghe thấy ạ.” Hiểu Mai và Tình Vũ đồng loạt lắc đầu. “Tối qua bọn em đi KTV chơi, mãi gần giờ giới nghiêm mới về phòng, lúc đó phòng đã tắt đèn rồi.”
Khâu Duyệt Hỉ mấp máy môi, hình như cô có chút ấn tượng về chuyện này.
“Lúc đó em có thấy cậu ấy cầm điện thoại ra ban công gọi điện, nhưng em không nghe hết vì có bạn cùng lớp tìm, em phải ra ngoài, sau đó thì…”
Đến khi cô quay lại, Đàm Trúc Tiêu đã không còn ở trong phòng. Khâu Duyệt Hỉ cứ ngỡ đối phương đi ra ngoài, vì chuyện này rất thường gặp, họ tham gia các câu lạc bộ khác nhau nên thường xuyên có người bị gọi đi họp đột xuất vào buổi tối. Cô không nghĩ ngợi gì mà đi ngủ luôn, mãi đến khi bị tiếng gõ cửa kiểm tra sĩ số của giáo viên làm thức giấc.
“Lúc đó ai gọi em ra ngoài?” Cảnh sát tìm thấy một điểm nghi vấn.
“Là một bạn nam cùng lớp. Em không biết cậu ấy nghe tin Trúc Tiêu muốn thôi học từ đâu nên đến tìm em hỏi thăm tình hình.” Khâu Duyệt Hỉ cúi đầu, tóc mái che khuất đôi mắt.
“Bạn nam?” Cảnh sát chớp mắt, ngửi thấy mùi không ổn. Tại sao bạn nam này lại chọn đúng đêm Đàm Trúc Tiêu gặp nạn để tìm bạn cùng phòng bàn chuyện thôi học? Chẳng lẽ lại trùng hợp đến thế? “Cậu ta tên gì?”
“Cậu ấy tên Trương Tề ạ.” Khâu Duyệt Hỉ đáp.
…
Bên ngoài màn hình, khi nghe thấy cái tên này, ánh mắt Ôn Dĩ Tắc bỗng dao động. Cái tên này anh rất quen – là bạn cùng phòng của Ninh Trạch Tiêu, khóe miệng có một nốt ruồi đen.
Anh đã gặp cậu ta vài lần.
“Tại sao Trương Tề lại tìm Khâu Duyệt Hỉ?” Anh vắt óc suy nghĩ. Chuyện này giống như một cuộn len rối rắm, càng gỡ càng không thấy đầu dây.
Mục Thâm Vinh tạm dừng video, nhạy bén nhận ra sự bất thường của Ôn Dĩ Tắc, liền hỏi: “Cậu biết Trương Tề sao?”
“Gặp vài lần rồi, cậu ta là bạn cùng phòng của Trạch Tiêu. Trông có vẻ là người tốt, không giống kiểu người sẽ làm ra loại chuyện này.” Ôn Dĩ Tắc giải thích ngắn gọn.
Anh nhớ mình từng nhắc với đối phương về việc Đàm Trúc Tiêu muốn thôi học – ngay ngày đầu tiên anh đưa Ninh Trạch Tiêu đến trường. Chẳng lẽ Trương Tề tìm Đàm Trúc Tiêu là vì… lý do từ phía anh?
“Video còn một nửa, xem hết rồi tính.”
Khi chưa thấy bằng chứng thực tế, Mục Thâm Vinh luôn giữ thái độ trung lập, không nghiêng về bên nào.
“Ừ.”
…
Video tiếp tục.
“Em là Trương Tề đúng không?” Cảnh sát đưa một người liên quan khác vào lấy lời khai.
“Vâng thưa cảnh sát.” Chàng trai trẻ có nốt ruồi đen vô thức nuốt nước bọt. Đây là lần đầu tiên cậu tiếp xúc gần với cảnh sát như vậy, tim đập thình thịch.
“Có phải đêm nạn nhân gặp nạn, em đã tìm Khâu Duyệt Hỉ để hỏi về việc nạn nhân thôi học không?”
Đối mặt với nam sinh, cảnh sát không cần kiêng dè cảm xúc nhiều, trực tiếp đưa ra câu hỏi.
“Vâng ạ.” Trương Tề gật đầu hợp tác. Đúng là cậu có tìm Duyệt Hỉ hỏi chuyện đó.
“Tại sao em lại chọn thời điểm đó để hỏi?” Cảnh sát nheo mắt nhìn chằm chằm như muốn nhìn thấu tâm can đối phương.
“Em chỉ là…” Trương Tề rốt cuộc cũng hiểu tại sao mình bị triệu tập. Chẳng lẽ việc cậu đi hỏi han lại khiến cảnh sát nghi ngờ cậu là hung thủ ép chết Đàm Trúc Tiêu sao?
“Chú cảnh sát, em luôn là sinh viên tốt tuân thủ pháp luật, không bao giờ làm gì quá giới hạn đạo đức đâu ạ!!” Trương Tề bắt đầu kể lể về quá trình phấn đấu để trở thành một Đảng viên vinh dự.
Viên cảnh sát lại thấy đau đầu, vội xua tay ngắt lời: “Được rồi, không cần nói chuyện khác. Chúng tôi chỉ muốn hỏi tại sao em lại đi hỏi chuyện thôi học của Đàm Trúc Tiêu?”
Theo lời Duyệt Hỉ, Đàm Trúc Tiêu không hề nói chuyện thôi học cho ai biết, vậy cậu thanh niên này nghe từ đâu?
“Tin tức này… là bạn của bạn cùng phòng em vô tình nghe được… Ha ha, quan hệ hơi xa một chút nhưng em không nói dối đâu.” Cậu sinh viên cười gượng để che giấu sự lúng túng. Cậu bổ sung thêm: “Người này là người ngoài trường, cũng là một đại gia rất giàu có. Anh ấy tình cờ nghe được tin Đàm Trúc Tiêu muốn thôi học nên nhờ chúng em để ý giùm, chắc là muốn tài trợ cho bạn ấy tiếp tục đi học.”
Trương Tề cẩn thận nhớ lại, thấy mọi chuyện xảy ra quá đỗi trùng hợp. Nếu câu chuyện không kết thúc bằng việc Đàm Trúc Tiêu nhảy lầu, thì đây có lẽ chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không ai để ý trong đời.
“Vị đại gia đó… có đặc biệt nhấn mạnh việc bảo các em đi tìm hiểu lý do tại sao Đàm Trúc Tiêu thôi học không?”
Viên cảnh sát linh cảm vụ án đã đi đến nút thắt quan trọng. Nếu Trương Tề trả lời là “có”, vị đại gia ngoài trường kia rất có thể liên quan sâu đến vụ nhảy lầu. Nếu là “không”, thì đây có lẽ chỉ là trùng hợp.
“Không ạ, chỉ là chúng em đã uống trà sữa của anh ấy, muốn trả ơn nên em mới chủ động đi hỏi thăm tình hình của bạn ấy thôi.” Trương Tề không ngờ lòng tốt nhất thời lại đưa mình đến trước mặt cảnh sát. “Mấy người bạn cùng phòng đều có thể làm chứng cho em, bọn em đều uống trà sữa cả.”
Viên cảnh sát ra hiệu cho đồng nghiệp đi xác minh với các bạn cùng phòng của Trương Tề, và nhận được câu trả lời đồng nhất.
“Được rồi, không có gì nữa, em về lớp học đi.”
Cảnh sát gấp sổ lại, cảm ơn sự hợp tác của Trương Tề.
“Dạ vâng,” Trương Tề không ngờ mình lại giúp được cảnh sát, cảm thấy chiếc khăn quàng đỏ trước ngực như thắm hơn. “À đúng rồi chú cảnh sát, em có thể hỏi tại sao Đàm Trúc Tiêu lại thôi học không?”
Cậu ta vẫn luôn tò mò về quyết định này. Cảnh sát đáp: “Đàm Trúc Tiêu muốn thôi học vì vấn đề tâm lý.” Thời buổi này ai chẳng có chút bất ổn tâm lý, chỉ là tình trạng của cô ấy nghiêm trọng hơn thôi.
“Hóa ra là vậy,” Trương Tề gật đầu vỡ lẽ. Theo lý mà nói, cậu ta nên chuyển lời này cho Ôn Dĩ Tắc, nhưng Đàm Trúc Tiêu đã mất rồi, chi tiết này có lẽ không cần nói ra nữa, tránh để anh ấy thêm đau buồn.
…
Video kết thúc.
Ôn Dĩ Tắc lặng lẽ mím môi. Không ngờ thao tác của mình lại vô tình khiến Trương Tề tìm Duyệt Hỉ vào đúng đêm định mệnh đó. Thân phận người chết đã thay đổi, từ Khâu Duyệt Hỉ thành Đàm Trúc Tiêu, sự thay đổi này có phải do anh can thiệp mà ra?
“Vị đại gia mà cậu ta nhắc tới là cậu đúng không?” Mục Thâm Vinh chú ý đến vẻ im lặng bất thường của Ôn Dĩ Tắc, ánh mắt lóe lên, lờ mờ đoán ra nhân vật thứ ba này.
“Đúng vậy.” Ôn Dĩ Tắc không phủ nhận, vì sớm muộn gì Mục Thâm Vinh cũng sẽ biết.
“Sao cậu biết Đàm Trúc Tiêu muốn thôi học?” Mục Thâm Vinh nheo mắt đầy nghi hoặc. Anh ta cảm thấy diễn biến câu chuyện đang đi theo một hướng không thể đoán trước.
“Là vì Trạch Tiêu…” Ôn Dĩ Tắc kể lại ngắn gọn chuyện xảy ra sau ngày khai giảng.
“Nghe qua thì toàn bộ sự việc chỉ là một sự trùng hợp.” Mục Thâm Vinh cất điện thoại.
Thông tin trong video đã xem hết, họ có thu hoạch nhưng vẫn chưa rõ đâu mới là nguyên nhân cuối cùng dẫn đến cái chết của cô gái.
Nhưng Mục Thâm Vinh đã thở phào một hơi: “Gia đình, bạn bè gây áp lực quá lớn, trong môi trường căng thẳng như vậy con người rất dễ suy sụp, nảy sinh ý nghĩ tiêu cực dẫn đến tự sát.”
Ôn Dĩ Tắc mím môi, anh vẫn chưa muốn vội vàng kết luận mọi chuyện sớm như vậy. Suy cho cùng, trong nguyên tác, vụ án nhảy lầu này sau khi điều tra đến cùng lại biến thành một vụ án mạng đầy quỷ dị.
Cho dù hiện tại họ đang có trong tay không ít bằng chứng chứng minh rằng, có lẽ do áp lực cuộc sống quá lớn đã khiến cô gái xấu số nảy sinh ý định tự giải thoát.
Thế nhưng vẫn còn một manh mối quan trọng: Tại sao ban ngày Khâu Duyệt Hỉ lại muốn gặp riêng họ để nói chuyện?
Chẳng lẽ cô ấy còn biết thêm điều gì khác sao?