Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 53

Bên trong tiệm cà phê ven đường xuất hiện một vị soái ca với ngoại hình cực kỳ xuất chúng. Anh ngồi một mình tại chiếc bàn sát cửa sổ, ánh mắt xuyên qua lớp kính pha lê trong suốt, chăm chú quan sát mọi động tĩnh nơi cổng trường.

Ly cà phê bên tay anh tỏa ra làn khói trắng mờ ảo, đang ở thời điểm thưởng thức tuyệt vời nhất nhưng lại chẳng nhận được chút lòng thương tiếc nào từ chủ nhân.

"Linh..."

Chiếc chuông gió treo trên cửa tiệm cà phê đột nhiên vang lên một tiếng giòn giã.

Mục Thâm Vinh - người vừa bị một cuộc điện thoại gọi tới - đang mặc thường phục. Chiếc áo khoác dáng dài màu đen càng tôn lên tỉ lệ cơ thể, khiến anh ta trông thêm phần vững chãi và điềm tĩnh.

Mục Thâm Vinh nhìn quanh căn phòng, phát hiện người đàn ông ngồi bên cửa sổ liền sải đôi chân dài, trực tiếp đi tới vị trí đối diện ngồi xuống.

"Cậu tìm tôi có chuyện gì?" Anh ta đi thẳng vào vấn đề.

Kể từ khi Mục Thâm Vinh được điều chuyển đến Linh Môn, anh ta đã tiếp xúc với một số sự kiện gần như là huyền huyễn, khiến thế giới quan bị tái cấu trúc hoàn toàn.

Hóa ra trên thế giới này thực sự có ma quỷ, và quốc gia thực sự đã thành lập một bộ môn chuyên xử lý những sự kiện thần quái này! Mọi thứ diễn ra cứ như một giấc mơ.

Trong lúc còn đang mơ hồ, anh ta cũng đã trở thành một thành viên của tổ đội đó.

Qua buổi phổ biến kiến thức của người phụ trách Linh Môn cách đây không lâu, Mục Thâm Vinh khó có thể tin rằng mình từng tiếp nhận hai vụ án liên quan đến thần quái. Điều kỳ diệu hơn là cả hai sự kiện đó đều có sự tham gia của Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu.

Mục Thâm Vinh có thể hiểu được lý do đối phương che giấu sự thật về những chuyện thần quái; có lẽ họ lo lắng anh ta sẽ không tin nên mới cố ý dựng lên những lời giải thích hòng qua mắt.

Tuy nhiên, khi lật xem tất cả tư liệu liên quan đến các sự kiện tâm linh, anh ta phát hiện ra rằng những người bình thường trải qua chuyện này thường gặp khủng hoảng tinh thần nghiêm trọng, mất khả năng ngôn ngữ trong thời gian ngắn, hoặc thậm chí là bị ngớ ngẩn vĩnh viễn.

Anh ta không hiểu nổi, người bình thường gặp phải loại chuyện này không phát điên thì cũng trở nên bất thường, tại sao hai người Ôn Dĩ Tắc không chỉ còn sống sót mà tâm trí còn chẳng hề bị ảnh hưởng?

"Tại sao sau khi trải qua hai lần sự kiện thần quái, họ vẫn có thể giữ được thái độ thản nhiên như vậy?"

Mục Thâm Vinh nghiêm túc nhớ lại lúc lấy lời khai cho hai người, anh ta nhận thấy họ không chỉ có biểu cảm tự nhiên mà lời nói còn rất lớp lang, có căn cứ, không hề xuất hiện tình trạng mâu thuẫn trước sau.

Nếu chuyện này không phải do đích thân người phụ trách Linh Môn nói ra, có lẽ anh ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ đánh đồng hai vụ án đó với sự kiện thần quái.

Người phụ trách Linh Môn chỉ vào tài liệu nhân thân trên hồ sơ, giải thích với người mới: "Cậu thanh niên họ Ninh này thực chất là hậu duệ của Thiên sư. Không có gì bất ngờ thì chắc chắn là cậu ấy đã bảo vệ người đàn ông bên cạnh. Trong tư liệu chẳng phải viết hai người bọn họ là vợ chồng sao?"

Sự thật vốn chẳng khó đoán.

"Thiên... Thiên sư?" Mấy chữ này như bật ra từ kẽ răng của Mục Thâm Vinh, tam quan của anh ta thực sự đã vỡ thành từng mảnh vụn.

Tại sao một Ninh Trạch Tiêu trông có vẻ hào hoa phong nhã lại là một Thiên sư chuyên hàng yêu phục ma như trong phim ảnh cơ chứ?! Chẳng lẽ cậu ấy biết sử dụng bùa chú sao?

Mục Thâm Vinh bị bí mật này làm cho chấn kinh mất nửa ngày.

Người phụ trách Linh Môn chủ động an ủi: "Đừng quá ngạc nhiên, sau này cậu còn tiếp xúc với nhiều chuyện đáng kinh ngạc hơn nữa."

Mục Thâm Vinh có chút tê liệt: "Còn có chuyện kinh khủng hơn?"

"Ví dụ như một đứa trẻ bị lệ quỷ nhập hồn, nửa đêm cầm dao đâm cha mẹ? Hay như cặp tình lữ đi cắm trại ngoại ô bị quỷ đói ám, một bên ăn thịt bên còn lại?" Đối phương đan hai tay vào nhau, nở nụ cười nhẹ nhàng.

Mục Thâm Vinh: "..." Cảm ơn, đột nhiên tôi thấy không muốn ăn trưa nữa.

"Đừng quá lo lắng." bgười phụ trách Linh Môn cảm nhận được sự im lặng của Mục Thâm Vinh nên an ủi thêm vài câu. "Cậu tuy thuộc Linh Môn nhưng là nhân viên văn phòng. Nhiệm vụ chủ yếu là thu thập các sự kiện thần quái xảy ra gần đây, phát hiện điểm bất thường thì kịp thời báo cáo là được. Linh Môn sẽ cử 'Linh Nhận' - những người chuyên trách xử lý thần quái - đến giải quyết."

"Ngoài ra, tôi cần giải thích đơn giản về quy tắc ở đây. Vì Linh Môn là bộ môn trực thuộc quốc gia, tính chất công việc đặc thù yêu cầu chúng ta không mặc cảnh phục. Khi phá án chỉ cần mang theo giấy chứng nhận, tuyệt đối không được lộ diện trước công chúng để tránh gây hoảng loạn."

Mục Thâm Vinh nhận được một tấm thẻ ngành, góc phải bên dưới có đóng dấu đỏ của bộ phận.

"Đúng rồi, hỗ trợ cậu là một đồng nghiệp ngoài biên chế. Hai người có thể hành động cùng nhau hoặc phân công riêng lẻ, nhưng cậu không được để anh ta làm nhiệm vụ một mình. Xét về nghĩa nghiêm ngặt thì anh ta không phải người của Linh Môn, cậu cần phải để mắt đến anh ta mọi lúc."

Người phụ trách chỉ tay vào bức ảnh trên hồ sơ đang mở sẵn, đó chính là ảnh của người đồng nghiệp ngoài biên chế này.

"Vị này tên là Ôn Dĩ Tắc."

Bên ngoài thỉnh thoảng vang lên vài tiếng chim hót, ánh nắng tươi sáng đậu trên mặt bàn gỗ sau lớp kính.

"Sau khi vào Linh Môn, công việc có nhiều không?"

Ôn Dĩ Tắc thấy Mục Thâm Vinh không mặc cảnh phục, vẻ mặt bình tĩnh nhưng thoáng chút mơ hồ, liền đoán được chắc hẳn Bộ trưởng Ôn đã giới thiệu sơ qua công việc cho anh ta.

Thấy sắc mặt đối phương không tốt lắm, anh đoán có lẽ tam quan bị vỡ vụn của anh chàng vẫn chưa kịp tái cấu trúc xong.

"Không nhiều, dưới tay tôi hiện chỉ có hai vụ." Mục Thâm Vinh nói xong liền gọi một ly sữa nóng.

Vụ án anh ta đang theo dõi, một vụ là con trai không chịu cúng tế cho người mẹ đã khuất, hiện đang bị hồn ma của bà lão quấy rầy điên cuồng đến mức thần trí không còn bình thường. Vụ còn lại là một vận động viên ném bạn gái từ tầng 20 xuống, cô bạn gái ôm oán khí ngút trời hóa thành lệ quỷ bám riết lấy hắn, sắp trả thù thành công.

"Bận không?" Ôn Dĩ Tắc hỏi tiếp.

"Không bận." Mục Thâm Vinh đại khái đoán được mục đích đối phương gọi mình tới đây.

"Nếu không bận, vậy cùng tôi đến trường học đối diện điều tra một chút đi." Ôn Dĩ Tắc chỉ tay ra ngoài cửa kính về phía cổng trường uy nghi, nơi đang có một đám đông tụ tập, xô đẩy náo loạn không rõ chuyện gì. "Nghe nói họ vừa khai giảng hôm qua, hôm nay đã xảy ra án mạng nhảy lầu."

Mục Thâm Vinh nghe vậy liền nheo mắt: "Việc này quả thực có điểm kỳ quái, nhưng chức trách của tôi là điều tra những sự kiện liên quan đến thần quái, chứ không phải điều tra nguyên nhân cái chết của người bình thường." Anh ta có công việc riêng, không thể rảnh rỗi cùng Ôn Dĩ Tắc đóng vai thám tử lừng danh.

"Nếu anh không muốn đi cùng thì đưa giấy chứng nhận cho tôi, tôi tự vào điều tra." Ôn Dĩ Tắc chỉ cần tấm thẻ ngành trong tay Mục Thâm Vinh chứ không cần con người anh ta.

Bộ trưởng Ôn cho anh thân phận nhân viên ngoài biên chế nhưng lại chẳng đưa thẻ ngành, chẳng lẽ muốn anh đi điều tra bất hợp pháp sao?

Ôn Dĩ Tắc không thể nói cho Mục Thâm Vinh biết rằng: Chính vì mình đã đọc nguyên tác nên mới biết giai đoạn này xảy ra án mạng, tuy người chết không cùng một người, nhưng sự liên kết giữa họ khiến anh nhận ra điều bất thường.

Mục Thâm Vinh nhìn vào bàn tay đang xòe ra trước mặt mình, sau đó ngước mắt nhìn chằm chằm vào mặt đối phương, nhận ra Ôn Dĩ Tắc không hề có ý đùa cợt. Anh ta im lặng.

Người phụ trách dặn không được để Ôn Dĩ Tắc hành động một mình, phải trông chừng sát sao.

Nếu anh ta không đồng ý, chẳng biết người này còn làm ra chuyện gì nữa.

Chi bằng cứ đặt Ôn Dĩ Tắc trong tầm mắt mình, dù sao cũng chỉ là vụ sinh viên nhảy lầu, chắc chẳng liên lụy đến việc gì lớn. Thôi thì coi như nhân vụ này để dập tắt cái sự hăng hái của đối phương vậy.

"Tôi có thể đi cùng cậu, nhưng cậu phải đảm bảo nếu vụ này kết thúc mà không liên quan chút nào đến thần quái, sau này cậu phải nghe theo sắp xếp của tôi." Mục Thâm Vinh lần này coi như "liều mình bồi quân tử", đặt ra hạn chế cho Ôn Dĩ Tắc trước.

"Được." Ôn Dĩ Tắc gật đầu. Anh tin vào trực giác của mình, chuyện này nhất định không đơn giản.

"Trường học đang giới nghiêm, những người không phải cán bộ, giảng viên hay sinh viên không được vào." Bảo vệ chặn đứng Ôn Dĩ Tắc và Mục Thâm Vinh lại. Lãnh đạo cấp trên đã dặn không được để phóng viên vào trường, mọi chuyện sẽ do văn phòng xử lý. Họ cũng vì giữ bát cơm nên làm việc cực kỳ cảnh giác.

"Cảnh sát đang làm nhiệm vụ, chúng tôi cần gặp người phụ trách của các anh." Mục Thâm Vinh rút thẻ ngành, trực tiếp làm rõ ý đồ.

Bốn người bảo vệ nhìn cái tên bộ phận chưa từng thấy trên thẻ liền bối rối: "Đây là...?"

Dấu nổi, con dấu, quốc huy... trông đều như thật, nhưng cái tên bộ phận này sao nghe lạ thế? Bộ... An ninh... Quốc gia...

"Tôi nhớ ra rồi, đây chẳng phải là Bộ An ninh sao?" Một người bảo vệ vỗ đầu nói, anh nhớ mang máng từng nghe thấy cái tên này trên bản tin.

"Đây chắc là bộ phận trực thuộc Trung ương nhỉ?" Đa số bảo vệ đều nghe qua mấy chữ "Bộ An ninh". Cảm giác bộ phận này rất xa vời với cuộc sống của họ, không ngờ có ngày lại được gặp trực tiếp.

"Cái thẻ này chắc không phải giả đâu nhỉ?"

Người cầm thẻ nhất thời không quyết định được, nhìn quanh cầu cứu. Có người hiến kế: "Cảnh sát đến trường kiểm chứng vẫn chưa đi, anh mang thứ này đến tìm họ, họ chắc chắn biết thẻ này thật hay giả."

"Được, tôi đi ngay."

Ôn Dĩ Tắc quan sát toàn bộ màn kịch, lặng lẽ tiến sát lại phía Mục Thâm Vinh, nhỏ giọng chất vấn: "Bộ An ninh?"

Mục Thâm Vinh mặt không đổi sắc, thì thầm đáp: "Thân phận Linh Môn không thể bại lộ, chúng ta thường ngày chỉ có thể mượn danh nghĩa Bộ An ninh để hoạt động."

Người bảo vệ vội vã rời đi rồi quay lại ngay sau đó cùng một thanh niên mặc cảnh phục. "Chào anh, cảnh sát Mục, tôi là người phụ trách vụ này, tôi họ Ngô, anh cứ gọi tôi là Tiểu Ngô!"

Cảnh sát Ngô chủ động bắt tay Mục Thâm Vinh, đây là lần đầu tiên cậu thấy đồng nghiệp từ Bộ An ninh.

"Không cần khách khí, tôi chỉ theo lệnh cấp trên đến hỗ trợ các anh điều tra vụ này thôi." Mục Thâm Vinh lăn lộn trong nghề nhiều năm nên cực kỳ thạo việc giao thiệp.

Sau khi chào hỏi, anh ta chỉ vào Ôn Dĩ Tắc đang đứng bên cạnh giới thiệu: "Đây là nhân viên ngoài biên chế của bộ phận chúng tôi, anh cứ gọi cậu ấy là Tiểu Ôn."

Tiểu Ngô chớp chớp mắt, nhìn vị "Tiểu Ôn" toàn thân đồ hiệu này, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ: Chẳng lẽ lương ở Bộ An ninh cao đến vậy sao?

Tiểu Ôn: "..." Họ Mục kia chắc chắn là đang cố ý trả thù mình!

Cảnh sát Tiểu Ngô dẫn hai người vào khuôn viên trường. Vì đang là giờ học nên sinh viên đi lại không nhiều, cộng thêm sự việc sáng nay nên người ra ngoài lại càng ít. Đầu tiên cậu dẫn hai người đến phòng ký túc xá xảy ra chuyện. Đồ đạc trong phòng nữ tuy nhiều nhưng mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng, không có dấu hiệu xáo trộn.

"Giường của nữ sinh gặp nạn ở đây, vị trí sát cửa sổ, ánh sáng rất tốt. Giường ở trên, bàn học ở dưới, dùng chung thang leo với giường bên cạnh. Phía dưới bàn học có tủ quần áo đứng, tủ này treo được khá nhiều đồ, nói quá một chút thì ngay cả một người cũng có thể đứng lọt bên trong."

Thiết kế ký túc xá tận dụng không gian rất tốt.

Ôn Dĩ Tắc chỉ vào chiếc giường đối diện với giường của Đàm Trúc Tiêu, hỏi: "Đây là giường của ai?" Người ở đối diện có lẽ sẽ biết rõ tình hình của cô ấy nhất.

"Đây là giường của Khâu Duyệt Hỉ." Cảnh sát Tiểu Ngô đáp.

Bình Luận (0)
Comment