Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 51

Hôm qua anh đã cùng các bạn cùng phòng của Ninh Trạch Tiêu lập một nhóm chat nhỏ năm người để có thể thu thập tin tức trong trường nhanh chóng hơn. Không ngờ, hôm nay anh đã nhận được hàng loạt tin tức gửi tới liên tục.

[Bạn cùng phòng 1]: Anh Ôn, trường có chuyện lớn rồi!

[Bạn cùng phòng 2]: Anh Ôn, có một nữ sinh nhảy lầu giữa đêm, trường đang xác minh danh tính người gặp nạn.

[Bạn cùng phòng 3]: Anh Ôn, em nghe tin vỉa hè nói nữ sinh này là bạn cùng lớp tụi em, hình như là... Đàm Trúc Tiêu!

Khi tầm mắt quét đến dòng chữ này, cơn buồn ngủ mơ màng của người đàn ông tức khắc tan thành mây khói.

Tai nạn sao lại ập đến đột ngột như thế?!

Tuy đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi nhìn thấy cái tên người tử vong, sau lưng Ôn Dĩ Tắc vẫn theo bản năng toát ra một trận khí lạnh.

Lạ thật... Tại sao người chết lại là một nữ sinh khác? Khâu Duyệt Hỉ đâu?

[Ôn]: Tại sao lại như vậy? Đột ngột quá.

[Ôn]: Các cậu để ý chuyện này một chút, nếu có tin tức gì mới thì nhắn cho tôi ngay nhé.

[Bạn cùng phòng 2]: Rõ thưa đại ca!

[Bạn cùng phòng 1]: Anh Ôn, hóa ra anh cũng thích hóng drama à!

[Bạn cùng phòng 3]: Ai mà chẳng thích hóng biến chứ, hóng biến là một trong ba bản tính lớn nhất của nhân loại mà!

Ôn Dĩ Tắc tắt màn hình điện thoại, ngồi trên giường, mái tóc ngắn che khuất suy nghĩ nơi đáy mắt. Chẳng lẽ sự xuất hiện của anh đã khiến cốt truyện tiểu thuyết xảy ra sai lệch nghiêm trọng?

Thậm chí gián tiếp dẫn đến việc người gặp nạn vốn dĩ trong nguyên tác đã bị thay đổi?

Ôn Dĩ Tắc lấy tay che mặt, lần đầu cảm thấy một nỗi bất lực sâu sắc, anh vẫn không thể cứu vãn được kết cục tử vong.

Một con bướm vô tình vỗ cánh cũng có thể tạo nên một cơn lốc. Cuối cùng... vẫn không cứu vớt thành công sao...

Tâm trạng buổi sáng của Ôn Dĩ Tắc trở nên trầm xuống, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ cũng thấy không còn trong trẻo. Anh rời giường, đi vào phòng vệ sinh. Dòng nước lạnh thấm ướt gương mặt, cũng đánh thức lý trí của anh.

Đôi mắt đen nhìn mình trong gương, một câu hỏi chợt nảy ra trong lòng: Tại sao người chết lại thay đổi, nhưng sự kiện tử vong vẫn không hề biến mất? Quá kỳ quái...

Nghĩ mãi không thông, Ôn Dĩ Tắc thay một bộ đồ ra ngoài, bộ đồ thể thao màu đen tôn lên đôi chân dài của anh một cách triệt để. Hôm nay là buổi học đầu tiên của Ninh Trạch Tiêu.

Ôn Dĩ Tắc muốn lái xe đưa cậu đi, dù sao đây cũng là lần khai giảng đầu tiên của hai người, nên anh phải dậy sớm một chút.

Biết đâu lúc đó anh còn có thể hỏi thăm thêm về tình hình nữ sinh gặp nạn và toàn bộ sự việc ở trường. Hy vọng anh không nghĩ quá nhiều.

"Hôm nay anh định ra ngoài à?"

Ninh Trạch Tiêu đang ngồi trong phòng ăn dùng bữa sáng, cậu sắp phải đến trường thì thấy Ôn Dĩ Tắc vốn dĩ nên ngủ nướng lại dậy sớm, còn mặc đồ chỉnh tề như sắp đi đâu đó.

"Trạch Tiêu, tôi định lái xe đưa cậu đến trường."

Anh tự nhiên ngồi xuống cạnh Ninh Trạch Tiêu, cầm lấy bánh mì bắt đầu ăn. Mèo Bạch Hồng nằm trên sofa cách đó không xa, ôm cái đuôi xù vào lòng như một cuộn len trắng muốt. Nó ngủ rất say, không hề bị hai người chủ sắp ra cửa đánh thức.

Ninh Trạch Tiêu nghe vậy, ánh mắt thoáng chuyển động, trong lòng hiện lên một dấu hỏi chấm. Từ nhà đến trường chỉ mất mười phút đi bộ, đâu đến mức cần phải lái xe đưa đi?

Thấy Ninh Trạch Tiêu chần chừ một giây rồi lại tiếp tục nhã nhặn ăn sáng, Ôn Dĩ Tắc biết cậu đã mặc kệ mình.

Ninh Trạch Tiêu thầm nghĩ: Thôi kệ, anh ấy thích thì cứ tùy anh ấy vậy.

Không gian yên tĩnh trở lại, nhưng Ôn Dĩ Tắc không nén nổi tò mò, chủ động khơi chuyện: "Trạch Tiêu, chắc cậu thấy tin nhắn các bạn cậu gửi trong nhóm rồi chứ?"

Anh muốn biết nhân vật chính có cảm thấy sợ hãi hay hoảng hốt khi biết tin này không.

"Ừm." Chàng trai đáp khẽ, hàng mi dày khẽ động, biểu cảm trên mặt bình thản không chút gợn sóng, rồi tiếp tục ăn bữa sáng.

Ôn Dĩ Tắc không thấy được vẻ kinh hoàng như mong đợi, liền theo bản năng ngả người ra sau ghế.

Cũng đúng, đối phương đã từng chứng kiến cảnh Bạch Y trong mưa hay Dã Quan Âm, đã quen với mấy thứ tâm linh và các loại thi thể, nên chuyện này chắc không có gì đáng ngạc nhiên.

"Nhưng tôi không hiểu tại sao cậu ấy lại nghĩ quẩn." Ninh Trạch Tiêu đột nhiên ngước mắt lên.

Cậu không sợ cái chết, nhưng cậu thấy buồn vì người ra đi là bạn học mình quen biết. Đôi mắt màu nâu nhạt thoáng hiện nỗi buồn.

"Đến trường chắc sẽ nghe ngóng được thêm thông tin thôi." Ôn Dĩ Tắc vỗ vai chàng trai an ủi khi nghe ra cảm xúc trong lời nói của cậu: "Đừng buồn quá."

Cuối cùng hai người không dùng đến siêu xe của Ôn thiếu gia mà cùng nhau đi bộ trên con đường rợp bóng cây để đến trường. Gió sớm mang theo chút se lạnh, cuốn theo những chiếc lá rụng dưới chân.

"Cậu nghe nói gì chưa? Trường mình có người nhảy lầu đấy!"

"Hả? Nhảy lầu?! Khi nào thế?"

Vài sinh viên đi trước mặt hai người đang vừa đi vừa vội vàng truyền tai nhau "tin nóng". Ôn Dĩ Tắc giả vờ ngắm cảnh nhưng thực chất đang nghe lén. Anh nhận ra những người này cũng không biết quá nhiều, chỉ là nghe phong phanh có người nhảy lầu.

"Tớ nghe nói xe cứu thương với xe tang đều đến rồi."

"Xe tang á? Trời đất! Thế chắc... người nhảy lầu không còn hy vọng sống rồi."

"Sinh viên khoa nào thế?"

"Không rõ, nhưng nghe nói là nữ sinh..."

Trong tiếng bàn tán dọc đường, họ cũng đã đến cổng trường. Trường học bắt đầu thiết lập giới nghiêm vì sự cố đặc biệt này, số lượng bảo vệ ở cổng tăng lên, họ cảnh giác kiểm tra thẻ sinh viên của từng người rồi mới cho vào. Có thể thấy sự việc này ảnh hưởng rất lớn.

"Trong trường có tin gì nhớ nhắn WeChat cho tôi ngay nhé, hôm nay tôi online suốt đấy."

Ninh Trạch Tiêu gật đầu: "Được."

Dặn dò xong, Ôn Dĩ Tắc đứng ở cổng trường nhìn theo Ninh Trạch Tiêu đi vào trong. Sao anh cảm thấy lúc này mình cứ như một người cha già tiễn con đi học vậy nhỉ? Anh bật cười, rồi quay người trở về nhà.

Vừa về đến nhà, anh đã nghe thấy Bạch Hồng tỉnh dậy vì đói và đang gào lên inh ỏi như một cái loa phóng thanh không có nút tắt: "Meo meo meo..." Nó như muốn nói: Tao đói rồi! Sắp chết đói rồi!

Cái cục lông trắng muốt thính tai nghe thấy tiếng động ở cửa, liền chạy biến trên mặt đất, lao thẳng vào chân anh.

"Được rồi, "ba" kia của mày không có nhà là mày không thèm diễn vai thục nữ nữa mà chuyển sang quấy rối luôn hả?"

Ôn Dĩ Tắc ngồi xổm xuống xoa đầu nó, kết quả không xoa được mấy cái đã bị cái đuôi nó quất cho một phát vào cổ tay. "Meo!" Không cho ăn thì cấm sờ!

Ôn Dĩ Tắc: "..." Chà! Rốt cuộc là ai cho mày cái gan đó hả?!

Anh chưa kịp giáo huấn con mèo cậy sủng mà kiêu này thì màn hình điện thoại sáng lên, nhóm chat năm người có tin nhắn mới.

[Bạn cùng phòng 1]: Anh Ôn, có thông báo về nữ sinh nhảy lầu rồi này, anh xem đi.

[Bạn cùng phòng 1]: 【Link: Về việc sự cố xảy ra tại trường...】

Các bạn cùng phòng cảm nhận được Ôn Dĩ Tắc đặc biệt quan tâm đến chuyện này nên họ rất chú tâm, vừa nhận được tin là tag anh vào ngay.

"Lạ thật, sao lần này thông báo lại ra nhanh thế?"

Ôn Dĩ Tắc nhìn bài đăng thông báo ra đời chưa đầy một tiếng sau sự việc, cảm thấy kinh ngạc.

Theo kinh nghiệm của anh về các tổ chức giáo dục lớn, bất cứ thứ gì công bố cũng cần qua nhiều tầng xét duyệt, sao có thể nhanh chóng có kết quả như vậy? Cảnh sát đã kiểm tra xong hiện trường rồi sao?

Anh vừa nghi hoặc vừa bấm vào bài viết, đọc lướt qua để hiểu ý của nhà trường. Đầu tiên là trấn an sinh viên, yêu cầu không hoang mang, sau đó cảnh báo không được lan truyền thông tin sai lệch, cuối cùng mới giải thích đầu đuôi sự việc.

Nữ sinh nhảy lầu là sinh viên khoa XX, thời gian xảy ra là 12 giờ đêm. Đây là một vụ tự tử, đã loại trừ khả năng bị sát hại. Trên bàn học của cô còn để lại một bức thư tuyệt mệnh, nét chữ khớp với chính chủ. Bản thông báo này không chỉ có dấu của trường mà còn có dấu của đồn cảnh sát ở góc dưới bên phải. Có thể thấy họ thực sự coi trọng chuyện này.

"Tít tít..." Nhóm chat lại có tin mới.

[Bạn cùng phòng 1]: Hóa ra là tự tử, hèn gì dỡ bỏ giới nghiêm nhanh thế.

[Bạn cùng phòng 2]: Anh Ôn, trưa nay có định vào trường ăn một bữa không? Tụi em còn nghe được vài tin vỉa hè khác nữa.

[Bạn cùng phòng 3]: Anh Ôn tới chơi đi! Dù sao nhà anh cũng gần trường mà, tụi em với Trạch Tiêu sắp tan học rồi.

[Ôn]: Được thôi, nhưng tôi hỏi một câu nhé, các cậu có biết tiết học này giáo viên đang giảng gì không?

[Bạn cùng phòng 2]: Giảng về thông báo?

[Bạn cùng phòng 1]: Giảng về dỡ bỏ giới nghiêm?

[Bạn cùng phòng 3]: Giảng về ăn cơm?

[Ôn]: Vẫn là Trạch Tiêu nhà tôi ngoan nhất, vẫn luôn nghiêm túc nghe giảng.

"Reng --" Chuông tan học vang lên.

Ninh Trạch Tiêu vừa mở điện thoại lên xem, tầm mắt dừng lại ở tin nhắn cuối cùng của Ôn Dĩ Tắc thật lâu. Hai chữ "nhà tôi" khiến vành tai cậu đỏ bừng lên.

"Đi thôi Trạch Tiêu, anh Ôn đang đợi tụi mình ở quán ăn rồi." Mấy cậu bạn cùng phòng nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc, loáng một cái ai nấy đều đã đeo ba lô lên vai.

"Được."

...

Xong buổi học sáng, rất nhiều sinh viên đã đổ ra cổng trường tìm đồ ăn. Ninh Trạch Tiêu cùng các bạn cùng phòng đi đến nơi đã hẹn, một góc khá khuất nhưng không gian rất tốt, đồ ăn không đắt, rất hợp để trò chuyện.

Ôn Dĩ Tắc đã đợi ở đó từ sớm, anh ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra cổng trường. Bầu trời xanh ngắt điểm vài đám mây trắng làm tôn lên vẻ điển trai của anh.

"Anh Ôn, tụi em đến rồi đây!"

Cả nhóm vây quanh bàn tròn, Ninh Trạch Tiêu ngồi ngay bên tay phải Ôn Dĩ Tắc. Với tư cách là "đại ca" nhiều tiền duy nhất, anh chủ động gọi một bữa trưa thịnh soạn cho Ninh Trạch Tiêu và đám đàn em mới nhận.

"Giờ nói xem tin vỉa hè các cậu nghe được là gì đi?" Ôn Dĩ Tắc vẫn bận tâm về chuyện nữ sinh nhảy lầu, thấy họ ngồi xuống liền sốt sắng hỏi ngay.

"Anh Ôn, em nghe lén ngoài văn phòng giáo viên, người nhảy lầu đúng là Đàm Trúc Tiêu lớp em. Anh còn nhớ không? Anh từng gặp cậu ấy một lần rồi đấy."

"Có chút ấn tượng." Ấn tượng của Ôn Dĩ Tắc về người này chỉ là bạn thân cùng phòng với Khâu Duyệt Hỉ - người vốn gặp nạn trong nguyên tác.

"Cậu ấy để lại thư tuyệt mệnh, tụi em không thấy nội dung nhưng nghe nói có viết rõ nguyên nhân. Là vì kết quả học tập sa sút đột ngột, áp lực quá lớn, cộng thêm kỳ vọng của cha mẹ nên mới nghĩ quẩn mà kết thúc cuộc đời."

Ôn Dĩ Tắc nghe vậy, theo bản năng xoa cằm, sự nghi ngờ trong lòng bắt đầu lung lay.

Chẳng lẽ chuyện này thực sự là tai nạn? Anh nghiêng đầu nhìn chàng trai bên cạnh, khẽ hỏi: "Trạch Tiêu, cậu thấy thế nào?"

Bình Luận (0)
Comment