Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 5

"Không...... Ta không cần!" Hoàn Thịnh Tư sợ đến hai chân mềm nhũn, vội vàng lùi về phía sau, muốn giữ khoảng cách an toàn với sinh vật không rõ đang đứng trước mặt. Hắn lập tức quên mất bản thân vừa rồi còn đang đắm chìm trong sự thống khổ.

Vì sao bản thân lại bị loại quái vật này nhắm đến?

"Loài người yếu đuối, ngươi có biết huyết mạch của vị thiên sư đáng chết kia sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh cả đời của người ngươi thích không?"

Quái vật nghiến răng nghiến lợi, tỏ thái độ hận sắt không thành thép với thái độ hiện tại của Hoàn Thịnh Tư.

"Chuyện đó...... Đó là việc của Ôn Dĩ Tắc, không liên quan đến ta, ngươi đi tìm hắn đi!! Đừng đến làm phiền ta!! Ta và hắn không có quan hệ!"

"Hoạn nạn mới thấy chân tình." Hoàn Thịnh Tư bất chấp cảm xúc bi thương của mình, vội vàng xoay người chạy trốn, nhưng khi nắm lấy tay nắm cửa thì chết sống không vặn mở được.

"Ngươi muốn tìm thì đi tìm hắn...... Đáng chết!!"

"Bên ngoài có ai không? Mau mở cửa cho tôi!!"

Hoàn Thịnh Tư lòng nóng như lửa đốt, sợ bản thân sẽ bị con quái vật trước mặt làm bị thương, thậm chí dùng chân đá vào cửa.

Rầm rầm!

Đáng tiếc cánh cửa trước mặt hắn như thể được gia cố nhiều lớp, không hề lung lay chút nào.

Bên ngoài phòng cũng tĩnh mịch như tờ, sự tĩnh lặng quỷ dị khiến người ta dựng tóc gáy.

"Loài người, cá tính thực tế của ngươi rất hợp khẩu vị ta."

Không đợi Hoàn Thịnh Tư đang hoảng loạn thất thố kịp suy nghĩ kỹ lời nói này có ý nghĩa gì, tà ám trong gương bỗng nhiên phá kính mà ra!

Nó bò lết trên mặt đất ẩm thấp bằng cả bốn chi, chân ngắn tay dài, khi bò trông giống như một con nhện trắng bị chặt đứt chân.

Mục tiêu nhắm thẳng đến Hoàn Thịnh Tư.

"A a a!!"

Theo một tiếng hét thảm, đèn trong nhà vệ sinh thoáng chốc tối sầm.

Giây tiếp theo, ánh đèn màu vàng ấm áp một lần nữa sáng lên, mọi thứ trong nhà vệ sinh vẫn như cũ.

Hoàn Thịnh Tư thong thả ung dung rửa tay trước bồn rửa mặt, hình ảnh phản chiếu trong gương vẫn là vẻ ngoài của hắn, chỉ là trong mắt hắn đã không còn lòng trắng, đồng tử đen nhánh mở rộng vô hạn.

"Huyết mạch thiên sư, câu chuyện của chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu."

"Hoàn Thịnh Tư" nhếch khóe miệng hướng về phía chính mình trong gương, nhanh nhẹn xoay người rời đi, đóng sầm cửa nhà vệ sinh lại.

Rầm!

......

"Chúc mừng hai vị, đây là giấy đăng ký kết hôn của hai bạn, chúc hai bạn bách niên giai lão, hạnh phúc vĩnh cửu."

Khi Ninh Trạch Tiêu được Ôn Dĩ Tắc đưa đến biệt thự nhà họ Ôn, lời chúc phúc của nhân viên Cục Dân Chính vẫn còn quanh quẩn trong đầu cậu.

Cậu cúi đầu nhìn cuốn sổ màu đỏ cầm trên tay, cảm thấy xa lạ với sự thay đổi đang diễn ra trước mắt, cậu đã kết hôn rồi sao?!

Ôn Dĩ Tắc đưa Ninh Trạch Tiêu đi từ gara vào thẳng trong phòng, vừa đi vừa giới thiệu mọi thứ trong biệt thự để người thanh niên nhanh chóng làm quen với môi trường xung quanh.

"Thiếu gia." Quản gia đứng ở cửa chào đón chủ nhân về nhà.

Ông mặc một bộ vest áo choàng đen, hai bàn tay đeo găng tay trắng tinh, mái tóc ngắn được cắt tỉa gọn gàng, giống như tính cách của chính ông, nghiêm túc và tận tâm làm tròn bổn phận.

Dưới ánh đèn chùm pha lê kiểu Pháp chiếu rọi, phong cách trang hoàng kim bích huy hoàng trong phòng khách thể hiện sự xa hoa lãng phí bậc nhất.

"Trạch Tiêu, đây là quản gia, cậu vừa gặp qua rồi." Ôn Dĩ Tắc trước tiên giới thiệu quản gia với Ninh Trạch Tiêu, sau đó lại giới thiệu chủ nhân mới sắp chuyển đến biệt thự nhà họ Ôn với quản gia, "Quản gia, đây là Ninh Trạch Tiêu, sau này cậu ấy sẽ ở đây cùng chúng ta, ông có thể gọi cậu ấy là......"

Thiếu phu nhân?

Cách xưng hô này quá kỳ quái, Ninh Trạch Tiêu là nam mà.

"Chào cậu, Ninh thiếu gia." Quản gia khéo léo giúp Ôn Dĩ Tắc giải quyết vấn đề khó khăn.

Ông đại khái đoán được mối quan hệ giữa hai người, dù sao những thứ thiếu gia bảo ông đi lấy gần đây cũng không hề bình thường. Tiếp đó, người quản gia vốn tinh tế đã nhạy bén quan sát thấy cuốn sổ màu đỏ đựng trong túi, ông chậm rãi nheo hai mắt lại, ánh mắt nhìn qua mang theo sự bất ngờ.

-- Chấn động, thiếu gia nhà mình kết hôn rồi!

Kỳ thật nội tâm quản gia tràn đầy nghi hoặc và kinh ngạc, bởi vì ông chưa từng gặp qua người đứng bên cạnh thiếu gia, cũng chưa từng nghe thấy cái tên Ninh Trạch Tiêu từ miệng thiếu gia.

Thiếu gia trước kia chỉ thích nữ sinh, chưa bao giờ thể hiện tình cảm yêu thích đối với nam giới. Hôn nhân của họ càng giống như một cuộc hôn nhân chớp nhoáng bất ngờ, tràn ngập sự đột ngột không kịp phòng bị.

"Chào ông." Ninh Trạch Tiêu chủ động chào hỏi.

Quản gia mỉm cười gật đầu, sau đó quay đầu nhìn về phía Ôn Dĩ Tắc, ông nói: "Thiếu gia, căn phòng ngài dặn dò đã dọn dẹp xong, nó ở đối diện phòng ngài. Quần áo mới cũng đã được đặt trong phòng."

"Vất vả cho ông, tôi đưa Trạch Tiêu đi dạo một lát, ông cứ lo việc của mình đi."

"Vâng, vậy tôi đi chuẩn bị bữa trưa."

Vẻ mặt của quản gia sau khi xoay người rời đi dần hiện lên sự không thích hợp. Sao ông lại có cảm giác thiếu gia nhà mình hình như đã thay đổi thành một người khác vậy?

Cá tính kiêu ngạo ương ngạnh, trương dương trước kia đã đi đâu rồi? Người hiện tại nói với ông 'vất vả' còn là cậu ấy sao?

Nhưng mà ai có thể giả mạo được vẻ mặt giống y hệt như vậy, không chừng là thiếu gia đã trưởng thành rồi... Quản gia tự an ủi mình.

"Đây là phòng khách, đây là phòng ăn......" Ôn Dĩ Tắc vừa đi vừa giới thiệu.

Ninh Trạch Tiêu nhìn kiến trúc kim bích huy hoàng xung quanh, đứng trong không gian rộng lớn, cậu trông có vẻ đặc biệt nhỏ bé, không khỏi cảm thán sự xa hoa của nhà giàu có.

Trong lúc người thanh niên đang thất thần, thang máy đã đưa hai người lên lầu hai.

Thảm màu xám phủ kín toàn bộ hành lang, hai bên tường treo những tác phẩm hội họa của các nghệ sĩ hàng đầu, chúng tỏa ra sức hấp dẫn mê người dưới ánh đèn màu ấm chiếu rọi.

"Đây là tầng lầu tôi ở, cậu sau này cũng sẽ ở đây. Tầng 3 là khu vực làm việc......" Chủ nhà hào phóng giới thiệu địa bàn của mình với người bảo kê tương lai.

Người nói chuyện giơ tay chỉ vào căn phòng ở cuối con đường, nói: "Phòng này là của tôi."

"Phòng cậu ở ngay cạnh phòng tôi." Anh lại chỉ vào căn phòng áp chót.

"Bây giờ tôi dẫn cậu vào xem." Ai đó đã thể hiện lễ nghĩa của người chủ nhà đến mức tối đa.

Ôn Dĩ Tắc mở cửa, căn phòng hiện ra trước mắt hai người sang trọng, lộng lẫy, bài trí tinh tế, tiện nghi đầy đủ. Đứng trước cửa sổ sát đất có thể thu trọn cảnh đẹp của cả thành phố vào tầm mắt, quả nhiên không hổ là đất đắt giá nhất.

"Thế nào? Cậu có hài lòng không?"

Ninh Trạch Tiêu bị hỏi đến á khẩu không trả lời được, lần đầu tiên cậu bước vào một căn phòng tinh xảo như vậy, nó có thể lớn bằng hai căn phòng trong nhà tổ của cậu.

"Cậu mau xem có cần bổ sung thêm gì không, tôi còn tiện dặn dò quản gia mua sắm về cùng một lúc." Ôn Dĩ Tắc nói xong, khoanh tay dựa vào ván cửa, lẳng lặng nhìn Ninh Trạch Tiêu chậm rãi đi vào trong phòng.

"Ừm."

Người thanh niên lên tiếng, sau đó bắt đầu đi lại trong phòng.

Chắc là không thiếu đồ vật gì đâu.

Ninh Trạch Tiêu khẽ thở dài một hơi.

Mặt khác, Ôn Dĩ Tắc đang nhìn chằm chằm người đối diện lại dần dần thất thần, bắt đầu tự hỏi một vấn đề quan trọng trong lòng.

Hiện tại, vai chính không có khả năng là thiên sư, chỉ là một người bình thường. Vai ác kiêng kị không dám ra tay với mình, đều là vì huyết mạch thiên sư của vai chính, nhưng huyết mạch thiên sư dù sao cũng chỉ là buff bị động.

Bọn họ nếu muốn giành được quyền chủ động, cần phải đi theo cốt truyện gốc, giải quyết ổn thỏa quyền sở hữu nhà tổ của nhà họ Ninh, rồi để vai chính lấy được truyền thừa thiên sư được giấu bên trong đó.

Vẫn là nên liên hệ luật sư Thuần Hạc Cư trước đi......

Người thanh niên quay lưng về phía Ôn Dĩ Tắc cảm nhận được ánh mắt dừng lại trên lưng mình, đầu ngón tay thon dài đột nhiên dừng lại giữa không trung, bực bội cắn chặt răng.

Nếu không phải nhà bọn họ đại thế đã mất, nếu không phải có người ác ý làm giả tư liệu mượn danh nghĩa cha mẹ đã chết của mình đoạt lấy nhà tổ họ Ninh, còn muốn đuổi cậu đi, cậu cũng không cần lưu lạc đến mức "bán mình giữ nhà tổ" như vậy.

Người thanh niên càng nghĩ càng buồn bã, hàng mi rậm rũ xuống, mái tóc ngắn trên trán che khuất đôi mắt màu nâu nhạt thất ý, trong con ngươi không kìm được dâng lên hơi nước, mờ mịt hơi ẩm.

Bàn tay nắm chặt lại rồi bất lực buông ra.

Ninh Trạch Tiêu đột nhiên nhớ đến người đàn ông vẫn còn ở đây, cậu không muốn bị người khác xem thường, vì thế quật cường ngước mắt lên nghiêng mặt đi, muốn thu lại nước mắt vừa mới ngưng tụ.

Tuy nhiên, do động tác quay đầu của người thanh niên, phần cổ mảnh khảnh màu đen bên trong vạt áo vô tình lộ ra.

Đồng tử Ôn Dĩ Tắc bỗng nhiên co lại, anh đột nhiên nhớ đến một chuyện -- vai chính thân là hậu duệ thiên sư, trưởng bối của cậu hẳn là sẽ để lại vài món pháp bảo hộ thân cho cậu, chẳng lẽ sợi dây chuyền này chính là pháp bảo?!

Sự tò mò của anh trong khoảnh khắc đó đã áp chế mọi lý trí, chờ đến khi Ôn Dĩ Tắc phục hồi tinh thần lại thì anh đã đè Ninh Trạch Tiêu xuống giường, bàn tay sờ về phía cổ đối phương.

"Anh -- anh muốn làm gì?!"

Ninh Trạch Tiêu vốn luôn bình tĩnh tự giữ bị người ta đè ngã xuống giường, đôi mắt nhịn không được trừng lớn, vẻ mặt kinh hãi nhìn chằm chằm Ôn Dĩ Tắc trước mặt.

Cậu theo bản năng đan hai tay đặt trước người, đây là động tác tiềm thức bảo vệ bản thân.

"Xin lỗi......" Người đang đè phía trên vô tội chớp chớp mắt, anh chậm rãi giơ hai tay lên tỏ vẻ vô tội, rời khỏi giường và giữ khoảng cách nhất định với đối phương, phân trần: "Tôi muốn nói là tôi bị sợi dây chuyền trên cổ cậu hấp dẫn, muốn nhìn kỹ một chút, cậu tin không?"

Vai chính tự mang hào quang bất tử, những trang bị bảo mệnh này để lại cho cậu ta cũng vô dụng, chi bằng đưa cho mình. Hiện tại bản thân mình đang bốn bề thụ địch, còn không biết boss vai ác ẩn nấp sẽ ra tay như thế nào.

Ninh Trạch Tiêu nghe xong, ánh mắt kinh hoảng thất thố rung động vài cái, cậu muốn nói lại thôi, nắm tay nắm chặt rồi lại buông ra, cuối cùng cũng không nói ra lời phủ định nào.

"Anh muốn xem sợi dây chuyền này sao? Tôi tặng cho anh."

Cậu chủ động tháo vật đeo trên cổ mình xuống -- đây là một sợi dây chuyền ngọc phỉ thúy kiểu dáng đơn giản, được xỏ qua một mảnh ngọc phỉ thúy hình cây trúc bằng một sợi dây mảnh màu đen, nhìn qua giống như kiểu dáng đại chúng sản xuất hàng loạt, không có gì đặc biệt.

Ôn Dĩ Tắc không ngừng đánh giá vật rơi vào lòng bàn tay mình, con ngươi chậm rãi nheo lại, anh luôn cảm thấy phán đoán của mình hình như đã xảy ra sai lầm.

"Sợi dây chuyền này là trưởng bối tặng cho cậu sao?" Anh nghi hoặc khó hiểu hỏi.

Ninh Trạch Tiêu nghe lời đáp: "Đúng vậy."

Ôn Dĩ Tắc đã chuyển dời tâm tư, một mình cầm dây chuyền xem không ngừng, cố gắng nhìn ra điều gì đó đặc biệt từ trên đó.

Người thanh niên thở phào nhẹ nhõm ngồi dậy từ trên giường, tùy tay chỉnh lại quần áo hơi lộn xộn, cậu vừa chỉnh sửa vừa âm thầm chú ý người đàn ông đang ngẩn ngơ với sợi dây chuyền, có chút đoán không ra tâm tư của Ôn Dĩ Tắc.

Chẳng lẽ đối phương thật sự chỉ là tò mò với sợi dây chuyền cậu đeo thôi sao?

"Sợi dây chuyền này là quà mà cha tôi mua cho tôi ở cửa hàng lưu niệm khu du lịch khi ta còn nhỏ đi du lịch cùng cha mẹ." Ninh Trạch Tiêu giải thích cho đối phương.

Cậu không nghĩ tới Ôn Dĩ Tắc, người vốn quen sống xa hoa lãng phí, lại có thể nảy sinh lòng hiếu kỳ với một sợi dây chuyền bình thường như vậy.

"Thì...... Ra là thế."

Mí mắt Ôn Dĩ Tắc giật giật vài cái, lập tức cảm thấy bùa hộ mệnh trong tay mình đã mất đi công hiệu thần kỳ.

Quả nhiên, mình vẫn phải ở bên cạnh vai chính 24 giờ.

Sau đoạn chen ngang này, thời gian lơ đãng đã đi đến giữa trưa.

Quản gia lên lầu gọi hai người xuống dùng cơm trưa, sau khi dùng cơm xong Ninh Trạch Tiêu ngồi trong phòng khách, còn Ôn Dĩ Tắc thì đi lên lầu gọi điện thoại.

Nửa giờ sau, người đàn ông mới cúp điện thoại đi xuống từ lầu hai.

"Quản gia, tối nay có người muốn đến, phiền ông chuẩn bị thêm suất ăn cho một người nữa." Ôn Dĩ Tắc hướng quản gia phân phó.

"Vâng, thiếu gia."

Quản gia nhận được mệnh lệnh xoay người rời đi.

"Tối nay tôi dẫn cậu đi gặp một người bạn của tôi," Ôn Dĩ Tắc ngồi xuống bên cạnh Ninh Trạch Tiêu, nói cho đối phương tin tức tốt này.

May mắn là người bạn này không điên cuồng như Hoàn Thịnh Tư, có thể giao tiếp bình thường, cũng không có tâm tư kỳ quái gì với anh. Bởi vậy, anh nhờ đối phương giúp mình xử lý hai chuyện khó giải quyết.

"Ừm." Ninh Trạch Tiêu lễ phép đáp lại.

Nói thật, cậu đối với chuyện này không có quá nhiều kỳ vọng, dù sao bọn họ chỉ là hôn nhân hợp đồng, cũng không cần phải thẳng thắn với nhau như những cặp vợ chồng thông thường.

Đối phương có bao nhiêu bạn bè, quen biết ai hay không quen biết ai đều không liên quan đến cậu.

Tối hôm đó.

"Ôn thiếu gia, tôi là Thuần Hạc Cư, tôi đã mang những thứ cậu yêu cầu đến đây."

Sự xuất hiện của người ngoài làm không khí yên tĩnh trong phòng khách nhất thời trở nên sinh động.

Ôn Dĩ Tắc trước tiên giới thiệu với Ninh Trạch Tiêu: "Anh ấy chính là người tôi muốn giới thiệu cho cậu làm quen, Thuần Hạc Cư, một luật sư."

"Lâu rồi không gặp, Dĩ Tắc, không ngờ trong nháy mắt cậu đã có cả đối tượng rồi."

Thuần Hạc Cư hướng về phía Ôn Dĩ Tắc vừa mới bước vào nấm mồ hôn nhân mà nháy mắt đưa tình, thói quen nhỏ tinh nghịch đối lập mạnh mẽ với vẻ ngoài nghiêm cẩn của anh ta.

Ninh Trạch Tiêu bất động thanh sắc đánh giá luật sư đang ngồi trước mặt mình từ trên xuống dưới, chào hỏi: "Chào anh."

Đối phương mặc tây trang màu đậm, không chút cẩu thả, khóe môi treo lên một nụ cười khó nhận ra. Ánh mắt nhìn như tràn đầy thú vị, nhưng tầng sâu lại cất giấu sự nhạy bén. Toàn thân anh ta toát ra một loại khí chất độc đáo, có lẽ là niềm kiêu hãnh đến từ sự tinh thông pháp luật, hoặc cũng có thể là sự tự tin bẩm sinh.

Thuần Hạc Cư cũng nhận thấy ánh mắt đang nhìn về phía mình, đồng tử khẽ chuyển động, đối diện với ánh mắt của người thanh niên, anh ta bất ngờ mỉm cười đáp lại: "Tôi biết tên cậu là gì, Ninh Trạch Tiêu, tôi cũng biết cậu và Dĩ Tắc là quan hệ vợ chồng."

Cho dù bọn họ chỉ là quan hệ kết hôn hợp đồng, đây cũng là một loại quan hệ hôn nhân mà.

"Biết cậu ấy là người của tôi thì đừng có tùy tiện phóng điện." Ai đó đã nhìn thấy hành động nhỏ của luật sư, mí mắt theo bản năng nhảy dựng, chủ động cắt ngang ánh sáng quyến rũ mà Thuần Hạc Cư phóng ra.

Xin tuyên bố trước, anh đối với Ninh Trạch Tiêu không hề có tính chiếm hữu giữa tình nhân, chỉ là nhớ lại cá tính thích ôm trái ôm phải của Thuần Hạc Cư trong nguyên tác, sợ người này sẽ câu mất lá bùa bảo mệnh mà mình vừa mới có được.

"Đồ vật đâu?" Đây mới là nguyên nhân chủ yếu khiến Ôn Dĩ Tắc tìm Thuần Hạc Cư đến.

"Ở đây." Nhắc đến chuyện chính, Thuần Hạc Cư lại khôi phục vẻ mặt nghiêm cẩn, anh ta lấy ra một tập tài liệu dày cộp từ cặp công văn của mình, trên phong bì màu trắng viết bốn chữ to -- HỢP ĐỒNG KẾT HÔN.

Ôn Dĩ Tắc nhận lấy, rồi đưa qua cho Ninh Trạch Tiêu, "Cậu xem đi, nếu có điều khoản nào bên trong cần sửa đổi thì có thể đề xuất kịp thời, anh ấy sẽ hỗ trợ xử lý."

Người thanh niên nghe lời lật xem hợp đồng kết hôn, không ngờ tốc độ của Ôn Dĩ Tắc lại nhanh như vậy, đã dặn dò người làm hợp đồng xong rồi.

Chẳng lẽ trưa nay anh ta lên lầu gọi điện thoại là vì chuyện này?

Có một bản hợp đồng kết hôn cũng tốt, tránh để đến lúc muốn chia tay lại dây dưa không rõ ràng.

Ninh Trạch Tiêu đọc nhanh chóng kiểm tra, khi cậu nhìn thấy điều khoản viết rõ: "Trong thời gian kết hôn, hai người sẽ không phát sinh quan hệ, hai bên cũng phải duy trì độc thân, không được hẹn hò hoặc phát sinh các mối quan hệ sâu hơn với người khác (bất kể nam nữ). " Ánh mắt cậu không kìm được run lên.

Cậu không ngờ Ôn Dĩ Tắc lại đưa điều này vào trong, xem ra lời đảm bảo mà anh dành cho cậu không chỉ là lời nói suông.

Cũng tốt, cậu cũng không thích khi hai bên ràng buộc nhau mà đối phương lại lén lút làm một số chuyện khác người -- bởi vì ngại bẩn.

Ánh mắt Ninh Trạch Tiêu tiếp tục lướt xuống, khung vuông màu đen lướt qua nhanh chóng, cuối cùng dừng lại ở một điều khoản có số lượng từ khá lớn trong hợp đồng.

Bình Luận (0)
Comment