Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 48

"Đúng vậy, chỉ còn năm ngày nữa thôi." Ninh Trạch Tiêu không hiểu sao biên độ câu chuyện của đối phương lại nhảy vọt nhanh như thế.

Mới giây trước còn bàn chuyện quy thuận, giây sau đã nhảy sang chuyện khai giảng của cậu.

Ôn Dĩ Tắc nói ra mục đích thực sự của mình: "Khai giảng xong cậu không cần ở ký túc xá trường nữa. Đến lúc đó tôi sẽ mua một căn hộ gần trường, cậu cứ dọn qua đó mà ở."

Ninh Trạch Tiêu nghi hoặc: "Tại sao?"

Tại sao đối phương phải tốn công tốn sức như vậy? Lại còn định mua hẳn một căn nhà mới?

Ôn Dĩ Tắc mím môi, đáp: "Nơi đó có lẽ không được 'sạch sẽ' cho lắm."

Ninh Trạch Tiêu không hoàn toàn hiểu ý của Ôn Dĩ Tắc, nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều. Thực ra cậu rất thích ở cạnh đối phương vì cảm giác an toàn mà anh mang lại. Khi Ôn Dĩ Tắc chủ động đề nghị cả hai ở chung, cậu đã không từ chối.

Cậu v**t v* chú mèo đang bắt đầu buồn ngủ trong lòng, hỏi: "Tôi mang theo Bạch Hồng đi cùng được chứ?"

"Dĩ nhiên rồi," Ôn Dĩ Tắc đồng ý ngay lập tức, "Đến lúc đó tôi cũng sẽ dọn qua đó ở cùng cậu."

"Anh cũng qua đó ở sao?" Ninh Trạch Tiêu hơi kinh ngạc.

Cậu ở đó là để đi học, nhưng Ôn Dĩ Tắc qua đó làm gì?

"Không thể để người khác phát hiện chúng ta 'cơm không lành canh không ngọt' được."  Người nào đó thầm cảm thấy may mắn vì mình có một cái cớ hoàn hảo.

Ninh Trạch Tiêu nghe vậy, đôi mắt khẽ rũ xuống: "Được..."

Hóa ra đối phương chỉ muốn diễn kịch cho người khác xem thôi, là cậu đã nghĩ quá nhiều rồi.

Trong khi đó, bữa tiệc tại biệt thự vẫn đang tiếp diễn náo nhiệt.

Thuần Hạc Cư chịu trách nhiệm khuấy động bầu không khí, họ vui chơi như một đám trẻ vì không có người lớn ngăn cấm. Chúc Thiên Hi rút điện thoại ra, chủ động gọi cho chị gái đang ở nước ngoài để chia sẻ niềm vui.

Vừa kết nối, cậu đã xuất hiện trên màn hình, vẫy tay rối rít: "Chị ơi, chị biết em đang ở đâu không?"

Đầu dây bên kia, một cô gái liếc nhanh khung cảnh phía sau cậu rồi phán đoán: "Em đang ở tiệc nhà ai thế?" Giọng cô mang theo vẻ nghi hoặc.

"Chị ơi, sao chị không bật camera?" Chúc Thiên Hi chu môi không hài lòng.

"... Trả lời câu hỏi của chị trước đi." Uy lực của người chị lúc này mới phát huy tác dụng.

"Em đang ở tiệc sinh nhật anh Ôn." Cậu chàng lập tức biến thành con chim cút nhỏ, giọng lý nhí hẳn đi.

"Anh Ôn? Ôn Dĩ Tắc á? Giờ này mà anh ta còn tâm trí tổ chức tiệc sinh nhật sao?" Giọng người chị thay đổi sắc thái liên tục.

"Vâng, em cùng quản gia và vợ anh ấy cùng nhau tổ chức đấy!" Chúc Thiên Hi lại bắt đầu vênh váo.

"Khoan đã — em vừa nói gì, nhắc lại lần nữa xem?"

Người ở đầu dây bên kia dường như nghe thấy một tin tức không thể tin nổi, lập tức bắt cậu nhắc lại. Chúc Thiên Hi dù khó hiểu nhưng vẫn lặp lại: "Em cùng quản gia và vợ anh ấy..."

"Có chuyện gì thế chị?"

"Ôn Dĩ Tắc kết hôn rồi? Kết hôn với ai? Vợ anh ta tên là gì?" Chị gái cậu kinh ngạc tột độ, rồi hỏi dồn dập.

"Vợ anh ấy là bạn đại học của em, tên Ninh Trạch Tiêu, trông đẹp trai lắm..."

Chúc Thiên Hi ra sức nói tốt cho nhân vật chính, nhưng người chị dường như chẳng lọt tai chữ nào, chỉ thấp giọng lầm bầm: "Cốt truyện sao lại thay đổi thế này? Tại sao vai ác và vai chính lại dính líu với nhau? Thậm chí còn kết hôn nữa??"

Chúc Thiên Hi không nghe rõ, hỏi lại lần nữa: "Chị vừa nói gì cơ?"

"Không có gì." Cô gái lấy lại bình tĩnh.

Chúc Thiên Hi không để tâm nữa, lại chuyển sang hỏi khi nào chị về nước.

"Chị đang dốc sức giải quyết vấn đề học thuật, nhanh nhất chắc nửa năm nữa mới về được." Cô thuận miệng than thở về việc sao hồi đó mình lại dại dột đi du học ở Đức — nơi chẳng khác gì một "nhà tù học thuật".

"Là do chị lúc đó cứ khăng khăng không chịu nghe lời mọi người đấy chứ." Chúc Thiên Hi rất thấu hiểu điều này.

"Đáng lẽ lúc đó mọi người phải giữ chị lại... Mỗi ngày ở đây đối với chị đều là chế độ địa ngục."

Người chị mệt mỏi đáp. "May mà sắp xong rồi. Chị sẽ về sớm nhất có thể. Trong thời gian này, tốt nhất em nên giữ khoảng cách với Ôn Dĩ Tắc."

"Tại sao ạ?" Chúc Thiên Hi hoàn toàn không hiểu.

"... Anh Ôn của em có vợ rồi, em phải biết ý, không thể suốt ngày bám lấy anh ta chơi bời được, biết chưa?"

Thằng em ngốc nghếch này! Không biết cục diện hiện tại nghiêm trọng thế nào sao? Còn muốn đi chơi với vai ác nữa?! May mà cô tìm được một lý do nghe cũng có lý.

"Vâng..." Cậu chàng ấm ức chấp nhận thực tế.

Anh Ôn có vợ xong đúng là ít khi rủ cậu đi chơi thật. Giá mà cậu ta cũng có người yêu thì tốt biết mấy.

Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa.

Ôn Dĩ Tắc đã mua xong căn hộ gần trường trước khi Ninh Trạch Tiêu khai giảng và bảo quản gia dọn dẹp gọn gàng. Đêm trước ngày khai giảng, họ đã dọn vào ở.

Bạch Hồng với đôi mắt xanh lục rực rỡ, chạy nhảy lung tung khắp nhà mới để "tuần tra" địa bàn. Chú mèo hưng phấn như ngựa hoang, khiến Ninh Trạch Tiêu suýt không cản được.

"Bạch Hồng, đừng chạy loạn, coi chừng ngã đấy!"

Ninh Trạch Tiêu mải đuổi theo chú mèo để bảo vệ đồ đạc mà không chú ý dưới chân, kết quả bị vấp ngã. Cả người cậu lảo đảo giữa không trung, tưởng chừng sẽ ngã sấp mặt thì một vòng tay đã ôm chặt lấy cậu.

Ôn Dĩ Tắc ôm ngang eo nhỏ của Ninh Trạch Tiêu, kéo cậu vào lòng mình: "Cẩn thận một chút."

Ninh Trạch Tiêu cảm thấy trời đất chao đảo, rồi trước mắt đột nhiên xuất hiện khuôn mặt tuấn tú phóng đại của người đàn ông. Gương mặt đẹp như tạc tượng, đôi mày sắc sảo khiến đồng tử hắn co rút lại. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, bóng của hai người hòa vào nhau không tách rời. Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tim đập dồn dập của cả hai.

Ôn Dĩ Tắc "thiếu lãng mạn" chủ động đỡ người trong lòng đứng dậy, phá tan bầu không khí ám muội. Anh vỗ vai cậu, khuyên nhủ: "Mèo vốn có tính tò mò, cứ để nó ngã một lần cho biết thân, lần sau nó mới chừa không chạy loạn nữa."

Sao mình không nhận ra nhân vật chính lại là một con "sen" chính hiệu thế này nhỉ?

"Thật sao?" Lần đầu nuôi mèo, Ninh Trạch Tiêu sờ vào gò má hơi nóng lên của mình. Sự tiếp xúc vừa rồi khiến cậu hơi mất tự nhiên.

Nhìn Bạch Hồng phóng lên nóc tủ, cái đuôi ngoe nguẩy đắc ý như không hề biết chủ nhân vừa suýt ngã vì nó, Ninh Trạch Tiêu hỏi: "Dĩ Tắc, anh có thấy Bạch Hồng tới đây có vẻ hưng phấn quá mức không?" Cậu cảm giác con mèo này ở đây hoạt bát hơn hẳn so với lúc ở biệt thự.

"Chắc là vì nó mới đến chỗ lạ nên tò mò thôi..." Ôn Dĩ Tắc suy đoán đại khái. "Thôi kệ nó đi, cậu ngủ sớm đi, mai còn phải tới trường."

"Ừm." Sau khi chúc nhau ngủ ngon, Ninh Trạch Tiêu trở về phòng mình.

Khi cánh cửa khép lại, sắc mặt Ôn Dĩ Tắc chợt trầm xuống. Ánh mắt anh dừng lại trên con mèo đang hưng phấn bất thường. Anh từng nghe đồn rằng mèo có thể nhìn thấy những thứ "không sạch sẽ" và sẽ bị chúng tác động.

Trong học kỳ đầu của vai chính, trường của cậu sẽ xảy ra một vụ việc chấn động.

Anh rũ mắt, đan tay vào nhau. Cái giá của vụ việc đó là sinh mạng của một cô gái trẻ. Bất kể cốt truyện có diễn ra đúng như nguyên tác hay không, anh cũng muốn thử cứu vãn một mạng người. Nhưng vì chuyện này quá huyền hoặc, anh không định nói trước với Ninh Trạch Tiêu để tránh bị nghi ngờ về khả năng biết trước tương lai.

Vài ngày nữa, mình sẽ nhận được danh phận mới từ chỗ Bộ trưởng Ôn...

Trước đó, anh đã báo cho bác mình về việc Trạch Tiêu đồng ý quy thuận. Bộ trưởng Ôn vui mừng khôn xiết và đã đồng ý cho anh gia nhập Linh Môn với một chức danh "ngoài biên chế".

Cái giá phải trả là anh phải mang theo Mục Thâm Vinh hành động cùng khi làm nhiệm vụ.

Có danh phận này, anh sẽ dễ dàng đi lại trong trường của Trạch Tiêu hơn.

Ôn Dĩ Tắc đứng thẳng người, khí chất hoàn toàn thay đổi. Nếu cốt truyện đã bị anh làm đảo lộn, vậy thì cứ để cơn bão này đến mạnh mẽ hơn nữa đi.

Bạch Hồng nằm trên nóc tủ, đôi tai dựng đứng, đôi mắt xanh tròn xoe lấp lánh sự phấn khích.

"Meo ——"

Sau khi khai giảng.

Cổng trường tấp nập xe cộ, sinh viên kéo vali tấp nập trở lại trường. Ninh Trạch Tiêu về ký túc xá cũ để thu dọn đồ đạc và chào tạm biệt các bạn cùng phòng.

"Cái gì? Trạch Tiêu, sau này cậu không ở ký túc xá nữa à?" Cậu bạn cùng phòng tiếc nuối vì sau này không còn ai cho mượn bài tập để chép nữa.

"Ừ. Tôi thuê một căn hộ gần trường với bạn, ở đó đi học cũng thuận tiện." Ninh Trạch Tiêu không tiết lộ chuyện mình kết hôn, chỉ nói đơn giản là ở cùng bạn.

"Trời ơi, thuê nhà gần đây đắt lắm đấy!" Cậu bạn thứ hai kinh ngạc. "Thuê hết bao nhiêu tiền thế?"

Ninh Trạch Tiêu lặng thinh một giây. Chuyện mua nhà đều do một tay Ôn Dĩ Tắc xử lý, cậu cũng chẳng biết bao nhiêu tiền, đành giải thích: "Là bạn tôi trả tiền."

"Bạn cậu giàu thế cơ à?"

"Cho tôi làm quen với bạn cậu được không?"

"Hôm nào cho tụi này qua tham quan căn hộ đó nhé?"

Những câu hỏi dồn dập khiến Ninh Trạch Tiêu lúng túng không biết đáp sao. Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang không khí.

Ôn Dĩ Tắc đứng ở cửa. Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, bên trong là sơ mi sáng màu mở hờ cổ áo, toát lên vẻ lười biếng nhưng đầy cuốn hút. Gương mặt góc cạnh và đôi mắt sâu thẳm của anh lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

"Xin lỗi, đã làm phiền mọi người." Anh lịch sự mỉm cười, rồi nhìn về phía cậu: "Trạch Tiêu, cậu dọn xong đồ chưa?"

Bình Luận (0)
Comment