Ôn Dĩ Tắc lặng đi, người bác trung niên không cho anh một câu trả lời chắc chắn 100%, anh cũng chỉ có thể "hết sức" tranh thủ mà thôi. Đây có lẽ là một tờ chi phiếu khống...
Bộ trưởng Ôn gấp tập tài liệu lại, nhìn người đàn ông trước mặt: "Nếu thằng bé Ninh gia đồng ý quy thuận, cháu hãy quay lại tìm bác. Đồng thời, bác sẽ giúp các cháu xử lý êm xuôi hai vụ án tâm linh này, để cậu ấy không phải lo lắng nữa."
Ông không vội ép Ôn Dĩ Tắc phải đưa ra đáp án ngay. Ông rất kiên nhẫn, giống như Khương Thái Công câu cá, thời gian còn dài, ông đợi được.
"Những việc này, cháu sẽ bàn bạc lại với Trạch Tiêu." Ôn Dĩ Tắc xong việc, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
"Đúng rồi bác, cháu còn một việc muốn hỏi." Chưa kịp bước ra cửa, Ôn Dĩ Tắc đột nhiên dừng bước, anh suýt nữa thì quên mất việc khác.
"Chuyện gì?" Bộ trưởng Ôn ngẩng đầu.
"Trong tay bác chắc hẳn có hồ sơ về tất cả các vụ án linh dị đúng không ạ? Cháu muốn hỏi về vụ tai nạn của vợ chồng Ninh gua6... Có phải cũng do yếu tố phi bình thường gây ra không?"
Ôn Dĩ Tắc vốn tưởng đó là tai nạn ngoài ý muốn, nhưng sau lời gợi ý của Phan Bình Nhị, anh lại sinh nghi. Anh muốn hỏi xem vị Bộ trưởng chuyên xử lý các vụ án đặc biệt này có biết tình tiết ẩn tình nào không.
"Họ xảy ra chuyện vào lúc nào?" Người đàn ông trung niên vừa hỏi vừa bước đến tủ hồ sơ. Các tập tài liệu được sắp xếp ngăn nắp theo ngày tháng để dễ dàng tra cứu.
Ôn Dĩ Tắc đọc ra một ngày chính xác dựa theo nguyên tác. Bộ trưởng Ôn tìm kiếm theo ngày đó nhưng không thấy tài liệu nào có thời gian và địa điểm trùng khớp.
Ông suy đoán: "Vụ này không phải sự kiện linh dị, hẳn là do con người làm."
Trong ấn tượng của ông, không hề có văn kiện nào liên quan đến vợ chồng Ninh gia. Nếu hiện trường từng xuất hiện dao động năng lượng phi khoa học, nhân viên Linh Môn đã báo cáo ngay và xử lý theo diện đặc biệt - giống như hai vụ án mà Ôn Dĩ Tắc vừa trải qua khiến ông phải gọi điện cho anh vậy.
Ôn Dĩ Tắc nghe xong, sự kinh ngạc trong lòng lớn dần.
Anh không hiểu vợ chồng Ninh gia làm sao lại đắc tội với ai? Tại sao lại bị sát hại? Hung thủ thực sự là ai? Nếu anh nhớ không nhầm, ngày đó họ tự rời khỏi xe rồi mới gặp tai nạn trên đường cái. Nếu là do con người sắp đặt, tại sao họ lại chủ động phối hợp với hung thủ? Hay là việc họ xuống xe chỉ là ngẫu nhiên, còn hung thủ đã bám theo từ trước?
Mọi chuyện quá kỳ quái và mâu thuẫn. Anh chỉ đành nén sự nghi hoặc lại, chào bác rồi ra về.
Trong phòng chỉ còn lại người đàn ông trung niên hút thuốc. Bộ trưởng Ôn dụi điếu thuốc vào gạt tàn, ngón tay gõ nhịp đều đặn xuống bàn.
Ánh mắt ông sâu thẳm: "Chuyện năm đó có lẽ đã đến lúc chuyển mình..."
Ôn Dĩ Tắc lái xe về nhà với tâm trạng nặng trĩu.
Anh băn khoăn không biết nói thế nào với Ninh Trạch Tiêu về chuyện quy thuận, cũng không rõ cậu có đồng ý không. Nhưng nếu giải thích rằng ông nội cậu có vật thế chấp ở đó, chắc hẳn nhân vật chính sẽ đồng ý thôi. Còn chuyện của bố mẹ cậu, anh định chưa nói ngay, chờ khi điều tra rõ ràng sự thật mới quyết định có nên cho cậu biết hay không.
Anh thu xếp lại cảm xúc, mở cửa vào nhà thì thấy quản gia đang chỉ đạo người giúp việc dọn dẹp phòng khách.
"Thiếu gia đã về." Quản gia vội tiến lên nhận áo khoác và chìa khóa.
"Trạch Tiêu và Thiên Hi đâu rồi?" Ôn Dĩ Tắc nhìn quanh không thấy ai. Anh đi mới có hai tiếng, chẳng lẽ họ rủ nhau đi chơi rồi?
Quản gia giải đáp: "Chúc thiếu gia đã về nhà từ sớm. Còn Ninh thiếu gia sau khi cậu Chúc đi thì cũng về phòng nghỉ ngơi ạ. Tôi thấy sắc mặt cậu ấy không tốt lắm nên không dám làm phiền."
Ôn Dĩ Tắc nhớ ra trước khi anh đi, Trạch Tiêu vốn đã mệt mỏi do tiêu hao quá nhiều thể lực. "Cứ để cậu ấy nghỉ ngơi, đến giờ cơm tôi sẽ gọi."
Anh kiên nhẫn ngồi chờ dưới lầu, vừa uống trà vừa xâu chuỗi các manh mối. Hiện tại Trạch Tiêu mới có hai món pháp khí, vẫn còn ba món lưu lạc bên ngoài. Nếu cốt truyện không thay đổi quá lớn, Trạch Tiêu sẽ tìm được thêm bốn món, còn một món vẫn bặt vô âm tín. Anh thở sâu, ít nhất thì họ cũng đã tìm được Côn Luân Pháp Ấn thuận lợi hơn nguyên tác. Sắp tới, dù vật thế chấp của ông nội có phải pháp khí hay không, họ cũng nhất định phải lấy về.
Đồng hồ chậm rãi trôi, đã đến giờ cơm tối. Ôn Dĩ Tắc lên lầu, gõ cửa phòng Ninh Trạch Tiêu: "Cộc cộc cộc..."
"Ai đó?" Giọng cậu vọng ra, có vẻ đã tỉnh.
"Tôi đây, Ôn Dĩ Tắc. Đến giờ xuống ăn cơm rồi." Anh đứng đợi cậu ra mở cửa.
"Không... không cần đâu, tôi chưa đói." Ninh Trạch Tiêu từ chối thẳng thừng.
Ôn Dĩ Tắc ngẩn người. Chưa đói? Đùa gì thế?
"Cậu không sao chứ?" Anh cau mày, cảm thấy lạ lùng định vặn cửa vào thì phát hiện cửa đã bị khóa trái từ bên trong.
"Tôi không sao, anh đừng vào." Ninh Trạch Tiêu bên trong cắn chặt môi khi nghe tiếng động ngoài cửa. Cậu phải làm sao để anh bớt lo đây?
"Sao tự nhiên lại khóa cửa?" Ôn Dĩ Tắc không hiểu nổi. Không muốn ăn thì thôi, sao phải khóa cửa? Anh định đi lấy chìa khóa dự phòng thì nghe giọng cậu vọng ra: "Tôi đang nghiên cứu thuật pháp thiên sư, anh đừng lo. Tôi cần tập trung cao độ, nếu không sẽ hỏng hết công sức."
Nghe vậy, Ôn Dĩ Tắc đành từ bỏ ý định lấy chìa khóa. Anh mù tịt về thuật pháp nên chỉ có thể tôn trọng ý kiến của chuyên gia. "Thật sự không sao chứ?"
"Không sao." Lời trấn an của cậu làm anh vơi bớt nghi ngờ.
"Vậy tôi bảo quản gia chuẩn bị một phần ăn đặt trước cửa, khi nào đói cậu nhớ lấy vào ăn nhé."
Ôn Dĩ Tắc tưởng cậu chỉ tu luyện một ngày, nhưng không ngờ liên tiếp mấy ngày liền Ninh Trạch Tiêu đều tự nhốt mình trong phòng, lần nào cũng từ chối gặp anh. Anh bắt đầu nhận thấy sự nghiêm trọng.
Anh gọi điện cho Chúc Thiên Hi để hỏi xem sau khi anh đi đã xảy ra chuyện gì, tại sao Trạch Tiêu lại tránh mặt mình. Nhưng Thiên Hi cứ ỡm ờ, nói năng không vào trọng tâm như cố tình giấu giếm.
"Rốt cuộc là có chuyện gì? Anh không có tâm trí đùa với em đâu." Ôn Dĩ Tắc nghiêm giọng. Tại sao Trạch Tiêu lại không chịu gặp anh?
Chúc Thiên Hi cười hì hì, không bị dọa sợ mà còn tốt bụng gợi ý: "Nguyên nhân nằm ở anh đấy, anh tự nghĩ lại đi. Hoặc chờ đến ngày mai, chân tướng sẽ đại bạch." Nói xong, cậu ta cúp máy cái rụp.
Nguyên nhân... ở mình? Ôn Dĩ Tắc thẫn thờ trên sofa, trà nóng cũng đã nguội ngắt. Anh vắt óc suy nghĩ nửa ngày trời: Chẳng lẽ do lúc đó anh vội đi mà không quan tâm đến sức khỏe của cậu, lại còn bỏ mặc cậu cho quản gia nên hắn giận?
Anh chẳng nghĩ ra lý do nào khác ngoài việc mình vô tâm làm vai chính phật lòng.
Bây giờ đang là thời điểm mấu chốt để thuyết phục Trạch Tiêu quy thuận, tuyệt đối không thể để mâu thuẫn nhỏ này làm hỏng việc lấy lại pháp khí. Anh phải tìm cách để cậu tha thứ. Nhưng làm sao bây giờ? Cả đời chưa bao giờ đi xin lỗi ai, Ôn Dĩ Tắc đành cầu cứu luật sư Thuần Hạc Cư - người có "kinh nghiệm tình trường" phong phú.
"Cái gì? Cậu cãi nhau với vợ á?" Giọng Thuần Hạc Cư lọt thỏm qua điện thoại làm anh phải để máy ra xa. Sau khi nghe anh kể (đã lược bớt các từ khóa nhạy cảm), vị luật sư phán ngay: "Sao cậu có thể bỏ mặc người vợ đang ốm để đi làm việc riêng? Đã thế còn chẳng thèm hỏi han, bảo sao người ta chẳng ghét cậu!"
Ôn Dĩ Tắc không ngờ sự việc lại nghiêm trọng thế. Lúc đi anh đã nói rõ và nhờ quản gia rồi, lúc đó sắc mặt cậu cũng bình thường mà.
"Vậy giờ phải làm sao?" Anh không muốn kéo dài mâu thuẫn vì bác anh đang đợi câu trả lời.
Thuần Hạc Cư bày mưu: "Mấy cậu sinh viên trẻ như Ninh Trạch Tiêu thường thích mấy thứ dễ thương, mềm mại. Cậu cứ chuẩn bị món quà như thế, rồi cúi đầu nhận lỗi, hứa sau này không bỏ rơi cậu ấy nữa là xong."
"Chỉ thế thôi á?" Ôn Dĩ Tắc nghi ngờ tính thành ý của cách này.
"Tin tôi đi! Đây là kinh nghiệm tôi đúc kết từ năm cậu sinh viên trẻ rồi đấy." Thuần Hạc Cư vỗ ngực bảo đảm.
Bán tín bán nghi nhưng Ôn Dĩ Tắc vẫn lập tức bảo quản gia liên hệ người bán, hẹn sáng mai đi lấy quà.
Sáng hôm sau, anh lái xe đi biền biệt cả ngày, cuối cùng cũng mang quà về biệt thự khi màn đêm đã buông xuống. Trên bầu trời, ngàn vì sao lấp lánh như kim cương trên nền nhung đen.
Vừa xuống xe, Ôn Dĩ Tắc sững sờ. Trong sân biệt thự bỗng nhiên xuất hiện vô số hoa hồng, đóa này nối đóa kia nhuộm đỏ cả khu vườn. Hương thơm nồng nàn lan tỏa trong không khí như một thế giới mộng ảo.
Chuyện gì thế này? Nhà mình phá sản nên chuyển sang làm vườn hoa à?
Anh vội vã mang món quà xin lỗi vào nhà nhưng bên trong tối om. Một cảm giác quỷ dị lan tỏa.
"Lạch cạch -" Một tiếng động vang lên.
Trước mắt anh đột nhiên bừng sáng.