Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 43

"Anh Ôn giàu lắm, những thứ mua được bằng tiền trên thị trường anh ấy chẳng thiếu thứ gì. Thế nên chuẩn bị quà cho anh ấy đúng là bài toán khó, chưa kể nếu không cẩn thận mà tặng trùng đồ với người khác... cậu sẽ ngượng lắm đấy."

Chúc Thiên Hi tỏ ra vô cùng có kinh nghiệm trong việc tặng quà cho Ôn Dĩ Tắc.

"Lần nào tôi cũng phải chuẩn bị trước nửa năm, còn phải đánh tiếng trước với những người trong giới là không được tặng trùng mẫu với tôi."

Nói đoạn, cậu ta đưa mắt nhìn Ninh Trạch Tiêu với vẻ lo lắng. Chỉ còn vài ngày nữa là đến sinh nhật, "anh dâu" định xoay xở thế nào đây? Thời gian hoàn toàn không đủ. Mà anh Dĩ Tắc chắc chắn là rất mong nhận được quà từ người mình yêu trong buổi tiệc rồi.

Vì hạnh phúc của anh họ, cậu ta không thể bỏ cuộc! "Hay là chúng ta đi ngay bây giờ..." Chúc Thiên Hi định kéo cậu đến văn phòng thiết kế hàng xa xỉ để đặt làm riêng một món quà.

"Với anh ấy, có lẽ một món quà tự tay làm sẽ có giá trị sưu tầm hơn đúng không?" Ninh Trạch Tiêu ngước mắt lên hỏi.

Cậu đã nghĩ ra mình nên tặng gì rồi. Bàn tay thon dài cho vào túi, lòng bàn tay mềm mại khẽ v**t v* mặt ấn của Côn Luân Pháp Ấn. Cậu muốn làm cho anh một món đồ không chỉ đẹp mà còn có tác dụng trừ tà đặc biệt.

Trên đời này chỉ có một bản duy nhất.

"Trạch Tiêu, cậu định làm cái gì thế?" Chúc Thiên Hi tò mò ghé sát tai vào nghe.

"Tôi muốn làm một món..." Ninh Trạch Tiêu nói thầm.

.....

Ôn Dĩ Tắc vừa cầm chìa khóa xe ra khỏi cửa vẫn chưa hề hay biết mình sắp đón sinh nhật tuổi 25. Ôn Dĩ Tắc lái xe theo địa chỉ bác cả đưa, cuối cùng cũng đến nơi.

"Rầm!" Anh đóng cửa xe, đứng lặng nhìn tòa nhà văn phòng đồ sộ trước mắt. Tòa nhà sừng sững giữa trung tâm thành phố, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực với thiết kế kính sáng loáng dưới ánh mặt trời.

Cảnh sát gác cổng thấy một thanh niên bước xuống từ siêu xe đắt tiền liền tiến lại hỏi thăm: "Thưa anh, anh tìm ai ạ? Anh có hẹn trước không?"

"Chào anh, tôi tìm Bộ trưởng Ôn, tôi vừa gọi điện hẹn trước với bác ấy."

Ôn Dĩ Tắc thầm cảm thán, không ngờ người bác "đoản mệnh" của nguyên chủ lại ngồi ở vị trí cao đến thế. Hèn gì nguyên chủ được gọi là "Thái tử gia giới kinh doanh", đúng là danh bất hư truyền.

"Anh... anh tìm Bộ trưởng Ôn sao?!" Anh cảnh sát há hốc mồm nhìn người đàn ông đẹp trai như minh tinh trước mặt. Vừa giàu, vừa soái lại vừa quen Bộ trưởng, rốt cuộc đây là nhân vật tầm cỡ nào?

"Thưa anh, xin chờ một lát để tôi xin ý kiến cấp trên."

Ở đây kỷ luật thép, an ninh cực kỳ nghiêm ngặt, sơ sẩy một chút là mất việc như chơi. Tuy nhiên, nhìn khí chất và chiếc siêu xe kia, anh cảnh sát không dám chậm trễ, vội vàng chạy vào trong rồi lại hớt hải chạy ra mở cổng: "Mời anh vào ạ."

Ôn Dĩ Tắc lái xe vào bãi đỗ. Vừa dừng xe thì có tiếng gõ kính.

"Chào anh, có phải Ôn thiếu gia không ạ?"

Đứng ngoài cửa xe là một nữ trợ lý mặc đồ công sở gọn gàng, tóc buộc đuôi ngựa cao, trông rất năng động và tinh tế.

"Cô là người của bác tôi?"

"Vâng, tôi là trợ lý của Bộ trưởng Ôn, tôi nhận lệnh xuống đón anh lên ạ."

Vừa bước xuống xe, một chiếc xe cảnh sát khác cũng vừa vặn tiến vào bãi đỗ ngay cạnh họ. Cửa kính hạ xuống, một gương mặt quen thuộc hiện ra.

"Ôn Dĩ Tắc? Sao anh lại ở đây?"

Mục Thâm Vinh ngơ ngác. Vừa mới gặp ở biệt thự xong, sao giờ hắn lại xuất hiện ở đây? Ánh mắt anh ta nghi hoặc nhìn qua nhìn lại giữa Ôn Dĩ Tắc và cô trợ lý xinh đẹp. Chẳng lẽ...hắn dám cắm sừng Ninh Trạch Tiêu để đi ăn vụng bên ngoài sao?!

Vẻ mặt Mục Thâm Vinh lúc này như bảng pha màu bị trộn lẫn, hỗn độn vô cùng.

"Anh đến rồi à." Ôn Dĩ Tắc thản nhiên đáp, chẳng chút ngạc nhiên vì anh đã đoán trước sẽ gặp Mục Thâm Vinh ở đây.

"Mục cảnh sát, anh và Ôn thiếu gia quen nhau sao?" Cô trợ lý tò mò.

"Quen chứ, gặp nhau nhiều lần rồi." Mục Thâm Vinh mím môi.

Cô trợ lý mỉm cười, đúng là khéo thật. Cô dẫn Ôn Dĩ Tắc vào thang máy, Mục Thâm Vinh cũng lặng lẽ đi theo sau. Không khí im lặng đến kỳ lạ. Mục Thâm Vinh thầm quan sát, thấy Ôn Dĩ Tắc chẳng thèm liếc cô trợ lý lấy một cái, chỉ mải nhìn ngó xung quanh, thậm chí còn rảnh rỗi trêu đùa một con mèo đang ngủ trên bàn làm việc của ai đó dọc đường.

Chẳng lẽ hắn cố tình tránh hiềm nghi trước mặt mình? Hay là mình hiểu lầm thật?

Thang máy lên đến tầng cao nhất.

"Cô về văn phòng trước đi, để tôi dẫn anh ấy vào gặp Bộ trưởng." Mục Thâm Vinh nói với trợ lý. Cô nàng thở phào, vui vẻ chào rồi rời đi ngay.

"Xem ra tôi lại thành gánh nặng của cô ấy rồi." Ôn Dĩ Tắc trêu đùa.

Mục Thâm Vinh dẫn anh đến trước một cánh cửa gỗ sang trọng có bảng tên: Phó Bộ trưởng.

"Cộc cộc cộc..."

"Vào đi."

Bên trong văn phòng rộng lớn, tài liệu được xếp ngăn nắp, ánh nắng len qua rèm cửa dát vàng lên mọi vật. Sau bàn làm việc, một người đàn ông trung niên ngồi uy nghiêm, ngón tay gõ nhịp xuống bàn như đang theo một tiết tấu nội tâm nào đó.

Đây là bác cả sao? Trông chính khí lẫm liệt, đúng là phong thái của một vị quan thanh liêm.

Người đàn ông ngẩng đầu, thấy Ôn Dĩ Tắc liền nở nụ cười rạng rỡ, giọng nói hào sảng: "Thằng ranh con, cuối cùng cũng chịu đến rồi!"

Ôn Dĩ Tắc thoáng sững sờ. Một đại nhân vật quyền cao chức trọng thế này mà trước mặt cháu trai lại không hề có chút quan cách nào, ngược lại giống như một người bác hàng xóm hiền hậu, còn gọi cả nhũ danh của anh nữa.

Thằng ranh con... Cái xưng hô gì kỳ cục vậy trời?

Anh nhanh chóng nhập vai: "Bác ạ, cháu đến để hỏi chuyện chúng ta đã nói qua điện thoại."

"Cháu ngồi xuống đi." Bộ trưởng Ôn mời anh ngồi, rồi quay sang Mục Thâm Vinh: "Thâm Vinh, cậu ra ngoài trước đi, lát nữa bàn xong bác sẽ nói chuyện với cậu về vụ núi Ngút Trời sau."

"Vâng..."

Mục Thâm Vinh định quay đi thì Ôn Dĩ Tắc đột nhiên cắt lời: "Bác ạ, cháu cũng là người trong cuộc vụ núi Ngút Trời, thậm chí là một trong hai nhân chứng trực tiếp. Bác muốn biết gì, cháu sẽ kể hết."

Bộ trưởng Ôn nhìn cháu mình với ánh mắt trầm ngâm, rồi xua tay với Mục Thâm Vinh: "Cậu đi nghỉ trước đi."

Mục Thâm Vinh hơi ngẩn người, không ngờ lãnh đạo của mình lại đồng ý với đề nghị của Ôn Dĩ Tắc, anh ta lúng túng gật đầu: "Vâng ạ."

Khi căn phòng chỉ còn lại hai người, Bộ trưởng Ôn dựa lưng vào ghế, châm một điếu thuốc.

Khói trắng mờ ảo bao phủ tầm mắt: "Nói đi, cháu cố tình đuổi Thâm Vinh đi là có chuyện gì?" Ông biết chuyện cháu mình muốn nói chắc chắn không bình thường.

Ôn Dĩ Tắc cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: "Bác ạ, bác đã bao giờ nghe nói đến nghề nghiệp... Thiên sư chưa?"

"Thiên sư?"

Người đàn ông trung niên khựng lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc tột độ: "Cháu nghe thấy từ này ở đâu?"

Bình Luận (0)
Comment