Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 34

"Mình nên làm cái gì bây giờ?" Người phụ nữ vừa đi vừa che mặt khóc rống, bà ta hối hận vì lúc nãy đã kích động giết người. Giờ đây tiền thì mất, chồng thì chính tay mình g**t ch*t, sau này biết sống thế nào đây!

Bà ta khóc đến nghẹn ngào, hơi thở dồn dập, nhưng rồi chỉ biết tự an ủi: "Của đi thay người, của đi thay người, ít nhất mình vẫn còn giữ được mạng." Dù sao khối ngọc đó quá tà môn, cứ giữ nó bên mình chẳng biết chuyện kinh khủng gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Người phụ nữ hớt hải về đến nhà, bà ta đẩy cửa ra, rồi bàng hoàng rụng rời -- khối ngọc đã bị mình bán đi bỗng dưng xuất hiện chình ình trên bàn gỗ giữa nhà.

Bà ta sợ đến mức hai chân nhũn ra, quỵ xuống đất.

"Chuyện này rốt cuộc là sao chứ?!"

Bà ta sắp điên rồi, điên cuồng vò đầu bứt tóc, đôi mắt trợn ngược lên như hai chén trà. Tại sao khối ngọc đã bán cho người khác lại đột ngột quay về nhà mình? Tại sao? Tại sao? Bà ta không tài nào hiểu nổi.

Những vết thương trên mặt vẫn chưa lành, nay do cảm xúc quá khích mà đóng vảy lại vỡ ra, từng dòng máu ấm nóng chảy dài trên mặt khiến bà ta trông càng thêm kinh dị dữ tợn.

"Nhất định là có quỷ! Chắc chắn là quỷ đã ám lấy ta rồi!"

Người phụ nữ gào thét khản cả giọng, trước mắt bà ta dường như xuất hiện vô số linh hồn không có ngũ quan. Tất cả đều giơ cánh tay lên, vừa kêu thảm thiết vừa áp sát về phía bà ta: "Trả mạng đây! Trả mạng đây!"

Gã phu mỏ bị bà ta g**t ch*t đứng đầu hàng, cũng kêu gào thảm thiết: "Tại sao bà lại giết tôi, tôi là chồng của bà mà."

"Á á --!" Người phụ nữ bịt chặt tai la hét thảm thiết, bà ta sắp phát điên rồi! Tại sao trong nhà mình lại xuất hiện nhiều thứ dơ bẩn như vậy!

"Tránh ra! Các ngươi... đều tránh ra hết cho ta!"
Người phụ nữ hoảng loạn né tránh những "oan hồn" đang đòi mạng, trong lúc chạy trốn đã vô tình gạt đổ cây đèn dầu thắp xuyên đêm.

Choảng... Ngọn lửa mất kiểm soát nhanh chóng lan rộng, khói đặc tràn ngập. Lửa bốc cao chặn đứng đường thoát, bà định bỏ chạy nhưng hai tay hai chân như bị xích sắt vô hình trói chặt tại chỗ, chỉ có thể trơ mắt nhìn ngọn lửa hung hãn nuốt chửng lấy chính mình.

Giây tiếp theo, tiếng kêu thảm thiết xé toạc mây xanh! Ánh lửa thiêu rụi cả bầu trời đêm, ngôi nhà lung lay sụp đổ trong hỏa hoạn, cư dân xung quanh kinh hãi bỏ chạy tứ tán.

Ôn Dĩ Tắc đứng ở đằng xa chứng kiến toàn bộ sự việc. Cảnh tượng trước mắt anh như bị nhấn nút tua nhanh, ngôi nhà cuối cùng cũng bị một cơn mưa rào dập tắt lửa. Những người hàng xóm vì thấy nơi này đen đủi nên đã dọn đi hết.

Giữa đống phế tích cỏ hoang mọc um tùm, sừng sững một pho tượng bằng ngọc đẹp đến thần kỳ.

Tượng Quan Âm Bồ Tát dáng người uyển chuyển đoan trang, khuôn mặt hiền từ, khoác trên mình lớp áo cà sa trắng tinh như đóa sen trắng nở rộ.

Thế nhưng, khuôn mặt từ bi ấy lại không che giấu nổi một đôi mắt xanh lục tràn đầy sự tham lam.

-- Dã Quan Âm đã xuất hiện như vậy.

Chứng kiến cảnh tượng đó, Ôn Dĩ Tắc thấy mắt mình tối sầm lại. Đến khi chớp mắt lần nữa, anh đã trở lại thực tại.

Đây chính là nguồn cơn sinh ra Dã Quan Âm -- vợ của gã phu mỏ vì lòng tham mà ra tay sát hại chồng mình, cuối cùng tự ăn quả đắng, bị thiêu sống rồi hòa làm một với khối ngọc tà tính.

Những hạt huỳnh quang màu xanh lam đưa anh về quá khứ bỗng biến ảo thành hình cánh bướm, bay trở lại đậu trên hài cốt gã phu mỏ, lặng lẽ vỗ cánh. Đó không phải là bướm thật, mà là linh trí biến ảo từ sự không cam tâm mãnh liệt của người chết, giúp người đời sau nhìn thấy những gì đã xảy ra lúc sinh thời.

"Ông có biết nhược điểm của Dã Quan Âm là gì không?" Ôn Dĩ Tắc cảm thấy đối phương không chỉ đơn giản muốn cho anh xem quá khứ, chắc chắn còn manh mối quan trọng nào đó muốn gửi gắm.

Con bướm xanh lại vỗ cánh bay lên, nó đậu vào hốc mắt của bộ hài cốt rồi im lìm.

Ý gì đây -- chẳng lẽ nhược điểm của Dã Quan Âm chính là đôi mắt?

Lông mày anh nhướng lên, đột nhiên cảm thấy thông suốt. Anh cuối cùng đã tìm ra chiêu chí mạng để đánh bại Dã Quan Âm!

Chưa kịp mừng rỡ giây nào, con bướm xanh đột ngột bay vút lên, lao thẳng về phía Ninh Trạch Tiêu đang ngủ mê mệt. Một luồng sáng lóe lên, nó trực tiếp lặn mất vào giữa chân mày của cậu.

Ôn Dĩ Tắc: "!!!" Chuyện gì thế này?!

Hành động đột ngột của con bướm xanh làm Ôn Dĩ Tắc vừa mới vui mừng đã bị một phen hú hồn. Anh vội vàng chạy đến bên Ninh Trạch Tiêu, hoảng hốt kiểm tra cơ thể cậu.

"Anh sao thế?"

Giọng của Ninh Trạch Tiêu đột nhiên vang lên bên tai Ôn Dĩ Tắc. Cậu dụi đôi mắt còn ngái ngủ, khuôn mặt mơ màng ngồi dậy. Chiếc áo khoác của anh vẫn còn choàng trên người cậu, toát lên vẻ lười biếng.

"Cậu không sao chứ?" Anh dùng hai tay đỡ lấy vai cậu, bỏ qua cả vẻ mong manh khi mới tỉnh của cậu mà không ngừng soi xét, sợ vai chính bị ám toán ngay dưới mí mắt mình.

"Tôi không sao, hơn nữa còn cảm thấy tràn đầy sức lực." Ninh Trạch Tiêu lắc đầu, ý thức dần trở lại, đôi mắt nâu nhạt híp lại thành một đường.

Cậu lúc này đầy sức sống, khác hẳn với vẻ mặt tái nhợt, thổ huyết lúc nãy.

"Lúc nãy..."

Ôn Dĩ Tắc dùng ngôn ngữ ngắn gọn nhất kể lại toàn bộ những gì mình vừa trải qua, trọng tâm là việc con bướm xanh lao vào cơ thể cậu. Ninh Trạch Tiêu khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày, sau khi hiểu rõ sự tình liền giải thích cho anh.

"Con bướm xanh anh thấy thực chất là linh trí. Chúng biến ảo từ ý chí mãnh liệt của người trước khi chết, không làm hại người và cũng không có độc."

Nghe đến đó, Ôn Dĩ Tắc mới thở phào nhẹ nhõm. Anh cứ lo con bướm có độc, lúc đó lại phải cõng cậu xuống núi tìm thầy thuốc thì khổ. Không sao là tốt rồi.

Ninh Trạch Tiêu dựng hai ngón tay lên tiếp tục giảng giải: "Linh trí có hai tác dụng chính. Một là cho người tiếp xúc thấy được ký ức của người chết. Hai là... nó muốn ai đó hoàn thành tâm nguyện còn dang dở của mình, đổi lại, nó sẽ ban cho người đó một sự giúp đỡ nào đó."

Ninh Trạch Tiêu đã hiểu vì sao thể lực của mình lại hồi phục nhanh chóng như vậy, hóa ra là linh trí muốn nhờ cậu giúp đỡ và tặng cậu phần thưởng là sự hồi phục sức khỏe.

"Vậy nên... nó muốn chúng ta tiêu diệt Dã Quan Âm thay nó?" Ôn Dĩ Tắc cũng đã hiểu ra. Tâm nguyện trước khi chết của gã phu mỏ là tiêu diệt khối ngọc tà ác này, đừng để nó hại thêm ai nữa.

"Ừ." Ninh Trạch Tiêu khẳng định, "Hôm nay chúng ta nhất định phải quyết đấu với Dã Quan Âm, chỉ được thắng không được bại."

Trong bí tịch Thiên sư có ghi lại, sự tăng cường sức mạnh từ linh trí chỉ kéo dài một ngày. Nếu Thiên sư nhận tâm nguyện mà không hoàn thành trong thời gian quy định, sẽ bị linh trí phản phệ. Vậy nên, linh trí là con dao hai lưỡi.

"Được," Ôn Dĩ Tắc gật đầu phụ họa. Anh không biết về tác dụng phụ mà cậu đang giấu, chỉ nghĩ rằng họ đang được trời giúp. Đầu tiên là hồi phục thể lực, sau đó là biết được nhược điểm của kẻ thù, mọi thứ đang tiến triển rất tốt. Thú thật, anh rất muốn vai chính thắng trận này để dọn đường cho những trận chiến sau với phe phản diện.

"Chúng ta rời khỏi đây trước đã." Ninh Trạch Tiêu cởi áo khoác trả lại, phủi sạch sẽ rồi mới đưa cho hắn, "Và, cảm ơn áo của anh."

"Không cần cảm ơn, sau này về nhớ đối xử tốt với tôi một chút là được." Ôn Dĩ Tắc cười hớn hở.

Anh chủ động gánh vác việc mang đồ, đeo ba lô cầm đèn pin đi trước dẫn đường.

"Ừ." Một tiếng đáp nhẹ như tiếng muỗi kêu vang lên sau lưng. Nếu anh không tập trung cao độ thì có lẽ đã bỏ lỡ mất. Ôn Dĩ Tắc không quay đầu lại nhìn vẻ mặt đỏ ửng tai của cậu, chỉ lặng lẽ nhếch môi cười thầm. Anh cảm thấy việc gắn kết với nhân vật chính là một quyết định vô cùng đúng đắn.

Hai người đi một lúc lâu mới thoát khỏi đường mỏ chật hẹp. Gió đêm mang theo hơi lạnh thổi vào người khiến tinh thần họ tỉnh táo hẳn. Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu thu lại tâm tư, cảnh giác nhìn quanh, sẵn sàng nghênh chiến. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, những góc khuất tăm tối dường như ẩn chứa những hiểm họa đang chực chờ, tiếng gió gào thét không ngừng.

"Lát nữa khi tôi đấu với nó, anh hãy tìm chỗ trốn trước." Ninh Trạch Tiêu không yên tâm về sự an toàn của anh nên dặn dò kỹ lưỡng.

"Yên tâm đi, tôi biết tự bảo vệ mình mà." Anh cười vỗ vỗ vào ba lô sau lưng.

Lần này đến đây anh không phải là không có chuẩn bị, chỉ là lần trước chưa kịp lấy ra dùng thôi.

Hơn nữa anh cũng chẳng ngốc đến mức lao vào chỗ các "vị thần" đấu pháp để chịu chết. Mục tiêu ban đầu của anh là ôm đùi nhân vật chính và sống sót đến cuối truyện mà.

Trong lúc họ đang nói chuyện, mây gió xung quanh bỗng đổi màu. Bụi cỏ hai bên rung chuyển điên cuồng như đang phát rồ, tạo ra những âm thanh kỳ quái như tiếng chuông đòi mạng.

"Tới rồi!"

Ánh mắt Ninh Trạch Tiêu lạnh lùng, cậu rút La bàn Phong thủy chắn ngang người, che phía trước Ôn Dĩ Tắc, cảnh giác quan sát. Người đàn ông được bảo vệ phía sau không khỏi cảm thán, anh quả nhiên không nhìn lầm người, "bé mèo" anh nhọc công nuôi dưỡng cuối cùng cũng biết bảo vệ chủ rồi.

"Chết đi!"

Một tiếng hét lớn vang lên từ chân trời, cùng với bóng dáng Dã Quan Âm từ trên trời giáng xuống.

Ả giơ tay thành đao, năm chiếc móng tay sắc nhọn sơn đỏ như máu lóe lên luồng hắc quang, lao thẳng về phía hai người.

Ninh Trạch Tiêu phản ứng cực nhanh, cậu kết ấn, luồng gió nổi lên xung quanh, mái tóc ngắn tung bay: "Kim quang tốc hiện, phúc hộ chân nhân."

Tấm khiên kim quang rạng rỡ hiện ra với uy lực mạnh mẽ. Nó không chỉ chặn đứng sát chiêu của Dã Quan Âm mà còn đánh bật ả văng ra xa.

"A --!"

Dã Quan Âm hét lên thảm thiết, bị hất văng xuống đất tạo thành một đám khói bụi lớn. Ôn Dĩ Tắc xem mà há hốc mồm kinh ngạc, đây là toàn bộ thực lực của nhân vật chính sao? Quá ngầu rồi!

"Khụ khụ..."

Dã Quan Âm lồm cồm bò dậy, phất tay xua tan khói bụi, nghiến răng nghiến lợi trừng đôi mắt xanh lục nhìn Ninh Trạch Tiêu: "Ngươi tưởng ta chỉ có bấy nhiêu thực lực thôi sao? Hừ... đúng là nực cười!"

Vừa dứt lời, từ phía sau ả đột nhiên lao ra một con đại mãng xà khổng lồ. Đôi mắt xà đồng dựng đứng của nó còn to hơn cả bánh xe, mỗi lần nó trườn đi là mặt đất lại rung chuyển dữ dội.

"Đi đi, cắn chết chúng cho ta!" Dã Quan Âm gầm lên.

Bình Luận (0)
Comment