"Thật ra ngay từ đầu tôi cũng phát giác có điều không ổn, nhưng tôi không muốn nghĩ ngợi sang chuyện khác, bởi vì tôi thật sự quá nhớ thương họ."
Ánh mắt Ninh Trạch Tiêu trống rỗng và mê mang, cậu chậm rãi cúi đầu, đôi tay vô lực buông thõng bên người, thân thể hơi run rẩy, ngỡ như một cơn gió cũng có thể thổi ngã. Thống khổ giống như thủy triều nhấn chìm lấy cậu, khiến cậu không thể hít thở.
Ôn Dĩ Tắc không biết nên an ủi đối phương thế nào, mọi ngôn từ vào lúc này đều trở nên tái nhợt vô lực.
Ngay sau đó, Ninh Trạch Tiêu ngẩng đầu lên, hốc mắt ửng đỏ nhưng không hề khóc: "Lời nói của anh lúc đó đã đánh thức tôi, tôi thử hỏi vài chuyện xảy ra lúc nhỏ, bọn họ một câu cũng không đáp được."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó dưới sự hỗ trợ của một sức mạnh thần bí, tôi đã đánh bại con quái vật đó, nhưng cũng vì kiệt sức mà ngất đi."
"Sức mạnh thần bí?" Ôn Dĩ Tắc bắt được từ khóa mấu chốt, đôi mắt đen láy chuyển động vài vòng. Chẳng lẽ là huyết mạch Thiên sư được nhắc đến trong nguyên tác?
"... Tôi cũng không rõ lắm." Ninh Trạch Tiêu cúi đầu suy ngẫm.
Thật lòng mà nói, đến tận bây giờ cậu vẫn không hiểu tại sao lúc đó mình lại có thêm sức mạnh, và tại sao lại biến thành hình dạng tóc trắng mắt xanh xám, mọi chuyện xảy ra cứ như một giấc mơ.
"Sau này cậu vẫn là đừng làm như vậy nữa, cứ theo bí pháp Thiên sư nhà cậu chỉ dẫn mà từng bước thăng tiến mới là chính đạo." Ôn Dĩ Tắc ngồi nghiêm chỉnh dặn dò.
"Tại sao?" Ninh Trạch Tiêu không hiểu ý đối phương, cảm giác như anh biết điều gì đó mà mình không biết.
"Bởi vì..." Ôn Dĩ Tắc khẽ giật mình. Anh không thể nói với Ninh Trạch Tiêu rằng mình đã đọc qua nguyên tác, biết kiểu bùng nổ sức mạnh này sẽ tiêu hao dương thọ của người sử dụng, nên muốn đối phương nếu không phải lúc nguy cấp thì tuyệt đối đừng dùng.
"Cậu chẳng phải nói dùng xong thì thể lực giảm sút rất nhanh sao? Tôi chợt nghĩ... chuyện này giống như một chiếc lò xo, đột ngột bị nén đến tận cùng rồi bung ra trong nháy mắt. Cách tăng sức mạnh đột ngột rồi lại mất đi nhanh chóng như vậy, liệu có gây ra 'phản phệ' gì cho cơ thể cậu không?"
Anh đã cố hết sức nói vòng vo để nhắc khéo đối phương.
"Ừm..." Ninh Trạch Tiêu rũ mắt trầm tư một lát.
Vốn là người nhạy bén, sau một hồi suy luận, cậu cuối cùng cũng tin vào lời nhắc nhở đầy thiện chí của đối phương.
"Tôi sẽ ghi nhớ lời này của anh."
Ôn Dĩ Tắc nói không phải không có lý, ví dụ cũng rất sinh động, cậu quả thật không nên quá ỷ lại vào phương thức này.
"Được." Ôn Dĩ Tắc thấy vai chính đã thông suốt thì thở phào nhẹ nhõm, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng. Anh cảm thấy mình đã nhắc nhở đến nơi đến chốn, còn lĩnh ngộ được bao nhiêu thì tùy vào bản lĩnh của vai chính.
Ngay khi anh định "công thành thân thoái", Ninh Trạch Tiêu đột nhiên thốt ra một câu khiến Ôn Dĩ Tắc đứng hình.
"Giờ đến lượt tôi hỏi anh đúng không?"
Ôn Dĩ Tắc: "???"
Ôn Dĩ Tắc nhớ lại lúc nãy chính mình chủ động đưa ra quy tắc trò chơi, không khỏi sờ sờ khuôn mặt có chút thẫn thờ, cắn răng hỏi: "Cậu... cậu có câu hỏi gì sao?"
"Thật ra lúc gọi điện cầu cứu, tôi vô tình thấy được ghi chú trong danh bạ điện thoại của anh." Ninh Trạch Tiêu cân nhắc ngữ khí, cậu cũng muốn nhân cơ hội này hỏi cho rõ ràng.
Trong danh bạ của Ôn Dĩ Tắc có hai số điện thoại được đánh dấu sao và ghim lên đầu, một là quản gia, còn người kia có ghi chú là "Người của tôi".
Lúc đó tình hình khẩn cấp, cậu không có thời gian để nghĩ xem đó là số của ai.
"Ghi... ghi chú?" Sống lưng Ôn Dĩ Tắc bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, cảm thấy một tia nguy hiểm mơ hồ.
Anh đâu có đặt tên gì kỳ quặc đâu nhỉ?
"Ừm." Ninh Trạch Tiêu trịnh trọng gật đầu, trong đôi mắt nâu nhạt đầy vẻ nghiêm túc: "Lúc đó tình thế nguy cấp, tôi bấm vào cũng là vô ý thấy được, anh chắc hẳn hiểu cho tình cảnh lúc ấy đúng chứ?"
"Ha..." Ôn Dĩ Tắc cười gượng vài tiếng, khẩu thị tâm phi đáp: "Hiểu mà, hiểu mà."
Tôi không hiểu! Tại sao vai chính tìm người không dùng điện thoại của cậu ấy mà lại dùng điện thoại của tôi?
"Tôi thấy trong danh bạ của anh có một ghi chú tên là 'Người của tôi', nên tôi muốn hỏi... người này chắc chắn không phải là tôi đúng không?"
Ninh Trạch Tiêu đã muốn hỏi chuyện này từ lâu, nay mới chớp được thời cơ để chất vấn chính chủ. Cậu từng nghe đối phương dùng từ này để hình dung mình, nhưng cậu nhớ rõ mình chưa từng cho đối phương số điện thoại.
"Cái này..." Ôn Dĩ Tắc trừng đôi mắt vô tội, chẳng biết trả lời sao cho phải.
Chẳng lẽ lại nói thật: Ghi chú đó chính là số của cậu, mà số đó là tôi đặc biệt tìm người lấy về?
Vai chính đã khẳng định "người này chắc chắn không phải tôi", vậy anh biết nói thế nào đây? Ôn Dĩ Tắc nhất thời cảm thấy đau đầu!
Ninh Trạch Tiêu tự nhận mình rất hiểu chuyện, mở lời: "Tôi không để ý việc trước đây anh thích ai, dù sao hôn nhân của chúng ta cũng chỉ là hợp đồng, anh cứ nói thật đi, tôi sẽ không giận đâu."
Cậu vốn biết việc Ôn Dĩ Tắc chủ động đòi kết hôn chắc chắn có mục đích. Nếu đối phương thực sự có người trong lòng, cậu sẵn sàng nhường lại vị trí Thiếu phu nhân Ôn gia và ký đơn ly hôn, dù sao chuyện nhà họ Ninh cũng đã xong xuôi.
"Tôi không có..." Ôn Dĩ Tắc yếu ớt lên tiếng. Anh làm gì có thích ai khác! Nhưng anh cũng chẳng biết giải thích ghi chú đó thế nào cho xuôi.
Ninh Trạch Tiêu nhìn biểu cảm rối rắm trên mặt đối phương thì không tin, cậu nheo mắt lại, vẻ mặt rõ ràng đang viết chữ: Anh chắc chắn đang giấu ai đó.
Ngữ khí của cậu trở nên nghiêm trọng: "Chúng ta đã là tình giao tử sinh, lẽ nào đến giờ anh vẫn chưa tin tôi?"
Ninh Trạch Tiêu đột nhiên cảm thấy hơi chạnh lòng.
Ôn Dĩ Tắc đấu tranh tư tưởng vài giây. Nếu đối phương đã muốn biết về một "chim hoàng yến" bị che giấu đến vậy, chi bằng cứ thuận theo ý hắn.
"Được rồi, tôi nói thật." Anh thở dài, cuối cùng chịu khuất phục trước Ninh Trạch Tiêu.
"Thật ra tôi có thích một người, nhưng tôi không thể ở bên cô ấy. Tôi biết nếu kết hôn với cô ấy, cô ấy nhất định sẽ bị người khác chỉ trích và bắt nạt. Cho nên tôi mới hạ sách này, kết hôn với cậu chỉ là cái cớ, mục đích là để người khác không nghi ngờ đến cô ấy."
Ôn Dĩ Tắc nhắm mắt đầy vẻ "tự trách". Anh cũng chẳng biết mình đã lôi cái kịch bản hào môn cẩu huyết nào từng nghe qua để diễn, mục đích là để thỏa mãn ý muốn của vai chính, biến mình thành một gã đàn ông hào môn đầy tâm kế.
Vai chính à, vạn nhất danh tiếng của tôi bị hủy hoại thì đều là tại cậu đấy!
"Hóa ra là vậy," Ninh Trạch Tiêu hài lòng gật đầu, mọi chuyện đều đã trở nên hợp lý.
Ôn Dĩ Tắc vì muốn bảo vệ người tình bé nhỏ nên mới chọn kết hôn với cậu, rồi lại vì bù đắp cho cậu nên mới giúp giải quyết chuyện tổ trạch họ Ninh. Hèn chi trước khi cưới, đối phương khẳng định chắc nịch sẽ không phát sinh quan hệ, hóa ra mọi thứ đều có nguyên do!
"Nếu chỉ vì lý do này thì tôi cũng không ngại làm 'thế thân' cho bạn gái nhỏ của anh đâu." Ninh Trạch Tiêu nhìn Ôn Dĩ Tắc nói.
Sau sự việc Bạch Y trong mưa, thiện cảm của cậu dành cho Ôn Dĩ Tắc tăng vọt. Bây giờ họ đã là bạn bè vào sinh ra tử, cậu cũng sẵn lòng làm gì đó để báo đáp người đã đỡ đạn cho mình.
"Ừm..."
Ôn Dĩ Tắc lúc này tâm trạng cực tệ, tiếng đáp cũng mang vẻ nặng nề không vui. Anh không hiểu nổi, hào quang nam chính mạnh mẽ như vậy, tại sao Ninh Trạch Tiêu lại nảy ra ý định làm thế thân cho người khác cơ chứ?
Ninh Trạch Tiêu không hề hay biết suy nghĩ của Ôn Dĩ Tắc, chỉ cho rằng sự buồn bực của đối phương là nỗi thất vọng sau khi thổ lộ tâm tư, chắc là lại đang nhớ nhung người trong mộng rồi.
"Đúng rồi, sao từ lúc anh bị thương đến giờ tôi không thấy bạn gái anh đến bệnh viện thăm vậy?" Ninh Trạch Tiêu bắt đầu chủ động quan tâm đến đời sống tình cảm của đối phương.
Khóe miệng Ôn Dĩ Tắc giật giật. Anh có thể đính chính rằng mình vốn chẳng có đối tượng nào không? Đáp án là không. Một lời nói dối đã thốt ra thì phải dùng vô vàn lời nói dối khác để bù đắp.
"Cô ấy đi nước ngoài rồi, tôi sợ cô ấy biết chuyện sẽ vội vàng bay về làm lỡ dở việc học, nên không dám báo."
Ừ ừ, bạn gái anh chắc đang du học tận "Nam Cực" cơ, chắc mười năm tám năm nữa mới về.
"Thì ra là thế." Ninh Trạch Tiêu không nghĩ ngợi gì thêm.
...
"Đáng chết, cái thằng Ninh Trạch Tiêu đó! Nếu không phải nó ôm được cái chân lớn, bỗng dưng kết hôn với Thái tử gia giới Kinh khuyên thì miếng đất sắp tới tay tao đã không bay mất!"
Sau vụ bữa tiệc, việc kinh doanh của Phan Bình Nhị xuống dốc không phanh. Vì tập đoàn Ôn thị phong tỏa kinh tế nên công ty của hắn giờ thu không đủ chi, thậm chí còn không đủ tư cách nhận thiệp mời sự kiện.
Phan Bình Nhị ngồi trên sofa, khuôn mặt bẹt đầy vẻ giận dữ. Hắn đập mạnh xuống bàn một cái "rầm".
"Mấy lão quan chức ngày thường quan hệ tốt, thấy tao thất thế là ai nấy đều đoạn tuyệt quan hệ, làm bao nhiêu tiền bạc rượu chè hối lộ trước đây đổ sông đổ biển hết!"
Lại một tiếng động lớn, bàn trà thủy tinh dưới sự thô bạo của lão đã nứt toác.
"Tất cả là tại thằng Ninh Trạch Tiêu!!"
Gã đàn ông trung niên đổ hết mọi xui xẻo lên đầu thanh niên, lão nghiến răng trắc trắc, hận không thể lột da rút xương Ninh Trạch Tiêu ngay lập tức.
"Cộc cộc..."
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của lão. Thư ký hé cửa văn phòng, lộ ra nửa khuôn mặt: "Sếp, dưới lầu có vị khách muốn gặp ngài."
Đang lúc nóng giận, thấy cấp dưới không biết nhìn sắc mặt, Phan Bình Nhị nổi trận lôi đình.
Chẳng lẽ cô ta không thấy hắn đang cáu sao? Tại sao lại mở cửa vào lúc này?!
"Cô không muốn nhận lương nữa à?! Tôi đã bảo không có việc gì thì đừng gõ cửa, cô điếc à?! Khách bình thường mà cũng bắt tôi tiếp, cô coi đây là bách hóa tổng hợp à? Tôi là Chủ tịch, không phải quản lý giải quyết khiếu nại!!"
Cô thư ký tội nghiệp bị mắng xối xả, hốc mắt đỏ hoe nhưng vì đồng lương mà vẫn phải nén nhịn giải thích: "Sếp, vị khách này tự xưng là Nhị công tử nhà họ Hoàn - Hoàn Thịnh Tư, ngài thật sự không định gặp sao?"
"Cái gì?" Cơn giận của Phan Bình Nhị lập tức tắt ngúm khi nghe thấy ba chữ Hoàn Thịnh Tư.
Hắn không tin vào tai mình, trố mắt nhìn và bắt cô thư ký lặp lại lần nữa. Cô thư ký lấy hết sức bình sinh, gào lên bằng một tông giọng vừa kích động vừa phẫn uất: "Đối phương - tự xưng là Nhị công tử nhà họ Hoàn - HOÀN THỊNH TƯ!"
Tiếng nói của cô vang vọng trong văn phòng, mỗi chữ như nện mạnh xuống sàn nhà, hận không thể đem hết uất ức vừa rồi trả lại hết cho lão già Phan Bình Nhị trước mặt.