Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 154

Nhìn xuống toàn trường, Hoàn Thịnh Tư thấy Mao Cô Nãi cư nhiên chết dưới tay Ôn Dĩ Tắc, sắc mặt bỗng chốc tối sầm lại, hận đến nghiến răng nghiến lợi: "Ngu xuẩn!"

"Các ngươi mau vây công hắn, đừng để hắn đạt được mục đích!" Hoàn Thịnh Tư đứng từ trên cao truyền tin cho đám quỷ quái, ra lệnh cho chúng phải nhanh chóng giải quyết cái rắc rối không đáng có này!

Sức mạnh của Ôn Dĩ Tắc từ khi nào lại trở nên mạnh như vậy? Tại sao hắn có thể thao túng được pháp khí của Ninh gia? Ở nơi mà mình không nhìn thấy, rốt cuộc hắn đã xảy ra chuyện gì?!

Quỷ chết đói, Quỷ treo cổ, Họa Bì Quỷ và Kẻ thế thân cùng lúc nhận lệnh của đại ca, đồng loạt xuất kích. Ngay sau đó, chúng đã bao vây chặt lấy Ôn Dĩ Tắc.

Người đàn ông nắm chặt khẩu súng trừ tà, đối mặt với hàng loạt kẻ địch, trong nhất thời không biết nên nhắm bắn kẻ nào trước. Quá nan giải!

Anh có thể cảm nhận được khí thế của đối phương ngày càng đậm đặc, lúc này hẳn là Tết Trung Nguyên đã thực sự bắt đầu!

Thế cục tại hiện trường từ giằng co chuyển sang nghiêng về một phía. Ôn Dĩ Tắc bước đi duy gian, trong khi đám quỷ quái vẫn từng bước ép sát. Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt hiện lên vẻ quyết tuyệt, anh quyết định sẽ liều chết một phen! Ngón tay siết chặt cò súng, ngay lúc chuẩn bị nổ súng thì...

Trong đêm tĩnh lặng đột nhiên vang lên tiếng đạn xé gió, từng đạo ngân quang tựa như rạch phá không khí, mang theo khí thế không thể cản phá đánh thẳng lên người mấy con quỷ. Một phát đạn có thể không làm khó được đám quỷ đang tăng tiến thực lực, nhưng ba phát, bốn phát liên tiếp đã khiến chúng bắt đầu bị thương nhẹ.

"Gào --" Đám quỷ phẫn nộ gầm thét, chúng đã bị chọc điên!

Ôn Dĩ Tắc nhìn về phía nơi nổ súng, đôi mày giãn ra đầy vui mừng -- quân bài dự phòng của họ đã đến! Một nhóm thành viên Linh Nhận từ bốn phương tám hướng ập tới, tay lăm lăm những vũ khí mới nhất vừa nghiên cứu, động tác nổ súng thay đạn huấn luyện bài bản tạo nên một khí thế bức người.

Tiếu Địch dẫn đầu, tiến thẳng đến đứng cạnh Ôn Dĩ Tắc: "Chúng tôi đến không muộn chứ?"

Vừa nhận được tin tức, họ đã tức tốc lên đường, để tránh rút dây động rừng còn đặc biệt đi vào từ lối khác.

"Tới rất đúng lúc." Khóe miệng Ôn Dĩ Tắc khẽ nhếch lên.

Thế cục hiện trường lại thay đổi một lần nữa, từ nghiêng về một bên trở lại thành cuộc đua sức ngang tài ngang sức. Tiếu Địch nhìn đám quỷ đang phát cuồng, chân mày nhíu chặt, sắc mặt ngưng trọng: "Mấy con quỷ này dường như còn mạnh hơn những con trước đây chúng ta từng gặp!"

Nếu không phải họ có số lượng đông đảo cùng vũ khí mới nhất áp chế, e rằng cũng không cầm cự được bao lâu. Ôn Dĩ Tắc không dám trì hoãn thêm, nói với Tiếu Địch: "Trước mắt cần các anh cầm chân chúng, tôi phải nhanh chóng lấy được Gương Bồ Đề giao cho Trạch Tiêu."

"Được." Tiếu Địch gật đầu.

"Đúng rồi, sau khi tôi lấy gương đi, cần các anh bảo vệ cư dân tòa B một chút." Ôn Dĩ Tắc bổ sung. Gương Bồ Đề vốn là thứ bảo hộ cư dân tòa B khỏi sự xâm hại, nếu anh lấy nó đi, họ sẽ gặp nguy hiểm. Để Linh Nhận bảo vệ họ là biện pháp tốt nhất!

"Đi đi." Tiếu Địch ra hiệu đã hiểu.

Đội Linh Nhận điên cuồng nổ súng, kiềm chế đám quỷ để tranh thủ từng giây phút quý giá cho Ôn Dĩ Tắc. Người đàn ông xoay người chạy vội đến cửa tòa B, trực tiếp gỡ chiếc gương đồng đang treo xuống.

Nhưng thật bất ngờ, anh lại nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao từ trên lầu truyền xuống:

"Bên ngoài rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy, sao tôi lại nghe thấy tiếng súng?"

"Trên lầu tôi thấy có ánh sáng lạ, hình như có người đang đánh nhau ở dưới!"

"Tôi đang ngủ thì bị giật mình tỉnh giấc, sợ quá!"

"Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát đi!"

"Chúng ta có nên chạy không? Họ sẽ không đánh tới tận đây chứ?"

Cư dân tòa B đang kinh hoảng thất thố, cho rằng không thể ngồi chờ chết nên quyết định tổ chức vài người rời đi trước để tìm người giúp đỡ. Tim Ôn Dĩ Tắc nảy lên một cái, may mà anh đến kịp lúc: "Mọi người!"

Anh đứng chắn ở cửa tòa B, ngăn dòng người đang nôn nóng bất an.

"Anh là ai?"

"Tôi hình như thấy anh ta ở đâu rồi thì phải?"

"Hắn là bảo vệ của khu mình đúng không?"

"Anh bảo vệ ơi, anh từ bên ngoài vào, có thể cho chúng tôi biết bên ngoài xảy ra chuyện gì không?"

Ôn Dĩ Tắc không ngờ lại có người nhận ra thân phận bảo vệ của mình, lập tức mượn cớ đó: "Mọi người nghe này, khu William vừa bị một nhóm phần tử bất hợp pháp xâm nhập. Hiện tại cảnh sát đã tới và đang đối kháng với bọn chúng. Hiện trường cực kỳ nguy hiểm, nên cảnh sát đặc biệt phái tôi tới thông báo cho bà con tuyệt đối đừng rời khỏi đây, tránh bị thương vô ích."

Cư dân tòa B nghe xong mặt cắt không còn giọt máu, không ngờ cốt truyện chỉ có trên phim lại xảy ra ngay cạnh mình.

"Thật sự quá nguy hiểm!"

"May mà chú em bảo vệ không quản ngại nguy hiểm vào đây báo tin, nếu không chúng ta tiêu đời rồi!"

"Cảm ơn chú em nhé, chờ chuyện này kết thúc, chúng tôi nhất định sẽ tặng anh bằng khen vì tinh thần dũng cảm!"

Ôn Dĩ Tắc gật đầu nhẹ, không lãng phí thời gian khiêm tốn: "Được rồi, tôi xin nhận lòng tốt của mọi người, nhưng cảnh sát còn một lời nữa muốn tôi chuyển tới."

Mọi người đồng thanh: "Lời gì? Anh nói đi! Chúng tôi nhất định sẽ làm theo!"

"Cảnh sát yêu cầu mọi người hãy trốn kỹ trong nhà, đóng chặt cửa sổ, không được tùy tiện mở cửa cho bất kỳ ai, cũng đừng mở cửa sổ nhìn ra xa cho đến khi tôi thông báo mọi chuyện kết thúc." Kỹ năng lừa người của Ôn Dĩ Tắc ngày càng cao tay. Anh buộc phải ổn định tình hình này để tránh xảy ra biến số khi hai bên giao chiến!

Mọi người nhất trí gật đầu: "Được được được! Chúng tôi về nhà ngay! Tin tưởng cảnh sát, chúng tôi nhất định sẽ ở yên trong nhà! Chú em bảo vệ cũng phải cẩn thận đừng để bị thương nhé!"

Đám đông vây quanh cửa tòa B tản đi như thủy triều, Ôn Dĩ Tắc cũng thành công lấy được Gương Bồ Đề. Anh quay người lại, thấy trong góc tối có không ít thành viên Linh Nhận tay lăm lăm súng trừ tà đang chốt chặn. Họ thấy anh thì gật đầu ra hiệu, Ôn Dĩ Tắc cũng gật đầu đáp lại.

Ôn Dĩ Tắc mang theo gương đồng tức tốc chạy về phía Ninh Trạch Tiêu. Anh thấy Tiếu Địch cùng đội Linh Nhận vẫn đang đấu súng ác liệt với đám quỷ, thế cục vô cùng căng thẳng. Có vài con tiểu quỷ cản đường trực tiếp bị anh nổ súng bắn hạ.

Từ đằng xa truyền đến tiếng bước chân nặng nề, Ôn Dĩ Tắc một lần nữa buộc phải dừng bước.

Trước mặt anh nhảy ra một con cương thi mặc triều phục đời Thanh, khuôn mặt chằng chịt vết khâu ẩn sau chiếc mặt nạ đồng tiền. Đôi mắt đen kịt không chút ánh sáng tựa như hồ sâu tĩnh lặng, không gợn một chút sóng tàn.

Ôn Dĩ Tắc nghiến răng: Đối phương đến cả cương thi Đại Thanh cũng tung ra rồi sao?

Chúng thực sự muốn giải quyết tất cả ở đây à?

Ở phía bên kia, Ninh Trạch Tiêu đang dây dưa không dứt với Ác Quyền cũng cảm nhận được một luồng uy áp mạnh mẽ từ xa truyền tới. Cậu lo lắng cho an nguy của Ôn Dĩ Tắc nên tinh thần có chút phân tán. Đúng lúc đó, Ác Quyền bắt được cơ hội ngàn vàng, dồn hết sức mạnh tung một cú đấm xé rách không gian, đánh thẳng lên người Ninh Trạch Tiêu.

Ninh Trạch Tiêu trúng đòn, cơ thể bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách tường. Khóe miệng cậu trào ra một tia máu tươi, toàn thân đau đớn đến run rẩy.

Ác Quyền cười vô cùng gian trá: "Giao thủ với ta mà dám phân tâm sao!"

Ninh Trạch Tiêu ôm lấy lồng ngực, cắn chặt răng, cố nuốt ngụm máu đang dâng lên: cậu không thể gục ngã, nếu không Ôn Dĩ Tắc sẽ rơi vào nguy hiểm lớn hơn. Thanh niên gian nan đứng dậy, Phong Thủy La Bàn trong tay một lần nữa tỏa hào quang rực rỡ, miệng lẩm nhẩm: "Thiên địa Huyền Tông, vạn khí bổn căn! Vạn thần triều lễ, ngự sử lôi đình!"

Trong phút chốc, bầu trời biến sắc, năm đạo sấm sét như rồng bay xuyên qua tầng mây, đánh thẳng về phía Ác Quyền. La bàn trong tay Ninh Trạch Tiêu cũng phát sáng cực đại, lan tỏa từng tầng sóng phù chú.

Ở phía bên kia, Ôn Dĩ Tắc thấy sấm chớp trên đầu thì lòng thắt lại. Anh biết không thể trì hoãn thêm, phải nhanh chóng giải quyết con cương thi này. Nếu anh có thể thao tác Côn Luân Pháp Ấn, nghĩa là pháp khí Ninh gia đã công nhận anh là một phần của gia tộc, vậy chẳng lẽ anh cũng có thể thao tác Gương Bồ Đề?

Ôn Dĩ Tắc hít sâu, nắm chặt chiếc gương trong tay, thử vận hành nó. Thật may mắn, gương đồng tỏa ra ánh kim quang nhàn nhạt như thể đang đáp lại lời triệu hồi của anh. Ôn Dĩ Tắc nắm bắt cơ hội, giơ cao chiếc gương lên. Ánh sáng từ gương đột ngột đại thịnh, một cột sáng vàng rực b*n r* từ mặt gương, đánh trúng con cương thi.

Con cương thi không kịp né tránh, cơ thể nó run rẩy kịch liệt trong cột sáng, phát ra những tiếng gầm gừ đau đớn như bị một sức mạnh vô hình trói buộc. Thấy cảnh này, Ôn Dĩ Tắc thở phào, lập tức chạy như bay về phía Ninh Trạch Tiêu.

Cảnh tượng chuyển hướng. Ác Quyền cười lạnh một tiếng, quanh thân nó đột nhiên hình thành một cơn lốc xoáy màu đen, cư nhiên có thể nuốt chửng cả sức mạnh của sấm sét trong nháy mắt.

Sắc mặt Ninh Trạch Tiêu ngưng trọng, không ngờ sức mạnh của Ác Quyền lại trở nên đáng sợ đến thế. Cậu theo bản năng siết chặt la bàn, định thiêu đốt sinh mệnh lực để tử chiến với đối phương.

Đột nhiên, Ôn Dĩ Tắc xuất hiện. Anh nắm chặt Gương Bồ Đề đứng bên cạnh Ninh Trạch Tiêu. Hai người chạm mắt nhau, không cần lời nói cũng đủ hiểu ý đối phương.

Gương Bồ Đề tỏa sáng rực rỡ, hóa thành một quầng sáng vàng bao phủ lấy Ác Quyền. Ác Quyền gào thét đau đớn, cơ thể không ngừng giãy giụa trong quầng sáng.

Giây tiếp theo, con cương thi cũng thoát khỏi trói buộc đuổi tới, khiến cục diện vốn đã hỗn loạn càng thêm căng thẳng.

Ôn Dĩ Tắc nhanh chóng rút súng trừ tà nhắm thẳng vào con cương thi đời Thanh nổ súng liên tiếp.

Đạn trúng người nó nhưng chỉ để lại vài lỗ đạn nông choèn. Con cương thi không hề dừng lại, ngược lại còn tăng tốc lao về phía họ.

Ôn Dĩ Tắc định nhắm vào đầu nó nhưng con cương thi đã áp sát ngay trước mặt. Đồng tử người đàn ông co rụt lại khi thấy cái miệng đầy máu của nó định ngoạm xuống.

-- Nguy hiểm!

Lúc này, sợi dây chuyền hoa hồng trên cổ anh đột nhiên tỏa sáng rực rỡ, huyễn hóa ra một lớp lá chắn bảo vệ Ôn Dĩ Tắc ở bên trong. Một tiếng nổ lớn vang lên, con cương thi bị hất văng ra xa.

Ôn Dĩ Tắc toát mồ hôi lạnh, nếu không có sợi dây chuyền này, e là anh đã mất mạng!

Thấy anh suýt chút nữa bị thương, Ninh Trạch Tiêu nhíu chặt mày. Cậu nhảy lên giữa không trung, bốn kiện pháp khí Ninh gia xoay tròn quanh người hắn. Phong Thủy La Bàn, Côn Luân Pháp Ấn, Thanh Phong Linh và Gương Bồ Đề, mỗi món đều tỏa ra hào quang mạnh mẽ tựa như bốn lớp bảo vệ, phát ra uy áp khủng khiếp quanh thân cậu.

Ninh Trạch Tiêu nhanh chóng kết ấn, bốn kiện pháp khí dưới sự điều khiển của hắn lập tức kết hợp lại với nhau, hình thành một đại pháp trận.

Phong Thủy La Bàn làm trung tâm tỏa kim quang chói mắt, Côn Luân Pháp Ấn hóa thành hồng quang, Thanh Phong Linh phát ra tiếng chuông thanh thúy, Gương Bồ Đề phóng ra quầng sáng vàng. Sức mạnh của bốn pháp khí đan xen, hội tụ thành một nguồn năng lượng cực đại.

"Thiên địa Huyền Tông, vạn khí bổn căn!" Tiếng của Ninh Trạch Tiêu vang vọng giữa trời đêm.

Pháp trận tạo thành từ bốn món pháp khí phóng ra luồng sáng mãnh liệt, quét thẳng về phía Ác Quyền và con cương thi.

Bình Luận (0)
Comment