Ôn Dĩ Tắc tâm trạng phức tạp, anh lén đem chìa khóa trả lại ban quản lý tòa nhà văn phòng rồi tiếp tục công việc tuần tra của mình.
Đêm nay thật sự không gặp phải chuyện gì kỳ quái, có thể nói là yên tĩnh đến cực điểm.
Bầu trời đen kịt dần chuyển sang màu trắng bệch, đã gần đến giờ tan tầm.
Ôn Dĩ Tắc chào hỏi đơn giản với anh Bưu - người vừa đến ca trực, rồi bất ngờ nhận được tin đêm nay không cần đi làm.
"Ôn lão đệ, chú được nghỉ ba ngày nhé!" Anh Bưu vỗ vỗ vai anh.
"Tôi đã nghe nói chuyện xảy ra tối qua rồi, Ôn lão đệ là người tốt, không thể vì một lần ngoài ý muốn mà từ bỏ đức tính chân thiện mỹ được, cho nên phải cho chú nghỉ ngắn ngày để khen thưởng."
Qua vài lần tiếp xúc, anh Bưu thấy vị lão đệ này là người đáng tin cậy, không giống gã bảo vệ kia, bọn họ cả ngày đứng cùng một chỗ cũng chẳng nói với nhau được mấy câu.
"Anh Bưu, anh trực ca ngày à?" Ôn Dĩ Tắc ướm hỏi.
"Ừ." Anh Bưu gật đầu, ông tuổi đã lớn, không thể thức đêm mãi được nên thường xuyên phụ trách ca ngày.
"Tôi trực ngày, còn ở bốt bảo vệ sẽ có một đồng nghiệp khác phụ trách trực đêm."
Mắt Ôn Dĩ Tắc bỗng sáng lên, đồng nghiệp khác trong miệng anh Bưu? Chính là Lỗ Tích!
Lỗ Tích đêm nay sẽ đi làm!
Dựa theo ký ức từ Linh Trí, Lỗ Tích vốn đã cấu kết với lũ quỷ quyệt từ lâu, chỉ là không biết hiện tại gã là người, hay đã biến thành quỷ.
Không đúng, gã chắc chắn đã là quỷ rồi.
Ôn Dĩ Tắc nhớ lại cách Mao Cô Nãi gọi Lỗ Tích trong Linh Trí -- Ác Quyền.
Đây có lẽ là tên của một con quỷ nào đó, hiện tại Lỗ Tích rất có khả năng đã bị chiếm xác, giống như trường hợp "chết đi sống lại" của Mang Tuyết Sơ vậy.
Dù họ không biết tung tích thực sự của Lỗ Tích, nhưng nếu gã đi làm đêm nay, họ có thể "há miệng chờ sung", phục kích gã.
Sau khi tan làm về nhà, Ôn Dĩ Tắc đem ý kiến này bàn bạc với Ninh Trạch Tiêu. Đối phương hoàn toàn đồng ý, nhưng cũng không loại trừ khả năng Lỗ Tích nhận được cảnh báo mà bỏ trốn trước.
Ninh Trạch Tiêu phân tích: "Thông qua Linh Trí có thể thấy, Quỷ Thắt Cổ, Mao Cô Nãi và Lỗ Tích có quen biết nhau. Thêm vào đó là việc Mao Cô Nãi đi tìm Sắc Quỷ, điều này phản ánh những thế lực ẩn nấp trong khu chung cư William rất có thể là cùng một hội."
Ôn Dĩ Tắc gật đầu phụ họa: "Trước đây chúng ta có giao đấu nhẹ với Quỷ Đói, đối phương chạy trốn lâu như vậy mà vẫn chưa thấy chúng ra tay với mình. Chuyện tối qua đến giờ cũng không có phản ứng gì, anh cảm giác đây không phải là ngoài ý muốn, mà giống như một chiêu trò để chúng ta mất cảnh giác hơn."
Lũ quỷ có lẽ cố tình không động thủ, đợi họ lơi lỏng mới ra đòn quyết định. Biết đâu chúng còn đang ấp ủ một âm mưu động trời nào đó.
Chẳng lẽ là muốn "bắt ba ba trong rọ"? Quanh đây ẩn nấp rất nhiều quỷ, nếu chúng vây ráp thì thật sự nguy khốn.
Càng phân tích kỹ, Ôn Dĩ Tắc càng cảm thấy sống lưng lạnh toát. Tình thế "địch trong tối, ta ngoài sáng" vô cùng bất lợi cho họ.
"Dĩ Tắc, em còn một chuyện này nhất định phải nói với anh."
Câu nói của Ninh Trạch Tiêu cắt ngang dòng suy nghĩ sâu xa của Ôn Dĩ Tắc. Anh ngẩng đầu, lộ vẻ nghi hoặc nhìn đối phương.
"Ngày mai chính là Tết Trung Nguyên." Sắc mặt Ninh Trạch Tiêu vô cùng ngưng trọng.
Họ đã từng nghe Mục Thâm Vinh nhắc tới -- Tết Trung Nguyên là ngày mở cửa quỷ môn quan, khi đó quỷ quái dưới địa phủ đều có cơ hội trở lại nhân gian. Lúc ấy âm khí cực nặng, lũ quỷ quyệt sẽ như được uống thuốc bổ, pháp lực tăng vọt.
Ôn Dĩ Tắc lập tức trở nên nghiêm túc, đây đúng là một vấn đề nan giải.
Nếu đến ngày Tết Trung Nguyên mà họ vẫn ở trong khu William thì không khác gì liều mình vào hang cọp. Nơi này vốn là một "ổ quỷ", lại phải đối đầu với lũ quỷ đang lúc mạnh nhất, thực sự quá nguy hiểm.
"Chúng ta không thể ngồi chờ chết." Anh nắm chặt tay, ánh mắt kiên định.
Đã đến nước này, tuyệt đối không thể bỏ cuộc!
"Ôn Kê, em có ý này..." Ninh Trạch Tiêu tiến lại gần, nói khẽ bàn bạc.
Ôn Dĩ Tắc thỉnh thoảng gật đầu tán thành kế hoạch của nhân vật chính, "Anh cũng có ý kiến bổ sung thế này..."
....
Thời gian tích tắc trôi đến buổi tối. Bóng đêm đặc quánh như mực, tựa một tấm lưới đen bao trùm mặt đất, không một tia sáng.
Hai người thay bộ đồ đen, ngồi mai phục ở gốc cây cách bốt bảo vệ không xa.
Họ tin rằng Lỗ Tích với hành tung quái đản chắc chắn sẽ xuất hiện ở đây.
Cơ hội và nguy hiểm luôn song hành. Họ hiểu rõ sau 12 giờ đêm nay sẽ là Tết Trung Nguyên - thời điểm âm khí bộc phát. Để đối phó, Ninh Trạch Tiêu mang theo bốn món pháp khí nhà họ Ninh, còn Ôn Dĩ Tắc cầm sẵn súng trừ tà.
Đêm nay có lẽ sẽ là thời khắc then chốt thay đổi vận mệnh của khu chung cư William.
Đợi một lúc, họ thấy một người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ đi tới. Gã bước qua những cột đèn đường mờ ảo, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ soi rõ bóng hình cao lớn, vạm vỡ như một cây đa.
-- Là Lỗ Tích!
Ninh Trạch Tiêu vỗ nhẹ vai Ôn Dĩ Tắc, ra hiệu nhìn về phía trước.
Ôn Dĩ Tắc gật đầu. Anh nhìn thấy Lỗ Tích, và cũng thấy rõ dưới chân gã hoàn toàn không có bóng.
Gã thực sự là quỷ!
Ngay sau đó, ánh đèn trắng trong bốt bảo vệ bật sáng.
"Hành động mau, tranh thủ lúc chưa đến 12 giờ đêm, giải quyết gã nhanh lên!" Ôn Dĩ Tắc nhắc nhở.
"Ừ." Ninh Trạch Tiêu nắm chặt La bàn Phong thủy.
Đây là kế hoạch số 1: Diệt gọn Lỗ Tích khi gã còn đang đơn độc và chưa được "buff" sức mạnh từ ngày Tết Trung Nguyên!
Thế nhưng, khi hai người đang khom lưng tiếp cận bốt bảo vệ, một chiếc siêu xe bất ngờ từ bên ngoài lao vào và đỗ ngay gần đó.
Đèn xe tắt ngấm, chủ xe mở cửa bước xuống.
Một đôi chân mang giày Valentino xuất hiện trong tầm mắt họ.
Hai người đang hành động buộc phải dừng lại, nấp kỹ vào bóng tối.
Ôn Dĩ Tắc cẩn thận quan sát. Nhờ ánh đèn hắt ra từ bốt bảo vệ, anh nhận ra người bước xuống xe có nét mặt rất giống Kim Mạn Thanh.
Anh bỗng nhớ lại những gì Ôn Bộ trưởng từng nói -- chủ sở hữu khu William này là Kim Tuệ Dĩnh, cô ruột của Kim Mạn Thanh và là chị gái duy nhất của Kim Hưng Triều.
[Thân phận Kim Tuệ Dĩnh không đơn giản, chồng bà ta là người đứng đầu cục công an, có quyền lực và tiếng nói rất lớn.
Năm đó, thủ lĩnh thực hiện nhiệm vụ tại núi Thành Phụ là Linh Môn và bộ công an. Người ra lệnh cho Ninh Tinh Hoa động thủ rất có thể là chồng của Kim Tuệ Dĩnh.
Nếu Kim Tuệ Dĩnh biết khu William có quỷ mà vẫn làm ngơ, thậm chí bao che, thì chồng bà ta chắc chắn cũng có liên đới.]
Ôn Dĩ Tắc cau mày. Tại sao bà ta lại lái xe đến đây vào lúc rạng sáng? Mục tiêu của bà ta là gặp gã bảo vệ kia sao?
Bà ta thực sự có liên hệ với lũ quỷ ẩn náu ở đây?!
Bên kia, Kim Tuệ Dĩnh tự nhiên mở cửa bước vào bốt bảo vệ. Tiếng cửa đóng "rầm" một cái vang lên đanh gọn trong đêm tĩnh mịch.
Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu ăn ý liếc nhau, cùng chung một ý nghĩ: Theo dõi xem sao!
Hai người rón rén tiến đến sát cửa bốt bảo vệ.
Đêm khuya vắng lặng nên âm thanh đối thoại bên trong lọt ra rất rõ.
Giọng nữ vang lên đầy giận dữ: "Tôi bảo các người giết Ninh Trạch Tiêu và Ôn Dĩ Tắc, rốt cuộc các người định đợi đến bao giờ mới ra tay?! Chẳng lẽ thật sự coi tôi là kẻ làm từ thiện sao?"
Lỗ Tích - tức Ác Quyền - bình tĩnh đáp:
"Đã hứa thì chúng tôi sẽ không nuốt lời. Hơn nữa hai kẻ đó thực sự là mối đe dọa với chúng tôi. Mục tiêu của chúng ta là một, bà không cần phải thúc giục!"
"Là tôi thúc giục sao? Đã bao lâu kể từ khi em trai và cháu gái tôi chết rồi!"
Giọng Kim Tuệ Dĩnh bỗng vút cao, nhọn hoắt như mũi dao cào trên mặt kính, đâm vào màng nhĩ người nghe.
Nếu không nhờ chồng bà ta mượn chức vụ để tra ra manh mối, bà ta vẫn không biết em trai và cháu gái mình lại chết trong tay hai thằng ranh con đó.
Lồng ngực bà ta phập phồng như chứa một ngọn lửa rực cháy, mái tóc chải chuốt kỹ lưỡng như muốn dựng đứng lên vì giận.
"Nếu trong vòng hai ngày tới các người không đem đầu của hai đứa đó đến đây, tôi sẽ thu hồi quyền tự do ra vào khu William của các người!"
Dứt lời, bên trong vang lên tiếng "loảng xoảng", như có thứ gì đó bị hất tung xuống đất.
Bà ta biết rõ khu William có nhiều thực thể phi nhân loại, và chính bà ta là kẻ bao che cho chúng biến nơi này thành đại bản doanh.
"Bà lấy đâu ra dũng khí mà dám ra lệnh cho chúng tôi làm việc hả?" Sắc mặt Ác Quyền tối sầm, đôi mắt lóe lên tia sáng đỏ rực nguy hiểm.
Nói thật, gã đã nhịn người đàn bà này quá lâu rồi!
"Còn ngươi lấy đâu ra dũng khí dám cãi lại ta!"
Kim Tuệ Dĩnh thái độ ngạo mạn, không hề sợ hãi thực thể phi nhân tính trước mặt. Bà ta dùng ngón tay sơn móng đỏ chót chỉ vào mặt Ác Quyền:
"Nếu không phải tôi hạ mình, ngươi nghĩ mình có tư cách nói chuyện với tôi sao?! Nếu việc nhỏ này cũng không làm xong, tôi sẽ đi tìm lão đại của các người yêu cầu một lời giải thích thỏa đáng!"
Ác Quyền bị mắng đến mất mặt, lòng tràn đầy oán hận. Nghe thấy đối phương đòi tìm lão đại, sắc mặt gã càng thêm âm trầm.
Gã bất ngờ chộp lấy ngón tay Kim Tuệ Dĩnh, hơi dùng lực. Người đàn bà lập tức rú lên đau đớn: "A a --"
Cái thứ chết tiệt này sao dám động thủ với bà ta?!
"Ngươi có biết ai là người đã thả lão đại các ngươi ra không? Nếu không nhờ chúng tôi, nó vẫn còn đang bị phong ấn, sống chui lủi không thấy ánh mặt trời đâu!"
Kim Tuệ Dĩnh đau đến trào nước mắt, cảm nhận nỗi đau thấu xương ở ngón tay nhưng miệng vẫn không ngừng đe dọa. Ngón tay bà ta dường như đã biến dạng!
"Thì sao nào? Bà không nghĩ rằng lũ quỷ chúng tôi lại coi trọng cái gọi là 'lòng biết ơn' của con người chứ?"
Nói xong, Ác Quyền không chút lưu tình bẻ gãy ngón tay của Kim Tuệ Dĩnh.
Lại thêm một nạn nhân bị những lời đường mật của quỷ dữ lừa gạt.
Lần đầu tiên thấy Ác Quyền lộ ra bộ mặt hung ác thực sự, mặt Kim Tuệ Dĩnh tái nhợt như tờ giấy.
Trong mắt bà ta hiện rõ sự sợ hãi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm: "Ngươi không được đụng vào ta! Chồng ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!"