Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 144

"Ai đó?"

Ôn Dĩ Tắc cẩn thận ghé mắt mèo nhìn ra ngoài cửa, nhưng không hề thấy bóng dáng ai đứng đó cả.

Lạ thật, rõ ràng anh nghe thấy tiếng gõ cửa mà?

Chẳng lẽ là ảo giác sao?

Người đàn ông nghi hoặc quay người lại, vừa mới bước đi một bước thì lại nghe thấy tiếng gõ cửa rõ mồn một. Lần này nghe cực kỳ rõ ràng, tất cả chuyện này chắc chắn không phải là ảo giác của anh.

"Rốt cuộc là ai?" Ôn Dĩ Tắc quay lại, tiếp tục nhìn qua mắt mèo. Bên ngoài hành lang yên tĩnh lạ thường, vẫn không thấy một bóng người nào.

Kỳ quái, nháo quỷ sao?

Ôn Dĩ Tắc nắm tay nắm cửa, suy nghĩ ngắn ngủi trong một giây: Có nên mở cửa không? Hay là tiếng gõ cửa từ nhà hàng xóm truyền sang rồi nghe nhầm?

"Mở hé cửa xem thử đi." Biết đâu là trẻ con đùa nghịch.

Anh mở hé một khe cửa, tầm mắt xuyên qua không gian hẹp quan sát sơ qua tình hình bên ngoài.

Đừng nói là trẻ con, ngay cả mặt đất cũng trống trơn, chẳng có lấy một vật gì dư thừa.

"Chẳng lẽ có ai cố ý trêu chọc mình?!" Trong lòng Ôn Dĩ Tắc bắt đầu bốc hỏa. Khi anh chuẩn bị đóng cửa lại thì đột nhiên cảm nhận được một luồng gió lạnh thổi thẳng vào mặt, làm tóc hắn bay tán loạn.

"Gió từ đâu thổi tới vậy?" Anh cũng không để ý nhiều, chỉ theo bản năng cho rằng cửa sổ hành lang bị ai đó mở ra mà chưa kịp đóng.

Ôn Dĩ Tắc khóa chặt cửa rồi xoay người đi vào. Lần này mặc kệ đối phương gõ cửa thế nào, anh cũng sẽ không mở nữa.

"Em tắm xong rồi." Ninh Trạch Tiêu với mái tóc ướt sũng bước ra từ phòng tắm. Đuôi mắt cậu vương chút hơi nước, lông mi đọng những giọt nước nhỏ, cả người trông càng thêm rạng rỡ động lòng người.

Ôn Dĩ Tắc trùm khăn lông lên đầu đối phương, đơn giản lau qua một lượt cho đến khi ngọn tóc không còn nhỏ nước: "Em nhớ sấy tóc sớm đi, cẩn thận kẻo cảm lạnh."

"Ừm, anh đi tắm trước đi." Cậu tự nhiên nhận lấy khăn lông từ tay người đàn ông, chậm rãi lau mái tóc ngắn của mình.

Hai người đứng sát nhau quá, khiến vành tai cậu bất giác đỏ ửng lên.

"Được."

Ôn Dĩ Tắc cầm quần áo tắm rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Ninh Trạch Tiêu ngồi trên sofa chậm rãi lau tóc, đôi mắt màu nâu nhạt đột ngột quan sát mọi thứ trong phòng.

Sao cậu cứ cảm thấy xung quanh có gì đó không ổn? Nhưng lại không thể nói rõ rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.

Sau khi cả hai vệ sinh cá nhân xong, họ cùng nằm trên một chiếc giường. Trước khi lên giường, Ninh Trạch Tiêu đặc biệt đặt chiếc La bàn Phong thủy lên tủ đầu giường, sau đó mới tung chăn chui vào cạnh Ôn Dĩ Tắc.

Ôn Dĩ Tắc chẳng chút ngạc nhiên trước hành động này, dù sao vai chính cũng là người đến tận lúc ngủ cũng phải tu luyện một lát. Anh tự nhiên dang rộng cánh tay để vai chính nằm vào lòng mình.

Dạo gần đây họ luôn ngủ với tư thế này. Ôm vai chính giúp Ôn Dĩ Tắc ngủ rất ngon, giống như có một liều thuốc an thần bên cạnh đang lặng lẽ phát huy tác dụng, ngay cả khi họ đang ở trong khu chung cư William quái dị cũng không bị ảnh hưởng.

"Ngủ đi." Anh xoa xoa mái tóc ngắn của chàng trai.

"Ừm."

Ninh Trạch Tiêu tựa sát vào người Ôn Dĩ Tắc, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Ánh đèn tắt lịm, rèm cửa dày che khuất cảnh sắc bên ngoài khiến căn phòng trở nên đen kịt, tạo ra bầu không khí thích hợp để chìm vào giấc ngủ.

Ôn Dĩ Tắc nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế, để đầu Ninh Trạch Tiêu tựa lên vai mình, cánh tay vòng qua eo cậu, mang lại cho chàng trai sự ấm áp và cảm giác an toàn.

Người trong lòng hắn hơi thở dần dần ổn định, cơ thể cũng thả lỏng, dường như đã nhanh chóng chìm vào giấc mộng đẹp.

Nhưng Ôn Dĩ Tắc vẫn còn tỉnh táo. Anh lặng lẽ nghe tiếng thở của Ninh Trạch Tiêu, ánh mắt nhu hòa dừng lại trên gương mặt nghiêng của cậu. Anh dường như có thể cảm nhận được từng nhịp tim của chàng trai, đó là một loại tồn tại khiến anh an tâm.

Khóe miệng Ôn Dĩ Tắc khẽ nhếch lên một đường cong dịu dàng, thầm nghĩ: Chỉ cần có Ninh Trạch Tiêu ở bên cạnh, dù mưa gió lớn đến đâu, anh cũng có dũng khí để đối mặt.

Anh chậm chậm nhắm mắt lại, cũng chìm sâu vào giấc ngủ.

Trong bóng tối, căn phòng trở nên tĩnh lặng, dường như cách biệt với thế gian. Hai người trên giường ngọt ngào ôm nhau ngủ say.

Không biết qua bao lâu, tấm rèm cửa sát tường đột nhiên lay động dù không có gió. Bên mép giường của họ bất ngờ xuất hiện một bóng hình quái dị. Đó là một con quỷ.

Không biết con quỷ này đã lẻn vào từ lúc nào.

Có lẽ kẻ đứng sau trò gõ cửa trêu chọc vừa rồi chính là nó, nhân lúc Ôn Dĩ Tắc mở cửa đã ẩn thân rồi lẻn vào phòng.

Bóng quỷ kia hình thể mờ ảo, khuôn mặt tái nhợt, trong mắt lóe lên tia sáng xanh u uẩn, giống như một vị khách không mời mà đến từ thế giới khác.

Nó lặng lẽ không tiếng động tiến lại gần mép giường. Hơi thở lạnh lẽo ngưng kết trong không khí thành một lớp sương mù, bao phủ xung quanh hai người.

Trong cơn mê, Ôn Dĩ Tắc dường như nhận ra điều gì đó không ổn. Lông mày anh hơi nhíu lại, theo bản năng ôm Ninh Trạch Tiêu chặt hơn để tìm hơi ấm.

Còn Ninh Trạch Tiêu vẫn đang đắm chìm trong mộng đẹp, không hề hay biết, chỉ thấy hơi lạnh nên theo bản năng kéo chăn lên cao.

Bóng quỷ vươn một bàn tay tái nhợt, những ngón tay khô gầy như cành củi khô, túm lấy mép chăn của hai người rồi từ từ kéo xuống.

Khí lạnh ập đến từ mọi phía, Ôn Dĩ Tắc vốn sợ lạnh là người phản ứng đầu tiên. Ngón tay anh cử động nhẹ, có vẻ như sắp tỉnh giấc.

Bóng quỷ lộ vẻ vui mừng, nó chậm rãi áp sát mặt vào Ôn Dĩ Tắc, định chạm vào má anh để dọa cho người đàn ông vừa tỉnh dậy một trận kinh hồn bạt vía.

Nó định nhân cơ hội làm tiêu tán "tam hỏa" hộ thân trên người đối phương, sau đó sẽ thừa cơ nhập xác.

Ngay khoảnh khắc ngón tay nó sắp chạm vào Ôn Dĩ Tắc, Ninh Trạch Tiêu đang nằm trong lòng anh đột nhiên mở bừng mắt. Ánh mắt cậu lạnh lùng nhìn chằm chằm vào kẻ không mời mà đến bên mép giường.

Quả nhiên cậu không đoán sai, trong phòng này thực sự đã có "thứ bẩn thỉu" lẻn vào.

Chàng trai giơ hai ngón tay lên tạo thành kiếm quyết, đầu ngón tay tỏa ra những hạt ánh sáng vàng kim. Cậu vung tay một cái, một luồng lực vô hình từ La bàn Phong thủy dao động ra, hình thành một vầng sáng nhạt, đánh bật bàn tay của bóng quỷ ra ngoài.

Kế hoạch thất bại, bóng quỷ phát ra một tiếng gầm thấp, âm thanh đầy oán hận và phẫn nộ như truyền đến từ vực sâu địa ngục.

Nó không thể ngờ được lại có người nhận ra hành tung của mình, còn cố ý giả vờ ngủ để lừa nó. Xem ra cậu ta đã chờ nó ra tay từ sớm.

Ninh Trạch Tiêu giơ tay nhẹ nhàng che tai Ôn Dĩ Tắc lại. Cậu không muốn chuyện nhỏ nhặt này làm phiền đến giấc ngủ của anh.

Ôn Dĩ Tắc, người hoàn toàn không biết gì về chuyện này, vẫn đang ngủ say. Hơi thở anh dần đều đặn trở lại, dường như mọi sự quái dị này chẳng liên quan gì đến anh.

Phía bên kia, bóng quỷ hốt hoảng lùi lại mấy bước. Hình thể nó chập chờn trong bóng tối như thể sắp tan biến.

Nó nhận ra hành động lần này không dễ dàng thành công, liền phát ra một tiếng rít thấp rồi dần trở nên trong suốt, cuối cùng hóa thành một làn khói đen biến mất trong bóng tối.

Căn phòng khôi phục lại sự bình tĩnh, rèm cửa thôi đung đưa, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ninh Trạch Tiêu không có ý định đuổi theo. Cậu kéo lại chăn cho Ôn Dĩ Tắc, chỉ khẽ lẩm bẩm: "Lại là cái giống quỷ gì thế này?"

Những thứ lén lút hiện ra không dứt khiến họ mấy ngày nay đã thấy đủ loại. Cậu theo bản năng muốn biết bóng quỷ định đánh lén ban đêm này thuộc loại nào?

Là Quỷ Bám Gót sao?

Tương truyền Quỷ Bám Gót là loại quỷ quái thích đi theo và nhìn trộm con người. Chúng sẽ bám theo sau như một cái bóng, bắt chước động tác của người đó khiến họ cảm thấy bất an. Chúng thường xuất hiện vào ban đêm, thậm chí lẻn vào tận trong nhà.

Nó theo dõi căn phòng này từ bao giờ? Là hành tung của họ đã bị lộ, hay đây chỉ là một sự trùng hợp tình cờ?

Ninh Trạch Tiêu rũ mắt nhìn người đang ngủ say bên gối, gương mặt của Ôn Dĩ Tắc khiến trái tim đang xao động của cậu dần bình lặng lại.

Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, cậu nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, tuyệt đối không được để Ôn Dĩ Tắc bị thương.

Cậu nằm xuống giường lần nữa, mang theo tâm sự nặng nề nhắm mắt ngủ, hơi thở dần trở nên ổn định.

9 giờ tối, màn đêm buông xuống. Trên đường phố, những ngọn đèn vàng vọt đổ xuống những bóng sáng loang lổ, ánh sáng yếu ớt lay động trong gió như sắp tắt. Tiếng chó sủa thưa thớt từ xa vọng lại càng làm tăng thêm vẻ thê lương.

Tại một góc khác trong khu chung cư William, nơi đó không hề có được sự yên tĩnh của ban đêm. Không khí tràn ngập một thứ mùi vị nghẹt thở, khiến tim người ta đập nhanh một cách không tự chủ, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Một người đàn ông đứng trong căn phòng tối tăm, thân hình cao lớn như một ngọn núi âm u, tỏa ra áp lực khiến người khác nghẹt thở.

Cằm gã mọc đầy râu ria xồm xoàm, rối rắm như những bụi gai được nuôi dưỡng bằng sự phẫn nộ và bạo lực.

Đôi mắt gã lóe lên tia sáng điên cuồng, tựa như những tia lửa sắp thiêu rụi mọi thứ thành tro bụi.

Nắm đấm gã siết chặt, gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những chiếc búa thép sẵn sàng giáng xuống.

Nạn nhân co rúm lại trong góc, cơ thể run rẩy dữ dội. Trong mắt cô tràn đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng, khuôn mặt đầy những vết bầm tím xanh xao, vết máu khô đọng lại nơi khóe miệng.

Nếu Ôn Dĩ Tắc ở đây, anh chắc chắn sẽ nhận ra nạn nhân này chính là người phụ nữ hắn từng gặp một lần ở tiệm bánh ngọt Honey, và cũng chính là người làm công sở mà anh tình cờ gặp và chào hỏi khi tan làm cách đây không lâu.

"Cái đồ vô dụng này!" Giọng gã đàn ông da đen như một con dã thú đang nổi điên, đầy sự đe dọa.

Gã đột ngột nhấc chân, đá mạnh vào món đồ nội thất bên cạnh. Một tiếng "uỳnh" vang lên, ngay cả món đồ gỗ chắc chắn cũng không chịu nổi lực đạo cực mạnh đó mà bị biến dạng.

Tiếng thở của gã thô hển, dường như cơn giận không có chỗ phát tiết kia đang cần một lối thoát gấp gáp.

Nạn nhân ôm chặt lấy bản thân, cố dùng đôi tay run rẩy để bảo vệ chính mình, nhưng nỗ lực của cô thật nhỏ bé và vô ích.

Giọng cô gần như bị nỗi sợ bóp nghẹt, chỉ có thể phát ra những tiếng nức nở yếu ớt: "Xin anh... đừng đánh nữa... tôi không thể vào bệnh viện thêm lần nào nữa đâu."

Tuy nhiên, lời van xin đó không đổi lấy được một chút lòng thương hại nào.

Gã đàn ông bạo lực lộ ra nụ cười lạnh vặn vẹo, dường như đang tận hưởng cảm giác kiểm soát và tra tấn này. Gã tiến lại từng bước một, mỗi bước chân như thông báo cho một thảm họa mới sắp giáng xuống.

Nạn nhân không còn sức để đứng dậy, giống như một con sơn dương gãy chân đang run rẩy vì sợ hãi, chỉ có thể trơ mắt nhìn ác quỷ tiến gần.

Cô muốn chạy trốn, nhưng mọi nỗ lực đều thất bại. Bất luận cô chạy đi đâu cũng bị gã bắt trở về và chịu sự hành hạ tàn khốc hơn.

Những người xung quanh đều khuyên cô nên học cách nhẫn nhịn, đợi đến khi có con thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng cô thực sự rất sợ, sợ rằng mình sẽ chết dưới tay gã trước khi ngày đó đến.

Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Bóng dáng nhỏ bé trước mặt ác quỷ mới bất lực làm sao.

Cô vô cùng hối hận vì lúc trước đã chọn gả cho kẻ mặt người dạ thú này, trách bản thân đã không nhìn rõ người.

Liệu bây giờ cô còn có thể tìm thấy cách thoát khỏi cơn ác mộng này không?

Còn cơ hội nào không?

Bình Luận (0)
Comment