“Trạch Tiêu, anh xuất phát đây.” Trước khi đi, Ôn Dĩ Tắc riêng nói với Ninh Trạch Tiêu một tiếng.
“Vâng.” Chàng thanh niên đang ngồi trên sofa gật đầu.
Vẻ mặt Ninh Trạch Tiêu đầy vẻ nghiêm túc như chuẩn bị ra trận, cứ như thể người sắp phải đi ra ngoài không phải Ôn Dĩ Tắc mà là cậu vậy.
Thấy vai chính mặt không chút nụ cười, Ôn Dĩ Tắc bèn muốn trêu chọc một câu. Anh xoa đầu đối phương: “Đừng nghiêm trọng thế chứ, nào, hôn một cái?”
Quả nhiên anh đã thấy được một Ninh Trạch Tiêu mặt đỏ tai hồng, đôi mắt nâu nhạt tràn đầy vẻ trách móc không thành lời: Tại sao chỉ có một mình cậu là lo lắng như thế này?
Ôn Dĩ Tắc bật cười: “Em không cần quá lo lắng, chẳng phải em đã đưa cho anh bao nhiêu bảo bối rồi sao, lẽ nào em không tin chính mình? Anh nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, bình tĩnh một chút, nhé?”
Từ cuối cùng phát ra từ miệng người đàn ông như được ngậm trong hơi thở, trầm thấp mà cuốn hút, đột ngột đâm xuyên vào lòng Ninh Trạch Tiêu, khiến nhịp tim cậu loạn nhịp như hươu chạy.
“Anh đi đây.” Ôn Dĩ Tắc thực ra không phải thật sự muốn đòi hôn, anh chỉ muốn làm đối phương an tâm.
“Chờ đã!”
Ninh Trạch Tiêu đứng bật dậy khỏi sofa, cậu bước nhanh đến trước mặt Ôn Dĩ Tắc, nhón chân, để lại một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi anh. Nụ hôn chỉ như chuồn chuồn lướt nước, nhưng lại để lại những gợn sóng xao động trong lòng anh.
Trước khi rời đi, Ninh Trạch Tiêu còn nói một câu: “Em sẽ luôn canh chừng bên cạnh anh.”
Ôn Dĩ Tắc ngẩn người ra một lúc, trên mặt anh sớm đã treo nụ cười không kìm chế được, trong mắt tràn đầy sự đê mê, giống như gió xuân hây hẩy, cảm giác như thể vừa trúng mười tờ vé số giải nhất cùng lúc vậy.
Khi đến chỗ làm, anh Bưu suýt chút nữa bị vẻ mặt vui sướng không giấu nổi của cậu đồng nghiệp làm cho chói mắt, không nhịn được hỏi một câu: “Ôn lão đệ này, hôm nay chú dẫm phải vận đào hoa à? Sao cười trông xuân tâm nhộn nhạo thế?”
“Cũng có thể coi là thế ạ.” Ôn Dĩ Tắc sờ môi mình, chính anh cũng không nhận ra mình đã cười lâu như vậy. Cuối cùng anh cũng hiểu được cái thú vui của bậc quân vương "đêm xuân ngắn ngủi, mặt trời lên cao mới dậy, từ đó không còn màng buổi thiết triều".
Nụ hôn này uy lực thực sự có chút lớn nha!
“Rồi rồi rồi, sắp đến giờ làm rồi, đợi tan làm rồi hãy đi hẹn hò với cô bạn gái nhỏ của chú.” Anh Bưu dày dạn kinh nghiệm cũng không nói gì thêm, chỉ khuyên anh mau tập trung lại.
Dù sao thì tuổi trẻ, hormone... Đây là chuyện mà người đàn ông nào cũng sẽ trải qua, cái sự bốc đồng tâm viên ý mã ấy giống như núi lửa phun trào, khiến người ta sướng đến tê rần chân tay.
“Vâng.” Ôn Dĩ Tắc vỗ nhẹ vào chiếc túi trước ngực, cưỡng ép chính mình bình tĩnh lại.
“Ủa? Đây là cái gì thế? Búp bê giấy à?” Ánh mắt anh Bưu theo động tác của Ôn Dĩ Tắc rơi xuống chiếc túi trước ngực anh, thấy một đứa trẻ nhỏ bằng giấy, nhìn thoáng qua cũng khá đáng yêu.
“Vâng, đối tượng của em tặng đấy ạ.” Khóe miệng Ôn Dĩ Tắc vừa mới nén xuống lại không tự chủ được mà nhếch lên, anh đã phải cực lực kìm chế mới không dùng giọng điệu khoe khoang để nói ra.
Anh Bưu: “...”
Giỏi lắm, đây đúng là một chàng trai đang ngâm mình trong hũ mật tình yêu mà!
Anh Bưu che mặt bất đắc dĩ lắc đầu, không dám hỏi thêm nữa, sợ rằng kẻ độc thân như mình sẽ tiếp tục phải chịu đòn tấn công chí mạng từ người đàn ông đang yêu này.
“Chú mang theo đèn pin và máy bấm thẻ đi, giờ anh dẫn chú đi một vòng lộ trình tuần tra.”
Anh Bưu ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, kim đồng hồ vừa vặn chỉ 11 giờ đêm, vòng tuần tra bấm thẻ đầu tiên bắt đầu.
Ôn Dĩ Tắc làm theo lời, cầm lấy đèn pin và cái máy bấm thẻ trông cực kỳ giống dùi cui điện.
Anh đuổi theo bước chân anh Bưu, hai người cùng ra khỏi bốt bảo vệ, đi tuần trong bóng đêm.
Chung cư William về đêm thêm vài phần tĩnh mịch, bớt đi một phần oi bức.
Màn đêm buông xuống, hồ nước phun đối diện cổng chính dưới ánh trăng có vẻ tĩnh lặng lạ thường, lũ rùa trong hồ dường như đã ngủ say, mặt nước lấp lánh như được rắc đầy những mảnh bạc vụn.
Trên thảm cỏ hai bên hồ, những bóng cỏ thưa thớt khẽ lay động trong gió, xa xa ở khu vực thiết bị tập thể dục vẫn còn một hai người đang vận động, bóng dáng họ ẩn hiện trong bóng tối.
Ôn Dĩ Tắc đi theo anh Bưu một vòng, đầu tiên họ đi đến tòa A gần bốt bảo vệ nhất. Điểm bấm thẻ nằm dưới hành lang thông báo bên phải cổng tòa A, được giấu khá kín. Sau đó họ đi ra ngoài, trên bức tường bao gần tòa A nhất lại có một điểm bấm thẻ khác, cứ thế lần lượt cho đến khi bấm xong điểm ở tường bao bên ngoài tòa C.
Suốt quãng đường này không có chuyện gì xảy ra, những tiếng động loáng thoáng xung quanh ban đầu dần im bặt khi họ đi sâu vào lộ trình.
Sau khi đi xong đoạn đường cuối cùng, sự tĩnh lặng của đêm đen đạt đến cực điểm, như thể tất cả mọi người đã ngủ say, chỉ còn hai người bọn họ vẫn đang bước đi.
Anh Bưu là người không ngồi yên được, suốt dọc đường ông ta không ngừng tìm đề tài tán gẫu với Ôn Dĩ Tắc, khiến bầu không khí không lúc nào bị nguội lạnh.
“Ôn lão đệ này, chú là người ở đâu thế?”
“Ôn lão đệ, nhà chú có mỗi mình chú thôi à? Còn anh chị em gì không? Nếu chú có chị gái hay em gái thì có muốn giới thiệu cho anh Bưu đây không?”
“Ôn lão đệ, chú với bạn gái yêu nhau bao lâu rồi? Dự định bao giờ kết hôn? Khi nào thì muốn có con? Có dự định cho con đi học mẫu giáo ở đâu chưa?”
Nếu Ôn Dĩ Tắc không giữ im lặng để quan sát xung quanh, e rằng thông tin trên sổ hộ khẩu của anh đã bị đối phương điều tra sạch bách rồi.
Anh vội vàng chuyển bị động thành chủ động, chỉ vào chiếc gương treo trên cửa tòa B tò mò hỏi: “Anh Bưu, tại sao cửa tòa này lại treo một chiếc gương thế ạ? Vừa nãy ở tòa A hình như không có cái này, mà gương này còn hướng mặt kính ra ngoài nữa?”
Lúc anh và anh Bưu đi tới, ánh đèn pin thỉnh thoảng chiếu vào đó, phản xạ ra một luồng sáng trắng bạc, suýt chút nữa làm chói mắt họ.
Anh Bưu liếc nhìn một cái, đã quá quen thuộc nên giải thích cho Ôn Dĩ Tắc: “Cái này là chủ đầu tư đặc biệt mời đắc đạo cao tăng làm đấy, nghe nói là để trừ tà tiêu tai, nên mới đặt một chiếc gương ở cổng lớn.”
“Thật vậy ạ?” Ôn Dĩ Tắc giả bộ như vừa học thêm được kiến thức mới, học theo nói: “Đợi khi nào về nhà em cũng phải lắp một cái ở cửa nhà mình để trừ tà tiêu tai mới được!”
Lông mày anh Bưu khẽ động, tốt bụng khuyên bảo: “Thế thì lúc chú đặt gương nhất định phải chú ý mặt kính phải hướng ra ngoài, tuyệt đối không được hướng vào trong nhà đâu đấy!”
Bố trí mấy thứ này không chỉ cần tỉ mỉ, mà còn không được phép đặt sai vị trí.
“Tại sao ạ?”
“Bởi vì mặt kính hướng vào trong là ý nghĩa chiêu tà,” anh Bưu trả lời với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Trước đây nơi anh sống có một hộ gia đình cũng đặt gương ở cửa để trừ tà, nhưng có một ngày không biết là do gió thổi hay bị ai đó cố tình xoay lại, mặt gương tráng gương lại hướng vào trong phòng. Khi đó chủ nhà lại đang đi công tác không có nhà, kết quả là sau đó nhà ấy gặp tai nạn xe cộ, cả nhà ba người đều thiệt mạng.”
“Hóa ra đặt thứ này còn có nhiều quy tắc đến vậy.”
Ôn Dĩ Tắc tỏ vẻ đã hiểu, mặt kính hướng ra ngoài là trừ tà tiêu tai, hướng vào trong là tự rước họa vào thân.
Được người khác tung hô, tâm trạng anh Bưu vô cùng rạng rỡ, đầu cũng ngẩng cao hơn, ông ta cố tình tiết lộ thêm vài câu: “Giống như người thường chúng ta, tùy tiện đi cửa hàng mua cái gương vài đồng là có thể đặt ở cửa nhà mình, nhưng sếp của chúng ta không phải người thường, chiếc gương trước mặt chúng ta nghe nói có lịch sử một nghìn năm đấy.”
Loại hành vi cầu phúc này coi trọng nhất là niên đại của chiếc gương, thời gian càng lâu thì uy lực trừ tà tiêu tai càng mạnh!
Anh Bưu tiếp tục bổ sung: “Trong ba tòa nhà ở khu này, chỉ có tòa này là cư dân đã ở kín chỗ, hai tòa còn lại đều chỉ có lác đác vài hộ khách trú.”
Số người ở hai tòa kia cộng lại còn chưa bằng một phần ba tòa này.
Ôn Dĩ Tắc gật đầu suy tư, cuối cùng anh đã hiểu tại sao cư dân lại thích ở tòa này đến vậy. Nếu không có anh Bưu giới thiệu, có lẽ anh đã không nghĩ tới điểm này.
“Được rồi, chúng ta tiếp tục đi chứ?”
“Vâng.”
Hai người đi vòng quanh Chung cư William một lượt, các điểm bấm thẻ đều đã đi qua hết.
Ôn Dĩ Tắc cũng đã nhớ đại khái lộ trình di chuyển, nó giống như một đường lượn sóng dọc theo tường bao và các tòa nhà, chỉ cần đi đúng hướng thì kiểu gì cũng tìm được điểm bấm thẻ.
Trên đường hai người quay lại bốt bảo vệ, tình cờ phát hiện dưới ngọn đèn đường có một cô gái để mái tóc vàng dài uốn lượn.
Dáng người cô ấy cực kỳ nóng bỏng, eo thon chân dài, mặc một chiếc váy ngắn trễ vai màu hồng cánh sen, đi đôi giày Mary Jane màu đen.
Chỉ riêng bóng lưng thôi đã đủ gợi lên sự khao khát trong lòng vô số chàng trai.
Ôn Dĩ Tắc nghe thấy anh Bưu bên cạnh đột ngột huýt một tiếng sáo lưu manh, ánh mắt rực cháy không ngừng quét lên quét xuống trên cơ thể đối phương, tặc lưỡi nói: “Chỉ dựa vào bóng lưng này, anh có thể khẳng định chắc nịch cô nàng này tuyệt đối là đại mỹ nữ!”
Quá nóng bỏng, còn cay hơn cả ớt ma!
Quả thực là cay đến tận tim ông ta, chẳng lẽ cô ấy chính là "kẻ phóng hỏa" tùy ý làm bậy đó sao?! Đã khiến trái tim ông ta bốc cháy rồi!
Ôn Dĩ Tắc không hề có cảm giác rạo rực hay mê đắm như anh Bưu, điều anh quan tâm hơn là lúc này đã gần 12 giờ đêm, tại sao còn có một cô gái ăn mặc như sắp đi dự tiệc lại đứng ngây người dưới đèn đường như vậy? Có gì đó không đúng, thực sự không đúng!
Khoảng cách giữa hai người và cô gái đó vẫn còn một đoạn, nhưng có một người còn nhanh chân hơn cả họ, đang tiến về phía cô gái mặc váy ngắn.
Bóng hình kẻ đó mang theo cảm giác áp bách u ám và vặn vẹo, đầu rụt vào vai, trên lưng như cõng một khối u khổng lồ, hai bàn tay xòe ra như nanh vuốt ác ma, sắp sửa đặt lên người cô gái yếu ớt.
Anh Bưu phát hiện người mình vừa nhắm trúng sắp bị kẻ b**n th** sàm sỡ, sắc mặt biến đổi tức thì. Muốn anh hùng cứu mỹ nhân, ông ta lập tức sải bước tiến lên phía trước.
“Không xong rồi! Kẻ kia định ra tay với cô gái đó!”
“Này này này! Anh định làm gì mỹ nữ này hả?!” Ông ta quát lớn, như một công dân nhiệt tâm thấy chuyện bất bình chuẩn bị ra tay thực thi công lý.
Ôn Dĩ Tắc bám sát bên cạnh anh Bưu. Anh vẫn cảm thấy cô gái đứng dưới đèn đường lúc gần 12 giờ đêm có chút quỷ dị, nhưng anh không ngăn nổi quyết tâm anh hùng cứu mỹ nhân của anh Bưu, đành phải đi theo.
Đêm tối tĩnh lặng đến mức như thể mọi sinh vật đều đã chìm vào giấc mộng, xung quanh im lìm đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Tiếng quát của anh Bưu giống như dùng loa phóng thanh hét lên vậy, đặc biệt vang dội.
Không chỉ kẻ b**n th** đang định sàm sỡ nghe thấy, mà ngay cả cô gái dưới đèn đường cũng như sực tỉnh, quay đầu nhìn lại.
Bước chân Ôn Dĩ Tắc bỗng khựng lại. Anh đã nhìn thấy một chi tiết nhỏ, nhưng chi tiết này khiến lưng anh không khỏi lạnh toát: Cô gái bị ánh đèn chiếu vào, nhưng trên mặt đất lại không có bóng của người này.
Kẻ b**n th** bị người khác phá hỏng chuyện tốt thì lẩm bẩm chửi thề một câu, dứt khoát xoay người rời đi. Hắn không đi đường chính mà chui tọt vào lùm cỏ mấp mô, sau một hồi tiếng lá cây xào xạc thì hoàn toàn mất dấu.
“Mỹ nữ, em không sao chứ? May mà bọn anh tới kịp, nếu không đã để tên b**n th** đó hại em rồi.”
Anh Bưu tiến lại gần nhìn, phát hiện trực giác của mình không sai, cô gái đứng trước mặt ông ta lúc này đúng là một đại mỹ nữ phong tư yểu điệu.
Bản tính đàn ông lúc này chiếm ưu thế, ông ta cố tình khoe khoang trước mặt cô gái.
“Mỹ nữ, em chắc là cư dân ở đây nhỉ? Anh là bảo vệ, hay là để anh hộ tống em về đến tận sảnh nhà em nhé? Một mình anh có thể đánh chạy hai tên xấu xa đấy, em nhìn cơ bắp tay anh này, toàn là kết quả của việc tập luyện chăm chỉ hàng ngày đấy.”
Anh Bưu vừa nói vừa xắn ống tay áo lên, lộ ra khối cơ bắp tay lớn, ông ta gồng mạnh một cái, miễn cưỡng nhìn ra được hình dáng cơ bắp.
Lúc Ôn Dĩ Tắc đi tới, anh cố ý liếc nhìn dưới chân cô gái. Cô ấy có bóng, còn người đàn ông vừa rồi thì không có bóng.
Điều này có nghĩa là người đàn ông vừa rồi là...
Quỷ sao?