Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 131

“Vừa lúc Linh Môn khi ấy mới nghiên cứu chế tạo ra loại vũ khí có thể gây ảnh hưởng nhất định lên tà ám, bọn họ cũng dần dần không còn cần dựa dẫm vào sự hỗ trợ của thiên sư Ninh gia nữa. Ninh Tinh Hoa đối với Linh Môn mà nói cũng mất đi tác dụng duy nhất.”

Đây mới chính là nguyên nhân căn bản nhất khiến Linh Môn lúc đó lựa chọn từ bỏ thiên sư Ninh gia.

Mẹ Ôn ngước mắt quét qua Ninh Trạch Tiêu đang đứng ngồi không yên một cái, trong ánh mắt mang theo vẻ oán trách, nhưng nhiều hơn cả là sự ủy khuất và khổ sở.

Bà bổ sung thêm một câu: “Ninh Tinh Hoa bị Linh Môn đuổi đi không lâu, ông ta liền cả ngày rầu rĩ không vui, lại vì trọng thương mà đóng cửa không ra ngoài, cuối cùng được con trai phát hiện đã chết ở trong nhà.”

Câu nói này của mẹ Ôn là đang ám chỉ Ninh lão gia tự biết chính mình đã hại chết người vô tội, cuối cùng áy náy thành bệnh, tâm bệnh không thuốc chữa, kết thúc bằng một cái kết không tốt đẹp.

Bà nói xong, nước mắt lại như vỡ đê, cảm xúc đau buồn nháy mắt dâng trào, bà cúi đầu che mặt khóc thút thít.

Mẹ Ôn bên ngoài là một nữ cường nhân trên thương trường, nói một là một, sấm rền gió cuốn, nhưng khi đối mặt với đứa con trai duy nhất, bà lại trở nên vô cùng nuông chiều. Bà luôn cảm thấy mình mắc nợ Ôn Dĩ Tắc, không có bất kỳ yêu cầu nào đối với anh, chỉ hy vọng anh cả đời được sống vui vẻ hạnh phúc là đủ.

Khi Ôn Dĩ Tắc còn nhỏ, bà và chồng quá bận rộn công việc, không có tâm trí chăm sóc con trai.

Hai người đi làm về thì trời đã tối mịt, cũng chẳng có thời gian rảnh để nói với con vài câu.

Ôn Dĩ Tắc lớn lên dưới sự chăm sóc của bảo mẫu, thời mẫu giáo anh thậm chí còn hơi sợ hãi cha mẹ mình, đến ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng.

Ngày cha Ôn xảy ra chuyện, sau khi nhận được tin nhắn từ đồng nghiệp, mẹ Ôn đã lập tức lái xe đến bệnh viện. Quản gia cũng đưa Ôn Dĩ Tắc vừa tan học đến thẳng đó. Nhìn đèn phòng cấp cứu ICU đang sáng, chân mẹ Ôn bủn rủn, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất. Bà cảm thấy như sét đánh ngang tai, trước mắt không còn thấy nửa điểm hy vọng.

“Mẹ ơi, ba ở bên trong sao? Khi nào ba mới ra ngoài ạ?”

Ôn Dĩ Tắc bé nhỏ mặc bộ đồng phục học sinh ngây ngô, mở to mắt nhìn ba chữ cái ICU sáng rực. Cậu bé vẫn chưa biết sinh lão bệnh tử là gì, chỉ nghe bác quản gia nói ba bị thương nặng, đang được cấp cứu.

Mẹ Ôn thẫn thờ quay đầu lại, nhìn khuôn mặt cực kỳ giống chồng mình của con trai, nước mắt như chuỗi trân chân đứt dây, rơi xuống lã chã.

“Đừng lo lắng… Ba con sẽ không bỏ rơi hai mẹ con mình đâu…”

Bà ôm chặt lấy Ôn Dĩ Tắc, ôm chặt lấy “dũng khí” giúp bà trụ vững, miệng thì an ủi con đừng buồn, nhưng mặt bà đã đầm đìa nước mắt.

Bà nhớ lại lúc vừa nhận được tin, nhân sự bên kia đã tiêm cho bà một mũi tiêm dự phòng tâm lý: “Chúng tôi sẽ dốc toàn lực cứu chữa, nhưng tình hình hiện tại thực sự không lạc quan. Bác sĩ chính ước tính khả năng cứu sống chồng bà chỉ có 2%. Xin bà… hãy chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”

Mẹ Ôn và tiểu Ôn Dĩ Tắc canh giữ trước cửa ICU suốt một ngày, nhưng sự kiên trì của họ không đổi lấy được kỳ tích. Cha Ôn vì cứu chữa không kịp thời, mất máu quá nhiều, cuối cùng đã trút hơi thở cuối cùng trên bàn phẫu thuật.

Bà khóc nức nở trước cửa phòng cấp cứu, không thể tin được người chồng hứa cùng mình hoạn nạn có nhau cả đời lại ra đi ở độ tuổi đẹp nhất. Những giọt nước mắt tuôn rơi từ phòng bệnh trắng tinh sang tận bộ tang phục màu đen.

Mẹ Ôn đứng trước mộ cha Ôn, bà vẫn không cam lòng chấp nhận sự thật. Bất chợt, gấu váy bà bị ai đó kéo nhẹ mấy cái. Bà nâng đôi mắt đỏ hoe nhìn xuống, thấy tiểu Ôn Dĩ Tắc đang nắm lấy áo mình, cố gắng thu hút sự chú ý.

Mẹ Ôn: “?”

Cậu bé nỗ lực ngẩng mặt lên, đứa trẻ vốn dĩ nhút nhát lần đầu tiên dám nhìn thẳng vào người mẹ cao hơn mình gấp đôi. Cậu bé thề thốt khẳng định: “Mẹ ơi mẹ đừng buồn quá, tuy ba đã rời xa chúng ta, nhưng con sẽ trở nên mạnh mẽ để tiếp tục bảo vệ mẹ!”

Cậu mím môi, trông có vẻ căng thẳng nhưng ánh sáng lấp lánh trong mắt khiến lời nói ấy vô cùng đáng tin. Tiểu Ôn Dĩ Tắc thực sự muốn gánh vác trách nhiệm của cha để trở thành người đàn ông bảo vệ mẹ!

Chứng kiến cảnh này, lòng mẹ Ôn ngổn ngang trăm mối. Bà đưa tay xoa đầu con, nảy sinh một nỗi áy náy nồng đậm với đứa con mà bấy lâu nay mình đã lơ là.

“Đừng lo lắng, mẹ sẽ bảo vệ tốt cho mình và cả con nữa, con không cần phải bận tâm những chuyện này.”

Kể từ đó, trọng tâm của mẹ Ôn chuyển từ công việc sang con cái. Bà không yêu cầu gì ở Ôn Dĩ Tắc, ngay cả khi anh đắm mình vào các bữa tiệc hay vũ hội, bà cũng không can thiệp, chỉ mong anh lớn lên khỏe mạnh vui vẻ.

Ký ức ố vàng đột ngột dừng lại, mẹ Ôn thu hồi cảm xúc bi thương, giọng điệu trở nên cứng rắn:
“Con trai, mẹ có thể nói rõ cho con biết, mẹ đồng ý bất kỳ ai làm con dâu mình, dù là nam hay nữ, giàu hay nghèo, cao quý hay thấp kém, nhưng người đó tuyệt đối không thể là Ninh Trạch Tiêu!”

Thái độ của bà đối với Ninh Tinh Hoa không chỉ là oán hận, mà còn là chán ghét. Chán ghét hành động của ông ta đã khiến bà mất chồng, khiến Ôn Dĩ Tắc mất cha.

Sự cứng rắn của mẹ khiến Ôn Dĩ Tắc nhất thời á khẩu — đây thực sự là vấn đề khó giải quyết nhất thế giới!

Về phần nhân vật chính còn lại, Ninh Trạch Tiêu, sau khi nghe xong câu chuyện, nỗi bi thương như trận mưa rào ập đến bao trùm lấy cậu. Cậu cảm thấy mình sắp chết đuối trong bầu không khí ngạt thở này. Hàng mi rủ xuống che đi đôi mắt ngân ngấn nước, cậu vô thức cắn môi mình đến mức rướm máu.

Không thể ở lại thêm được nữa, cậu quay người muốn rời đi, nhưng bàn tay của Ôn Dĩ Tắc vẫn nắm chặt lấy tay cậu không nỡ buông. Hai người đứng chôn chân tại chỗ, nhìn nhau không nói nên lời.

“Dĩ Tắc, anh buông em ra đi…” Giọng Ninh Trạch Tiêu mang theo tiếng nấc nghẹn, cậu thực sự sắp không còn chỗ dung thân nữa rồi.

Hôn nhân của họ ngay từ đầu đã là một sai lầm, tình yêu này vốn dĩ không nên tồn tại. Tim Ninh Trạch Tiêu như rỉ máu, từng giọt như kim châm lạnh lẽo đâm xuyên qua linh hồn.

Nhìn thấy biểu cảm đau đớn của Ninh Trạch Tiêu, lòng Ôn Dĩ Tắc cũng chẳng khá hơn. Anh cau mày, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm, bàn tay vẫn nắm chặt không muốn buông, theo bản năng muốn cứu vãn. Nhưng khi ánh mắt hai người vừa chạm nhau, nơi mềm yếu nhất trong tim anh như bị ai đó nện mạnh mấy nhát.

Giây lát sau, anh vẫn lựa chọn buông tay, trơ mắt nhìn bóng dáng Ninh Trạch Tiêu biến mất sau cánh cửa.

“Meo!”

Chú mèo Bạch Hồng vốn đang ngủ say trên lầu bị đánh thức bởi động tĩnh dưới nhà, vội vàng chạy xuống. Nó khịt khịt mũi, ngửi thấy mùi quen thuộc nhưng đôi mắt xanh lục nhìn quanh một vòng lại không thấy Ninh Trạch Tiêu đâu.

“Meo?”

Bạch Hồng khó hiểu ngồi xổm bên chân Ôn Dĩ Tắc, nhìn anh và một người phụ nữ xa lạ đang nói chuyện với cảm xúc kịch liệt.

Ninh Trạch Tiêu rời đi dưới ánh trăng thê lương, cô độc bước đi trên con đường nhỏ. Cảnh tượng này gần như y hệt lúc cậu hiểu lầm Ôn Dĩ Tắc và Chúc Khanh An rồi đau lòng bỏ chạy khỏi Ôn gia. Cậu thỉnh thoảng lại đưa tay lau đi những giọt lệ nóng hổi nơi khóe mắt.

Nhưng tâm trạng lần này khác xa lần trước. Lần trước là hâm mộ, là ghen tị, còn lần này là bi thương, thống khổ và tuyệt vọng!

Tại sao lại để cậu biết chuyện này chứ?!

Ninh Trạch Tiêu đau đớn ôm đầu ngồi thụp xuống đất. Hôn nhân giữa cậu và Ôn Dĩ Tắc có phải sẽ dừng lại ở đây không? Sau này hai người có phải sẽ không còn liên quan gì nữa không?

Cảm giác ngạt thở giống như một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng khiến cậu không thở nổi.

Trong bầu không khí sầu thảm đó, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên phá tan không gian.

Cậu ngẩn người một lát, cuối cùng mở đôi mắt nhòe lệ nhìn màn hình. Ghi chú hiện lên là: Ôn Bộ trưởng.

Cậu vừa hận vừa nản lòng nghĩ: Ôn Kinh Nghiệp — kẻ dối trá đó sao lại đột nhiên gọi điện cho mình?

Nghĩ đến mâu thuẫn hiện tại với Ôn Dĩ Tắc, cơn giận trong lòng cậu bùng lên. Thiện cảm dành cho Ôn Kinh Nghiệp rơi xuống mức số không, cậu trực tiếp ngắt máy. Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Cậu thở phào một hơi, nhưng đôi lông mày vẫn nhíu chặt. Cậu ngồi xuống chiếc ghế ven đường định bình tĩnh lại để suy nghĩ, không ngờ điện thoại lại vang lên lần nữa.

Ninh Trạch Tiêu: “!!”

Người này rốt cuộc bị làm sao vậy?!

Tâm trạng vốn đã tệ lại thêm bực bội, cậu lần nữa cúp máy. Nhưng Ôn Kinh Nghiệp dường như không nhận ra sự từ chối, cứ kiên trì gọi lại hết lần này đến lần khác khiến cậu suýt chút nữa ném luôn điện thoại đi. Cuối cùng, vì quá phiền phức, cậu đành bắt máy.

“Trạch Tiêu? Sao cháu cứ cúp máy thế, tâm trạng không tốt à?” Ôn Kinh Nghiệp mở miệng là quan tâm cấp dưới trước, sau đó mới ném nhiệm vụ ra. “Bác muốn báo cho cháu biết Linh Môn mới phát hiện một vụ án lớn, cháu mau thu xếp đồ đạc chuẩn bị qua đó.”

Hóa ra ông ta gọi điện là muốn nhờ Ninh Trạch Tiêu đi điều tra tình hình.

Cậu nắm chặt điện thoại, không nói một lời. Cậu đã hiểu ra rồi, đối phương muốn mượn bản lĩnh của cậu để tạo ra những thành tích đẹp đẽ, vì thế mới không tiếc lời che giấu chuyện của ông nội cậu.

Trăm mối tơ vò, mắt đầy đau khổ, cậu hạ giọng trầm đục: “…Tôi muốn rời khỏi Linh Môn.”

Ôn Kinh Nghiệp nghe vậy liền im lặng: “Cháu nói gì?” Ông ta không tin nổi hỏi lại.

Ninh Trạch Tiêu đã quyết: “Tôi muốn rời khỏi Linh Môn.”

Cậu không thể ở bên Ôn Dĩ Tắc nữa, cũng chẳng cần phải trung thành với Linh Môn, càng không muốn thấy kẻ lừa dối đầy miệng lời xảo trá như Ôn Kinh Nghiệp nữa.

“Trạch Tiêu, cháu sao vậy? Chẳng lẽ chịu kích động gì sao? Hay thằng nhóc Dĩ Tắc làm cháu không vui? Bác nhất định sẽ dạy dỗ nó…”

Ôn Kinh Nghiệp không rõ tình hình, theo bản năng muốn giữ chân người làm việc đắc lực này lại.

“Không phải vì Dĩ Tắc, mà là vì mẹ anh ấy… Chúng tôi đã biết chuyện của ông nội tôi rồi.”

Ninh Trạch Tiêu nói thẳng ra trước mặt Ôn Kinh Nghiệp, cậu tàn nhẫn muốn xem thái độ của ông ta lúc này ra sao. Mu bàn tay cậu nổi đầy gân xanh, hơi thở cũng trở nên nặng nề.

“Các người… đều đã biết rồi?” Hơi thở Ôn Kinh Nghiệp khựng lại, ánh mắt hiếm khi đờ đẫn mất một giây. Nhưng ông ta phản ứng rất nhanh, không hề có sự lúng túng hay bất an khi bị bắt quả tang.

Ninh Trạch Tiêu lại im lặng. Sự im lặng chính là câu trả lời tốt nhất lúc này.

“Trạch Tiêu, tuy bác không biết em dâu đã nói gì với các cháu, nhưng bác có thể khẳng định chắc chắn với cháu một điều.” Ôn Kinh Nghiệp chân thành nói: “Chuyện này không đơn giản như những gì em dâu nói đâu, hung thủ thực sự phía sau màn vẫn còn đang ẩn nấp trong bóng tối đấy.”

Ông ta phỏng đoán thân phận của kẻ đó còn cao hơn ông ta rất nhiều.

Bình Luận (0)
Comment