Ninh Trạch Tiêu cụp mắt, đầu ngón tay không ngừng v**t v* chiếc La Bàn Phong Thủy nhuốm màu thời gian, cậu chìm sâu vào hồi ức, từ từ kể lại chuyện xưa.
"Trước đây tôi đã từng nói với anh, ông nội tôi vô cùng thích những truyền thuyết quái dị dân gian, thường xuyên kể cho tôi nghe những câu chuyện mang màu sắc kỳ ảo. Nhưng tôi phát hiện, mọi câu chuyện ông kể cứ như thể ông đã đích thân trải qua, từng chi tiết nhỏ ông đều nắm rõ trong lòng. Khi tôi hỏi, ông lại hoàn toàn né tránh không nói."
Ngay lúc đó Ninh Trạch Tiêu tuy còn nhỏ nhưng không phải là một đứa ngốc không biết gì, hơn nữa cậu còn phát hiện rất nhiều đồ vật liên quan đến Mao Sơn thuật pháp tại tổ trạch.
Ví dụ: Bố cục của tổ trạch nhà họ Ninh được thiết kế dựa trên đồ hình Bát Quái Phục Hy, hay như: Thỉnh thoảng ông nội cậu lại lau chùi cẩn thận một thanh kiếm gỗ đào tinh xảo.
"Nhà họ Ninh lúc đó xa không cô quạnh như bây giờ, thỉnh thoảng sẽ có những quan lớn quyền quý đến thăm, chỉ để cầu ông nội giúp họ giải quyết một vài chuyện khó khăn. Nhưng ông nội tuổi đã cao, từ chối tất cả những việc này."
Ninh Trạch Tiêu trước sau vẫn giữ thái độ nghi ngờ về chuyện này, không ngờ đồ vật mà Ôn Dĩ Tắc vô tình tìm thấy lại bất ngờ chứng minh suy nghĩ bấy lâu nay của cậu.
Cậu tiếp tục nói: "Ban đầu tôi cứ nghĩ anh cũng bị Mao Sơn thuật pháp của ông nội tôi hấp dẫn, nên mượn danh nghĩa thăm người thân đến đây, còn tỏ vẻ lén lút như vậy. Không ngờ là tôi đã trách oan anh."
Lúc Ôn Dĩ Tắc đưa những món đồ này cho cậu không hề có chút do dự hay rối rắm nào, Ninh Trạch Tiêu liền đoán ra hẳn là chính mình đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Khóe miệng Ôn Dĩ Tắc cứng lại giữa không trung, anh không ngờ Ninh Trạch Tiêu lại luôn nghi ngờ mình, "Tôi nhắc lại lần nữa, tôi không có bất kỳ ý đồ gì với đồ vật nhà cậu, chỉ có ý đồ với cậu thôi, hiểu chưa?"
Ôn Dĩ Tắc từ đầu đến cuối chỉ có niệm tưởng với vầng hào quang nhân vật chính, chuyện xưa của nhà họ Ninh bất quá chỉ là sự chuẩn bị cần thiết để anh thúc đẩy nhân vật chính đi theo cốt truyện mà thôi. Điều anh mơ ước cuối cùng vẫn là Ninh Trạch Tiêu đang sống sờ sờ trước mắt.
Lời giải thích thẳng thắn của Ôn Dĩ Tắc lại gây ra sự hiểu lầm khác trong tai Ninh Trạch Tiêu.
Lông mày rậm khẽ run rẩy hai cái, đồng tử màu nâu nhạt không nhịn được dời sang một bên, lần đầu tiên cậu thấy một người "không biết xấu hổ" như vậy, vành tai trắng như ngọc cũng nhiễm sắc đỏ ửng.
"Chuyện chúng ta vô tình tìm thấy di vật của ông nội ngươi chắc chắn là ý trời an bài. Chuyện đã đến nước này, chi bằng mang mấy thứ này về nhà nghiên cứu kỹ càng một chút, biết đâu còn tìm được kho báu ông nội ngươi để lại?"
Người nào đó chủ động đề nghị.
Anh đang cố gắng thúc đẩy hướng đi của cốt truyện, sau khi trợ lực nhân vật chính tìm được bí pháp Thiên Sư, Ninh Trạch Tiêu lập tức có thể bước lên con đường Thiên Sư.
Hiện tại nhân vật chính đã có bàn tay vàng, bọn họ cũng có nắm chắc có thể đối kháng trực diện với vai ác!
"Làm gì có kho báu nào..." Thanh niên thì thầm nhỏ giọng, phủ nhận lời nói đùa của Ôn Dĩ Tắc, nhưng cậu quả thật muốn mang mấy thứ này đi.
Mấy thứ này không sớm không muộn, cố tình lại rơi xuống đúng lúc cậu và Ôn Dĩ Tắc đến tổ trạch nhà họ Ninh, tin rằng sự an bài của ông trời nhất định có đạo lý của nó.
Thanh niên suy nghĩ miên man bước đến trước chiếu cói, hai đầu gối khuỵu xuống, trực tiếp quỳ trước mặt các bậc trưởng bối nhà họ Ninh.
Cậu chắp tay trước ngực, nói nhỏ: "Ông nội, bà nội, ba, mẹ, chuyện ngôi nhà họ Ninh đã hạ màn, hiện tại con cũng đã có... người chăm sóc, xin mọi người đừng lo lắng. Trước mắt, con cần mang mấy thứ này đi, hy vọng mọi người đừng tức giận."
Ôn Dĩ Tắc đứng phía sau Ninh Trạch Tiêu, anh lẳng lặng đánh giá mấy bức chân dung trên bàn thờ, tận mắt thấy những người vốn hung thần ác sát bỗng trở nên trời quang mây tạnh sau khi nghe Ninh Trạch Tiêu nói.
Mặt đổi còn nhanh hơn lật sách!
Hóa ra tổ tông nơi đây thật sự sẽ hiển linh à!
May mà vừa rồi anh đã điên cuồng bám víu lấy nhân vật chính, nếu không có thể sẽ bị những trưởng bối nổi giận bò ra ngoài hành hung một trận không ngừng.
Bên kia, Ninh Trạch Tiêu hành ba cái lễ rồi đứng dậy.
"Nói chứ, cậu không phải thu thập một cái rương đồ vật muốn mang về sao? Đồ vật đâu?" Ôn Dĩ Tắc cất bước định đi, nhưng chợt nhớ ra cái rương đồ vật mà Ninh Trạch Tiêu vừa thu dọn.
Người đã đến bên này, nhưng đồ vật lại không biết đi đâu mất.
"Cái rương để ở cửa." Ninh Trạch Tiêu trả lời.
Đồ đạc của cậu không nhiều, vốn dĩ cậu đã ở trong trường học thời gian dài, nghỉ đông và nghỉ hè cũng không đến đây ở, đồ vật để lại đây tự nhiên sẽ không nhiều.
Thanh niên vừa dứt lời, Ôn thiếu gia ngay từ đầu nói muốn làm c* li thế mà thật sự xách cái rương cậu để ở cửa lên.
Ôn Dĩ Tắc lúc xách lên còn cảm thấy điên điên, khó hiểu hỏi: "Bên trong cậu bỏ cái gì vậy, sao lại chẳng có chút trọng lượng nào? Sẽ không chỉ có mấy tấm ảnh chụp đó chứ?"
Anh còn nhớ rõ bộ dáng đáng yêu của Ninh Trạch Tiêu lúc ba tuổi trong ảnh! Thật là đẹp mắt, thật muốn mỗi ngày đều ngắm nhìn hai mắt.
"Mới không có." Ninh Trạch Tiêu mím chặt môi, ấn tượng tốt về Ôn Dĩ Tắc lại lần nữa tan thành mây khói.
Thật sự không hiểu, tại sao người đàn ông trước mặt cậu lúc thì có thể tỏ ra đáng yêu, lúc lại khiến người ta chán ghét như vậy?
Hai người đi ra khỏi tổ trạch nhà họ Ninh, Ninh Trạch Tiêu q*** t** khóa cửa lại.
Ôn Dĩ Tắc đột nhiên đề nghị: "Có muốn về sau phái vài người đến đây quét tước định kỳ không, căn nhà này cũng không cần phải bỏ hoang?"
Chỉ nghĩ đến căn nhà tượng trưng cho vinh quang Thiên Sư nhà họ Ninh dần dần cô quạnh theo thời gian, trong lòng Ôn Dĩ Tắc liền có một nỗi thất vọng người đi trà lạnh.
"Quét tước?" Ninh Trạch Tiêu chần chờ một giây, chẳng lẽ Ôn Dĩ Tắc không đi vào bên trong tham quan sao? Không biết bên trong bố cục đặc thù, người bình thường đi vào tuyệt đối sẽ lạc đường sao?
"Anh tiền nhiều đến mức không có chỗ tiêu sao?"
Chẳng lẽ người này vừa ngốc vừa lắm tiền?
Trán Ôn Dĩ Tắc dần dần chảy xuống ba đường hắc tuyến, anh cảm thấy hảo tâm của mình bị người ta xem là lòng lang dạ thú.
"Cậu xem ngôi nhà lớn như vậy một cái nhà kết quả không người dọn dẹp, mỗi lần trở về đều là lá rụng đầy đất, bụi bặm đầy phòng chẳng lẽ cậu chấp nhận được?"
Người đàn ông trên mặt nói nghe rất dễ nghe, nhưng trên thực tế chính là h*m m**n cảm giác an toàn từ nơi ở của Thiên Sư, dù sao đây là cố cư của Thiên Sư nhà họ Ninh mà! Chắc chắn có tác dụng tăng ích.
Anh nghĩ, Ninh Trạch Tiêu về sau còn cần đi học, đến lúc đó chính mình không thể nào cũng đi theo cậu cùng đi học chứ?
Thời gian nhàn rỗi trốn trong tổ trạch nhà họ Ninh thì rất không tồi, chỉ cần vai ác không tìm tới cửa.
Ô tô chậm rãi khởi động, Ninh Trạch Tiêu xuyên qua cửa sổ xe, nhìn thân ảnh tổ trạch ngày càng xa, ký ức quen thuộc dần dần mờ đi trong tầm mắt, nỗi lưu luyến trong lòng cuộn trào như thủy triều.
Bánh xe lăn nhanh, cùng với tiếng động cơ gầm vang, đưa cậu hướng về phương xa, một chặng hành trình mới sắp mở ra.
Hai người trở về nhà cũng không hề phát hiện, sau khi họ rời đi, một bóng hình quỷ dị bỗng nhiên xuất hiện ở cổng lớn nhà họ Ninh.
"Người" này thân hình gầy dẹt, thân mặc một chiếc váy trắng rách nát, mái tóc đen dài che khuất cả khuôn mặt, dưới chân nó giẫm lên hai cái bóng, một cao một thấp, một nam một nữ.
"Phụng mệnh lệnh của Chủ nhân - g**t ch*t hai tên nhân loại này!"
Màn ảnh vừa chuyển, Ôn Dĩ Tắc còn chưa biết nguy hiểm sắp buông xuống vẫn đang cố gắng thuyết phục Ninh Trạch Tiêu: "Khi nào cậu nhớ nhà, chúng ta còn có thể thường xuyên quay về ở vài ngày, rời xa ồn ào đô thị, trở về với tự nhiên, chẳng phải là một đại mỹ sự của nhân sinh sao?"
Thật không dám giấu giếm, anh muốn chiếc chìa khóa đồng trong tay Ninh Trạch Tiêu đã lâu, từ lúc mới tới nơi này cho đến khi rời đi.
Thanh niên suýt chút nữa bị thuyết phục, tâm tư không ngừng dao động, "Anh nói cũng phải..."
Nếu như khi nào cậu cãi vã với Ôn Dĩ Tắc, mình còn có thể thu dọn đồ đạc qua đây ở vài ngày, cũng không cần nhìn thấy đối phương.
Cửa sổ xe hơi hé mở, gió nhẹ lướt qua gò má hai người, mang đến một tia lạnh lẽo. Ninh Trạch Tiêu ngước mắt lên, phát hiện những mảng mây đen lớn đang đè nặng ở phía chân trời, bầu trời vốn trong xanh đột nhiên âm u đi không ít.
"Dường như sắp mưa?"
Thanh niên vừa dứt lời, mưa liền rơi xuống, lộp bộp, hơn nữa còn có xu thế càng rơi càng lớn.
Ôn Dĩ Tắc kéo cửa sổ xe lên, giọt mưa đập vào cửa kính phát ra tiếng vang thanh thúy, anh nhẹ giọng an ủi: "Tin tôi, kỹ thuật lái xe của tôi rất tốt."
Xe chạy trong mưa, bên trong xe lại là một mảnh yên lặng, phảng phất bị ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Ninh Trạch Tiêu nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, không hiểu sao cậu luôn có một loại cảm giác bất an ẩn hiện, cứ như giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện không tốt.
"Dù sao anh cẩn thận một chút là hơn." Cậu theo bản năng nắm chặt chiếc La Bàn Phong Thủy trong lòng bàn tay, sách vở đã sớm được cậu thu vào vali xách tay.
"Ừ ừ..." Ôn Dĩ Tắc biết nghe lời phải đáp lại, xuất phát từ cẩn thận, anh giảm tốc độ xe, tránh việc trơn trượt ngày mưa xảy ra ngoài ý muốn.
Màu sắc bầu trời sau cửa sổ dần dần thâm trầm, ban ngày thế nhưng có dấu hiệu của đêm tối, âm phong gào thét, đen kịt như mực, toàn bộ quốc lộ phảng phất bị một luồng túc sát chi khí bao phủ.
Không khí quỷ dị xung quanh khiến ngay cả Ôn Dĩ Tắc cũng cảm thấy có chút bất an.
Ngay từ đầu anh lựa chọn gắn bó với nhân vật chính, thay đổi kết cục bị đoạt xá, dẫn đến cốt truyện phía sau không thể nào tìm thấy manh mối. Trừ một số nút thời gian mấu chốt không thể thay đổi, cơ bản đều là bắt đầu từ con số 0.
Cho nên anh hiện tại cũng không biết tình huống trước mắt rốt cuộc là ngoài ý muốn, hay là nanh vuốt của vai ác đã đến.
Ninh Trạch Tiêu ngồi ở ghế phụ theo bản năng siết chặt chiếc La Bàn Phong Thủy trong lòng bàn tay, kim đồng hồ la bàn bắt đầu chuyển động, nó không ngừng rung lắc, phảng phất có thứ gì đột nhiên xuất hiện hấp dẫn nó.
Đột nhiên, trong tầm mắt phía trước xe. Xuất hiện một bóng hình mờ ảo, tiếng mưa rơi rào rào, người này mặc một chiếc trường bào trắng bệch, cô đơn đứng giữa đường.
Nó mặt hướng về phía hai người, ngẩng mặt lên, lại không nhìn thấy ngũ quan, vẫn là mái tóc dài đen tuyền.
"Quả nhiên đã tới."
Ôn Dĩ Tắc đã sớm có chuẩn bị, anh đặt chân lên phanh, muốn nhấn xuống nhưng đột nhiên cảm thấy hai chân mình giống như bị xiềng xích khóa chặt không thể cử động.
"Đáng ghét, quỷ còn có thể chơi hack sao?" Người đàn ông thấp giọng thầm mắng thao tác vô lại của quỷ quái.
Ninh Trạch Tiêu bên cạnh lần đầu nhìn thấy loại tình huống rõ ràng này, cả người không nhịn được kinh ngạc trợn to hai mắt, "Cái... Cái này rốt cuộc là cái gì? Là người hay là... Quỷ?"
Cùng lúc đó, chiếc La Bàn Phong Thủy trong tay cậu vẫn không nhúc nhích chỉ thẳng về phía trước.
Ôn Dĩ Tắc thấy không cách nào phanh lại, ngược lại thay đổi kế sách. Nhân vật chính trong phim ảnh kịch đều là vì né tránh quỷ quái mà không cẩn thận gặp tai nạn xe cộ, anh càng muốn đi ngược lại suy nghĩ - lái xe đâm chết cái quỷ quái này!
Nghĩ đến đây, anh nắm chặt tay lái.
Ngay khoảnh khắc chiếc xe sắp đâm vào bóng hình kia, một luồng hàn ý thấu xương từ sau lưng hai người ập đến, phảng phất có vô số bàn tay lạnh lẽo siết chặt yết hầu hai người.
Ôn Dĩ Tắc mở to hai mắt, dùng hết toàn lực muốn kêu gọi, nhưng chỉ có thể phát ra tiếng r*n r* yếu ớt.
Vì sao ngay cả lái xe đâm quỷ cũng không được?
Ngay sau đó.
"Rầm" một tiếng vang lớn chấn động không trung, thân xe đột nhiên run rẩy lên.