Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 117

“Chúc mừng cậu.” Tiếu Địch miệng nói lời chúc mừng, nhưng thần sắc lại dị thường ngưng trọng.

Thật sự trùng hợp đến thế sao?

Thuần Hạc Cư chủ động vỗ vỗ vai người đàn ông, nói: “Không phải trước đây chúng ta đã thỏa thuận rồi sao, nếu tôi được chọn tham gia lễ Xem Lạc Âm, anh có chuyện gì muốn tôi giúp thì cứ nói. Bây giờ có thể nói cho tôi biết rồi đấy.”

Dù sao chuyện của anh cũng đã xong trước một bước, giờ chỉ còn thiếu nhiệm vụ của Tiếu Địch nữa thôi!

“Tôi nghi ngờ miếu Địa Tiên có liên quan đến việc dân cư ở trấn Sơn Vụ thường xuyên mất tích. Khi vào trong đó, cậu có thể thuận tiện tìm xem có manh mối gì không?”

Đây chính là dự tính ngay từ đầu của Tiếu Địch.

“Anh à, giờ anh có thể nói thật với tôi chưa?”

Giọng điệu của Thuần Hạc Cư đột ngột thay đổi.
Một tiểu thương bình thường tuyệt đối sẽ không quan tâm đến loại chuyện này.

Tiếu Địch im lặng một giây, cuối cùng lựa chọn nói thật: “Cậu có thể hiểu đơn giản tôi là cảnh sát.”

Thuần Hạc Cư cũng không mấy bất ngờ, anh cũng đã đoán đại khái được thân phận của đối phương, nhưng sự thật thốt ra từ miệng hắn khiến anh cảm thấy dị thường trân quý.

“Oa! Vậy chẳng phải tôi là quân tẩu sao?”

Thuần Hạc Cư lại nhảy lên ngồi vắt vẻo trên giường, vòng tay ôm lấy cổ Tiếu Địch.

Người đàn ông lo lắng cậu bất cẩn ngã xuống giường, liền đưa tay đỡ lấy lưng anh.

“Ừ.”

“Vậy tôi cũng nói cho anh một bí mật,” Thuần Hạc Cư ghé sát môi vào tai Tiếu Địch: “Thật ra tôi không phải phóng viên, mà là một luật sư.”

Màn kịch cả hai cùng "lột mặt nạ" khiến người ta không kịp trở tay.

“Ừ.” Tiếu Địch đáp lại, không hề có chút kinh ngạc nào.

“Sao anh chẳng có chút bất ngờ nào thế?”

Thuần Hạc Cư không vui bĩu môi, biểu hiện của đối phương không giống như những gì anh muốn thấy.

“Đừng quậy nữa!” Tiếu Địch túm lấy gáy vị luật sư, vùi đầu vào cổ anh, hơi thở phả ra nóng rực như thiêu đốt.

Thuần Hạc Cư giây lát biến thành chú chim cút ngoan ngoãn, anh quay lại chuyện chính, giơ ba ngón tay thề: “Sir, tôi nhất định sẽ nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ anh giao phó.”

Tiếu Địch bị anh chọc cười, hắn nắm lấy những ngón tay ấy: “Không cần cậu phải hoàn thành trăm phần trăm, cứ lượng sức mà làm.”

Đến lúc đó hắn cũng sẽ tìm cơ hội đột nhập từ bên ngoài để giảm bớt gánh nặng cho anh.

Thời gian trôi đến buổi chiều, Thuần Hạc Cư đứng trước gương cài từng chiếc cúc áo.

Anh thay một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần tây đen lưng cao, bộ đồ giản dị được anh mặc lên toát ra cảm giác cao sang thoát tục.

Tiếu Địch ngồi trên giường nhìn đối phương sửa soạn, vòng eo mảnh khảnh ấy rốt cuộc mềm mại đến mức nào, hắn đã tự mình trải nghiệm qua.

“Chúng ta hẹn một địa điểm đi, sau khi xong việc sẽ gặp nhau ở đó.” Thuần Hạc Cư đề nghị.

“Ừ.”

Tiếu Địch lặng lẽ thu hồi ánh mắt.

Cuối cùng bọn họ hẹn tại một nơi cách miếu Địa Tiên một khoảng nhất định.

Trước khi ra cửa, vị luật sư và Tiếu Địch trao nhau một nụ hôn ngắn ngủi.

“Đây là nụ hôn may mắn.” Trên mặt Thuần Hạc Cư hiện lên vẻ đắc ý vì vừa thực hiện được ý đồ.

Tiếu Địch cuối cùng cũng không còn kháng cự sự tiếp xúc của anh nữa, thậm chí còn ôm lấy anh từ phía sau.

Cũng coi như là trong cái rủi có cái may.

“Chú ý an toàn, đừng hành động l* m*ng.” Tiếu Địch dặn dò kỹ lưỡng vài câu.

“Được.”

…….

Ký ức về việc hai người kết duyên đột ngột dừng lại.

Thuần Hạc Cư ghé trên lưng Tiếu Địch, nhìn đối phương thân thủ nhanh nhẹn lao vào lùm cây rậm rạp, bỏ xa những kẻ đang bám đuổi gắt gao phía sau.

“Thả tôi xuống đi.”

Anh nắm vai Tiếu Địch, ra hiệu đối phương buông mình xuống.

Tiếu Địch nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng ai khác mới tạm thời thở phào nhẹ nhõm, đặt Thuần Hạc Cư xuống đất.

“Đám người này cứ như bị điên vậy.”

Vị luật sư nhíu mày, bày tỏ sự bất mãn với nhóm người kia.

“Anh không sao chứ?” Anh lại quan tâm hỏi Tiếu Địch, người đã cõng mình chạy suốt quãng đường dài.

Hắn thật sự vất vả rồi!

Người đàn ông chỉ hơi th* d*c, ngoài ra không có vấn đề gì khác.

“Tôi không sao, nhưng nếu chúng ta không tìm được cách giải quyết thì e rằng sẽ bị bọn họ truy đuổi cả ngày mất.”

Trong mắt Tiếu Địch hiện lên sự suy tư sâu sắc, hắn cân nhắc mọi chuyện xa hơn nhiều.

“Chúng ta còn chẳng rõ nguyên nhân bị truy sát là gì, tự dưng có cái nồi lớn úp lên đầu!”

Thuần Hạc Cư càng nghĩ càng giận, rốt cuộc là kẻ không biết xấu hổ nào làm chuyện xấu rồi đổ vả cho bọn họ chứ!

Khi hai người vừa bình tĩnh lại, từ cánh rừng phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân —— đó là tiếng rắc rắc đặc trưng khi đế giày dẫm lên lá rụng, vô cùng thanh thúy.

“Có người!”

Tiếu Địch nhạy bén xoay người về hướng phát ra âm thanh, bản năng kéo Thuần Hạc Cư ra sau lưng bảo vệ.

Bọn họ đã trò chuyện nửa ngày rồi đối phương mới thong dong xuất hiện, chẳng lẽ kẻ này đã phục kích ở đây từ đầu sao?

Thuần Hạc Cư nắm chặt cánh tay Tiếu Địch, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Không thể nào? Rốt cuộc là người hay là quỷ đây?!

Bụi cỏ cách đó không xa bắt đầu lay động dữ dội, tiếng ma sát vang lên như khúc dạo đầu báo hiệu kẻ xấu sắp xuất hiện.

Tiếu Địch đã sẵn sàng kéo vị luật sư chạy tiếp, ánh mắt nhìn chừng chừng vào nơi phát ra tiếng động.

“Dĩ Tắc, chúng ta đi đến đâu rồi?”

“Hình như đây là một công viên? Chẳng lẽ là công viên hơi nước mà Hạc Cư từng nhắc tới?”

Cùng với hai giọng nói quen thuộc, từ dưới bóng cây u ám, hai người chậm rãi bước ra.

Bốn người lần đầu tụ họp, gương mặt ai nấy đều mang theo vẻ kinh hỉ khó giấu.

Cả bốn đồng thanh hét lên: “Sao mọi người lại ở đây?”

Tìm được đồng đội, mấy người họ cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng trong lòng, thầm cảm thấy may mắn vì không ai gặp chuyện gì.

Ôn Dĩ Tắc kể lại sơ lược tình hình tại miếu Địa Tiên và việc Ninh Trạch Tiêu giao thủ với sinh vật không xác định cho Tiếu Địch nghe.

Tiếu Địch cũng kể lại chuyện bọn họ bị truy sát vô cớ và "tai bay vạ gió" vừa rồi.

Thuần Hạc Cư còn đặc biệt nhấn mạnh sự việc kinh hoàng khi phát hiện đầu người trong túi phúc tại miếu Địa Tiên.

“Chẳng lẽ cái xác trong bao chiếu chúng ta thấy sáng nay chính là người mà bọn họ vu khống do các anh giết?” Ninh Trạch Tiêu đưa ra một khả năng.

“Có thể lắm.” Ôn Dĩ Tắc gật đầu.

“Vì miếu Địa Tiên từng giết người, tay chân bọn họ tuyệt đối không sạch sẽ!”

Tận mắt chứng kiến nên Thuần Hạc Cư vô cùng chắc chắn hung thủ đứng sau màn giết người phi tang xác chính là miếu Địa Tiên!

Tiếu Địch tán thành với nhận định của Thuần Hạc Cư: “Trong đám người truy đuổi chúng ta cũng có người áo đen của miếu Địa Tiên, biết đâu bọn họ thật sự đã giở trò gì đó.”

Ninh Trạch Tiêu đột nhiên nói: “Tôi còn một điểm chưa thông, theo như lời mọi người thì miếu Địa Tiên thường chỉ ra tay với người ngoài, và mỗi lần cách nhau khá lâu. Tại sao hôm nay họ lại đột ngột tấn công hai người, hơn nữa lần này nạn nhân lại là hai cư dân địa phương?”

“Chẳng lẽ họ phát hiện ra nhân tố bất định, để tránh đêm dài lắm mộng nên chọn chủ động xuất kích?” Thuần Hạc Cư phân tích.

Ba người Ôn Dĩ Tắc bản năng nhìn nhau, chân mày ai nấy đều vương vẻ nghiêm trọng.

“Miếu Địa Tiên chắc chắn có biến!” Ôn Dĩ Tắc nói.

Dứt lời, cả nhóm không hẹn mà cùng tức tốc quay lại miếu Địa Tiên.

Biết đâu, kẻ đứng sau bức màn sắp lộ diện!

“Quạ! Quạ!”

Trên đầu mọi người đột ngột vang lên tiếng chim kêu chói tai, âm thanh này xuất hiện như càng làm lan tỏa sự bất an trong không khí.

Bước chân Ninh Trạch Tiêu khựng lại, cậu theo bản năng ngẩng đầu nhìn về hướng âm thanh phát ra nhưng không thấy bóng dáng con chim nào.

“Làm sao vậy?”

Ôn Dĩ Tắc ngay lập tức nhận ra sự bất thường của đối phương.

“Không biết có phải ảo giác không, nhưng tiếng chim này hình như tôi đã nghe thấy ở miếu Địa Tiên.” Ninh Trạch Tiêu sắc mặt ngưng trọng nói.

Nghe có vẻ khó tin, nhưng cậu nhớ rõ khi mình đang ẩn nấp trong miếu, bên tai cũng vang lên một tiếng chim hót đột ngột, khiến cậu bị phát hiện rồi bị đánh rơi xuống nước.

Ôn Dĩ Tắc thà tin vào giác quan thứ sáu của Ninh Trạch Tiêu, bởi sự nhạy cảm của nhân vật chính luôn là xu hướng phát triển của cốt truyện.

“Lần này chúng ta phải cẩn thận hành sự.”

Bỏ qua khúc nhạc đệm này, bốn người tiếp tục hướng về miếu Địa Tiên.

Chẳng ngờ, trên đường đi họ lại đụng phải đám người đang truy đuổi lúc nãy.

“Bọn chúng ở kia!”

“Hai đứa mới xuất hiện chắc chắn là đồng lõa, đừng để đứa nào thoát!”

“Giết chúng để báo thù cho anh em!”

Ninh Trạch Tiêu nhìn tình cảnh trước mắt, đôi mày nhíu chặt.

Cậu dường như thấy trong mắt đám người này loé lên một luồng ánh sáng đỏ sẫm, thần thái mỗi người đều vặn vẹo biến dạng, ngũ quan trở nên kỳ dị.

Cậu lấy la bàn Phong Thủy ra kiểm tra, kim la bàn xoay tít trong một phạm vi nhất định, chỉ ra hai luồng khí đang khống chế đám đông từ hai phía.

“Họ đều bị quỷ khống chế rồi.” Ninh Trạch Tiêu hít sâu một hơi, tình hình hiện tại vượt xa dự đoán của cậu.

“Cái gì?” Ôn Dĩ Tắc bản năng giơ tay lên, nhưng đồng hồ đo trên cổ tay vẫn im lìm không nhúc nhích.

Suýt nữa thì quên, trấn Sơn Vụ có từ trường tự nhiên làm nhiễu thiết bị dò tìm.

“Họ đã uống quá nhiều 'nước thánh' pha tro cốt. Theo thời gian, tro cốt tích tụ trong cơ thể đến một điểm tới hạn, làm lu mờ lý trí của họ. Thêm vào đó, đám người kia còn nắm giữ Thanh Phong Linh, phối hợp sử dụng có thể tạo ra hiệu quả khống chế đơn giản.”

Ninh Trạch Tiêu suy luận.

Không có gì bất ngờ thì kẻ đang thao túng họ chính là chủ nhân của đám tro cốt đó.

Tiếu Địch cũng từng thấy các vụ án tương tự trong tài liệu của Linh Môn, về việc bí mật dụ dỗ người sống uống nước tro cốt để mê hoặc tâm trí trong thời gian ngắn.

Nhưng... thao túng quy mô lớn toàn bộ cư dân trấn Sơn Vụ cùng một lúc thế này, hắn cũng mới thấy lần đầu.

Thuần Hạc Cư nghe về "công dụng" của nước thánh mà suýt chút nữa muốn nôn: “May mà tôi và Ôn Dĩ Tắc không uống thứ đó, nếu không chúng ta cũng trở thành một trong số họ rồi.”

“Dù bị mê hoặc tâm trí nhưng thể xác họ vẫn là con người, chúng ta không thể đối đầu trực diện.”

Ôn Dĩ Tắc nhận ra một vấn đề nan giải.

“Lúc nãy tôi và Tiếu Địch gặp họ cũng chỉ biết bỏ chạy thục mạng thôi,” Thuần Hạc Cư nhắc lại sự thảm hại của mình.

“E rằng kẻ đứng sau định dùng họ để vây đánh chúng ta.” Ánh mắt Ôn Dĩ Tắc tối sầm lại.

Trong trấn Sơn Vụ rộng lớn, bốn người họ đột nhiên rơi vào thế "ba ba trong rổ".

Dù là ai gặp phải tình cảnh này, tâm trạng cũng không thể nào thoải mái được.

Ninh Trạch Tiêu thấy đám người điên cuồng đang lao tới, tiếng bước chân hỗn loạn, ánh mắt cậu lập tức đanh lại.

Thời gian không cho phép họ thảo luận thêm nữa!

Cậu dứt khoát quyết định: “Chúng ta đến miếu Địa Tiên trước, chuyện khác tới đó tính sau!”

Ôn Dĩ Tắc: “Được.”

Tiếu Địch chủ động hiến kế: “Chúng ta chia nhau ra chạy, để còn dễ bề hỗ trợ lẫn nhau.”

Thuần Hạc Cư dặn dò: “Mọi người nhất định phải cẩn thận!”

Bốn người không hẹn mà cùng chia làm hai ngả, hai người một nhóm, tản ra chạy về hai hướng trái phải.

Đám người truy đuổi thấy mục tiêu phân tán cũng nhanh chóng chia ra, tiếp tục bám theo từng nhóm mục tiêu.

“Quạ! Quạ!”

Lúc này, trên đầu họ lại vang lên tiếng quạ kêu quen thuộc.

Một con chim đen lớn đứng trên cành cây dang rộng đôi cánh khổng lồ, giây tiếp theo, nó vỗ cánh bay lên một cách nhẹ nhàng.

Tốc độ bay của con quạ nhanh hơn nhiều so với người chạy dưới đất, nó đã đến miếu Địa Tiên trước một bước.

Nó đáp xuống một căn phòng lớn đang mở toang cửa sổ. Ánh nắng từ cửa sổ hắt vào chỉ chiếu sáng được một khoảng nhỏ, phần lớn không gian trong phòng vẫn bị bóng tối bao trùm.

“Quỷ Mê Tiên Nhân, ta mang về cho ngươi một tin tốt đây.”

Nó cất tiếng, giọng nói âm hiểm như một kẻ tiểu nhân đang thầm thì toan tính.

Bình Luận (0)
Comment