Màn đêm buông xuống, ánh đèn rực rỡ thắp lên, tại biệt thự của Hằng gia ở trung tâm thành phố, một lễ cưới long trọng đang được tiến hành rầm rộ trên bãi cỏ được trang trí tinh xảo.
Trên bãi cỏ dựng lên một chiếc lều lớn màu trắng, xung quanh trang trí vô số đèn chùm pha lê và rèm nhung vàng rủ xuống. Ánh đèn xuyên qua màn lụa trong suốt rọi xuống, tạo nên một dải ngân hà huyền ảo.
Những vị khách tham gia lễ cưới nhìn cô dâu chú rể đứng giữa sân khấu, thỉnh thoảng lại thì thầm bàn tán.
“Chú rể và cô dâu thật xứng đôi, quả là một cặp kim đồng ngọc nữ.”
Cô dâu và chú rể đứng trên sân khấu trung tâm, mặc lễ phục đặt may, trông vô cùng lộng lẫy.
Chú rể Hoàn Thịnh Tư mang nụ cười hiền hòa trên mặt, còn cô dâu được trang điểm tỉ mỉ đến hoàn hảo, tựa như một búp bê Tây Dương tinh xảo.
“Hằng thị dựa vào cuộc hôn nhân thương mại lần này để tăng cường thế lực của mình, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ uy h**p đến Ôn thị.”
“Hiện tại con cháu Ôn thị sa sút, thiếu gia Ôn gia lại là một kẻ dâm dật qua ngày. Theo tôi thấy, danh hiệu bá chủ Kinh Thị đã là vật trong tầm tay của Hằng thị rồi.”
Trong lúc mấy người đang trò chuyện, người hầu bưng khay bạc đến, trên đó bày champagne và những chiếc bánh ngọt tinh xảo, hỏi các vị khách có muốn dùng không.
“Nhắc mới nhớ, thiếu gia Ôn gia không đến tham dự lễ cưới này sao? Sao không thấy bóng dáng vị ấy đâu?” Người nói chuyện cầm một ly champagne.
“Anh đến muộn nên không thấy màn phô trương long trọng lúc nãy. Ôn đại thiếu gia vừa đứng một lát đã nói đau đầu, bây giờ chắc đang nghỉ ngơi trong phòng trên lầu rồi.”
“Không ngờ, Ôn thiếu gia vừa đến đã đau đầu, là vô tình bị bệnh hay là thấy tình cảnh hiện tại của Hằng gia mà không khỏi đau đầu cho tương lai của Ôn thị…”
Lời nói của các vị khách đều mang ý vị bàng quan.
Phía trên sân khấu chính, đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, nhưng nhìn kỹ, dường như có một làn sương mù màu đen đang lờ lững chảy trong kẽ hở của đèn chùm pha lê.
Những làn sương mù này như có sinh mệnh, lúc tụ lại, lúc tản ra, mang đến cảm giác bất an.
Khác với sân khấu bãi cỏ náo nhiệt và phồn hoa, tòa kiến trúc cách đó không xa lại tràn ngập sự bất an và quỷ dị.
“Hộc… Ha…”
Trong không gian vắng lặng truyền đến tiếng bước chân chạy vội vã, tiếng th* d*c không ngừng bên tai.
“Hành lang này dài thế sao? Tại sao mình chạy lâu như vậy mà vẫn chưa thấy cuối?”
Vị thiếu gia Ôn gia trong miệng mọi người hoàn toàn không còn dáng vẻ tham dự yến tiệc lúc nãy. Quần áo xộc xệch, anh tùy tiện đưa tay lau đi mồ hôi trên mặt.
Anh tên là Ôn Dĩ Tắc, nhưng không phải Ôn thiếu gia thật sự, chỉ là trùng hợp trùng tên trùng họ, và cũng là linh hồn ngoài ý muốn nhập vào khối thân xác xa lạ này.
Ôn Dĩ Tắc vừa tỉnh lại ở một nơi xa lạ, ban đầu tưởng là mơ, nhưng mùi rượu nồng nặc trên người khiến anh nhận ra đây không phải là mơ.
Anh còn chưa kịp hiểu rõ tình hình trước mắt, đã kinh ngạc phát hiện như có người hoặc vật gì đó đang đuổi theo mình.
Bản năng mách bảo anh phải nhanh chóng rời khỏi đây, nhưng anh đã chạy cả ngày, ngoài hành lang dài vô tận, không hề thấy bóng dáng căn phòng hay cầu thang nào, dần dần nhận ra tình hình xung quanh có chút không ổn.
Ánh đèn lờ mờ thỉnh thoảng nhấp nháy, giống như tiếng tim đập bất an, cứ chập chờn không ngừng.
Đột nhiên, gió bên tai Ôn Dĩ Tắc như sống lại, gào thét không ngớt. Chiếc đèn chùm trên đầu bỗng phát ra một tiếng vỡ tan dữ dội, ngay sau đó, toàn bộ đèn trong hành lang tắt lịm.
Một mảng tối đen bao trùm hiện trường, không khí lan tỏa sự quỷ dị, một cơn gió lạnh buốt bất ngờ thổi qua, khiến người ta không khỏi rùng mình.
“Rốt cuộc là tình huống gì thế này!”
Trong bóng tối tĩnh lặng này, dường như có thứ gì đó đang lặng lẽ tiến đến…
“Đừng đi…” Một giọng nói quỷ dị chợt vang lên sau lưng Ôn thiếu gia.
Ôn Dĩ Tắc theo bản năng muốn quay đầu lại nhìn, nhưng anh đã dừng lại.
Không thể quay đầu, nơi này tuyệt đối không phải thế giới bình thường.
Anh chạy lâu như vậy mà vẫn chưa thấy lối rẽ, chẳng lẽ là gặp phải “quỷ đánh tường” sao? Rốt cuộc đây là thế giới gì?!
Trong hơi thở của anh, dường như có thêm một bóng dáng mờ ảo phía sau. Thân hình bóng dáng đó đứng trong bóng tối không giống con người.
Tim anh chợt chùng xuống, lòng bàn tay nắm chặt, anh cố gắng thuyết phục mình đó chỉ là ảo giác, nhưng cái cảm giác quỷ dị đó lại càng lúc càng mạnh mẽ.
“Ai ở đó?” Ôn Dĩ Tắc lấy hết can đảm hô lên, nhưng mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay vẫn không ngừng tuôn ra.
Thứ kỳ quái kia không trả lời, chỉ có tiếng gió gào thét bên tai.
Anh đánh liều đi thêm vài bước về phía trước, ý đồ kéo dài khoảng cách với sinh vật nguy hiểm không rõ kia. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc anh cử động, bóng dáng kia đột nhiên ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt khiến người ta sởn gai ốc.
Đó là một khuôn mặt cực kỳ vặn vẹo, làn da tái nhợt như giấy, phủ đầy những vết máu khô và vết nứt sâu, đôi mắt là hai hốc đen trống rỗng, tựa như hai vực sâu không đáy, tỏa ra hơi thở lạnh lẽo và tà ác.
Bóng dáng kia chậm rãi đứng thẳng, thân thể nó dường như được khâu vá từ vô số mảnh vỡ, như thể có thể tan rã bất cứ lúc nào. Móng tay sắc nhọn như dao, trên đó vẫn còn lưu lại vết máu khô.
Nó nhấc chân, mỗi bước đi đều để lại vết máu đỏ tươi trên mặt đất.
“Ôn Dĩ Tắc, ngươi sống không quá hôm nay.”
Một giọng nói trầm thấp và khàn khàn phát ra từ cổ họng nó, như đến từ sâu thẳm địa ngục.
Tim Ôn Dĩ Tắc đập loạn xạ không ngừng, những lời này quen tai một cách khó hiểu, nhưng anh không còn thời gian để suy nghĩ thừa thãi, dứt khoát xoay người bỏ chạy, không dám nảy ra ý niệm quay đầu lại, chỉ lo liều mạng chạy vội.
Tuy nhiên, phía trước vẫn là hành lang đen kịt, cho dù anh có liều mạng chạy trốn như thế nào cũng không thay đổi được hiện trạng trước mắt.
“Đừng chạy… Ta muốn mạng ngươi.” Giọng nói kia lại vang lên, lần này lại gần ngay bên tai.
“Ngươi nghĩ ta là thằng ngốc sao? Ngươi bảo ta đừng chạy là ta sẽ không chạy à?” Ôn Dĩ Tắc theo bản năng phản bác vài câu, ánh mắt một lần nữa rơi vào phía trước.
Đầu tiên, anh không thể cứ thế mà chạy một cách mù quáng, so thể lực với thứ không phải người này, cuối cùng sẽ chỉ làm hại chính mình. Có cách nào để trốn thoát không…
Người đàn ông còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, một luồng hơi lạnh ập đến, cơ thể hắn ngay lập tức bị một lực lượng vô hình trói chặt tại chỗ.
Ôn Dĩ Tắc giãy giụa, muốn kêu cứu, nhưng phát hiện giọng nói của mình đã bị nỗi sợ hãi bóp nghẹt trong cổ họng.
Nhớ ra rồi.
Tại sao anh lại cảm thấy tình huống trước mắt có chút quen thuộc, và những lời thứ kia vừa nói cũng có chút ấn tượng.
Đây chẳng phải là cốt truyện mở đầu của cuốn tiểu thuyết 《 Ta chính là thiên tuyển 》 sao?
Kẻ đoản mệnh không sống quá 3000 chữ vì thân phận bị bại lộ mà bị Boss phản diện để mắt, mở đầu đã nhận lấy cái chết, sau đó lại dùng thân xác đó đi làm nhục nhân vật chính đang tìm đến.
Boss phản diện lợi dụng thân thể Ôn Dĩ Tắc làm không ít chuyện ác, cuối cùng tà không thắng chính, bị nhân vật chính kết thúc sinh mạng.
Anh cuối cùng cũng nhận ra mình đã vô tình gia nhập vào đội quân xuyên thư khổng lồ, thầm mắng một tiếng trong lòng, “Đây rốt cuộc là cái vận may gì…”
Tại sao những người khác xuyên qua thì làm nhân vật chính, hoặc làm phản diện, còn riêng anh lại xuyên thành một kẻ đoản mệnh chết ngay từ 3000 chữ mở đầu?!
Nói đi cũng phải nói lại, sở dĩ anh biết đến cuốn tiểu thuyết 《 Ta chính là thiên tuyển 》, tất cả là do cô em gái nhà mình có sở thích thần kì là cầm cuốn tiểu thuyết này đọc truyện cổ tích đêm khuya cho anh nghe…
Ban đầu, Ôn Dĩ Tắc còn nghĩ cô em gái với tính cách hoạt bát thường ngày đã thay đổi tính nết trở thành một thục nữ dịu dàng.
Không ngờ, phần hay ho nhất lại nằm ở phần mở đầu, một kẻ đoản mệnh trùng tên trùng họ với anh đã không sống quá một chương đã bị boss cuối đoạt xá.
Em gái anh khi kể đến đoạn này thì vô cùng sống động, ngay cả những từ ngữ cảm thán của pháo hôi trong truyện cũng phải đọc ra.
Người vừa nhắm mắt nhưng căn bản không thể ngủ được: “…”
Kẻ đoản mệnh chết rồi, cô em gái đóng cuốn tiểu thuyết lại, cả người tỏ vẻ cực kỳ hưng phấn, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm Ôn Dĩ Tắc.
Cô nóng lòng hỏi: “Anh hai, câu chuyện cổ tích đêm nay thế nào? Có phải rất thú vị không!”
“Kể rất hay, lần sau đừng kể nữa.”
Ôn Dĩ Tắc thở dài một hơi, cảm thấy một trận kiệt sức không rõ nguyên do.
Để đảm bảo tinh thần cho sáng mai, anh đã trực tiếp áp dụng biện pháp “trừ tà vật lý” để đuổi “chướng ngại vật lớn” ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của mình ra khỏi phòng.
Anh quay lại nằm trên giường, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng dưới, nhắm mắt lại, chuẩn bị chìm vào giấc mộng đẹp lần nữa.
Nhưng giây tiếp theo, cô em gái lại gõ cửa phòng hắn: “Anh hai, tiểu thuyết của em vô tình rơi ở bên trong, anh có thể làm phiền mở tay nắm cửa trả lại cho em được không?”
“Không được!” Ôn Dĩ Tắc bị quấy rầy lần nữa bỗng nhiên ngồi dậy.
Anh căn bản không thể duy trì được vẻ mặt người tốt trước mặt cô em gái mình.
“Nhưng em còn chưa đọc xong tiểu thuyết mà!” Cô nàng không thể nói hết sự hối hận, lẽ ra cô nên đọc xong tiểu thuyết rồi mới đến trêu chọc anh trai.
“Không được là không được!” Ôn Dĩ Tắc nghiêm khắc và tàn nhẫn từ chối yêu cầu của đối phương qua cửa, “Đều là mấy cuốn tiểu thuyết vô dụng này ảnh hưởng đến em, cho nên anh muốn tịch thu cuốn tiểu thuyết này.”
Cô em gái bị khóa ở ngoài cửa, nghe tin xong liền nổi cơn thịnh nộ bất lực với không khí, “Cái gì mà không được chứ! Anh hai, anh là anh ruột của em đó, anh không thể thương hại em một chút sao? Em mới đọc đến hai phần ba, còn chưa biết đại kết cục là gì mà! Anh hai… Cầu xin anh!”
Nói nửa ngày cũng không thể thay đổi sự thật, cô chỉ có thể lưu luyến quay người rời đi.
Tiểu thuyết của cô huhu… Cô còn chưa xem đến đại kết cục mà! Nhân vật chính Ninh Trạch Tiêu rốt cuộc có chiến thắng phản diện không đây?
Trong phòng, Ôn Dĩ Tắc lần thứ ba nằm lại trên giường, anh vừa nhắm mắt lại, ngón tay lại vô tình chạm vào bìa sách có chất liệu cứng.
Chẳng lẽ tiểu thuyết thật sự có ma lực khiến người ta mê mẩn sao?
Một sự nghi hoặc dấy lên trong lòng anh, và lớn dần lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Anh mở một bên mắt, ánh mắt dừng lại trên bìa tiểu thuyết lộng lẫy tinh xảo —— anh không tin trên đời có thứ gì có thể mê hoặc được mình!
Trời tờ mờ sáng, Ôn Dĩ Tắc đóng cuốn tiểu thuyết lại, anh “miễn cưỡng” mà nói: “Được rồi, tiểu thuyết vẫn khá hay, cốt truyện kinh điển tà không thắng chính xem mãi không chán, chỉ là… Cái kết nhân vật chính và phản diện đồng quy vu tận này không khỏi khiến người ta tiếc nuối.”
Anh nằm lại trên giường, định tranh thủ chút thời gian cuối cùng để ngủ bù, dần dần hôn mê đi.
Khi tỉnh dậy lần nữa, người đã ở bên này.
Thứ không phải người kia chậm rãi tiến đến gần Ôn Dĩ Tắc, trong mắt nó lập lòe ánh hồng quỷ dị, ánh mắt nhìn chằm chằm người đàn ông, khóe mắt bỗng nhiên chảy xuống dòng máu nóng bỏng, tạo thành hai vệt máu.
Khuôn mặt quỷ đánh úp bất ngờ, Ôn Dĩ Tắc căn bản không thể bình tĩnh được, anh không ngừng trợn to hai tròng mắt, tay chân ra sức giãy giụa.
“Ưm ưm ưm…” Mặc kệ là ai, chỉ cần có thể cứu anh, bảo anh làm gì cũng được!
Bất hạnh thay, anh cảm thấy ý thức của mình đang dần bị rút ra, cơ thể cũng dần trở nên lạnh băng hơn.
Sẽ không… cứ thế mà chết đi chứ?
Chẳng lẽ thật sự không thể thay đổi kiếp số của kẻ đoản mệnh sao?
…
Màn ảnh chuyển, tầng một vốn không một bóng người bỗng nhiên xuất hiện một bóng dáng.
Rõ ràng là một bộ đồ phục vụ bình thường không thể bình thường hơn, nhưng vì tỉ lệ thân hình ưu việt nên trông đặc biệt khác biệt.
Người kia ngẩng mặt lên, lộ ra đôi con ngươi màu nâu nhạt trong suốt, cả người trông chừng khoảng hơn hai mươi tuổi, dung nhan hắn tựa như ngọc chạm khắc tinh xảo, môi hồng răng trắng, mặt như ngọc quan, khiến người ta vừa gặp đã yêu.
Người này nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng của những người khác, không khỏi thầm thì trong lòng, “Ôn Dĩ Tắc… rốt cuộc ở đâu?”
Cậu được cao nhân chỉ điểm đến đây tìm người, muốn nhờ một người tên là Ôn Dĩ Tắc giải quyết một chuyện khó khăn.
Vì thế cậu không tiếc tìm hiểu hành vi của Ôn Dĩ Tắc, để tiếp cận đối phương còn cố ý tìm một công việc phục vụ yến tiệc.
Theo lời những người khác, thiếu gia Ôn gia vì chóng mặt nên ở lại trong phòng, không đi lại bên ngoài, nhưng ở đây lại không thấy bóng dáng ai khác.
Chẳng lẽ là ở trên lầu?
Chàng trai đứng dưới cầu thang ngẩng đầu nhìn lên, đường cong xoắn ốc hướng lên trên tạo ra một cảm giác choáng váng, đèn ở tầng cao nhất cũng tối, vô cớ làm người ta cảm thấy lòng tê dại.
“Trước hết cứ lên xem sao.”
Cậu đã đến bước này, không thể dễ dàng lùi bước, Ninh Trạch Tiêu cũng không thể chờ đợi thêm nữa.
Sau khi lên lầu, vì không quen thuộc địa hình nên chàng trai chỉ có thể mò mẫm đi loạn, không chú ý đến đồ trang trí kim loại trên tường, bàn tay vô tình bị cứa một vết nhỏ.
Máu ấm áp tí tách nhỏ xuống đất, ngay lập tức nở ra từng đóa hoa đỏ tươi nhỏ.
“Shh…”
Chàng trai nắm lấy cổ tay vô tình bị thương, cau mày, tất cả là do thất thần không cẩn thận làm mình bị thương.
Dưới góc nhìn mà con người không thể thấy, những giọt máu nhỏ xuống tản ra từng đợt ánh sáng màu lam thiên thanh, như mặt nước nổi gợn sóng, kích động lan tỏa về nơi xa.
Nơi nào đó trong không khí quỷ dị cũng bị ảnh hưởng.
Sợi xích vô hình ban đầu trói chặt Ôn Dĩ Tắc đột nhiên run lên, như thể bị kinh hãi, sau đó từ từ mất đi lực đạo, khiến người anh cuối cùng có cơ hội thoát thân.
Ôn Dĩ Tắc nhạy bén cảm nhận được sự khác thường, khao khát cầu sinh khiến mắt anh sáng lên. Phát hiện tình hình có biến, anh lập tức dốc sức lao tới, thoát khỏi sự trói buộc.
Người đàn ông đã lấy lại được tự do không hề quay đầu lại mà chạy đi, sợ lại bị quái vật bắt lần nữa.
Ở một phía khác, Ninh Trạch Tiêu nghe thấy tiếng chạy bộ từ xa đến gần, cậu bất chấp bàn tay bị thương, theo bản năng đứng lên áp sát vào tường, giấu mình vào nơi tối tăm.
Ai tới?
Là Ôn Dĩ Tắc mà cậu vẫn luôn tìm kiếm, hay là người không liên quan?
Nếu là Ôn Dĩ Tắc, cậu nên trực tiếp bước ra gặp mặt người đó, nhưng nếu là người khác, cậu phải kịp thời trốn đi, tránh bị phát hiện.
Tâm trạng vô cùng rối rắm khiến Ninh Trạch Tiêu không thể đưa ra quyết định trong thời gian ngắn. Cậu cắn môi, cuối cùng quyết định chờ xem sao, dù sao bất kỳ quyết định sai lầm nào lúc này cũng sẽ trực tiếp chôn vùi tất cả những gì cậu đã làm cho đến nay.
Tiếng bước chân trong lối đi tối đen dần trở nên rõ ràng, và ngày càng lớn hơn, kèm theo tiếng th* d*c hổn hển, như đang hướng về phía Ninh Trạch Tiêu.
Có người đang lờ mờ nói: “Rốt cuộc nên chạy đi đâu? Nơi nào có thể chống đỡ được con quái vật này?”