Có lẽ nhận ra sự lơ đễnh của Lâm Vu, Phong Đình Thâm hỏi: “Sao thế?”
Lâm Vu cười một cái: “Không có gì.”
Phong Đình Thâm cũng không hỏi thêm nữa.
Kỳ Dục Minh và Hạ Trường Bách đều không nhận ra sự khác thường của Lâm Vu, tiếp tục trò chuyện về chủ đề vừa rồi.
Cơm nước xong xuôi, thời gian từng chút trôi qua, thấy họ dường như đều có ý định rời đi, bất ngờ mà cô ta mong đợi vẫn không xuất hiện, trái tim Lâm Vu dần chìm xuống nhưng cô ta vẫn ôm ấp một tia hy vọng.
Mãi cho đến khi Phong Đình Thâm gọi phục vụ thanh toán, nhóm người bọn họ thực sự chuẩn bị rời khỏi nhà hàng, phía sau cũng sẽ không còn sắp xếp nào khác, trái tim đang chìm xuống của Lâm Vu dần trở nên lạnh lẽo, đứng chôn chân tại chỗ.
“Dì Vu Vu?”
Lần này ngược lại là Phong Cảnh Tâm chú ý đến sự bất thường của cô ta đầu tiên.
Lâm Vu chưa kịp nói gì đã thấy Phong Đình Thâm nghe thấy tiếng Phong Cảnh Tâm cũng quay đầu lại quan tâm cô ta, trái tim cô ta lập tức được xoa dịu.
Người nhà chỉ nghe nói Phong Đình Thâm chi giá trên trời mua một viên kim cương để cầu hôn cô ta, chứ không có bất kỳ tin tức nào nói anh sẽ cầu hôn cô ta vào hôm nay.
Là do bọn họ nghĩ nhiều rồi.
Còn Phong Đình Thâm hôm nay tuy không cầu hôn cô ta như mọi người đồn đoán nhưng tình cảm của họ vẫn không thay đổi.
Phong Đình Thâm: “Em không sao chứ?”
Lâm Vu hoàn hồn: “Em không sao.”
Sau khi nghĩ thông suốt, tâm trạng cô ta tốt lên không ít, chỉ là... trong lòng rốt cuộc vẫn không tránh khỏi có chút thất vọng.
Tuy nhiên, việc anh lại một lần nữa chủ động đề nghị ly hôn với Dung Từ chứng tỏ anh vẫn để tâm đến cô ta như vậy.
Bọn họ còn nhiều thời gian, cô ta có thể đợi.
Phong Cảnh Tâm hai ngày nay tham gia không ít lớp năng khiếu, khá mệt, bây giờ cũng hơn tám giờ tối rồi, ra khỏi nhà hàng, cô bé ngáp một cái, giơ tay đòi Phong Đình Thâm bế, Phong Đình Thâm liền bế cô bé lên:
“Buồn ngủ rồi à?”
“Vâng ạ, ba ơi, chúng ta về nhà ngủ đi.”
“Được.”
Nhìn cảnh này, ánh mắt Lâm Vu tối sầm lại.
Tuy Phong Đình Thâm hôm nay không cầu hôn cô ta nhưng hôm nay là sinh nhật cô ta, ngoài bữa cơm này, cô ta đương nhiên vẫn hy vọng khoảng thời gian tiếp theo sẽ thuộc về hai người bọn họ.
Dù sao thì trước đây họ cũng trải qua như vậy.
Và Kỳ Dục Minh, Hạ Trường Bách cũng vì biết điều này nên mới kết thúc bữa tiệc sớm, muốn dành nhiều thời gian hơn cho họ.
Có lẽ nhìn thấy ánh mắt của Lâm Vu, Phong Đình Thâm không muốn cô ta thất vọng, nói: “Lát nữa anh gọi cho em.”
Ý là định đưa Phong Cảnh Tâm về nhà trước rồi mới đến tìm cô ta.
Tâm trạng Lâm Vu lập tức chuyển từ âm u sang trời quang mây tạnh, cười nói: “Vâng.”
Nhóm người bọn họ liền ai về nhà nấy.
Lâm Vu vừa lên xe được một lúc thì điện thoại reo.
Cô ta liếc nhìn, vẫn là tin nhắn của Tôn Lị Dao.
[Chị họ, tình hình thế nào rồi?]
Ngay sau đó, cô ả còn gửi kèm một sticker bắn pháo hoa đầy phấn khích.
Lâm Vu nhìn thấy, tiện tay đặt điện thoại xuống, không trả lời.